Chương 5 - Chàng Trai Ốc Biển

Chàng Trai Ốc Biển

21.

Nửa đêm.

Tôi và Thiệu Bạch.

Một nam một nữ.

Ở chung một phòng.

Ngồi ở chiếc bàn nhỏ ăn cà chua xào trứng. Trong tủ bếp vẫn còn hai gói mì ăn liền, tôi tiện thể nấu luôn làm món chính.

Dưới ánh đèn vàng cam ấm áp.

Hai chúng tôi cúi đầu xì xụp ăn mì.

Mì nóng hổi, thức ăn cũng nóng hổi.

Tivi bên cạnh đang chiếu Gia đình là số 1.

Đột nhiên Thiệu Bạch khựng lại, anh ấy nhìn sợi mì trên đầu đũa một lúc.

Chầm chậm cong môi, nụ cười ấy rất nhạt, không giống nụ cười xã giao thường ngày, mà giống như tia nắng đầu tiên của mùa xuân xuyên qua sương đông lạnh giá, nhẹ nhàng làm tan lớp băng dày.

Tôi phá hỏng không khí:

"Sao thế?"

"Bỏng lưỡi à?"

"Không."

Thiệu Bạch lắc đầu, im lặng một lúc rồi nói:

"Ngon thật."

Tôi cười ngốc:

"Ôi dào, cũng bình thường thôi."

"Toàn món cơm nhà cả."

"Nếu anh thích thì mai tôi lại nấu cho anh..."

Nói đến đây, tôi đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn rồi.

Khoan đã!

Điều ước của tôi là có người giúp làm việc nhà cơ mà!

Sao bây giờ lại thành tôi phục vụ người khác?

Làm việc cho người ta mà còn vui vẻ như thế?

Đúng là tư duy trâu ngựa đã ăn vào m á u!

Nhìn người ta xem.

Thiệu Bạch mỗi tháng thu tiền thuê nhà của tôi.

Tối đến còn được ăn khuya món tôi nấu.

Tôi lập tức sửa lại:

"Ngày mai anh tự làm thử đi."

"Đơn giản lắm."

Thiệu Bạch bật cười.

"Được thôi."

Lúc ấy, chân trời dần sáng, muôn vàn tia nắng phá tan màn đêm dày đặc.

Bóng dáng Thiệu Bạch cũng bắt đầu mờ đi.

Tôi mỉm cười vẫy tay:

"Tạm biệt nhé."

"Về nghỉ ngơi cho tốt."

Thiệu Bạch nhìn tôi, khẽ nói một câu gì đó.

Âm thanh quá nhỏ, tôi không nghe rõ.

...

"Đột nhiên cảm thấy..."

"Có lẽ sống tiếp cũng không tệ."

22.

Sau khi trở về, có lẽ Thiệu Bạch đã âm thầm khổ luyện nấu nướng.

Tối hôm đó anh ấy xuất hiện, món cà chua xào trứng lần này đã ra dáng ra hình hơn hẳn.

Dù trứng hơi cháy cạnh, cà chua vẫn còn hơi sống.

Nhưng ít nhất cũng đã ăn được.

Tôi xúc động suýt rơi nước mắt, vừa gắp cà chua vừa khen:

"Đứa trẻ này dạy được!"

"Anh đúng là có chút thiên phú đấy!"

Thiệu Bạch ngượng ngùng, nhưng trong mắt lại thấp thoáng đắc ý.

Tối nay không còn mì gói.

Chỉ ăn mỗi cà chua xào trứng thì hơi nhạt miệng.

Tôi nhìn đồng hồ, mười hai giờ bốn mươi, chính là thời điểm thích hợp nhất để ăn hoành thánh.

Tôi do dự hỏi:

"Anh ăn no chưa?"

"Có muốn đi ăn khuya cùng tôi không?"

Tôi nghĩ Thiệu Bạch sẽ từ chối.

Nhìn thế nào anh ấy cũng không giống kiểu người ngồi ven đường uống bia, ăn xiên nướng.

Không ngờ anh ấy suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

"Được thôi."

Dưới nhà tôi, cách một con phố là khu hoành thánh nổi tiếng, đêm nào cũng đông nghịt người ăn nhậu.

Vỏ bia chất đầy mặt đất, quán nào trên phố ấy tôi cũng từng ăn qua.

Nhà nào ngon, tôi thuộc nằm lòng, tôi ngồi xuống ghế nhựa.

Vẫy tay gọi Thiệu Bạch:

"Ngồi đi!"

"Ba chỉ nướng ở đây ngon cực!"

Bà chủ quán lau tay lên tạp dề rồi cầm tờ thực đơn đi tới.

Ánh mắt vừa nhìn thấy Thiệu Bạch đã dính ch ặ t không rời.

"Hôm nay dẫn bạn trai tới?"

"Ôi trời, bạn trai cháu đẹp trai như minh tinh luôn ấy."

"Hai đứa đúng thật đẹp đôi quá."

Tôi nhảy dựng, vội vàng xua tay.

"Bạn thôi, bạn thôi ạ."

Bà chủ ẩn ý nhìn tôi, che miệng cười khúc khích, không hỏi thêm nữa.

Tôi gật đầu rồi đưa thực đơn cho Thiệu Bạch.

"Anh ăn gì?"

Anh ấy lắc đầu.

"Em gọi đi."

"Tôi ăn gì cũng được."

Đúng vậy, việc chuyên môn phải để người có chuyên môn làm.

Tôi múa bút chọn một loạt món rồi đưa lại cho bà chủ.

"Chị Vương, cho tụi em cay vừa nhé."

Bà chủ gật đầu.

Lại liếc Thiệu Bạch thêm một cái, “chậc chậc” cảm thán rồi bỏ đi.

Tôi nghe thấy chị ấy lẩm bẩm:

"Cậu thanh niên này nhìn có tinh thần thật đấy."

Tôi bật cười nhìn Thiệu Bạch.

"Chị ấy bảo anh là trai đẹp năng động đấy."

Thiệu Bạch chống cằm, chăm chú nhìn tôi.

"Chị ấy còn bảo chúng ta là một đôi nữa."

Lần này đến lượt tôi đỏ mặt, mặt nóng bừng bừng.

Tôi vội mở chai bia lạnh, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Bọt khí lạnh buốt trôi dọc theo họng xuống dạ dày.

k*ch th*ch toàn thân run lên.

Sảng khoái!

Tôi lại mở thêm một chai, lắc lắc:

"Uống chút không?"

Thiệu Bạch chần chừ:

"Tôi không biết uống rượu."

Tôi hào sảng vỗ ng ự c:

"Không sao!"

"Uống được bao nhiêu thì uống."

"Ở chỗ tôi không có chuyện ép rượu đâu!"

Thiệu Bạch cười nhận lấy chai bia, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay tôi.

Chỉ thoáng qua, giọt nước lạnh trên thân chai lăn xuống bàn tay.

Tim tôi cũng khẽ run theo.

23.

Dù đã hơn một giờ sáng, cả con phố vẫn sáng rực y hệt ban ngày.

Tiếng rao hàng, tiếng hò hét cụng ly, tiếng oẳn tù tì uống rượu, tiếng khoác lác cười đùa hòa lẫn cùng hương thịt nướng và khói cay nóng hổi bốc lên từ những bếp than đỏ lửa.

Tiếng chai bia leng keng chạm nhau. Khắp nơi đều là hơi thở của cuộc sống bình phàm.

Tôi ngậm xiên thịt còn nóng trong miệng, nhìn Thiệu Bạch.

Anh ấy ăn rất ít, chỉ uống rượu.

Dưới chân đã chất bốn, năm vỏ chai rỗng.

Ánh đèn vàng ấm áp xua tan màn đêm.

Thiệu Bạch mặc bộ đồ trắng, ngồi lặng lẽ ở đó.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu được đôi chút cảm giác của người mắc chứng tr ầm cả m.

Thiệu Bạch trông như chẳng thuộc về thế giới này, có lẽ là anh ấy tự khép mình lại.

Không muốn tiếp xúc với thế giới.

Cũng có lẽ, ngay từ đầu thế giới này đã chẳng phù hợp với anh ấy.

Tôi bỗng thấy xót xa.

"Xin lỗi..."

Có giọng nói phía sau đột nhiên c ắ t ngang suy nghĩ.

Tôi quay đầu lại, là một cô gái ăn mặc rất mát mẻ.

Váy hoa hở lưng, dây mảnh bó sát.

Nhìn chừng hơn hai mươi tuổi.

Lúc này cô ấy đang chăm chú nhìn Thiệu Bạch.

Hai má đỏ bừng, giọng vừa căng thẳng vừa phấn khích:

"Cho em hỏi..."

"Anh ấy là bạn trai chị sao?"

Tôi nhìn Thiệu Bạch.

Rồi nhìn cô gái.

"À... không phải..."

"Sao vậy?"

Khóe môi cô gái lập tức cong lên.

Cô ấy đưa điện thoại có ốp tai thỏ về phía Thiệu Bạch.

Hớn hở hỏi:

"Vậy... em có thể xin WeChat của anh được không?"

Tôi nhìn theo cổ tay thon nhỏ của cô gái, trên màn hình đang hiện một mã QR thật lớn.

Không hiểu vì sao, trong lòng bỗng khó chịu.

Rõ ràng tôi và Thiệu Bạch chẳng có quan hệ gì.

Nhưng lại có cảm giác như đồ của mình đang bị người khác nhòm ngó.

Dù sao..anh ấy cũng là người tôi cầu nguyện mới có được mà..nhưng tôi biết mình chẳng có tư cách can thiệp.

Chỉ có thể ngước mắt nhìn Thiệu Bạch.

Có lẽ anh ấy đã quen với những chuyện thế này từ lâu.

Rất tự nhiên nở nụ cười tiêu chuẩn thường ngày.

"Xin lỗi."

"Tôi không mang điện thoại."

Nói dối.

Rõ ràng vừa nãy còn lấy điện thoại ra xem.

Cô gái kia chắc cũng hiểu anh ấy đang từ chối khéo.

Mặt càng đỏ hơn, vội vàng cúi người:

"Xin lỗi đã làm phiền!"

Rồi chạy đi mất.

Tôi thầm vui vẻ trong lòng.

Liếc anh ấy một cái.

"Vô tình thật đấy."

Nụ cười giả tạo trên mặt Thiệu Bạch vẫn chưa biến mất.

"Người như tôi, đến tương lai còn không có."

"Thì lấy gì cho người khác hy vọng?"