Chương 4 - Chàng Trai Ốc Biển

Chàng Trai Ốc Biển

17.

Ngay trước mặt tôi, chủ nhà đích thân kiểm tra căn hộ, vậy tôi còn phải bồi thường nữa không?

Thiệu Bạch cũng sững người, ngơ ngác nói:

"Chủ nhà... lại chính là tôi sao?"

Tôi nổi giận:

"Anh còn tâm trạng đùa à? Là chủ nhà sao không nói sớm, hại tôi lo nơm nớp bấy lâu nay!"

Thiệu Bạch thấy tôi bực rồi, vội vàng giải thích:

"Tôi thật sự quên mất. Nhà cho thuê của tôi có hơn trăm căn, không nhớ nổi căn nào với căn nào nữa!"

Thu tiền thuê nhà hơn trăm căn.

Quên mất, không nhớ nổi.

Tôi đơ người nhìn Thiệu Bạch.

Quả nhiên, có người sinh ra đã ở La Mã, lại có người sinh ra đã là trâu ngựa.

Đúng là người có vui buồn ly hợp, còn trâu ngựa chỉ có nhiệm vụ cày cuốc.

Ban ngày tôi làm trâu làm ngựa, đầu tắt mặt tối bán mình cho tư bản. Đêm xuống lại còn bị chủ nhà sở hữu hơn trăm căn hộ hành hạ.

Thiệu Bạch sờ mũi, có chút ngượng ngùng.

Anh ấy cúi đầu, lén nhìn tôi, như đang xem tôi có thật sự giận không.

Thật ra tôi không giận, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm ấy chứ.

Chủ nhà tự phá nhà mình, thế này thì thế nào cũng không thể đổ lên đầu tôi được.

Thiệu Bạch suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nảy ra ý hay, hai mắt sáng rực nhìn tôi:

"Dung Dung, tôi không thu tiền thuê nhà của em nữa! Em đừng giận nhé."

Tôi ngây người nhìn anh ấy.

Miếng bánh to oạch từ trời rơi xuống đập thẳng vào đầu khiến tôi choáng váng.

Thiệu Bạch càng nghĩ càng thấy chủ ý của mình quá xuất sắc, hưng phấn nói:

"Hay thế này đi, tôi thuê một dì giúp việc nhé? Như vậy tôi sẽ không phải đến nấu ăn cho em nữa!"

18.

Dưới ánh mắt mong đợi của Thiệu Bạch, tôi chậm rãi lắc đầu.

"Vô ích thôi. Trước khi anh tới, tôi đã dọn dẹp sạch sẽ cả nhà rồi."

"Nếu anh thật sự thuê dì giúp việc đến nấu ăn, lần sau anh tới biết đâu lại phải đi cọ bồn cầu ấy chứ."

Tôi ngẩng đầu bi thương nhìn Thiệu Bạch:

"Tôi hiểu rồi. Anh nhất định phải tới làm việc."

"Chúng ta không trốn được đâu."

Thiệu Bạch cắn môi, vẻ mặt nặng nề, có lẽ câu "cọ bồn cầu" của tôi đã dọa anh ấy thật.

Thiệu Bạch trầm tư rất lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm to lớn.

"Vậy thì, Tôi đi đăng ký học ở Tân Đông Phương vậy!"

Anh ấy chân thành hỏi:

"Em thích ăn gì? Ngày mai tôi đi học."

Tôi nào còn dám đòi hỏi gì nữa.

Giờ tôi đã hiểu rồi, tham lam sẽ chẳng có kết cục tốt.

Suy nghĩ một hồi, tôi dè dặt gọi món:

"Dưa leo chấm mắm... được không?"

Thiệu Bạch có vẻ không vui lắm.

"Em coi thường tôi à?"

Tôi cuống quýt xua tay:

"Không đâu! Anh nghĩ nhiều rồi. Chỉ là tôi thích món đó thôi!"

"Hay là thêm món..."

Tôi định nói đậu phộng rang, nhưng nghĩ tới chuyện phải dùng dầu, quá nguy hiểm.

Lập tức đổi thành:

"Thêm cà chua chua ngọt nữa nhé!"

Hôm đó, lần đầu tiên Thiệu Bạch biến mất mà không nói tạm biệt với tôi. Nụ cười giả tạo thường ngày cũng mất sạch.

Bất mãn nhìn tôi, rõ ràng vẫn còn canh cánh chuyện tôi xem thường trình độ nấu nướng của anh ấy.

Tôi nhiệt tình vẫy tay, giống hệt phụ huynh tiễn con đi học.

Ân cần dặn dò:

"Nhớ học hành chăm chỉ nha! Phải nghe lời thầy cô đó!"

Thiệu Bạch quay mặt đi, hừ một tiếng rồi tan biến trong luồng sáng.

19.

Lần này tôi rút kinh nghiệm, ban ngày tranh thủ ngủ bù một giấc, tối đến ngồi chờ Thiệu Bạch xuất hiện.

Màn đêm buông xuống, khi tiếng chuông báo mười hai giờ đêm vang lên, Thiệu Bạch đúng hẹn xuất hiện trong bếp nhà tôi.

Trên người anh ấy mặc tạp dề, tay xách giỏ rau.

"Hôm nay em đoán xem tôi học được món gì?"

Tôi thử đoán:

"Salad trộn đúng không?"

Thiệu Bạch không cười nữa:

"Cho em một cơ hội nói lại."

Tôi nhìn vào giỏ rau của anh ấy, bên trong chất đầy cà chua và trứng gà.

"Cà chua xào trứng?"

Thiệu Bạch lập tức cười trở lại.

"Đoán đúng."

"Thưởng cho em một bữa ăn khuya."

Nói rồi anh ấy xắn tay áo, bỏ cà chua vào bồn rửa, động tác trông vô cùng lưu loát.

Chỉ tiếc nước mở quá mạnh, cà chua lại quá tròn, nước bắn thẳng lên mặt Thiệu Bạch.

Tôi cố nhịn cười, Thiệu Bạch giả vờ như không có chuyện gì, lau nước trên mặt rồi xoay người lại.

"Em ra ngoài trước đi."

"Làm xong tôi gọi."

"..."

Được không vậy anh trai?

Lúc tôi quay lại, căn bếp này còn chứ?

Tôi có chút lo lắng.

Nhưng cũng không nỡ làm anh ấy mất mặt.

"Được thôi."

"Dùng dao nhớ cẩn thận đấy."

Chắc là không sao đâu nhỉ?

Tôi tự an ủi.

Học suốt cả ngày rồi, chẳng lẽ đến món cà chua xào trứng cũng không làm nổi?

Tôi thấp thỏm ngồi xuống sofa, mở tivi lên định phân tán chú ý.

Thế mà mông còn chưa kịp ấm chỗ, trong bếp đã vang tiếng Thiệu Bạch:

"...... Dung Dung, em vào đây một chút!"

Giọng anh ấy hoang mang, tôi lập tức thấy da đầu tê rần.

Vừa bước vào bếp, ánh mắt cầu cứu của Thiệu Bạch đã phóng tới.

"Em xem giúp tôi với."

"Cái này là bị làm sao vậy?"

Tôi ghé đầu nhìn vào chảo.

Khá lắm.

Đây là thứ gì thế này?

Cà chua bị c ắ t nát bươm, bên ngoài bọc một lớp hồ trứng sền sệt.

Đang run rẩy xèo xèo trong chảo dầu.

Tôi nhíu mày:

"Chẳng phải cà chua xào trứng sao?"

"Sao lại biến thành bánh trứng rồi?"

Thiệu Bạch cũng vô cùng khó hiểu.

"Hôm nay lúc tôi làm đâu có thế này."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh:

"Hôm nay anh làm thế nào?"

"Thì cho trứng với cà chua vào thôi mà..."

Đôi mắt to tròn ngơ ngác.

"Tôi thấy không đúng lắm."

Tôi hỏi:

"Anh làm đúng từng bước như lúc học chứ?"

Thiệu Bạch ngượng ngùng cười.

"Thật ra...hyôm nay dì đầu bếp làm cà chua với trứng xong hết rồi."

"Tôi chỉ phụ trách... đảo chảo thôi..."

20.

Thì ra cái gọi là nấu ăn của anh ấy...

Chỉ là cầm xẻng đảo vài cái thôi sao?

Tôi bất lực thở dài, đưa tay kéo nhẹ tạp dề Thiệu Bạch:

"Cởi ra đưa tôi, để tôi dạy anh."

Thiệu Bạch ngoan ngoãn cởi tạp dề, vòng từ phía sau trùm lên đầu tôi.

Cánh tay anh ấy vươn qua trước mặt, bắp tay săn chắc nổi lên những đường gân xanh. Ngón tay thon dài trắng trẻo, khớp tay phơn phớt hồng hồng.

Trong đầu tôi lập tức tràn ngập suy nghĩ linh tinh.

Không biết đã đọc ở đâu...đàn ông có khớp tay hồng hồng hình như đều rất lợi hại...

"Độ rộng vừa chưa?"

Thiệu Bạch cúi người buộc dây sau lưng cho tôi, hơi thở ấm nóng khẽ lướt qua tai.

Cả người tôi như bị đi ện gi ậ t.

Chúng tôi...hình như đứng gần quá rồi.

"Được, được rồi."

Cảm nhận được nhiệt độ trên mặt đang tăng lên, tôi vội vàng bước lên trước một bước kéo giãn khoảng cách.

"Khụ... cái chảo này không dùng được nữa, phải rửa lại đã!"

Thiệu Bạch im lặng một thoáng, rồi tự giác cầm chảo đổ đi, bỏ vào bồn rửa.

Tôi lén nhìn Thiệu Bạch, không biết có phải ảo giác không, tai anh ấy cũng ửng đỏ rồi.

"Cà chua xào trứng ấy mà, phải xào trứng trước."

Tôi tranh thủ vốc nước lạnh lên mặt, sau đó đập hai quả trứng vào bát.

"Cho nửa thìa dầu rồi đánh tan."

"Làm vậy trứng sẽ bông hơn, nhìn cũng đẹp hơn."

Thiệu Bạch chăm chú nhìn tôi, cẩn thận đổ đúng nửa thìa dầu.

"Rồi sao nữa?"

Tôi nhanh tay xào trứng chín rồi xúc ra.

"Sau đó cho cà chua vào, thêm nước..."

"Ấy! Ít thôi!"

Tôi quay đầu hỏi:

"Anh thích ngọt hay mặn?"

Thiệu Bạch đáp ngay:

"Ngọt."

"Vậy thêm đường, rồi chút muối."

"OK!"

Món cà chua xào trứng vừa ra khỏi chảo còn bốc hơi nghi ngút.

Chua chua ngọt ngọt thơm lừng.

Đúng lúc đó...

"Grrrr..."

Tiếng bụng sôi ùng ục.

Tôi quay sang nhìn Thiệu Bạch, mặt anh ấy lập tức đỏ bừng.

"... Hôm nay tôi chưa ăn tối."