Chương 3 - Chàng Trai Ốc Biển

Chàng Trai Ốc Biển

12.

Không được, chúng tôi nhất định phải ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc.

Tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng một trong hai chúng tôi cũng có người mất mạng.

Hoặc Thiệu Bạch bị tôi đánh ch ế t, hoặc tôi bị chủ nhà đánh ch ế t.

Sức phá hoại của Thiệu Bạch không thua gì một đội mười con Husky, đến lúc chủ nhà tới nhận phòng...

Chắc sẽ đứng đực mặt ra.

“Hay lắm.”

“Tôi mới đi có một năm.”

“Cô còn tiện thể sửa lại toàn bộ căn nhà luôn cơ đấy?”

Một vạn tiền cọc khỏi nghĩ lấy lại đi, khéo còn phải bỏ tiền túi đền thêm.

Tôi ngồi trước bàn, Thiệu Bạch ngồi đối diện, vỏ ốc nằm giữa hai đứa.

Tôi nghiêm túc hỏi:

“Anh nói xem.”

“Chuyện này rốt cuộc phải giải quyết thế nào?”

Theo tôi nghĩ.

Chiếc vỏ ốc này có ý tốt, nó thật sự tặng tôi một anh chàng cao ráo đẹp trai giàu có.

Nhưng vấn đề là anh đẹp trai giàu có này không những ngày nào cũng muốn ch ế t mà còn xúc xổ đổ tháo, đụng đâu hư đó.

Đây rõ ràng chính là kiểu hàng nhận thực tế và hàng đăng bán không giống nhau.

Thiệu Bạch cũng nghiêm túc không kém.

Anh ấy đan hai tay dưới cằm, nhíu mày suy nghĩ.

Tôi bỗng thấy khá lạ, bình thường lúc nào Thiệu Bạch cũng cười.

Dù vừa tỉnh dậy sau cấp cứu, vẫn lập tức cười. Nụ cười ấy giống hệt chiếc mặt nạ không thể tháo xuống.

Nhưng lúc này, Thiệu Bạch nhíu ch ặ t mày .

Nụ cười quen thuộc hoàn toàn biến mất.

Kỳ lạ thay, tôi lại thấy Thiệu Bạch như vậy chân thực hơn nhiều.

Thiệu Bạch suy nghĩ rất lâu, biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục.

Lúc thì u ám, lúc thì khó hiểu, lúc lại như vừa ngộ ra chân lý.

Nửa tiếng sau, cuối cùng anh ấy cũng đưa ra kết luận.

Thiệu Bạch ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn tôi, chậm rãi phun hai chữ.

“Không biết.”

13.

Buồn ngủ.

Tức giận.

Cạn lời.

Tôi cảm giác mình sắp đập đầu xuống đất ngất luôn tại chỗ.

Thiệu Bạch mở điện thoại.

“Alipay nhận được... ba vạn tệ.”

Tiếng “ting ting” thần thánh ấy như gáo nước lạnh dập tắt toàn bộ lửa giận trong tôi.

“Cô thay máy hút mùi mới đi.”

Thiệu Bạch chân thành nói.

Tôi lập tức ngại ngùng.

Cầm điện thoại xoắn xuýt.

“Máy hút mùi đâu có đắt vậy...”

Thiệu Bạch nghiêm túc đáp:

“Thì mua cái tốt hơn.”

“Loại chắc chắn ấy.”

... Không thể cãi được mà

Ngày hôm đó, sau khi xin lỗi tôi đúng một vạn không trăm tám mươi sáu lần, Thiệu Bạch cuối cùng cũng tan biến trong tia nắng đầu tiên.

Anh ấy vẫy tay.

“Tạm biệt.”

Tôi sắp khóc rồi.

“Đừng gặp lại nữa, anh trai!”

“Tôi thật sự chịu không nổi!”

Bóng dáng Thiệu Bạch dần mờ đi, trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi dường như thấy nụ cười quen thuộc kia sâu hơn một chút.

Lần đầu tiên nụ cười ấy sự thật sự có chút vui vẻ.

Không thể trông cậy vào Thiệu Bạch được.

Tôi phải tự cứu mình thôi, ngồi trên sofa, tôi bắt đầu nhớ lại điều ước hôm đó.

Nếu nhớ không nhầm, tôi đã ước:

‘Một anh chàng cao ráo đẹp trai, giàu nứt đố đổ vách, có tám múi. Nuôi tôi, ngày nào cũng làm việc nhà cho tôi.’

Tôi ôm mặt.

Trời đất, Vương Dung Dung! Mày sao tham thế?

Giờ thì hay rồi.

Thiệu Bạch đúng là đang nuôi tôi thật, từ lần gặp đầu tiên đến nay đã chuyển cho tôi mấy chục nghìn tệ.

Anh ấy cũng đúng là ngày nào cũng tới làm việc nhà.

Làm việc nhà...

Làm việc nhà?!

Đúng rồi!

Nếu tôi làm hết việc nhà trước, thì chẳng phải anh ấy sẽ không còn gì để phá nữa sao?!

16.

Túi quần của Thiệu Bạch bỗng rung lên một cái.

Ngay sau đó, mông anh ấy phát sáng màu xanh.

Anh ấy cau mày, lấy điện thoại từ trong túi ra. Là một thông báo kết bạn WeChat.

“WRR?”

WRR.

Viết tắt của Vương Dung Dung. Là tôi đấy.

Tôi ngẩng phắt đầu lên, ngơ luôn.

Thiệu Bạch cũng ngơ.

Anh ấy nhìn điện thoại, rồi nhìn tôi. Tôi nhìn điện thoại, rồi nhìn anh ấy.

Bầu không khí im lặng đáng sợ, mấy giây sau, tôi run run giơ ngón tay chỉ vào anh ấy:

“Anh... anh là chủ nhà?”

Thiệu Bạch khẽ nhíu mày.

“Cô... là người thuê căn 302?”

Hai chúng tôi đồng thanh:

“Làm sao có thể?!”

Tôi cảm giác thật hoang đường, người đàn ông ngày nào cũng chạy tới nhà tôi t ự s át.

Người đàn ông phá nát bát đĩa, đập hỏng máy hút mùi, suýt nữa thiêu luôn căn hộ.

Lại chính là chủ nhà của tôi?!

Khó trách anhấy chẳng hề đau lòng, đập hỏng đồ trong nhà mình thì đau lòng cái gì!

Còn tôi thì sao?

Tôi đau lòng muốn ch ế t đây này!

Thiệu Bạch nhìn tôi, trên mặt lần đầu tiên xuất hiện vẻ lúng túng.

“ Xin lỗi...”

Tôi cười khan:

“Đừng xin lỗi nữa.”

“Anh xin lỗi nhiều đến mức em sắp thuộc lòng rồi.”

Thiệu Bạch mím môi, vô cùng áy náy.

“Vậy... tiền sửa nhà...”

Tôi lập tức tỉnh táo.

“Anh trả!”

Thiệu Bạch không chút do dự gật đầu:

“Được.”

Tôi thở phào một hơi.

May quá, ít nhất mạng nhỏ của tôi và tiền đặt cọc một vạn tệ đều giữ được rồi.

Không khí lại rơi vào im lặng.

Tôi ôm gối ngồi trên sofa.

Thiệu Bạch ngồi đối diện.

Ở giữa lại là cái vỏ ốc ch ế t tiệt kia. Nó nằm đó, yên ổn vô cùng.

Như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến nó.

Tôi nhìn nó, nghiến răng ken két.

“Anh nói xem...”

“Có phải nó cố tình không?”

Thiệu Bạch cũng nhìn sang.

Một lúc sau, anh ấy chậm rãi đáp:

“Tôi cảm thấy...”

“Có.”

Tôi:

“ ...”

Anh ấy:

“ ...”

Lúc này, vỏ ốc bỗng nhiên rung lên làm cả hai giật mình, một luồng ánh sáng xanh nhàn nhạt từ thân ốc tỏa ra.

Sau đó, giọng nói quen thuộc vang lên, vẫn thô lỗ ngứa đòn như mọi khi.

“ Nhìn cái gì mà nhìn?”

“Hai đứa ngu ngốc các người cuối cùng cũng phát hiện ra rồi à?”

Tôi suýt nữa nhảy dựng lên.

“Mày biết nói?!”

Vỏ ốc khinh thường hừ một tiếng.

“Không biết nói thì sao tao chửi được chị hai?”

Tôi nghẹn họng.

Nghe... cũng có lý.

Vỏ ốc tiếp tục càm ràm:

“Tôi phí bao nhiêu công sức mới kéo được người tới cho cô.”

“ Kết quả cô chỉ biết khóc lóc với đòi báo cảnh sát, thật vô nghĩa mà.”

Tôi nổi cáu:

“Tao bảo mày tìm gia đình nấu cơm cho tao!”

“Chứ không phải tìm tổ tông đến phá nhà hiểu chưa!”

Vỏ ốc cười lạnh.

“Chị hai à, cô chỉ nói muốn một anh chàng đẹp trai, cơ bụng tám múi, giàu có, nuôi cô, làm việc nhà cho cô.”

“Tôi tìm đúng còn gì.”

Tôi trợn mắt không nói lại được nó.

Nó nói tiếp:

“Đẹp trai không?”

Tôi nhìn Thiệu Bạch.

Đẹp trai.

Rất đẹp trai.

“Giàu không?”

Tôi nhớ tới mấy tòa nhà cho thuê của anh ấy.

Rất giàu.

“Có nuôi cô không?”

Tôi nhớ tới mấy vạn tệ chuyển khoản.

... Cũng có.

“Có làm việc nhà không?”

Tôi nhớ tới căn bếp tan hoang.

Tôi gào thét:

“Đó gọi là làm việc nhà á?!”

Vỏ ốc trầm mặc hai giây, sau đó bình tĩnh đáp:

“Có làm, chỉ là làm không tốt thôi.”

Tôi muốn bóp ch ế t nó.

Bên cạnh, Thiệu Bạch bỗng bật cười, lần này không phải nụ cười xã giao quen thuộc.

Mà là thật sự cười, mắt anh ấy cong cong, ánh mắt cũng dịu lại, giống tuyết tan dưới nắng xuân vậy.

Tôi ngẩn người nhìn Thiệu Bạch. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy cười như vậy.

Không hiểu sao, tim bỗng hẫng một nhịp.

Vỏ ốc thì đắc ý lên tiếng:

“Thấy chưa?”

“Tôi đã bảo rồi hàng giao không sai đâu.”

“Chỉ là hai người ngốc quá thôi.”