08.
Không còn bát để rửa, Thiệu Bạch được tự do.
Tôi cung kính mời tổ tông ra phòng khách ngồi.
Lần trước làm thủ tục xuất viện, tôi đã lén nhìn qua chứng minh thư của anh ấy.
Anh ấy tên là Thiệu Bạch.
Đúng như tên luôn da trắng phát sáng.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng do tôi mà ra.
Tôi không nên ghen tị, không nên tham lam.
Lại càng không nên ăn nói bừa bãi.
Tôi thành tâm sám hối.
Nhưng dù sao tôi cũng cứu hiệu Bạch hai lần. Mặc dù, có vẻ như anh ấy không cần tôi cứu cho lắm.
Tôi hít sâu một hơi, đặt vỏ ốc lên bàn rồi kể hết mọi chuyện.
Thiệu Bạch nghe xong không trách tôi, ngược lại còn cảm ơn tôi vì đã cứu anh ấy.
Thiệu Bạch khẽ nhíu mày, trông có chút phiền não.
“Giờ phải làm sao đây? Tôi không thể ngày nào cũng đến nhà cô rửa bát được.”
Nói tới đây, anh ấy còn mỉm cười.
“Tôi thì không ngại, nhưng nói thật tôi không có thiên phú làm việc nhà.”
Tôi ngại!
Tôi rất ngại!
Thêm vài lần nữa, cái nhà này tôi khỏi cần ở nữa.
Nhà này là nhà thuê tiền cọc một vạn tệ vẫn nằm trong tay chủ nhà đấy!
Tôi cười khổ.
“Tôi cũng không biết, tôi đã nói chuyện với nó rồi.”
“Nhưng nó chẳng thèm để ý tôi.”
Thiệu Bạch hơi kinh ngạc, anh ấy cầm chiếc vỏ ốc lên lắc thử.
Rồi áp vào tai nghe.
Đôi mắt lập tức sáng lên.
“Có tiếng sóng biển.”
Tôi gật đầu, tôi cảm thấy lúc mình cầm vỏ ốc ước nguyện, trong đầu chắc cũng toàn là nước.
Thiệu Bạch rất dịu dàng.
Không giống tôi, suốt ngày muốn đập nát vỏ ốc đáng ghét này.
Anh ấy nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn, sau đó lấy điện thoại ra.
Chuyển cho tôi năm ngàn tệ.
“Xin lỗi vì đã làm vỡ bát của cô, cô cầm tiền mua bộ mới nhé.”
Tôi không chút khí phách nhận ngay
Thật sự là, tôi nghèo rồi, hết tiền mua bát rồi. Nếu không nhận, mấy ngày tới chỉ có thể lấy tay bốc cơm.
09.
Phòng khách, tôi và Thiệu Bạch ngồi đối diện nhau, trong phòng chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc, không khí có chút ngượng ngùng.
Tôi đành tìm chuyện để nói.
“Anh đẹp trai thế này, sao cứ nhất quyết muốn ch ế t vậy?”
Nói xong tôi mới nhận ra mình hơi vô duyên.
Vội vàng bổ sung.
“Ý tôi không phải vậy.”
“Nếu không muốn nói thì thôi.”
Dưới ánh đèn mờ, mắt Thiệu Bạch cong cong, anh ấy khẽ cười.
“Vì tôi bị tr ầm cả m.”
À...
Quả nhiên.
Đó là đáp án nằm trong dự liệu.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là giọng anh ấy rất nhẹ, giống như đang kể hôm nay mình đã ăn món gì.
Có lẽ vì thái độ bình thản ấy, tôi cũng mạnh dạn hơn.
Không nhịn được tò mò hỏi:
“Người bị tr ầm cả m cảm thấy thế nào?”
“Khó chịu đến mức không muốn sống nữa sao?”
“Không phải.”
Thiệu Bạch lắc đầu.
Nhàn nhạt nói.
“Vô vị.”
“Không biết sống để làm gì. Cũng không tìm thấy lý do để tiếp tục sống.”
“Luôn cảm thấy, cuộc đời đến đây là đủ rồi.”
Tôi khẽ đáp:
“Ồ...”
Tôi không thật sự hiểu cảm giác đó.
Đối với trâu bò tư bản bình thường như tôi ý nghĩa của việc được sống chính là cố gắng sống tốt hơn.
Tôi từng nghe một câu thế này:
‘Bạn đã thật sự sống hơn một vạn ngày.’
‘Hay chỉ sống một ngày rồi lặp lại nó hơn một vạn lần?’
Có lẽ tôi thuộc kiểu thứ hai, mỗi ngày đều lặp lại nhưng lại cảm thấy rất có ý nghĩa.
Ngày nào cũng đổi kiểu mắng sếp, tuần nào cũng mong đến cuối tuần, tháng nào cũng hóng ngày lãnh lương.
Cuộc sống của tôi rất nhàm chán, nhưng trong sự nhàm chán ấy, lại luôn có những niềm vui nhỏ bé.
Tôi không hoàn toàn hiểu cảm giác của Thiệu Bạch, nhưng tôi hiểu một điều, t rầm cả m không chỉ là vấn đề tâm lý mà là một căn bệnh thực sự.
Anh ấy đang bị bệnh.
10.
Cứ thế, tôi và Thiệu Bạch ngồi im lặng đến tận sáng.
Khi tiếng chuông đồng hồ điểm sáu giờ , cơ thể anh ấy bắt đầu dần trở nên mờ dần, giống như Lọ Lem khi đồng hồ điểm mười hai giờ vậy.
Thiệu Bạch từng chút một biến mất, trước khi tan vào không khí, anh ấy còn mỉm cười vẫy tay với tôi.
“Chào nhé.”
Tôi cũng giơ tay lên.
“Tạm biệt nhé, Thiệu Bạch!”
Sau khi anh ấy đi rồi, tôi nhặt vỏ ốc lên.
“Ốc đại ca, thương lượng chút đi.”
“Đừng để anh ấy tới nữa được không?”
“Tiền bạc vẫn còn là chuyện nhỏ.”
“Nhưng em thật sự không thức đêm nổi nữa, huhuh, có tuổi rồi, thức thêm vài lần nữa sẽ hói đầu mất.”
“Em thành tâm sám hối vì cái miệng ăn nói linh tinh này, đại ca cần gì cứ nói, hai ta từ từ bàn bạc.”
Vỏ ốc vẫn không thèm động lấy một cái.
Tức nước vỡ bờ. Ốc Đại ca đừng trách tôi!
Tôi xách chậu rửa chân vào nhà vệ sinh, múc đầy nước rồi thả cái vỏ ốc vào.
“Ốc đại ca khát không, uống chút nước nhé?”
Vỏ ốc phun ra một cái bong bóng.
Tối hôm đó, tôi hối lại hận rồi.
Con người cuối cùng vẫn phải trả giá cho chính sự bốc đồng của mình.
Đúng mười hai giờ đêm, vỏ ốc dùng nguyên cái mông đập mạnh vào đầu tôi.
Vừa đập vừa chửi:
“Móa nó chị hai! Tổ tông của chị tới rồi đây!”
Tôi ôm đầu ngồi dậy, ngày nào cũng bị cái vỏ ốc to tổ bố đập vào đầu thế này.
Tôi cảm giác hộp sọ mình sắp thủng rồi.
Trong bếp loang xoảng long trời lở đất, lần này không còn là vài cái bát vài cái chén vỡ nữa.
Nghe âm thanh đó, tôi đoán ít nhất máy hút mùi đáng thương đã lành ít dữ nhiều.
Nghĩ bi quan hơn, biết đâu trần nhà cũng bị đục thủng. HUHUHU…
11.
Một lần hăng hái.
Hai lần mệt mỏi.
Ba lần cạn sạch sức lực.
Tôi hiện giờ chính là trạng thái thứ ba.
Lần này Thiệu Bạch gây chuyện thật không nhỏ. Máy hút mùi nằm sõng soài trên nền gạch.
Sống ch ế t chưa rõ, nhìn sơ qua đã mẻ mất một miếng, kính vỡ tung tóe khắp nơi.
Thiệu Bạch đang ngồi xổm dưới đất, bộ dạng luống cuống.
Muốn đỡ lên lại không dám đỡ.
Tôi mạnh tay lau mặt một cái.
Được.
Cũng may.
Ít nhất trần nhà vẫn còn nguyên.
Tôi cố cười, một nụ cười mà tôi cảm thấy chỉ chạm tới lớp da mặt, không chạm đến linh hồn đã ch ế t máy của tôi.
“Thiệu Bạch.”
“Anh đang phá nhà đấy sao?”
Có lẽ nụ cười giả trân của tôi hơi đáng sợ, hoặc cũng có thể sát khí trên người tôi đã tràn ra ngoài.
Thiệu Bạch giật mình, ngã ngồi xuống đất.
“Ai da!”
Rồi bật dậy.
Tôi nhìn thấy trên mông anh ấy cắm mảnh thủy tinh.
Thiệu Bạch rút mảnh kính ra, khuôn mặt điềm đạm cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.
Khóc không được mà cười cũng chẳng xong.
“Xin lỗi thật đấy...”
“Chỉ là tôi muốn lau máy hút mùi thôi, không ngờ nó yếu thế...”
Thiệu Bạch siết ch ặ t tay, cúi đầu, giọng nhỏ dần.
“Tôi thật sự không dùng nhiều sức.”
“Tôi sẽ đền.”
“Xin lỗi.”
Bộ dạng nhận lỗi ấy, giống hệt đứa trẻ làm sai chuyện.
Tôi siết tay lại rồi thả ra, thả ra rồi siết lại.
Tôi liên tục tự nhủ:
Không phải cố ý.
Không phải cố ý.
Là mày cầu Thiệu Bạch tới.
Là mày tự gây nghiệp.
Mãi một lúc lâu.
Ngọn lửa trong lòng mới bị tôi miễn cưỡng đè xuống.
Tôi nghiến răng, cười giả trân.
“Không sao.”
“Không sao đâu.”
“Tôi quen rồi.”