Cô bé mười bảy tuổi trước mặt gầy đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể bị cuốn đi mất. Khúc Ổ Đồng để ý thấy bàn tay cô bé đang xoắn chặt gấu áo bèn dịu giọng, nói chậm lại rồi kín đáo chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn.
Cô không vội đề cập ngay đến chứng biếng ăn của cô bé mà chỉ nói về những câu chuyện vụn vặt thường ngày. Cô hỏi thăm cuộc sống hiện tại của cô bé, lắng nghe những lời kể về cảm xúc xáo trộn, than phiền áp lực học hành, nỗi ghét bỏ bản thân khi soi gương cùng cảm giác buồn nôn mỗi khi ngồi trước bàn ăn.
Thêm một thìa đường vào cốc nước ấm, Khúc Ổ Đồng đặt chiếc cốc sứ trước mặt cô bé, không vội lên tiếng mà lặng lẽ đóng vai người lắng nghe. Những lời phân tích đầy khao khát chứng minh năng lực chuyên môn hay những phác đồ điều trị được vạch ra tỉ mỉ vào lúc này có lẽ không thể hiệu quả bằng những chia sẻ chân thành từ đáy lòng cô gái.
Khúc Ổ Đồng hiểu rằng những vấn đề về tâm lý không thể dùng sức lực để giải quyết, cũng như chỉ có nước ấm mới dễ dàng hòa tan được đường. Cuộc trò chuyện dần trở nên ấm áp sôi nổi hơn nhờ làn hơi nước mờ bảng lảng. Tránh nhắc đến chủ đề nhạy cảm về hình thể, Khúc Ổ Đồng mỉm cười nói rằng rất hâm mộ làn da trắng mịn của cô gái, còn giả vờ ngại ngùng xoa tàn nhang trên má rồi hỏi thăm về bí quyết chăm sóc da.
Cô bé ngồi thẳng người, nghiêm túc an ủi Khúc Ổ Đồng rằng những nốt tàn nhang ấy rất đáng yêu.
“Nhưng chồng chị luôn chê bai nó.” Khúc Ổ Đồng thở dài, bôi nhọ Lương Cận Thâm không chút áy náy.
“Chị cứ mặc kệ lời người khác nói!” Cô gái sốt ruột trợn mắt. “Nếu không hợp thì ly hôn thôi, mình tự yêu bản thân mình là được rồi!”
“Mình tự yêu bản thân mình là được rồi…”
Khúc Ổ Đồng khẽ lặp lại câu nói ấy, không tiếp tục câu chuyện cũng chẳng mở rộng thêm.
Cô bé kia mím môi, mắt rưng rưng nhẩm lại lời nói đó như để tự an ủi mình.
Khúc Ổ Đồng đưa cho cô gái một tập phong bì thư và đề nghị cứ cách một thời gian hãy viết thư gửi cho chính mình, coi như một cách để ghi lại những gì mình hiểu về bản thân.
“Thế giới rộng lớn nhưng chỉ có bản thân mình mới là quan trọng nhất.” Cô còn hào hứng chia sẻ danh sách các hàng quán bình dân yêu thích của mình, mong rằng lần sau gặp lại, hai người có thể trò chuyện về chủ đề ẩm thực.
“Nhưng tốt nhất là không cần gặp lại nữa nhé.” Khúc Ổ Đồng nói thêm lời cuối rồi cho cô bé một gói bột glucose vị táo xanh.
Cô bé lấy khăn giấy lau khô nước mắt, gật mạnh đầu rồi trao cho Khúc Ổ Đồng một cái ôm thật chặt, tự nhủ: “Mình tự yêu bản thân mình là đủ rồi!”
Khúc Ổ Đồng nhoẻn cười, thì thầm lại câu nói ấy.
Tiễn cô bé ra về, cô pha cho mình một cốc trà chanh bưởi mà Lương Cận Thâm đã bỏ vào túi cô từ lúc nào không hay. Cô ngồi vào bàn làm việc, sắp xếp lại chỗ hồ sơ bệnh án. Hương trà thoảng dịu trong khoang miệng, Khúc Ổ Đồng thật lòng cầu nguyện và mong rằng cô gái kia sớm lấy lại quyền kiểm soát cuộc đời mình.
Khi mới tiếp xúc với tâm lý học thuở còn là sinh viên, Khúc Ổ Đồng thường tự lấy bản thân để làm đối tượng nghiên cứu. Cô cố gắng làm rất nhiều bài kiểm tra và thí nghiệm một cách khách quan hết mức có thể. Chẳng lạ khi cô phát hiện ra hàng loạt khuyết điểm của mình như ADHD1, chứng lo âu thể nhẹ, tự nhận thức quá mức2…
Thế nhưng cô chấp nhận tất cả, bình thản đón nhận ưu điểm nhược điểm của mình như cách người ta ngắm trăng khi tròn khi khuyết, thậm chí còn chẳng hề có ý định sửa đổi. Có lẽ chính sự không muốn “chỉnh sửa” ấy cũng là biểu hiện rõ ràng nhất của cái tôi quá lớn trong cô.
ADHD mang đến cho Khúc Ổ Đồng trí tưởng tượng phong phú và hiệu suất phi thường. Chứng lo âu nhẹ lại trở thành động lực thúc đẩy cô không ngừng tiến lên, còn cái tôi mạnh mẽ khiến cô yêu chính mình không chút dè dặt, cũng như dễ dàng buông bỏ những gì cần rời xa.
Năm thứ hai của chương trình nghiên cứu sinh tiến sĩ, trong cuộc điện thoại cuối cùng với mẹ, bà Ổ Mai, người phụ nữ ấy gần như gào lên, mắng Khúc Ổ Đồng là đứa vong ân bội nghĩa. Cô chỉ buông một tiếng thở dài, nhẹ nhàng cúp máy rồi tiếp tục viết nốt bài luận còn dang dở.
Khi đã quyết định cắt đứt mối quan hệ ruột thịt, cô dứt khoát xóa sạch và chặn mọi thông tin liên lạc với cha mẹ. Tối hôm ấy, cô còn không tiếc tiền mua một chai sâm panh để tự ăn mừng.
Người cha Khúc Lập của cô từng nhiều lần đổi số điện thoại để liên tục quấy rầy, lúc thì chửi bới, lúc lại mềm mỏng dỗ dành. Nhưng lần nào cũng vậy, Khúc Ổ Đồng chỉ mất ba giây để dập máy rồi dứt khoát cho dãy số ấy vào danh sách chặn.
Sau thời gian dài bị ép hình thành phản xạ dập máy trước những cuộc gọi quấy rối, Khúc Ổ Đồng tin chắc mình đã thành thạo “kỹ năng nhặt đồ ăn trong vòng ba giây sau khi rơi xuống đất”.
Thị trấn nhỏ ấy chỉ như một chấm mốc li ti trên bản đồ thế giới rộng lớn, vậy mà chuyện cô cắt đứt quan hệ với gia đình chẳng mấy chốc đã lan từng ngõ ngách, trở thành chủ đề bàn tán xôn xao chẳng kém cạnh vụ tai nạn năm xưa khiến cha của Lương Cận Thâm, ông Lương Kiều qua đời.
Chỉ sau một đêm, trong mắt người dân nơi đây, cô gái từng được ca tụng là “thủ khoa thành phố”, “niềm tự hào của cả huyện” bỗng biến thành đối tượng dè bỉu: “Con gái học nhiều làm gì, cắm đầu học đến nỗi thần kinh có vấn đề, thà lấy chồng sớm cho xong.”
Vừa nghe tin, Lý Cánh và Lâm Chi Trừng lập tức tìm đến vì sợ cô nghĩ quẩn. Nhưng khi đẩy cửa vào, trông thấy Khúc Ổ Đồng để mặt mộc, bình thản ngồi gõ phím, những lời khuyên nhủ đã ấp ủ suốt dọc đường của họ bỗng đông cứng rồi tan rã trước vẻ lạnh lùng như băng ấy. Không ai thốt được câu nào, mà dường như cũng chẳng cần phải nói gì thêm.
Kể từ đó, Khúc Ổ Đồng chưa một lần về quê, cũng chẳng còn liên lạc với cha mẹ. Nếu nói cô còn đôi chút bận lòng với mối quan hệ huyết thống thì có lẽ chỉ nằm ở việc cô vẫn nhờ Lý Cánh mang quà đặc sản về biếu người cô Khúc Lâm vào mỗi dịp lễ tết.
Trước khi kết hôn với Lương Cận Thâm, Khúc Ổ Đồng chưa thể hình dung nổi về cảm giác thân mật gần gũi giữa hai người yêu nhau. Sau khi kết hôn, Lương Cận Thâm cũng chưa từng nhắc đến gia đình mình, tựa như anh chỉ đơn thuần kết hôn với người mang tên Khúc Ổ Đồng mà thôi.
Thái độ ấy lại vừa khéo hợp ý cô.
Xét cho cùng, hai người họ đều là những kẻ cô độc giữa đời.
Làn mưa bụi lất phất rơi ngoài cửa sổ. Sắp xếp xong đống tài liệu cũng vừa lúc đến giờ cơm, Khúc Ổ Đồng đứng dậy, tiện tay rửa sạch chiếc cốc của mình. Cả văn phòng thoảng hương chanh bưởi dìu dịu. Cô mở điện thoại, nhắn cho Lương Cận Thâm xin đường dẫn mua trà chanh bưởi rồi nhân thể chuyển cho anh thông tin kiện hàng mới đến, nhờ anh sau giờ làm ghé lấy giúp. Cô đoán đó hẳn là ba cây nến thơm hương cà chua mà mình đã đặt.
Có lẽ vì bận rộn sau khi ra mắt trò chơi mới nên Lương Cận Thâm không trả lời luôn như mọi khi. Mãi đến lúc cô cùng cô em đồng nghiệp dùng bữa xong thì mới thấy có tin nhắn gửi đến. Không phải đường dẫn như cô mong muốn mà là một mã vận đơn.
Anh viết: Tầng ba kệ trong phòng khách vẫn còn một hộp. Để anh đặt thêm mấy hộp nữa, còn vài loại hương trái cây khác anh cũng gửi đến văn phòng em luôn, nhớ kiểm tra và nhận nhé.
Ở Lương Cận Thâm luôn có một nét mềm mại hồn nhiên như chiếc áo thun trắng bằng cotton anh hay mặc, ấm áp và dịu dàng chạm vào da thịt.
Anh luôn chu đáo đến thế, khiến cô suýt nữa đã phải lòng anh. May mà Khúc Ổ Đồng đủ thông minh và tỉnh táo nên mới không vô tình rơi vào cái bẫy dịu dàng mà Lương Cận Thâm giăng ra.
Cô chỉ tiện tay gửi lại một nhãn dán mèo con chắp tay cảm ơn rồi tiếp tục bàn với cô em đồng nghiệp về việc làm sao tránh được thói quen vô thức tự đặt mình ở vị thế cao, tỏ ra phán xét khi tiếp xúc với khách hàng đến tham vấn tâm lý.
Trở về bàn làm việc, Khúc Ổ Đồng hạ thấp chiếc ghế công thái học mà mình đã bỏ một khoản tiền lớn để mua, kéo chớp cửa xuống chặn ánh sáng, đeo bịt mắt bằng lụa và tranh thủ chợp mắt giữa buổi.
Cái ôm tối qua của Lương Cận Thâm vẫn còn lưu lại dư âm khiến cô khó lòng yên giấc. Nhắm mắt nghỉ ngơi một chốc mà vẫn chẳng ngủ nổi. Cô tháo bịt mắt, cầm điện thoại mở Apple Rhapsody.
Nhân vật trong trò chơi rốt cuộc cũng bước ra khỏi bản đồ ngôi nhà đầu tiên. Khúc Ổ Đồng mượn đôi mắt của Paris để tò mò khám phá từng ngóc ngách trong thị trấn mới. Cô điều khiển cậu chàng biến thành một “dân phố” chính hiệu như trong hình dung: dạo quanh sạp báo ven đường, leo lên chiếc xe buýt cũ với động cơ ầm ì, bắt gặp những tán ngô đồng sum sê rồi lại đi ngang qua một công viên…
Nhiệm vụ chưa hoàn thành được bao nhiêu nhưng cô đã nhặt được không ít thứ: tờ nhật báo thị trấn, bản đồ tuyến xe buýt, những cánh hoa ngô đồng rơi lả tả và cả lõi táo bị ai đó bỏ quên trong công viên.
Khúc Ổ Đồng vẫn chưa hiểu những món đồ này có liên quan gì đến “quả táo vàng”, cũng chẳng biết chúng dính dáng thế nào tới kế hoạch trồng cà chua của mình, chỉ biết chiếc ba lô đỏ với dung lượng có hạn đã vô tình bị nhét đầy.
Đang mải mê dạo nửa vòng thị trấn, Khúc Ổ Đồng vừa định khám phá bản đồ khuôn viên ngôi trường mới thì thời gian trong trò chơi bất ngờ nhảy sang 12:00. Nhân vật chính Paris ôm bụng, tội nghiệp kêu đói với cô.
Chẳng lẽ đây là trò chơi hút máu nạp tiền sao!
Trong đầu Khúc Ổ Đồng lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, suýt nữa buột miệng mắng Lương Cận Thâm là đồ gian thương. Nhưng ngay giây sau, Paris đã ưỡn ngực dẫn cô bước vào một cửa tiệm ngầm mờ tối để ăn uống thỏa thích khiến mọi lời trách móc của cô nghẹn lại nơi cuống họng.
Trong bối cảnh đậm chất cyberpunk, chỉ cần một lọ dung dịch dinh dưỡng là Paris đã hồi phục toàn bộ thể lực, tiếc rằng vẫn phải dùng vật phẩm trong ba lô để trao đổi. Khúc Ổ Đồng đành giao nộp một chùm hoa ngô đồng.
Paris no nê liền hồ hởi kết bạn. Cô tranh thủ bắt chuyện với ông chủ tiệm râu ria xồm xoàm.
“Thu thập táo vàng đâu phải chuyện dễ. Rồng Ladon hung mãnh không ai địch nổi đâu.” Ông chủ vừa nói vừa múa may tay chân bắt chước con rồng, trông buồn cười đến lạ.
Nhưng Khúc Ổ Đồng chẳng bận tâm tới quả táo vàng, thứ cô nghĩ đến chỉ là chậu cà chua quý giá trên ban công. Cô liên tục mở lại khung trò chuyện, thử hết lựa chọn này đến lựa chọn khác, kiên nhẫn dò tìm mọi thông tin và manh mối có thể liên quan đến cây cà chua.
“Một phút thời gian là một tấc vàng. Trong thời đại này, thông tin chính là vàng.”
Mất một lúc lâu, Khúc Ổ Đồng mới nhặt được một câu có vẻ hữu ích, trong khi Paris trên màn hình vẫn tung tăng nhảy múa theo điệu nhạc trong cửa tiệm.
Cô lại càng thấm thía rằng Apple Rhapsody quả thật là trò chơi của ngôn từ.
Ánh nắng, thông tin… thư viện chăng? Đoán bừa trong đầu, cô quyết định di chuyển đến khuôn viên trường học, nơi duy nhất trong thị trấn có thư viện để tìm hiểu thêm.
Đúng lúc ấy, phần mềm công việc trên máy tính liên tục nhấp nháy. Từng dòng tin dồn dập nối đuôi nhau thông báo đồng nghiệp đi công tác đột xuất, cần nhanh chóng bàn giao lại công việc.
Khúc Ổ Đồng đành phải thoát trò chơi. Bấy giờ cô mới nhận ra tiếng mưa bên ngoài đã ào ạt dày đặc bèn buông tiếng thở dài.
Cô quên mang ô rồi.
******************************
Chú thích:
- ADHD (Attention Deficit Hyperactivity Disorder) là rối loạn tăng động giảm chú ý, đặc trưng bởi tình trạng khó tập trung, bốc đồng và hiếu động quá mức. Người mắc ADHD thường dễ xao nhãng, khó duy trì sự chú ý lâu dài hoặc kiểm soát hành vi, cảm xúc. ↩︎
- Trạng thái một người liên tục quan sát, phân tích và đánh giá bản thân quá mức, đặc biệt là cách mình được người khác nhìn nhận. Điều này khiến họ dễ lo lắng, mất tự nhiên, và khó thoải mái trong hành động hoặc giao tiếp, vì tâm trí luôn bị chi phối bởi suy nghĩ “người khác đang nghĩ gì về mình”. ↩︎