Chương 74 - Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Thế giới lại bị nhấn nút tạm dừng ngay khoảnh khắc Lương Cận Thâm thốt ra câu: “Tớ thích cậu”.

Dẫu hiệu ứng cánh bướm bắt nguồn từ việc Khúc Ổ Đồng không đi học muộn đã lan tới mọi ngóc ngách của cuộc sống: điểm thi đại học có sự chênh lệch, nhà hàng tổ chức tiệc tri ân thầy cô thay đổi, thực đơn cũng khác đi, thậm chí cả bài hát mà thầy Trần cao hứng hát trong bữa tiệc tối nay cũng không còn giống trước, vậy mà lời tỏ tình của Lương Cận Thâm lại chẳng hề thay đổi.

“Sao lại thế này được!” Giọng điện tử r*n r*, năng lượng của nó đã cạn kiệt, ủ rũ nói: “Xem ra chúng ta lại phải khôi phục cốt truyện từ đầu rồi.”

“Rốt cuộc Lương Cận Thâm thích tôi ở điểm nào vậy?” Khúc Ổ Đồng chẳng tài nào hiểu nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn cau có. “Tôi còn chẳng tiếp xúc với cậu ta bao giờ!”

Giọng điện tử như già đi tức thì, thở dài não nề rồi bắt chước mấy câu văn sến sẩm chép từ đâu đó trên mạng mà ra vẻ triết lý: “Có lẽ người ưu tú giống như một ngọn nến phát sáng, chỉ cần lặng lẽ đứng đó cũng đủ thu hút vô số con thiêu thân lao tới.”

Khúc Ổ Đồng ngao ngán đảo mắt nhận xét: “Cậu làm màu quá đấy, nghe thấy ghê.”

“Sau khi khôi phục lại, tôi nên điều chỉnh cốt truyện thế nào đây? Chẳng hạn như công kích nhiều hơn, tỏ ra ghét cậu ta hơn?” Cô ngập ngừng, thử suy nghĩ một hướng phát triển cốt truyện mới. “Chắc cậu ta không đến mức nghĩ quẩn mà đi thích một người ghét mình đâu nhỉ.”

“Có lý!” Giọng điện tử lập tức phấn chấn trở lại, năng lượng được nạp đầy. “Vậy chúng ta mau khôi phục lại thôi! Đừng lãng phí thời gian nữa!”

“Đây đã là lần thứ hai khôi phục cốt truyện rồi, tôi có thể xin một vài đặc quyền không?” Khúc Ổ Đồng giơ tay hỏi. Tuy là hỏi ý kiến nhưng dáng vẻ của cô lại vô cùng ung dung, như thể đã chắc mẩm giọng điện tử sẽ không từ chối.

Quả nhiên, giọng điện tử run run thành hình sóng rồi mềm mỏng hỏi lại: “Cô muốn đặc quyền gì?”

Khúc Ổ Đồng cười: “Thực ra cũng chẳng phải yêu cầu gì quá đáng. Tôi chỉ muốn tốc độ thời gian trôi nhanh hơn một chút thôi.”

“Trải qua ba năm cấp ba đã đủ mệt lắm rồi, giờ còn phải học lại thêm hai năm nữa. Nếu ngày nào cũng bắt tôi đối mặt với đống đề bài ấy thêm hai năm, chắc tôi phát điên mất.” 

Cô hạ thấp giọng, bĩu môi, tỏ vẻ đáng thương than thở với giọng điện tử.

Lập trường vốn không kiên định nên giọng điện tử do dự chốc lát rồi gật đầu đồng ý. Nó ho khan, nhắc trước: “Nhưng những đoạn cốt truyện quan trọng vẫn sẽ quay về tốc độ bình thường để phát triển đấy nhé!”

“Được!” Khúc Ổ Đồng hài lòng, thúc giục nó nhanh chóng khôi phục dữ liệu.

Khi tỉnh dậy, lại là ngày đầu tiên nhập học lớp 11. Nhưng lần này Khúc Ổ Đồng không vội vã chạy đến trường như lần trước. Cô thong thả ăn sáng rồi mới đạp xe, thảnh thơi đón gió hướng về trường cấp ba.

“Thị Thị, cô đang làm gì vậy?” Giọng điện tử sốt ruột quay vòng vòng bên cạnh. “Nếu cô đến muộn thì lại phải ngồi cùng bàn với Lương Cận Thâm mất!”

“Cậu thì biết gì chứ!” Khúc Ổ Đồng dựng xe trong nhà để xe, chậm rãi đeo cặp rồi đi về phía lớp học, kiên nhẫn giải thích: “Nếu thầy Trần xếp chúng tôi ngồi cùng bàn, tôi sẽ lén đi tìm thầy nói rằng tôi không thích cậu ta, không muốn ngồi cùng. Sau đó lại ‘vô tình’ để cậu ta nghe thấy… cậu nghĩ lòng tự trọng của cậu ta có bị tổn thương không? Đã vậy thì chắc chắn sẽ không thích tôi nữa.”

Giọng điện tử ngây ngô khen: “Ôi chao, Thị Thị à! Cô đúng là đứa trẻ thông minh nhất mà tôi từng gặp!”

Khúc Ổ Đồng rẽ vào hành lang rồi bước vào lớp học, cố nén nụ cười chực nở. Thật ra cô chỉ lười dậy sớm thôi.

Giống hệt cốt truyện ở thế giới đầu tiên, Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm vẫn bị buộc phải trở thành bạn cùng bàn. Song khác với chiến lược phớt lờ ở thế giới trước, lần này cô thể hiện thái độ không ưa của mình ra mặt.

Cô cố tình đặt mạnh cặp sách, vở ghi, hộp bút xuống bàn. Thậm chí còn xem đường ghép giữa hai bàn học như một “đường vĩ tuyến”, thà ngồi ép sát vào tường còn hơn lại gần cậu, mặt mày cau có lạnh tanh.

Khúc Ổ Đồng đã giải thích với giọng điện tử rằng gương mặt cô bẩm sinh đã trông khó gần  chứ không phải cố tình làm thế.

Ước chừng mình đã thể hiện đủ rõ ràng, Khúc Ổ Đồng liền cố ý chọn thời điểm sau giờ tự học buổi sáng khi các lớp phó học tập bộ môn lần lượt mang bài tập lên văn phòng để hành động. Trước khi Lương Cận Thâm phụ trách môn Vật lý kịp đứng dậy, cô đã rời khỏi lớp trước, chạy một mạch tới văn phòng. Đến khi đứng trước bàn làm việc của thầy Trần, cô vẫn còn th* d*c. 

“Thưa thầy, em có một thỉnh cầu hơi đường đột.”

Khúc Ổ Đồng cố gắng điều hòa nhịp thở, vừa chú ý những bóng người qua lại ngoài cửa sổ, vừa đọc thầm kịch bản đã chuẩn bị sẵn cùng giọng điện tử.

Dưới sự hỗ trợ của giọng điện tử, mọi thời điểm đều được tính toán chuẩn xác. Ngay khoảnh khắc Khúc Ổ Đồng nói ra câu “Em không thích Lương Cận Thâm”, đúng lúc cậu ôm một chồng vở bài tập đi ngang qua phía sau cô.

Thầy Trần nhìn Khúc Ổ Đồng có ánh mắt kiên định đứng trước mặt mình rồi liếc sang Lương Cận Thâm cách đó ba bốn mét, vẻ mặt cậu vẫn bình tĩnh như thường. Ông cười gượng, tạm thời chưa đưa ra quyết định, chỉ nói vài câu xã giao để trấn an cô rằng ông sẽ cân nhắc thêm.

Hai người lần lượt bước ra khỏi văn phòng. Khúc Ổ Đồng nghe thấy tiếng bước chân không nặng không nhẹ của Lương Cận Thâm phía sau lưng mình, chợt thoáng suy nghĩ mông lung.

“Tiểu Điện này, chúng ta làm vậy có quá đáng lắm không?” Cô vẫn mềm lòng. “Thật ra Lương Cận Thâm cũng đâu làm gì sai. Tôi đối xử với cậu ấy như vậy có phải hơi quá đáng không?”

Giọng điện tử nghẹn lời trước câu hỏi này, ấp úng đáp: “Cậu ta thích cô, chỉ riêng chuyện đó thôi đã là sai lầm lớn nhất trong cốt truyện rồi.”

“Thị Thị là một cô bé ngoan. Vì cứu thế giới mà làm cậu ta đau lòng một chút cũng là điều bất đắc dĩ thôi.” Nó dịu giọng dỗ dành.

Khúc Ổ Đồng không nói gì. Dẫu có bước đi như thế nào cũng không vượt qua được nỗi vướng mắc trong lòng. Sự áy náy và hoang mang đan xen lên men trong lồng ngực cô. Mải suy nghĩ quá lâu, cô bất cẩn bước hụt một bậc thang.

Giọng điện tử chỉ kịp hoảng loạn kêu lên vô ích trong đầu. Khúc Ổ Đồng theo phản xạ giơ tay ôm đầu, tâm trí trống rỗng, suýt nữa còn cho rằng đây chính là quả báo dành cho mình. 

Cô nhắm mắt lại nhưng cơn đau dự đoán trước lại không ập đến. Cổ tay bị ai đó nắm lấy. Hai cơ thể va vào nhau, da thịt kề sát. Khúc Ổ Đồng ngơ ngác mở mắt, bắt gặp gương mặt của Lương Cận Thâm ngay trước mắt. Cậu ngã xuống bậc thang thay cô, còn cô lại được cậu che chở trong vòng tay.

“Thị Thị! Cô không sao chứ!” Giọng điện tử lải nhải bên tai. “Cô không biết lúc nãy nguy hiểm cỡ nào đâu, máy chủ của tôi suýt nữa văng ra ngoài luôn rồi!”

“May mà Lương Cận Thâm phản ứng nhanh kéo cô lại. Không ngờ cậu ta cũng khá tốt bụng đấy!”

Giọng điện tử cứ tự độc thoại sôi nổi còn Khúc Ổ Đồng bên này lúng túng đứng dậy. Cô chìa tay ra muốn kéo Lương Cận Thâm, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn cậu.”

Lương Cận Thâm không nắm tay cô. Cậu chống tay xuống đất rồi tự đứng dậy. Cái lưng đau âm ỉ, đoán chừng lại có thêm vài vết bầm nhưng trên mặt cậu vẫn chẳng để lộ điều gì, chỉ bình thản đáp: “Không có gì.”

Từ văn phòng giáo viên trở về lớp học chỉ đi qua hai cái cầu thang với bốn mươi bậc, vậy mà Khúc Ổ Đồng lại cảm thấy quãng đường ấy dài và yên tĩnh đến lạ. Sự áy náy trong lồng ngực khiến cô không thể yên lòng, đến mức cả ngày hôm đó cứ lơ đãng thẫn thờ.

“Thị Thị, chúng ta đã hoàn thành cốt truyện quan trọng đầu tiên rồi. Cô có muốn điều chỉnh tốc độ thời gian không?” Lời nhắc của giọng điện tử vang lên cùng lúc với tiếng chuông tan học.

Khúc Ổ Đồng lắc đầu. Có lẽ trời sắp mưa, cô bỗng thấy lòng nặng trĩu. “Tôi còn chút việc phải làm. Để mai rồi điều chỉnh sau.”

Giọng điện tử nửa hiểu nửa không nhưng vẫn đồng ý, hoàn toàn tin tưởng vào chủ nhân giỏi giang của mình.

Trên đường về nhà, Khúc Ổ Đồng ghé vào một hiệu thuốc, lấy tiền tiêu vặt mình tích cóp bấy lâu để mua thuốc xịt và cao dán trị chấn thương va đập. Tất cả được bỏ vào một chiếc túi nilon rồi giấu kín trong cặp sách. 

Ngày đầu nhập học không có nhiều bài tập về nhà. Đây đã là lần thứ ba Khúc Ổ Đồng học cấp ba nên cũng chẳng còn nhiệt huyết học hành gì nữa. Về tới nhà, cô chẳng buồn mở cặp, tiện tay ném nó lên xô pha rồi thảnh thơi nhàn nhã ngồi dưới đình nghỉ mát trong khu nhà, ngẩng đầu ngắm sao suốt cả buổi tối.

Ngày hôm sau trời không mưa. Khúc Ổ Đồng đeo chiếc cặp vẫn nguyên trạng như hôm qua, đạp xe đi học như thường lệ. Song hôm nay cô cố ý dậy sớm hơn một chút nên lúc tới lớp chỉ có lác đác vài người.

Cô ngồi xuống chỗ của mình, lấy vở và bút rồi cẩn thận lôi túi thuốc ra khỏi cặp, lén lút nhét vào ngăn bàn của Lương Cận Thâm. Khúc Ổ Đồng vẫn muốn làm một người tốt.

Có vẻ hiệu suất làm việc hôm nay của thầy Trần cao hơn hẳn mọi khi. Trước lúc vào giờ tự học buổi sáng, ông đã chỉ đạo cả lớp đổi chỗ một lần nữa. Khúc Ổ Đồng cũng được toại nguyện tách khỏi Lương Cận Thâm.

Sau khi dọn xong chỗ ngồi, cô lén quay đầu nhìn về phía cậu. Cô thấy cậu đang đứng ngẩn người trước túi thuốc bỗng dưng xuất hiện trên bàn. Cô thở dài, thì thầm với giọng điện tử: “Tiểu Điện, điều chỉnh tốc độ thời gian giúp tôi đi.”

Thì ra hai năm cấp ba cũng có thể bị nén lại chỉ trong khoảng thời gian ăn hết nửa hộp khoai tây chiên. Cảm giác dính dính trên đầu ngón tay vừa là vụn khoai, vừa là mực in trên đề thi. Khúc Ổ Đồng cứ thế lướt qua quãng đời học sinh của mình thật nhanh. Đôi khi cô cũng mơ hồ tự hỏi rốt cuộc thứ thay đổi là thời gian, hay là chính bản thân cô.

Cuối cùng cũng tới ngày diễn ra buổi tiệc tri ân thầy cô. Giọng điện tử điều chỉnh tốc độ thời gian trở lại bình thường. Khúc Ổ Đồng cụng ly với Lâm Chi Trừng bên cạnh, đồng thời hồi tưởng lại những lần tiếp xúc giữa mình và Lương Cận Thâm trong suốt hai năm qua.

Thật ra gần như chẳng có gì đáng để nhắc đến. Chỉ là cô cố tình thể hiện việc không ưa cậu rõ ràng hơn một chút mà thôi. Khi người xung quanh nhắc đến cậu thì lặng lẽ đeo tai nghe, lúc tham gia lớp bồi dưỡng Olympic Toán thì chủ động chọn vị trí cách xa cậu nhất, thậm chí khi vô tình lướt qua nhau ngoài hành lang thì giả vờ hừ mũi lạnh lùng…

“Nếu lần này Lương Cận Thâm vẫn thích cô, tôi thật sự phải nghi ngờ cậu ta có khuynh hướng thích bị ngược đãi đấy!” Giọng điện tử lẩm bẩm. Nó chắp tay cầu nguyện, chờ đợi phán quyết của số phận, miệng lầm rầm như niệm chú: “Hỡi máy chủ kính yêu, hỡi nữ thần mã nguồn kính yêu, xin hãy phù hộ cho con!”

“Tôi quyết định từ nay sẽ trở thành người theo chủ nghĩa duy vật.” Giọng điện tử ủ rũ lẩm bẩm.

Nó tính đi tính lại thế nào cũng không ngờ rằng Lương Cận Thâm vẫn nhìn Khúc Ổ Đồng rồi nói ra câu: “Tớ thích cậu.”

“Rốt cuộc cậu ta thích tôi ở điểm nào chứ?” Khúc Ổ Đồng không hiểu. “Rõ ràng tôi đã đối xử với cậu ta tệ như vậy rồi mà.”

“Đúng là kẻ điên vì tình!” Giọng điện tử gần như phát điên, tăng công suất kêu gào.

“Chúng ta lại phải khôi phục cốt truyện nữa à?” Khúc Ổ Đồng mệt mỏi hỏi.

Giọng điện tử nghe còn mệt hơn cả cô: “Đúng vậy.”

“Lần này chúng ta đổi kiểu nhân vật gì đây?” Khúc Ổ Đồng xoa cằm, dựa trên kinh nghiệm đọc tiểu thuyết tình cảm của mình để suy đoán. “Hay là lần này để tôi chủ động?”

“Biết đâu cậu ấy chỉ thích kiểu tôi phớt lờ cậu ấy thôi. Nếu tôi chủ động tiếp cận… chưa biết chừng cậu ấy lại không thích nữa!”