Ngày đầu tiên bước vào lớp 11, Lương Cận Thâm đã đi học muộn. Nguyên nhân cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là tối hôm trước cậu quên chỉnh lại đồng hồ báo thức. Đợi đến khi nhịp sinh học quen thuộc kéo cậu tỉnh giấc thì kim giờ đã lặng lẽ bò tới con số bảy.
Lương Cận Thâm bước vào phòng ngủ chính, khẽ lay Lương Kiều dậy. Từ trước đến nay, cậu vốn là chiếc “đồng hồ báo thức sống” của Lương Kiều và Trần Thanh. Cậu rửa mặt thay đồng phục trong vội vàng, khoác ba lô lên vai, tiện tay cầm theo một hộp sữa rồi móc chùm chìa khóa xe đạp, nhanh chóng lao xuống tầng.
Vừa ngậm giữ hộp sữa, cậu vừa cúi rạp người dốc sức đạp xe thật nhanh. Tiếc thay, suốt dọc đường toàn gặp đèn đỏ. Chuông báo hiệu vào giờ tự học buổi sáng vang lên đúng lúc cậu dựng xe ở nhà để xe của trường. Dẫu sao cũng đã muộn, Lương Cận Thâm không còn cuống quýt mà bình thản hơn hẳn. Cậu thong thả đút tay vào túi áo, bước đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây trong trường, hướng về phía lớp học.
Nào ngờ không chỉ có mình cậu đến muộn trong ngày khai giảng. Hành lang trống trải của tòa nhà giảng dạy bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp cùng nhịp thở dồn dập. Lương Cận Thâm nghiêng đầu nhìn sang.
Những tia nắng bị tán lá xanh um ngoài cửa sổ cắt vụn, xuyên qua ô kính vuông vức của hành lang, rọi thẳng vào gương mặt cô khiến những đốm tàn nhang trên má cô lấp lánh như những vì sao.
Trái tim cậu bất ngờ nảy mạnh một nhịp. Lương Cận Thâm nín thở theo bản năng. Bước chân cô không dừng lại mà lướt qua vai cậu.
Khúc Ổ Đồng.
Ba chữ ấy có tổng cộng hai mươi hai nét bút. Lương Cận Thâm lặng lẽ nhấm nháp từng nét ngang, nét sổ, nét phẩy, nét mác trong tên cô. Cổ họng chợt trồi ra một chiếc xương cá, chẹn ngang giữa lồng ngực, đến chính cậu cũng không phân biệt nổi đó là một nét ngang hay một nét sổ trong tên cô nữa.
Cậu kéo ghế ra, treo ba lô lên rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Phải rất cố gắng Lương Cận Thâm mới kìm được khóe môi đang muốn nhếch lên. Cậu chống cằm, nhìn thầy chủ nhiệm đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, chân thành thầm gửi lời cảm ơn, đồng thời cũng cảm ơn chiếc đồng hồ báo thức hôm nay đã “đình công” đúng lúc đến lạ.
Lương Cận Thâm lén nghiêng đầu nhìn cô. Có vẻ như cô đã cắt tóc. Phần đuôi tóc hơi xoăn nhẹ, trông đáng yêu vô cùng.
Khúc Ổ Đồng đang cúi đầu chăm chú học thuộc cuốn sổ từ vựng đã bị lật đến nhăn nhúm. Cái nóng tháng Chín vẫn chưa tan hẳn, chiếc điều hòa trong phòng học chưa được bật vì chưa kịp vệ sinh. Những sợi tóc con gần thái dương thấm mồ hôi, dính vào gò má.
Lương Cận Thâm siết chặt tay rồi lại buông ra, cuối cùng khẽ thở dài, đưa tay mở cửa sổ. Đến khi quay đầu lại, gió đã thổi vào phòng học làm mấy sợi tóc lòa xòa bên má cô phất phơ.
Lương Cận Thâm dạy kèm cho cậu em họ trong suốt kỳ nghỉ hè. Thằng bé vừa lên cấp ba, đúng độ tuổi nghịch ngợm hiếu động, căn bệnh tuổi mới lớn phát tác dữ dội. Mỗi lần làm bài là miệng lải nhải không ngừng, tò mò dò hỏi mấy tin đồn tình cảm xoay quanh những nhân vật nổi bật của trường cấp ba.
Lương Cận Thâm khó chịu ra mặt, không trả lời mà chỉ gõ bút vào chỗ bài làm sai của thằng bé, nhíu mày giục nó tự kiểm tra lại. Gương mặt lạnh lùng của cậu quả thật rất có tính uy h**p. Thằng bé lập tức rụt cổ, cắn đầu ngón tay rồi ngoan ngoãn sửa bài.
Phòng khách nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Nếp nhăn giữa chân mày Lương Cận Thâm cũng dần giãn ra, chỉ còn tiếng quạt máy kêu ù ù trong không gian oi ả. Thằng bé gạch bỏ đáp án sai, tính toán lại trên giấy nháp rồi hớn hở viết xuống kết quả vừa tìm được. Song bản tính trẻ con vẫn khó sửa, nó lại buột miệng: “Anh ơi, anh có thích ai không?”
Lương Cận Thâm vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh nhưng cây bút đang vẽ sơ đồ phân tích lực lại dừng khựng, để lại một chấm mực đậm chói mắt trên trang giấy. Cậu thở hắt, gằn giọng khó nén vẻ bực dọc: “Lên cấp ba để học hay để yêu đương?”
Thằng bé lập tức cúi đầu, không dám hó hé thêm câu gì nữa, tủi thân siết chặt cây bút tiếp tục làm bài.
Lương Cận Thâm nhìn sơ đồ lực còn đang dang dở rối rắm trước mắt, đầu óc cậu bỗng trống rỗng. Tay vẫn cầm bút nhưng thốt nhiên cậu không biết nên đặt nét vẽ tiếp ở chỗ nào. Trong lồng ngực như có một Khúc Ổ Đồng đang nhảy nhót không ngừng. Lương Cận Thâm choáng váng thất thần như mắc phải một cơn say nắng âm ỉ.
Lần đầu tiên cậu nghe thấy cái tên ấy là vào kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ một năm lớp 10. Sau đó, ba từ “Khúc Ổ Đồng” cứ liên tục lọt vào tai cậu qua những lời khen của thầy cô và các cuộc trò chuyện của đám bạn. Lương Cận Thâm hơi kém trong việc nhớ mặt người. Học cùng nhau suốt một năm trời nhưng vẫn còn vài người trong lớp mà cậu chẳng thể nhớ nổi mặt. Thế nhưng lần đầu nhìn thấy cô đứng trên bục trao thưởng trong hội trường, cậu lại nhớ như in hàng mày thanh mảnh, đôi mắt trong trẻo, những đốm tàn nhang nơi gò má và mái tóc xoăn của cô.
Khúc Ổ Đồng nổi bật như một vệt bút màu bất ngờ trên trang giấy trắng đen. Muốn quên cũng không quên được.
Rồi lại có một lần, trái tim cậu đập mạnh khi nghe thấy giọng nói phát ra từ loa phát thanh của trường. Hệ thống âm thanh của trường đã cũ, tiếng rè rè như tín hiệu chập chờn lúc có lúc không, vậy mà giọng nói và cách phát âm của cô vẫn nổi bật đến lạ.
Lương Cận Thâm đứng ngơ ngẩn rất lâu dưới bóng râm của tòa nhà, suốt giờ nghỉ trưa hôm ấy cứ trong trạng thái đứng ngồi không yên. Trước giờ học buổi chiều, cậu cầm cốc nước ra máy nước tự động, uống liền mấy cốc nước lạnh, cố dằn xuống cảm giác nóng nảy đang bốc lên trong ngực. Thế nhưng vừa rẽ qua góc cầu thang, cậu lại bất cẩn va phải người khác. Câu “xin lỗi” lập tức bật thốt theo thói quen. Lương Cận Thâm lúng túng cúi xuống giúp cô nhặt sách. Cuốn Mưa rơi thẳng vào mắt hiện trong tầm nhìn trước tiên, rồi sau đó là một đôi mắt thăm thẳm trong veo.
Khúc Ổ Đồng phụ trách phát thanh buổi trưa. Khúc Ổ Đồng rất giỏi tiếng Anh. Khúc Ổ Đồng đứng nhất khối môn Vật lý trong kỳ thi lần này. Khúc Ổ Đồng mỗi lần chạy tám trăm mét đều chỉ vừa đủ đạt yêu cầu đề ra. Khúc Ổ Đồng lúc nào cũng quên mang ô.
Những năm tháng cấp ba sau đó dường như biến thành một trò chơi lấy “Khúc Ổ Đồng” làm từ khóa. Lương Cận Thâm lặng lẽ thu thập mọi điều liên quan đến cô như gom nhặt từng món vật phẩm.
Có vài lần cố gắng mãi mới gom đủ dũng khí. Cậu nắm chặt tờ giấy khen, lòng bàn tay ướt đẫm in hằn những nếp nhăn lồi lõm lên mặt giấy. Những câu mở lời đã nghĩ đi nghĩ lại suốt bấy lâu cứ quanh quẩn bên môi nhưng vừa định hé miệng lại bắt gặp gương mặt mộc mạc của cô đang ngẩng lên nhìn mình. Khúc Ổ Đồng mím môi, mặt nghiêm nghị không nói lời nào. Lương Cận Thâm khựng lại, nuốt ngược tất cả lời muốn nói vào trong. Đến khi bước xuống khỏi bục trao thưởng, cậu vẫn thấy chân mình như giẫm trên mây. Gương mặt cô cứ xuất hiện trước mắt khiến cậu lúng túng xấu hổ.
Cuối năm lớp 10, nhà trường cho học sinh chọn khối và phân chia lại lớp học. Lương Cận Thâm không chút do dự điền vào khối tự nhiên. Một phần ba thời gian tự học dùng để hoàn thành bài tập, hai phần ba còn lại dành cho việc “tập dượt” nếu may mắn được học cùng lớp với cô khi lên lớp 11, cậu nên mở lời thế nào mới không quá đường đột.
“Chào cậu, tớ là Lương Cận Thâm, rất vui được học cùng lớp với cậu.” Hình như hơi khách sáo và khuôn phép.
“Khúc Ổ Đồng, tớ để ý cậu lâu rồi, mình có thể làm bạn không?” Nghe chẳng khác nào lời thoại trong mấy bộ phim thần tượng cũ rích mẹ cậu hay xem.
“Tớ có một bài không biết làm, cậu giảng cho tớ được không?” Liệu có quá bất lịch sự không nhỉ?
Câu hỏi ấy theo Lương Cận Thâm từ xuân sang hạ mà vẫn không tìm được đáp án đúng. Đến khoảnh khắc bị cậu em họ vô tình hỏi trúng tim đen, nó lại bùng lên, quẩn quanh trong đầu như màn sương mù dày đặc, khiến ngay cả tờ bài tập đặt trước mặt cậu cũng trở nên mờ nhòe.
Nhưng vì sao chỉ vừa nghe đến chữ “thích”, người đầu tiên cậu nghĩ tới lại là cô? Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác nối tiếp xuất hiện, đan thành những đường chỉ rối rắm, vây kín trái tim đang lỡ nhịp của Lương Cận Thâm, thắt thêm từng nút chết.
Thực tế chứng minh rằng tất cả những lần diễn tập và giả định trước đó đều vô dụng. Ngồi cùng bàn với Khúc Ổ Đồng suốt một buổi sáng mà lòng chẳng lúc nào yên, Lương Cận Thâm vẫn không nghĩ ra nổi một câu mở đầu thích hợp. Cậu muốn tập trung nghe giảng nhưng chỉ cần một thoáng lơ đãng, ánh mắt đã bị gió thổi tản đi, vô thức rơi xuống gương mặt cô.
Tiết cuối buổi sáng kết thúc, cùng với câu “Tan học” của thầy giáo môn Sinh học, cả lớp lập tức trở nên ồn ào. Tiếng kéo ghế lẫn với những câu í ới gọi nhau đi ăn trưa chen chúc lấp đầy không gian.
Lương Cận Thâm khép sách lại, theo bản năng quay sang nhìn Khúc Ổ Đồng rồi bất ngờ chạm phải ánh mắt cô.
Cùng đi ăn trưa không?
Cuối cùng cậu cũng nháp ra được một câu mở lời tạm xem như đạt yêu cầu. Tiếc rằng còn chưa kịp nói ra thì Khúc Ổ Đồng đã dời mắt đứng dậy. Lương Cận Thâm ủ rũ cụp mắt thở dài, vừa bực mình vừa luống cuống. Lòng bàn tay ẩm đến mức cây bút đen cũng trượt khỏi tay.
“Thị Thị! Cùng đi ăn nhé?” Một cô bạn vẫy tay gọi cô.
Khúc Ổ Đồng gật đầu, khẽ nhoẻn cười, lục tìm thẻ cơm trong ba lô rồi vòng xuống cuối lớp bước về phía cô bạn kia mà không hề ngoảnh lại.
Thị Thị? Đó là biệt danh của cô sao? Là “Thị” trong quả hồng, hay “Thích”, hoặc “Sự”?
Vì mãi chưa tìm được đáp án đúng với đề bài này nên Lương Cận Thâm cứ không ngừng ngẫm nghĩ đoán mò về nó. Cũng bởi vậy mà bữa trưa trở nên nhạt nhẽo chẳng còn hấp dẫn.
Mở cửa nhà, mùi thức ăn thơm nức lập tức ùa ra theo khe cửa. Trần Thanh đang ngồi trước bàn làm việc ngoài phòng khách, tiếp tục tăng ca may nốt bộ quần áo khách đã đặt. Lương Cận Thâm đặt ba lô xuống, dùng thủ ngữ ra hiệu bảo bà ăn cơm trước rồi hãy làm tiếp. Đúng lúc ấy, Lương Kiều cũng bưng lên món cuối vừa được xào xong. Cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm.
Ba bữa ăn trong gia đình họ từ trước đến nay luôn yên tĩnh và ngắn ngủi. Vì hai tay đều phải cầm bát đũa nên không thể dùng ngôn ngữ ký hiệu, thế nên việc ăn cơm cũng trở về với ý nghĩa đơn thuần nhất của nó, chỉ đơn giản là ăn cơm mà thôi.
Lương Cận Thâm ăn xong trước Trần Thanh bèn tranh rửa bát để bà yên tâm tiếp tục làm việc, còn Lương Kiều thì ngồi bên cạnh phụ giúp bà.
Cửa sổ bếp mở toang để mùi dầu mỡ bay bớt ra ngoài. Thỉnh thoảng từ tầng trên hay tầng dưới lại vọng đến vài câu chuyện gia đình lặt vặt. Lương Cận Thâm lặng lẽ trở thành một thính giả của “kênh đời sống” ấy, nhặt nhạnh từng mẩu hội thoại để ghép nên một viễn cảnh khác dành cho gia đình mình.
Nước rửa bát hương cam quýt nổi lên thành lớp bọt dày. Rửa sạch tay dưới vòi nước, nghe đâu đó vang lên tiếng trẻ con bi bô nói chuyện khiến cậu bất giác bật cười. Lương Cận Thâm lau khô tay, xách ba lô trên ghế xô pha, định về phòng đọc sách thì bỗng bị Trần Thanh kéo tay giữ lại.
Bà dùng thủ ngữ hỏi cậu rằng sáng nay có đến muộn không? Thầy cô có nói gì không? Bạn bè trong lớp có dễ hòa đồng không? Bài học có khó không?
Trong mắt Trần Thanh, Lương Cận Thâm vẫn như một đứa trẻ không giỏi che giấu cảm xúc. Ví như hôm nay, bà nhạy bén nhận ra cậu có gì đó khác lạ, vô thức lo rằng vì sự khiếm khuyết của bà và Lương Kiều mà cậu bị bạn bè ở Tr**ng X* lánh hay bắt nạt.
Lương Cận Thâm đeo ba lô lên vai, lần lượt trả lời từng câu hỏi của bà.
Con có đến muộn nhưng thầy không trách. Phần lớn bạn trong lớp đều là bạn cũ. Mấy bài học đầu tiên khá đơn giản, và bạn cùng bàn mới của con là một bạn nữ.
Sau một thoáng do dự, động tác thủ ngữ ở câu cuối cùng của cậu trở nên hơi vụng về, không được tự nhiên cho lắm.
Hai đứa có hòa thuận không?
Trần Thanh dịu dàng hỏi tiếp. Bà biết con trai mình không giỏi giao tiếp nên chỉ đơn thuần cho rằng sự khác thường hôm nay của cậu xuất phát từ nỗi lo lắng khi phải làm quen với bạn mới.
Hai tay Lương Cận Thâm khựng lại giữa không trung. Cậu mím môi, không biết nên giải thích tình hình hiện tại của mình như thế nào.
Nhìn ánh mắt buồn rầu của cậu, Trần Thanh lập tức đoán rằng mối quan hệ giữa cậu và bạn cùng bàn có lẽ không được hòa hợp cho lắm. Bà vỗ nhẹ lên cánh tay cậu, tiếp tục làm thủ ngữ. Ngày mai bà sẽ chuẩn bị ít trái cây, bảo cậu mang đến chia cho bạn cùng bàn ăn.