Chương 58 - Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Cà Chua Giả Tưởng - Yespear

Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm đã có một trận cãi vã trước bữa tối. Cô chống cằm, quay đầu nhìn ra ngoài khung cửa kính sát đất của nhà hàng, nơi sắc xanh trải dài đến tận chân trời. Cô mím môi, cảm xúc không hề che giấu mà lộ rõ trên khóe mày đuôi mắt, rõ rành rành là đang không vui.

Cả buổi chiều vừa hát vừa nhảy, lại còn học điệu múa hula khiến sự mệt mỏi ngấm dần vào cơ thể. Đến cả việc đơn giản như ngồi thẳng lưng, cô cũng có thể cảm nhận rõ cơn ê ẩm lan ra khắp các nhóm cơ xung quanh, và vì thế tâm trạng lại càng thêm bực bội. 

Lương Cận Thâm thong thả gọi món, khéo léo tránh hết những thứ Khúc Ổ Đồng không thích. Mỗi món anh chọn đều là đặc sản địa phương mà cô từng vô tình nói rằng mình có hứng thú.

Gió biển thổi qua, rừng xanh dập dềnh thành những lớp sóng màu sắc rõ rệt. Tâm trí Khúc Ổ Đồng cũng theo đó mà tản mát. Ánh mắt vốn chăm chú vào vòng hoa hồng treo trên ngọn cây, chẳng biết từ lúc nào đã lơ đãng chuyển sang khuôn mặt phản chiếu trên mặt kính của anh.

Ba ngày cưới trên đảo, một tuần trăng mật, cộng thêm cả thời gian di chuyển thì chuyến du lịch nhiệt đới kéo dài bảy ngày dường như chẳng để lại chút dấu vết nào trên người Lương Cận Thâm. Dù đã bơi lội, lướt sóng, lặn biển, vậy mà da anh vẫn trắng. Ăn uống thả cửa với poke, kem lạnh, cơm tôm… vậy mà đường nét cơ bắp vẫn cân đối, săn chắc.

Đúng là không công bằng. Khúc Ổ Đồng vừa than thầm vừa quay đi uống một ngụm coca lạnh, cố tình không nhìn anh, rõ ràng vẫn còn đang hờn dỗi.

“Thị Thị.”

Lương Cận Thâm vẫn là người xuống nước trước như mọi khi, dịu giọng chủ động nhận thua.

“Không phải anh cố tình không cho em đi lướt sóng.” Anh vén lại mấy sợi tóc lòa xòa bên má cô. Động tác rất nhẹ lại thấp thoáng chút lúng túng của người không giỏi nói lời mềm mỏng. 

Ánh mắt Khúc Ổ Đồng dừng trên hơi nước đọng trên thành cốc coca lạnh trước mặt. Cô vẫn bướng bỉnh làm ngơ nhưng lại ngoan ngoãn để anh vén tóc ra sau tai. Đầu ngón tay anh chạm vào d** tai cô, chiếc khuyên tai hạt cườm hoa nhỏ khẽ lay động. Khúc Ổ Đồng thấy hơi ngứa nhưng cũng không né tránh.

Đúng vậy, lý do khiến họ cãi nhau chỉ vì chuyện vừa đơn giản vừa trẻ con rằng “hôm nay có đi lướt sóng hay không”.

Sau khi Khúc Ổ Đồng lỡ buột miệng nói “Ghét anh”, không khí lập tức rơi vào im lặng. Lương Cận Thâm hé môi, song cuối cùng vẫn không nói gì thêm. Còn cô thì cúi đầu nhìn móng chân sơn màu cà chua đỏ mà tối qua chính tay anh sơn cho mình, cố chấp không chịu ngẩng lên nói tiếp, thầm thở dài não nề. Đến chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại có thể cãi nhau chỉ vì chuyện này. 

“Em đã múa hula cả sáng lẫn chiều rồi, anh không chắc tối nay em còn đủ sức để đi lướt sóng.” Lương Cận Thâm cau mày giải thích. Giọng anh không hề mang ý trách móc hay tranh luận mà vẫn dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ. 

Khúc Ổ Đồng cúi đầu tìm ống hút, uống thêm một ngụm coca lạnh. Cơn bực bội trong lòng vốn chẳng có lý do chính đáng thật ra đã tan đi quá nửa trước sự nhún nhường của anh. 

“Với lại ban đêm ngoài biển rất tối, lướt sóng nguy hiểm lắm.”

Thở ra một hơi, anh nói thêm: “Anh sợ.”

Cơn bực bội vì cuộc cãi vã tan đi theo những bọt khí lăn tăn trong cốc coca. Trái tim cô cũng theo đó mà mềm xuống quá nửa. Khúc Ổ Đồng không đáp lời, lặng lẽ rà soát lại cuộc cãi vã này theo thói quen. Nguyên nhân thật ra rất đơn giản. Sau buổi học múa hula, người cô mướt mồ hôi, dinh dính khó chịu, nhất thời hứng lên liền lôi tấm ván lướt sóng đã thuê định ra biển giải nhiệt. Thế nhưng vừa báo với Lương Cận Thâm đã bị anh ngăn lại. Khi ấy sắc mặt anh rất nghiêm túc: “Bây giờ em cần nghỉ ngơi trước.”

Khung cảnh vô tình bắt gặp vào buổi chiều chợt vụt ngang qua tâm trí cô. Khúc Ổ Đồng bĩu môi, ôm chặt tấm ván lướt sóng, trong lồng ngực bỗng bùng lên vài tia lửa nhỏ. Chiều nay cô đã thấy có hai cô gái kéo theo ván lướt sóng đến bắt chuyện với Lương Cận Thâm khi anh đang giãn cơ sau khi lướt sóng. Không biết có phải vì ánh nắng Hawaii quá đỗi chói chang hay không mà nụ cười dịu dàng quen thuộc trên gương mặt anh cũng trở nên nổi bật hơn thường ngày. Nhân cách phản kháng lập tức trỗi dậy, kéo theo tâm lý nổi loạn còn sót lại từ thời thanh xuân bắt đầu quấy phá.

“Em hiểu rõ cơ thể mình. Nó bảo là bây giờ không cần nghỉ ngơi.”

Sau vận động, dopamine và endorphin vẫn còn dâng cao k*ch th*ch adrenaline, khiến cơ thể Khúc Ổ Đồng vẫn mắc kẹt trong trạng thái hưng phấn, náo nức muốn lao ra biển cho mát.  Cô quay đầu, kéo theo tấm ván lướt sóng tiếp tục đi về phía bãi biển, mặt đanh lại. Chưa đi được mấy bước đã bị tóm lấy. Lương Cận Thâm nghiêm túc ngăn cô: “Em nghỉ một chút đã được không? Vừa nhảy múa xong đã đi lướt sóng ngay, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”

“Không sao hết.” Cô trợn mắt nhìn anh, phản bác.

Lương Cận Thâm nhìn vào đôi mắt thăm thẳm của cô, cảm giác như có một quả cà chua chua chát lắc lư nơi lồng ngực. 

“Không được. Em sẽ rất mệt mà anh cũng rất lo.”

Biết anh nói có lý nhưng Khúc Ổ Đồng không dễ dàng nhượng bộ, sự cố chấp bướng bỉnh không cam tâm nhỏ nhoi vẫn âm ỉ như thể dừng lại lúc này đồng nghĩa với việc thừa nhận mình thua. 

Cô chợt tự hỏi liệu giọng điệu khi anh nói chuyện với những cô gái kia vào buổi chiều cũng dịu dàng, quan tâm như vậy không. Nghĩ đến đó, cô bỗng ghét cái cách anh luôn chu đáo dịu dàng với tất cả mọi người. 

Khúc Ổ Đồng đứng thẳng người, chớp mắt nhẹ. Đôi má vừa lấy lại nét mềm mại đáng yêu nhưng lời nói thốt ra lại sắc đến mức làm đau người khác: “Không cần anh quan tâm. Cũng không cần anh lo lắng cho em.”

Lương Cận Thâm khựng lại một giây, song vẫn nắm lấy tay cô.

“Thị Thị, em bảo anh làm sao có thể không lo lắng quan tâm em được?”

Vốn là một câu cầu khiến nhưng qua giọng anh lại giống như một tiếng thở dài. Nhiệt độ cơ thể anh man mát, khi nắm lấy cánh tay đang nóng hổi của cô mang đến cảm giác dễ chịu rõ rệt. 

Bầu không khí lặng thinh. Khúc Ổ Đồng đếm ngược mười giây trong đầu, đồng thời làm một phép tính đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Còn bốn ngày nữa là về nước, tuần trăng mật của họ cũng chỉ còn lại bốn ngày. 

Mười giây trôi qua, anh vẫn không buông tay. Khúc Ổ Đồng hít sâu, lùi lại nửa bước, chẳng nói chẳng rằng ném lại tấm ván lướt sóng rồi quay người đi về phía nhà hàng khách sạn. Thật ra cũng khó gọi là cãi nhau, chỉ là một lần giận dỗi đơn phương của Khúc Ổ Đồng mà thôi. Cô cụp mắt, hàng mi rung nhẹ như cánh bướm, bình thản nhìn hơi lạnh từ cốc coca đá chậm rãi chảy thành một vệt dài trên mặt bàn kính. Ngay cả bản thân cô cũng không hiểu nổi những cảm xúc vô cớ ấy đến từ đâu. 

“Anh không thể tưởng tượng nổi, cũng không thể chấp nhận bất kỳ khả năng nào có liên quan đến việc mất em.” Lương Cận Thâm nhìn cô chăm chú, tim đập nhanh hơn lúc thường, tiếp tục nhận lỗi: “Vừa nãy là lỗi của anh, tại anh không nói rõ ràng.”

Cô không biết nên đáp lại những lời chân thành ấy thế nào. Dù họ đã là vợ chồng cả trên danh nghĩa lẫn thực tế, nhưng Khúc Ổ Đồng vẫn vụng về cứng nhắc như một chiếc bánh quẩy chiên quá lửa khi đứng trước anh.

Dường như cô không có năng khiếu xử lý các mối quan hệ thân mật, lòng rầu rĩ ủ ê không thôi bèn tiếp tục uống coca, mượn đó để trốn tránh trong chốc lát. Chiếc cốc đã lộ đáy, dù có hút mạnh thì cũng chỉ nếm được chút vị ngọt lẫn khí gas nhàn nhạt còn vương lại. Khúc Ổ Đồng buông chiếc ống hút đã bị mình cắn dẹt, chậm rãi nói: “Anh đừng nói vậy. Vấn đề là ở em thôi.”

Hiếm khi cô chủ động nhận lỗi, nhưng một khi đã mở lời thì những câu tiếp theo cũng trở nên trôi chảy hơn. 

“Em đã nổi giận vô cớ.” Chính tay cô chọc vỡ lớp vỏ tự ái của mình. 

Chẳng hiểu sao thấy cô như vậy, Lương Cận Thâm lại càng buồn hơn. Anh không chịu nổi dáng vẻ vừa cẩn trọng vừa tủi thân ấy của cô. Tim anh như bị khí gas trong coca lấp đầy, vừa chua vừa căng vừa nhói.

“Em chỉ muốn đi lướt sóng thôi mà, có gì sai đâu.” Từ khi gặp Khúc Ổ Đồng, Lương Cận Thâm đã quen với việc nuốt lại những nguyên tắc của mình. Vì với anh, cô mới chính là định nghĩa duy nhất của đúng sai. 

“Nếu em vẫn muốn lướt sóng, ăn xong anh sẽ đi cùng em.” 

Anh mỉm cười với cô nhưng không hiểu sao lại khiến sống mũi Khúc Ổ Đồng cay cay. Cô nói lời từ chối bằng giọng mũi: “Không cần đâu, em không muốn lướt sóng nữa.”

“Vậy để mai mình cùng đi nhé.”

“Vâng.”

Món ăn lần lượt được bưng lên, cuộc “cãi nhau” chẳng ra đâu vào đâu này cũng theo đó mà chấm dứt.

Ăn uống no nê, Lương Cận Thâm và Khúc Ổ Đồng tay trong tay tản bộ dọc theo con đường nhỏ giữa rặng cọ. Những dải đèn trang trí Giáng sinh đỏ xanh trên hòn đảo rậm rạp này vẫn chưa được tháo xuống. Thế giới lúc này giống như một tấm thiệp Giáng sinh còn hạn sử dụng, mọi thứ đang chậm rãi phai màu, chỉ có Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm tựa vào nhau là sự tồn tại sống động duy nhất.

“Đây có tính là lần cãi nhau thứ ba của mình không nhỉ?” Khúc Ổ Đồng vờ hỏi bâng quơ.

Lương Cận Thâm lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoài nghi rất thật: “Mình từng cãi nhau à?”

“Lần thứ nhất là chuyện nên để tên ai trên giấy tờ nhà, lần thứ hai là chuyện em đua xe trong đêm mưa.” Khúc Ổ Đồng giơ bàn tay không bị anh nắm, vừa đếm vừa nói: “Còn cả vừa nãy nữa.”

“Ba lần tất cả!” Cô đếm rành rọt, thậm chí còn liệt kê đầy đủ nguyên nhân.

“Những chuyện đó mà cũng gọi là cãi nhau sao? Đều là anh làm em không vui thôi, không tính là cãi nhau.” Lương Cận Thâm chậm bước lại, để Khúc Ổ Đồng có thể thoải mái giẫm lên cái bóng của mình, thẳng thắn nói.

“Anh không giận à?” Đôi mắt to của cô chớp chớp, tò mò hỏi.

Anh dịu dàng lắc đầu. Anh chẳng thể nào giận cô.

“Em không tin!” Khúc Ổ Đồng kéo dài giọng, nửa nghi ngờ nửa như cố ý bắt bẻ, cảm thấy anh chỉ đang cố nói lời dễ nghe để dỗ dành mình.

“Lúc ở bên em, trong anh chỉ có yêu thương ngập tràn, làm gì còn chỗ cho tức giận nữa.” Lương Cận Thâm mỉm cười.

Khúc Ổ Đồng dừng bước, nghiêm túc nhìn anh. Tiếng sóng biển hòa cùng tiếng côn trùng ri rỉ bên tai. Một lúc lâu trôi qua, cô vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của sự đùa cợt. Trong đôi mắt anh chỉ phản chiếu duy nhất bóng hình cô. Cô có thể chắc chắn những lời khiến người ta đỏ mặt ấy đều là thật.

“Tính cách của em kỳ quặc lắm đúng không?” Khúc Ổ Đồng dời tầm mắt, cảm nhận gương mặt mình nóng dần lên liền chuyển chủ đề. Những lời xì xào từng nghe phải chợt ùa về khiến câu hỏi của cô mang theo một chút sắc lạnh. 

“Không, đáng yêu lắm.” Anh siết chặt tay cô hơn.

“Tình yêu có hạn sử dụng.” Cô cố giữ giọng bình thản. “Nếu một ngày nào đó tình yêu của chúng mình biến chất, đến lúc ấy những tính cách mà bây giờ anh cho là đáng yêu liệu có trở thành kỳ quặc không?” Khúc Ổ Đồng vốn là một người bi quan trong vô thức. 

“Không đâu.” Lương Cận Thâm lập tức phủ định khả năng ấy.

“Em biết không? Hàm lượng đường cao và enzyme kháng khuẩn có thể ức chế sự sinh sôi của vi sinh vật. Mật ong nguyên chất để ba nghìn năm vẫn còn nguyên vẹn.”

“Trong mắt anh, chúng mình chính là vị ngọt của mật ong nguyên chất, là tình yêu không có hạn sử dụng. Còn em vẫn luôn đáng yêu, luôn xứng đáng được yêu, và mãi mãi xứng đáng với một tình yêu tốt đẹp nhất.”