Vì sao ngày ấy cô lại mượn cuốn Mưa rơi thẳng vào mắt nhỉ?
Khẽ vuốt bìa sách, đầu ngón tay dính đầy bụi, Khúc Ổ Đồng suýt quên mất lý do ban đầu khiến mình mượn nó.
À! Vì hôm trực phát thanh, cô từng đọc một bài thơ mang tên “Giả thơ mười bốn dòng”.
Bệnh văn nghệ trỗi dậy, Khúc Ổ Đồng lén cất riêng trang bản thảo ấy. Lợi dụng lúc được hoạt động tự do trong giờ Tin học, cô gõ tên bài thơ vào ô tìm kiếm và kết quả hiện ra chính là cuốn Mưa rơi thẳng vào mắt.
Vừa hết giờ nghỉ trưa hôm đó, Khúc Ổ Đồng tranh thủ nửa tiếng ngắn ngủi trước giờ học chạy vội đến thư viện. Tra cứu danh mục thấy cuốn sách ấy đang được lưu trữ ở đây, cô lập tức đăng ký rồi mượn đọc. Cô ôm cuốn sách trong tay, chạy vội về khu lớp học để kịp tiết Toán. Trong lúc hấp tấp, cô va phải một người trên hành lang, hình như là một cậu trai. Cô chẳng mấy bận tâm cũng không nhớ rõ, chỉ buột miệng nói “Xin lỗi” rồi tiếp tục lao thẳng về lớp.
Cô viết nỗi buồn tuổi mới lớn không ai đoái hoài vào những khoảng trắng của thơ, viết những vần điệu và phép ẩn dụ lên tờ nháp rồi lớn tiếng đọc đi đọc lại bài thơ yêu thích nhất giữa căn nhà vắng chỉ có mình cô. Có lẽ đó là khoảnh khắc Khúc Ổ Đồng gần gũi với văn chương nhất. Dù chưa chắc đã hiểu hết, cô vẫn cảm nhận được trong những câu chữ trong trẻo ấy, ngay cả nước mắt và nỗi đau cũng trở nên đẹp đến nao lòng.
Lần giở ký ức, Khúc Ổ Đồng bỗng thấy thương nhớ cô gái mười sáu tuổi ngây ngô và vụng dại năm nào.
Tiện tay lật lại cuốn thơ, một tấm thẻ mượn sách rơi ra. Cô cúi người nhặt lên. Hàng thứ ba ghi “Khúc Ổ Đồng”, ngày mượn 21/10, ngày trả 3/11. Ngay hàng thứ tư lại là ba chữ “Lương Cận Thâm”, ngày mượn 3/11, ngày trả 16/11.
Khúc Ổ Đồng lật mặt sau tấm thẻ theo thói quen. Quả nhiên chẳng có vết bút chì hay nét vẽ nào. Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi. Cô bật cười, tự chê mình cứ suy diễn rồi kẹp thẻ trở lại giữa trang sách.
Cô khẽ cất giọng, nghiêm túc đọc lại một lần nữa bài “Giả thơ mười bốn dòng” trong thư viện vắng lặng. Đặt sách lên kệ, ánh mắt cô vô thức dừng lại trên cuốn Người máy có mơ về cừu điện không? đang lặng lẽ nép bên cạnh.
Đây cũng là một sự trùng hợp ư? Cô không chắc bèn lấy quyển đó xuống. Trên thẻ mượn có ghi “Lương Cận Thâm”, ngày mượn 21/10, ngày trả 3/11.
Không kỳ vọng gì nhiều, Khúc Ổ Đồng lật mặt sau tấm thẻ. Một hàng chữ chì mảnh hiện ra: “Tôi sẽ luôn mơ về em.”
Đó là chữ của Lương Cận Thâm sao?
Khúc Ổ Đồng gắng sức nhận diện nhưng nét chữ đã phai dần theo thời gian không còn rõ ràng nên không thể đoán được. Cô mở điện thoại, chụp lại tấm thẻ ngả vàng ấy, lưu giữ như một chứng cứ. Dù chẳng hiểu rốt cuộc câu đố này muốn nói điều gì.
Khúc Ổ Đồng giấu đi mọi cảm xúc rồi bước ra khỏi thư viện.
Trên người Lương Cận Thâm còn vương mùi hoa nhài, anh giấu tay ra sau, nhoẻn cười, khẽ ra hiệu: “Em đưa tay đây.”
Cô ngoan ngoãn chìa tay, thế là trên cổ tay liền có thêm một vòng hoa nhài trắng muốt.
“Đẹp quá!” Cô ngạc nhiên reo lên, đoạn nâng tay ngắm nghía, chẳng giấu nổi niềm thích thú.
“Chỉ mong bông hoa nhài này đừng trách anh.” Lương Cận Thâm gãi sống mũi, thoáng ngượng ngùng.
Khúc Ổ Đồng hiếm khi chủ động nắm lấy tay anh, bước chân cũng nhẹ hẳn: “Đi thôi, mình đi ăn trưa nhé!”
Men theo con đường trong trường, bên cạnh những ngọn đèn là bảng vinh danh học sinh xuất sắc các khóa. Không có gì bất ngờ khi họ bắt gặp hình ảnh của chính mình năm mười tám tuổi.
“Khúc Ổ Đồng – thủ khoa thành phố, hạng năm toàn tỉnh khối Khoa học Tự nhiên, trúng tuyển Học viện Tâm lý và Khoa học Nhận thức Đại học B.”
Lương Cận Thâm cố ý chọc ghẹo cô, nghiêm giọng đọc to phần mô tả về cô trong bảng vinh danh. Quả nhiên, vừa quay đầu lại đã thấy mặt cô đỏ ửng như cà chua. Một quả cà chua chín mọng, ngọt ngào.
Trên bảng vẫn còn dán ảnh cô. Những người khác đều chọn ảnh chụp chân dung thật đẹp, chỉ có Khúc Ổ Đồng ngốc nghếch nộp một tấm ảnh thẻ. Trong bức ảnh ấy, cô để tóc ngắn ngang vai, vài sợi tóc con dựng ngược lên đầy bướng bỉnh, gương mặt mộc với những đốm tàn nhang lấm tấm, đôi mày hơi nhướng, không cười mà chỉ nhìn thẳng vào ống kính.
Cô của ngày ấy mang nhiều tâm sự đến thế sao? Khúc Ổ Đồng nhìn tấm ảnh, thoáng nghĩ.
“Khúc Ổ Đồng mười tám tuổi đáng yêu thật.” Cô thốt lên, ngắm nhìn gương mặt ngây ngô bướng bỉnh của mình trong bức ảnh thẻ nền xanh.
Lương Cận Thâm chụp lại tấm ảnh ấy, dịu dàng phụ họa: “Khúc Ổ Đồng mười tám tuổi rất đáng yêu. Còn Khúc Ổ Đồng bây giờ cũng đáng yêu không kém.”
Mặt cô càng đỏ hơn, vội vã sải bước, chẳng buồn đáp lời.
Có lẽ vì nhà trường đã đào tạo quá nhiều học sinh xuất sắc, hoặc có lẽ vì diện tích và kinh phí có hạn nên tấm bảng vinh danh thường in cả hai mặt.
Mặt sau của “Khúc Ổ Đồng” chính là “Lương Cận Thâm”.
Anh cũng dùng ảnh thẻ nền xanh như cô nhưng lại khoác áo vest, thắt cà vạt, mỉm cười nhẹ, trông chẳng đứng đắn chút nào.
Đồ bắt chước!
Khúc Ổ Đồng hừ mũi, muốn trả thù vụ vừa rồi bèn dừng bước, bắt chước giọng anh đọc: “Lương Cận Thâm – Á khoa thành phố, hạng sáu toàn tỉnh khối Khoa học Tự nhiên, trúng tuyển khoa Khoa học Máy tính và Công nghệ Đại học Q.”
“Thua em, anh tâm phục khẩu phục.” Lương Cận Thâm đút tay vào túi, thân mật nghiêng vai chạm nhẹ vào vai cô.
“Đương nhiên!” Cô khoanh tay trước ngực, chẳng hề khách sáo nhận lấy chiến thắng đã muộn gần mười năm. “Không thì ba năm cấp ba cố gắng của em thành công cốc à!”
“Chẳng phải hồi đó anh từng nói muốn học cùng trường với em sao?” Khúc Ổ Đồng nhắc lại chuyện cũ, tò mò hỏi: “Tại sao đến hạn cuối lại đổi nguyện vọng một?”
Thầy Trần khi ấy còn nhiệt tình đến mức tiết lộ nguyện vọng của cả hai cho đối phương, sợ họ đăng ký trùng nhau rồi lỡ mất suất tuyển vào ngành học mong muốn khiến cô suýt nữa tưởng rằng mình sẽ lại làm bạn cùng trường với anh thêm bốn năm nữa, và tiếp tục làm đối thủ cạnh tranh suốt bốn năm đó.
“Bố anh từng học ở Đại học Q nhưng vì bị khiếm thính mà phải thôi học, chưa thể hoàn thành việc học. Ông không hối tiếc nhưng dường như anh vẫn quá cố chấp với sự trọn vẹn đó.” Lương Cận Thâm thành thật đáp.
“Còn một lý do nữa…” Anh ngừng một thoáng như hơi do dự: “Anh không muốn tiếp tục làm ‘kẻ địch giả tưởng’ của em nữa.”
Tất nhiên, Khúc Ổ Đồng lại hồ hởi hiểu theo cách khác: “Sợ lại thua em à? Sao mà anh không thể chịu thua được thế hả!”
Lương Cận Thâm chỉ lắc đầu, nhìn gương mặt thanh tú của cô rồi lại một lần nữa nuốt ngược lời tỏ tình khờ dại vào lòng.
Anh không muốn làm kẻ địch giả tưởng của em.
Anh muốn làm người yêu hoặc người tình của em.
Anh muốn đứng bên cạnh em chứ không phải đối diện em.
Khúc Ổ Đồng vẫn chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Eo phải của cô được anh dán sẵn hai miếng cao dán. Trong làn hương bạc hà mát dịu xen lẫn mùi long não thoang thoảng, cô tựa đầu lên vai Lương Cận Thâm ngủ suốt cả chặng đường. Khi tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn. Cô ngáp khẽ, giọng hơi khàn: “Mấy giờ rồi ạ?”
“Năm rưỡi rồi, còn khoảng ba tiếng nữa là đến.”
Lương Cận Thâm liếc sang góc phải màn hình máy tính mượn của cô để xử lý công việc tạm thời. Vì cô tựa vào vai phải nên suốt dọc đường anh chỉ có thể dùng tay trái điều khiển bàn di chuột và gõ phím.
“Tháng Tám này trường cấp ba tổ chức lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập.” Anh buột miệng nhắc.
Khúc Ổ Đồng kinh ngạc kêu lên: “Đã một trăm năm rồi sao!”
“Thầy Trần gửi thiệp mời cho anh, mời chúng ta về trường dự lễ với tư cách đại diện cựu học sinh.”
“Anh có định đi không?” Cô hơi ngập ngừng. Ngoài ký ức thời học sinh, thị trấn ấy chẳng còn chất chứa tình cảm hay kỷ niệm nào khác với cô nữa.
“Em muốn đi thì anh đi cùng.”
“Thế thì em sẽ về. Anh cũng phải về với em nhé!” Khúc Ổ Đồng cẩn thận dặn dò.
“Ừ.”
“Chắc thầy cô ngạc nhiên lắm.”
Lối suy nghĩ chuyển hướng đột ngột của cô khiến Lương Cận Thâm không theo kịp, đành nhíu mày khó hiểu: “Sao cơ?”
“Thì chuyện hai đứa mình kết hôn với nhau chứ sao!” Khúc Ổ Đồng tinh nghịch chớp mắt. “Ngay cả thầy Trần còn chẳng tin nổi thì những thầy cô khác cũng nghĩ đây chỉ là trò đùa thôi.”
“Quan hệ của mình trong mắt người khác thật sự tệ đến thế sao?”
Lương Cận Thâm vẫn luôn nghĩ tệ lắm thì giữa anh và Khúc Ổ Đồng cũng chỉ là quan hệ bạn học bình thường.
Cô lại gật đầu không chút do dự, nghiêm túc trả lời: “Em chỉ chăm chăm coi anh là đối thủ, ngày nào cũng nghĩ cách vượt qua anh. Chuyện này ai mà chẳng biết.”
Lòng thoáng chùng xuống, Lương Cận Thâm lại tự dỗ mình rằng “ngày nào cũng nghĩ cách vượt qua anh” chẳng phải cũng có thể rút gọn thành “ngày nào cũng nghĩ tới anh” sao?
“Vả lại, mỗi lần gặp em, mặt anh lại hiện rõ vẻ khó chịu.” Khúc Ổ Đồng còn lôi tiếp chuyện cũ. Cô cụp mắt: “Rõ ràng anh cười với tất cả mọi người, ánh nhìn thì dịu dàng, chuyên chú, lại chẳng biết từ chối ai.”
Lương Cận Thâm nuốt nước bọt liên tục, cứ ngây ra không biết phải giải thích thế nào.
“Nhưng cứ hễ gặp em là anh mím chặt môi, lảng mắt đi chỗ khác. Em vẫn nhớ có lần em nhờ anh đổi ca trực vệ sinh nhưng lại bị anh từ chối.”
Khúc Ổ Đồng than thở, không quên trách móc: “Rõ ràng anh cũng không ưa em, vậy mà mọi người chỉ nhớ tới cuộc cạnh tranh đơn phương từ phía em thôi. Chẳng công bằng gì hết.”
Không phải.
Không phải như vậy đâu.
Anh mím môi vì tim đập nhanh đến mức làm lòng rối bời.
Anh không dám nhìn em vì không thể kiểm soát được độ nóng trên gò má, sợ rằng chỉ cần chạm mắt thôi sẽ để lộ điều mình giấu kín. Còn từ chối em vì anh biết em đổi ca trực chỉ để đi xem trận bóng rổ của Lý Cánh.
Rõ ràng có biết bao lý do, biết bao lời giải thích, vậy mà Lương Cận Thâm chẳng thể thẳng thắn nói ra, chỉ đành bất lực buông một câu yếu ớt: “Không phải vậy đâu.”
“Em cũng hiểu mà.”
Thoát khỏi cái tuổi ấu trĩ nhạy cảm, Khúc Ổ Đồng tự cho rằng mình đã hiểu rõ sự khác thường của anh đối với mình. Ai mà chẳng muốn làm số một. Đối diện một đối thủ vừa thông minh vừa nỗ lực như cô, việc anh luôn cảnh giác cũng là điều bình thường. Huống hồ Khúc Ổ Đồng chưa bao giờ tin rằng những tin đồn tình ái về anh đều vô căn cứ. Mà khi người trong cuộc lại đồng loạt chọn cách giữ im lặng thì chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận cả.
“Anh chưa bao giờ ghét em.” Lương Cận Thâm nhấn mạnh.
“Dù sao cũng qua rồi.” Cô không bận tâm, dẫu sao người đứng đầu vẫn là cô.
Khúc Ổ Đồng mở cửa, bật đèn rồi thay giày bước vào, phía sau là Lương Cận Thâm kéo hai chiếc vali, vai còn khoác thêm chiếc túi vải bò của cô.
“Ăn mì nhé?” Anh đề nghị.
“Vâng.”
Căn hộ hiếm khi yên tĩnh được hai ngày, nay lại một lần nữa bị lấp đầy bởi những âm thanh lặt vặt đời thường. Tiếng dao cành cạch trên thớt, tiếng nước chảy ào ào từ vòi, tiếng đập vỡ vỏ trứng, tiếng ù ù của máy hút mùi… Tất cả hòa lẫn cùng tiếng động Khúc Ổ Đồng bận rộn dỡ hành lý.
Cô gom hết quần áo bẩn ném vào máy giặt, chọn loại viên giặt có hương mình thích rồi bỏ vào, còn sốt ruột thúc giục cái máy mau hoạt động. Mùi thơm từ bếp dần lan tỏa, Khúc Ổ Đồng khẽ hít vào, cố đoán anh đang nấu gì, hình như là gà hầm nấm.
Nếu không có Lương Cận Thâm, có lẽ giờ này cô đã vội vàng ăn tạm mì ăn liền cho qua bữa tối muộn. Nhưng vì trong bếp là anh, là nồi gà hầm nấm thơm lừng ấy nên cô mới bằng lòng chờ đợi.
Ngồi không đến mức buồn chán, cô đi vòng quanh cây đàn piano nổi bật ở phòng khách. Ngón tay cô ngứa ngáy, khẽ gõ vài nốt nhạc vô hình trong không trung. Đã bao lần cô tự nhủ khi nào đánh thuần thục bản Lộ Tiểu Vũ, nhất định sẽ chạm vào cây đàn này.
“Tối mai em có về ăn cơm không?”
Lương Cận Thâm cúi đầu hỏi bâng quơ trong lúc dùng bữa, thầm nghĩ nếu cô về thì sẽ nấu gà hầm bao tử.
Khúc Ổ Đồng cố nhớ lại lịch học piano rồi tiếc nuối đáp: “Em không về đâu. Em còn có chút việc.”
“Vậy cũng nhớ ăn uống đàng hoàng nhé.”
Thế là trên đời lại có thêm một con lợn và một con gà tạm thoát nạn.
Không rõ vì sao dạo này giờ ăn tối của cô lại trở nên bận rộn đến vậy. Anh có để tâm nhưng chẳng có lý do chính đáng để hỏi, đành mặc cho trí tưởng tượng bay xa.
Mối quan hệ từng được sưởi ấm đôi chút ở thị trấn, nay vừa về Bắc Kinh đã như quay lại vạch xuất phát. Anh chỉ còn biết thành tâm cầu nguyện mong rằng tháng Tám mau đến, mong lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập của trường cấp ba mau đến.
Trước khi ngủ, nhân lúc Lương Cận Thâm đang tắm, Khúc Ổ Đồng trốn vào phòng làm việc để mở Apple Rhapsody, ghé thăm Paris đáng thương đang bị bỏ lại trong trò chơi suốt cuối tuần.
Căn phòng trọ bị lục tung mà chẳng tìm thấy thêm thông tin nào. Paris đeo chiếc ba lô nặng trĩu, lặng lẽ rời đi. Hành lang tối tăm dán chi chít những tờ quảng cáo cũ rách, có cái tuyển tình nguyện viên “tạo người nhân tạo” có thù lao, có quảng cáo về ngành công nghiệp phi pháp ở núi Olympus, có cả vé máy bay giá rẻ. Khúc Ổ Đồng tò mò ghé lại xem, phát hiện tất cả những tờ quảng cáo đó đều có cùng một ngày đăng vào mùng 5 tháng Sáu.
Cô hơi nghiêng đầu, trực giác mách bảo con số ấy hẳn có ý nghĩa. Cô lẩm nhẩm vài lần, thầm ghi nhớ kỹ. Những câu đố trong Apple Rhapsody cứ chất chồng như núi, còn kế hoạch trồng cà chua thì vẫn dậm chân tại chỗ. Cô bắt đầu hoài nghi chẳng lẽ mình thật sự là kẻ ngốc trong trò chơi này, và quãng thời gian đồng hành cùng Paris chỉ là vô ích?
Còn chưa kịp nuôi nấng nỗi buồn man mác ấy, ngay giây tiếp theo, Paris đang lang thang trong con hẻm phủ ánh đèn neon lập lòe sáng rực bỗng rẽ vào “Rạp chiếu phim Athena” ven đường.
Vừa liếc thấy con số ít ỏi thảm thương nằm sau biểu tượng đồng vàng trong mục thông tin nhân vật, Khúc Ổ Đồng lập tức cảnh giác, thầm hạ quyết tâm dù Paris có làm nũng hay giương đôi mắt to long lanh nhìn cô ra sao, cô tuyệt đối không được mềm lòng nữa!
Thế nhưng Paris không vào rạp để xem phim. Cậu chàng chẳng hứng thú gì với chuyện thư giãn ấy. Ngay khi bước vào, cậu đã chạy thẳng đến chiếc hộp bốc thăm ở quầy. Điều cậu quan tâm hơn cả chỉ là vận may.
Paris phải vất vả rang liền một lúc ba thùng bắp giúp nhân viên rạp mới đổi được cơ hội rút thưởng. Cậu chắp tay, nhắm chặt mắt, những dấu sao mờ trên má như phát sáng, miệng lẩm bẩm chẳng rõ đang khấn vái vị thần nào. Sau cùng cậu đưa tay vào hộp, gắng hết sức mới lôi ra được một tấm phiếu. Tờ phiếu trong tay cậu lóe ánh vàng rực rỡ, Paris vui mừng nhảy cẫng lên làm Khúc Ổ Đồng trước màn hình cũng nín thở theo. Tờ phiếu bay lên trải phẳng giữa không trung, hàng chữ xiêu vẹo hiện rõ: “Phiếu đôi xem phim tình nhân X1”.
Nhân viên rạp đổi cho cậu hai tấm vé, còn xuýt xoa khen cậu may mắn khiến Paris càng hãnh diện ngẩng cao đầu, nở nụ cười ngốc nghếch.
Bộ phim được chiếu là “Forrest Gump”, ghế đôi phòng chiếu số 9, hàng 17, giá 52.0 đồng.
Khúc Ổ Đồng dẫn Paris miệt mài chạy đua hoàn thành kế hoạch trồng cà chua, chẳng còn tâm trí cho chuyện tình cảm với Helen hay bất kỳ ai khác. Lục tung danh bạ mà chẳng tìm được đối tượng phù hợp, tấm vé đôi dường như chẳng có chỗ dùng.
Vừa mới vui sướng hớn hở bao nhiêu, giờ Paris lại ủ rũ bấy nhiêu, cầm vé lủi thủi bước ra khỏi rạp. Đúng lúc chạm mặt một đôi học sinh mặc đồng phục kiểu cũ. Khúc Ổ Đồng mím môi suy nghĩ một lát rồi khuyến khích Paris đi theo họ, thử bắt chuyện. Không ngờ lại bán được hai tấm vé xem phim ấy.
Thấy ví tiền căng phồng trở lại, Paris ưỡn ngực, hùng hổ cùng Khúc Ổ Đồng tiếp tục dạo bước trên con phố mua sắm rực rỡ ánh đèn. Quảng cáo 3D nối nhau hiện lên khiến người ta hoa mắt, khi thì vé máy bay giảm giá, khi lại là nhẫn kim cương lấp lánh. Paris ngẩng đầu, có vẻ rất hứng thú với chuyến bay dài. Con số “11200” về quãng đường bay nổi bật trong sắc đỏ vàng rực rỡ kèm mức giảm giá hấp dẫn khiến người xem khó lòng cưỡng lại.
Chỉ cần một trăm đồng vàng là có thể đưa Paris tới Delphi dạo chơi một chuyến. Khúc Ổ Đồng cũng thoáng xao động nhưng trong ví chẳng đủ nổi trăm đồng, cô đành bất lực đứng xem hết quảng cáo cùng Paris. Ngay sau đó, màn hình đổi sang quảng cáo nhẫn. Bàn tay mẫu nữ thanh mảnh xinh đẹp, nhưng lấp lánh hơn cả là chiếc nhẫn trên ngón áp út. Song động tác khép ngón trỏ và ngón giữa để trưng ra lại có phần kỳ lạ. Tấm vé máy bay khiến người ta lưu luyến kia biến mất, Paris quay đi. Khúc Ổ Đồng chợt nghĩ động tác tay ấy trông giống ngôn ngữ ký hiệu hơn là quảng cáo đơn thuần. Cô nằm xuống giường, cây nến cà chua hôm nay vẫn được nghỉ. Khúc Ổ Đồng thả trôi tâm trí.
Khi Lương Cận Thâm bước vào, chiếc khăn tắm của anh đã bị cô tiện tay ném vào máy giặt, chỉ còn bộ đồ ngủ để khoác tạm. Chiếc áo ngủ mùa hè màu trắng dính vào người vì hơi nước chưa kịp bay hết, ôm sát đường lưng, cơ bắp nổi rõ, ngay cả phần ngực vốn ít khi để ý luyện tập cũng hiện ra rõ mồn một.
Khúc Ổ Đồng cứ ngang nghiên ngắm nghía hình ảnh “bổ mắt” này, trong đầu trống rỗng chỉ còn lại khuôn mặt anh đỏ bừng, nửa ngượng ngùng nửa cố kiềm chế.
“Tối nay thì không được.” Lương Cận Thâm tắt đèn, nằm xuống bên cạnh.
Khúc Ổ Đồng tinh quái đưa tay vẽ vòng tròn trên eo anh. “Tại sao? Chẳng lẽ hết đồ rồi?”
“Không phải.” Anh nắm chặt tay cô, gắng điều chỉnh hơi thở. “Vì em đau lưng.”
Có cơn buồn bực thoáng qua nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác ngọt ngào khó tả.