“Hơn nữa mặt của cha ngươi cũng không được.”
“Hồi trẻ, Thẩm Tiếu An còn chẳng thèm nhìn ta lấy lần thứ hai, huống chi là bây giờ.”
“Ngươi thì khác.”
“Ngươi giống mẫu thân ngươi, đẹp.”
“Thẩm Tiếu An người này ăn mỹ nhân kế.”
“Ngươi có hiểu không?”
“Ngươi cứ bỏ mặc nàng ta, không làm tròn trách nhiệm của phu quân, chính là Hầu phủ chúng ta đang đắc tội nàng ta.”
Tạ Bồi Tùng thật sự tới.
Hắn mặc một lớp áo đơn màu xanh mới tinh.
Mặt đã rửa sạch.
Trên môi còn thoa một lớp son mỏng.
Dưới ánh đèn nhìn qua, diễm lệ như tường vi.
Vì thấy mới mẻ, ta ngược lại nhìn thêm hai cái.
Tạ Bồi Tùng ngượng ngập nói:
“Thẩm Tiếu An, ta tới viên phòng với ngươi.”
Ta tò mò.
“Ngươi cứng nổi sao?”
Gương mặt trắng nõn của Tạ Bồi Tùng nổi lên một tầng đỏ rực.
Y phục của hắn quả thật mỏng.
Có thứ gì đó lờ mờ đang thò đầu ra với ta.
Ta còn đang định nhìn kỹ.
Kết quả Thập Tam nói:
“Tướng quân, hắn dùng xuân dược rồi mới tới.”
Thật mất hứng.
“Thanh Phỉ, đưa thế tử tới ao Ngọc Tuyền trong viện chúng ta cho tỉnh táo lại.”
Thập Tam xoay người đóng cửa lại.
Hắn cầm lấy hộp son trên bàn trang điểm.
Dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chấm một chút đỏ tươi lên môi.
Gương mặt trắng như ngọc vì sắc đỏ này mà diễm lệ tựa yêu nghiệt.
“Tướng quân, ta đẹp hay thế tử đẹp?”
15
Ngày thứ chín gả vào Hầu phủ.
Người của ta đã gần như thăm dò xong toàn bộ Hầu phủ rộng hơn ba mươi mẫu.
Thanh Phỉ dẫn người vẫn luôn kiểm kê tài vật.
Nàng kiểm kê toàn bộ kho bạc và Trân Bảo các của Hầu phủ một lượt.
Tính ra, hiện giờ bạc trong kho Hầu phủ khoảng bảy vạn lượng.
Nếu tính thêm những thứ đáng tiền khác, khoảng chừng mười vạn lượng.
Xem như giàu.
Nhưng con số này ít hơn ta tưởng rất nhiều.
Một Hầu phủ thế tập ba đời.
Lão Hầu gia đời trước nữa nắm giữ việc vận chuyển lương đường thủy hơn hai mươi năm.
Hầu gia hiện tại Tạ Mân lại làm đến Hữu đô ngự sử.
Nhà bọn họ ba đời chỉ tích lũy được chút tiền này, ta không tin.
Thập Tam tới bẩm với ta.
Ám khố của Hầu phủ có thể nằm dưới giả sơn ở hậu hoa viên.
Mấy ngày nay, lão Ngô phụ trách quét sân nói gõ vào bệ đá của giả sơn sẽ có tiếng vang ong ong.
Chỉ là hiện giờ vẫn chưa tìm được lối vào.
Chuyện này dễ xử.
Nổ tung là được.
Trong của hồi môn của ta có đủ hai rương thuốc nổ đen.
Vừa khéo ta cũng mang theo pháo binh.
Cứ chờ bắt tay vào làm thôi.
Hôm sau, đợi Hầu gia Tạ Mân vào triều.
Ta trực tiếp cho nổ hậu hoa viên của Vĩnh Ninh Hầu phủ.
Tiếng nổ vang trời khiến Chu phu nhân đang bệnh hoảng đến ngã khỏi giường.
Còn Tạ Bồi Tùng tối đó bị ta ném vào nước lạnh ngâm hơn nửa đêm, vì nhiễm lạnh nên cũng đang bệnh.
Vì động tĩnh quá lớn.
Hai mẹ con bọn họ dìu nhau đi tới.
Kết quả nhìn thấy hoa viên ngày thường hoa cỏ tươi tốt, cầu nhỏ nước chảy, tinh xảo đẹp đẽ, nay đã bị nổ thành một mảnh đất hoang.
Người của ta đang đâu vào đấy kiểm kê đá vụn, dọn dẹp lối vào vừa bị nổ tung.
Chu phu nhân run rẩy nói:
“Tùng Nhi, mau, mau đi tìm phụ thân con!”
Tạ Bồi Tùng xoay người định chạy, bị Thập Tam đá tại chỗ.
16
Ngày hôm đó, ta không chỉ nổ hoa viên.
Ta còn đón người trong lòng của Tạ Bồi Tùng tới.
Người trong lòng hắn là Vương Tuyết Ngưng, mặc một thân áo trắng, mỏng manh như tờ giấy.
Đứng ở đó, nàng ta giống một nhành thủy tiên không gió mà tự tỏa hương.
Nàng ta sinh ra một đôi mắt lệ trời ban.
Khi nhìn người khác, đáy mắt luôn long lanh một chút nước.
Rõ ràng ngươi còn chưa mở miệng, nàng ta đã giống như chịu vài phần uất ức trong lòng.
Phu quân của ta hẳn là thích nàng ta đến cực điểm.
Thấy ta đưa nàng ta tới, Tạ Bồi Tùng hoảng đến mức giãy giụa dưới chân Thập Tam như một con rùa khua loạn bốn chân.
“Thẩm Tiếu An, nếu ngươi dám động vào nàng ấy, ta dù liều cái mạng này cũng phải hưu ngươi!”
Uy h**p vô dụng thật.
Hơn nữa lời này nói muộn rồi.
Người trong lòng hắn, tối qua ta đã động vào rất mạnh tay rồi.
Có điều ta thật sự phải hưu phu.
Nếu không, ta sợ khi cả Hầu phủ bị chém đầu cả nhà, sẽ liên lụy đến ta.
17
Động tĩnh ta nổ hoa viên thật sự quá lớn.
Rất nhanh đã có người bẩm báo vào cung.
Hoàng thượng nói với Hầu gia Tạ Mân:
“Nghe nói nhà ngươi nổ rồi, mau về xem đi.”
Khi Hầu gia Tạ Mân hồi phủ, phía sau hắn còn đi theo một người quen cũ của ta.
Là thám hoa lang Từ Tri Thanh, năm đó bị ta ôm khỏi yến Quỳnh Lâm, cùng ta quấn quýt ba ngày ba đêm.
Hiện giờ hắn đã ngồi cao ở vị trí Đại lý tự khanh.
Một thân quan bào đỏ, mặt trắng như ngọc.
Từ Tri Thanh hành lễ với ta.
“Nghe nói Hầu phủ nổ, hoàng thượng sai ta đi theo xem có gì cần giúp không.”
Hầu gia Tạ Mân sắc mặt xanh mét.
“Thẩm đại tướng quân làm loạn quá mức rồi đấy.”
“Trong kinh tự tiện dùng thuốc nổ là trọng tội.”
“Xin hỏi Từ đại nhân, hành vi hôm nay của Thẩm đại tướng quân, nên luận tội gì?”
Từ Tri Thanh nói:
“Theo luật nên phạt trượng bốn mươi.”
Ta bất ngờ.
“Nhẹ vậy sao?”
Từ Tri Thanh đáp:
“Dù sao tướng quân nổ là nhà mình.”
Cho nên nói, gả chồng vẫn có chỗ tốt.
Ta đánh phu quân, dọn tiền, nổ nhà, đều tính là chuyện trong nhà.
Còn Hầu gia Tạ Mân thì sắp tức điên.
Hắn vẫn đang la hét muốn dùng gia pháp với ta.
Người mà Từ Tri Thanh dẫn tới đã bắt hắn lại.
“Vĩnh Ninh Hầu Tạ Mân, Thẩm đại tướng quân đại nghĩa diệt thân, tối qua đã giao sổ sách liên quan đến vụ án lương thảo của ngươi cho bản quan.”
“Bây giờ mời ngươi theo bản quan tới Đại lý tự một chuyến.”
18
Minh Đức năm thứ mười, Bắc Man xâm phạm.
Mấy vạn đại quân trấn giữ biên quan ăn phải gạo thô, gạo trộn cát đã mốc meo thối rữa.
Binh mã không còn sức lực, suýt nữa khiến Ngọc Quan thất thủ.
Trận đó tuy thắng, nhưng là thắng thảm.
Tử thương không biết bao nhiêu mà kể.
Ta tự mình quay về tra xét.
Một đường từ kho lương địa phương, quan vận lương địa phương, tham nghị quản lương tra đến thị lang Binh bộ.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã bắt giam mấy trăm người.
Cuối cùng tra đến Binh bộ thị lang Tô Tín thì không tra tiếp được nữa.
Sau cùng, cả nhà Tô thị lang bị chém đầu.
Ngay cả nhi tử bảy tuổi của hắn cũng bị chém.
Ngược lại không ngờ còn chạy thoát một đại tiểu thư Tô Tuyết Nhi.
Người ta phái tới huyện Phí hồi âm.
Thiên tổng thủ ngự sở khi còn nhậm chức ở địa phương quả thật có một nữ nhi.
Chỉ là bảy tuổi đã mất rồi.
Vương Tuyết Ngưng là thân phận mới mà Tạ Bồi Tùng tạo ra cho Tô Tuyết Nhi.
Tạ Bồi Tùng giấu nàng ta đúng là rất kỹ.
Nếu không lấy được sổ nhân tình của Hầu phủ, ta cũng không thể lôi nàng ta ra được.
Tối qua, người của ta đã thẩm vấn Tô Tuyết Nhi suốt đêm.
Trong quân thẩm người thật ra có rất nhiều phương pháp nhìn qua thì còn thể diện, nhưng lại khiến người ta sống không bằng chết.
Ta không phải người biết thương hương tiếc ngọc.
Vị đại tiểu thư này cũng là xương cốt mềm yếu.
Hai lượt hình còn chưa chịu hết, nàng ta đã khai ra cuốn sổ sách thất lạc năm xưa của phụ thân nàng ta.
Năm đó cũng là ta đích thân dẫn người xét nhà Tô gia.
Ngay cả khe đá cũng cạy ra xem, nhưng chỉ tịch thu được chín vạn lượng bạc.
Chút tiền ấy ít đến mức hoàng thượng cũng nhìn ra không đúng.
Cũng may ta làm việc luôn chú trọng có đầu có cuối.
Năm đó ở Tô gia không tịch thu được bạc.
Nay ta dùng thuốc nổ moi ra ở Tạ gia rồi.
Nhìn từng rương bạc trắng được khiêng từ dưới đất lên.
Đầu gối Tạ Mân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
19
Lúc đầu, vụ án lương thảo đã có manh mối chỉ về phía Tạ Mân.
Nhưng khổ nỗi không có chứng cứ.
Mấy lần phái người lẻn vào Hầu phủ đều tay trắng trở về.
Vì vậy.
Khi nhận được thánh chỉ tứ hôn, thật sự có cảm giác đang buồn ngủ liền có người đưa gối tới.
Còn có gì thăm dò Hầu phủ rõ hơn việc ta trực tiếp gả vào đó chứ?
Thế gia đại tộc, vẫn phải giết từ bên trong thì nhanh hơn.
Hiện tại.
Tiền bạc ngoài sáng của Hầu phủ đã bị ta lục soát một lượt.
Bây giờ ám khố cũng bị nổ ra.
Người của ta lại có bạc để đếm rồi.
Người Từ Tri Thanh mang tới đã bắt toàn bộ trên dưới Tạ gia.
Còn ta thì ngay tại chỗ viết một phong thư hưu phu, đóng tư ấn, ném cho Tạ Bồi Tùng.
Từ Tri Thanh đứng bên cạnh chính là người làm chứng cho việc ta hưu phu.
Đến đây, cuộc hôn nhân đầu tiên kéo dài chín ngày của ta kết thúc.
Trước khi Từ Tri Thanh rời đi, hắn hỏi ta:
“Đại tướng quân nhiều năm chưa về kinh, không cùng tại hạ uống một chén rượu trùng phùng sao?”
Từ Tri Thanh đã qua tuổi tam thập, phong tình vẫn còn đó.
Ta không khỏi nhớ lại.
Năm đó khi ta cùng hắn quấn quýt đến thống khoái lâm ly.
Vị thám hoa lang mày mắt như tranh ấy đã dùng bút son viết lên chân ta:
“Màn đỏ ấm nồng xuân tiêu sớm, ta cùng tướng quân cởi chiến bào.”
Chữ như người.
Tuấn dật linh động.
Nhìn cố nhân trước mắt.
Quả thật có chút xung động muốn ôn lại giấc mộng xưa.
Kết quả Thập Tam lại ghé bên tai ta nói:
“Tướng quân, mấy năm nay eo của Từ đại nhân đã to thêm hơn ba tấc.”
“Hậu viện thêm năm phòng tiểu thiếp.”
“Trong nhà nhiều thêm bảy đứa con.”
Thôi thôi.
Có vài điều tốt đẹp, cứ để lại trong ký ức là được.
[HOÀN]