Chương 3 - Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán

Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán

Lại vài ngày sau, là sinh thần của trưởng tỷ.

Ta thân là muội muội, dù sau lưng có xảy ra chuyện gì, cũng đều phải đến dự một chuyến.

Đình đài lầu các, khúc thủy lưu thương (nước chảy róc rách qua các tảng đá).

Trưởng tỷ ngồi chễm chệ ở vị trí cao nhất.

Những ngày qua, nàng ta có lẽ cũng đã học được vài phần quy củ, lại thêm vẻ ngoài xinh đẹp, ngồi đó cũng quả thực có vài phần đoan trang, nhã nhặn của một vị Thái tử phi.

Chúng ta chẳng ai nhắc lại chuyện hôm đó.

 

Nàng ta chỉ đơn giản là không thèm đoái hoài tới ta.

Thế là các quý nữ trong yến tiệc đương nhiên cũng chẳng có ai chịu nói chuyện với ta.

Thậm chí còn cố tình làm khó.

Buộc ta phải làm thơ.

"Nửa tháng trước, Thái tử phi cũng từng làm một bài Minh Nguyệt Từ ở đây, thật sự kinh diễm người đời. Nhị cô nương là muội muội của Thái tử phi, chắc chắn cũng văn tài hơn người nhỉ?"

Nhưng ngày đó, người làm bài thơ ấy vốn không phải nàng ta.

Mà là ta.

Nghe vậy, sắc mặt trưởng tỷ thoáng chút ngượng ngùng.

Nhưng rồi rất nhanh lại trở về như cũ.

Nàng ta nói: "Không cần đâu, Oản Oản không biết mấy thứ này."

Trước khi tới, phụ thân dặn dò ta, mọi việc phải thuận theo ý của trưởng tỷ.

Nhưng giờ phút này, ta lại chẳng muốn ngoan ngoãn nghe lời nữa.

Ta đứng dậy: "Ta biết."

Nói xong, ta liền làm một bài trước mặt mọi người.

Từng chữ từng câu.

Thậm chí còn xuất sắc hơn cả bài Minh Nguyệt Từ trước đó.

Trong chốc lát, cả sảnh đường im phăng phắc.

Ngay cả Bùi Tịch cũng chỉ khẽ nhíu mày, không nói một lời.

Đúng lúc này, lại có người đột ngột lên tiếng.

"Nhị cô nương họ Thẩm thật có tài tình, xem ra lời đồn không đúng sự thật."

Ta nhìn qua.

Liền trông thấy Phó Vân Từ, người vừa từ chối ta vài ngày trước.

Hắn ngồi ngay ngắn ở phía đối diện, y phục gấm vóc, đai ngọc thắt ngang lưng, phong thái quân tử như ngọc.

Khi ánh mắt giao nhau, đáy mắt hắn hơi sáng lên, khẽ gật đầu với ta.

Ta đang bối rối, phía trên bỗng truyền đến tiếng gốm sứ vỡ vụn.

Thì ra là Thái tử Bùi Tịch vô ý làm đổ chén trà bên cạnh.

Hắn ngước mắt, giọng điệu vẫn như thường ngày.

"Cô chỉ nhất thời thất thần thôi, chư vị cứ tiếp tục đi."

07.

Chẳng bao lâu sau, Bùi Tịch nhận được một phong mật thư rồi rời tiệc sớm.

Ta ngồi tại chỗ.

Chỉ mong sao yến tiệc sinh thần này mau c.h.óng kết thúc.

Đang nghĩ ngợi, ta tiện tay cầm lấy một miếng bánh ngọt.

Nhưng còn chưa kịp đưa lên miệng, váy áo ta đã bị cung nữ đến dâng trà làm ướt sũng.

Trưởng tỷ thấy vậy, có chút thiếu kiên nhẫn lên tiếng.

"Ở Tây sương phòng có y phục, muội đi thay một bộ đi."

Ta đứng dậy vâng lời.

Cung nữ kia đi phía trước dẫn đường.

Thế nhưng đi được một lát, ta liền nhận ra điều không ổn.

Ta ở Đông cung đã lâu như vậy.

Nơi này cái gì ta cũng đều rất quen thuộc.

Đây rõ ràng không phải là đường đến Tây sương phòng.

"Ngươi là ai? Muốn làm gì?"

Cung nữ kia xoay người, vừa định mở miệng.

Từ nơi không xa, đã có người đáp lời: "Là cô muốn gặp nàng."

Ta sững sờ.
Liền trông thấy Bùi Tịch đang bước về phía ta.

Cung nữ kia lặng lẽ lui xuống.

Trong chốc lát, nơi này chỉ còn ta và Bùi Tịch.

Gió thổi qua rừng trúc, phát ra tiếng xào xạc.

Hắn ngước mắt: "Vừa rồi nàng không nên chống đối Thẩm Thù như thế."

Lúc này ta mới hiểu ra.

Hắn tới là để hỏi tội thay cho Thẩm Thù.

"Nếu không thì sao? Chấp nhận mang danh kẻ vô dụng ư?" Ta vặn hỏi.

Hắn nhìn ta, ánh mắt dừng lại trên vạt áo bị ướt của ta, rồi nhanh c.h.óng rời đi, giọng điệu đầy chế giễu.

"Sao? Muốn có tiếng thơm đến thế à, rồi gả cho một lang quân tốt?"

Ta quay mặt đi.

"Chuyện này không liên quan đến Điện hạ."

Hắn bước tới, ép sát lại gần, từng chút một đánh giá ta.

"Nàng là muội muội của nàng ấy, đương nhiên là có liên quan đến cô."

Ta lùi lại phía sau.

Cách xa hắn một đoạn: "Vậy ta không gả nữa, cả đời này cũng không gả, Điện hạ đã hài lòng chưa?"

Ta nói lời này, chẳng qua là để chặn họng hắn.

Khiến hắn không vui.

Nhưng nào ngờ, lời ta vừa dứt, hắn lại khẽ cười một tiếng.

"Cũng không cần phải như vậy."

"Cô có việc phải tới Dương Châu một chuyến. Chuyện hôn sự của nàng, đợi cô trở về sẽ tự mình sắp xếp ổn thỏa."

Nói xong, hắn dặn.

"Nàng có thể thêu giá y trước đi."

Ta thấy kẻ này thật sự khó hiểu.

Nhưng ta lười đôi co với hắn, nên chỉ đáp bừa một tiếng: "Vâng."

08.

Ngày hôm sau, Bùi Tịch rời kinh thành.

Hắn vừa đi, trưởng tỷ cũng yên phận hơn nhiều, rất ít khi ra ngoài.

Ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Hôm nay, ta ghé qua trà phường.

Lúc bước ra, có một bóng người uy phong lẫm liệt đang đứng ngoài cửa, chuẩn bị xông vào bắt tội phạm chạy trốn.

Ta nghe thấy tiếng bàn tán của bá tánh vây quanh.

"Đó chẳng phải là Tạ Thế tử sao? Hôm nay vừa từ Mạc Bắc thắng trận trở về đã được lệnh đi bắt trộm rồi, thật uy phong."

"Tạ Thế tử nổi danh từ thuở thiếu thời, chiến công hiển hách, Thiên tử đương nhiên trọng dụng. Thế nhưng nhân phẩm gia thế tốt nhường ấy mà đến giờ vẫn chưa định thân..."

Ta nghe mà ngẩn ngơ.

Không kiềm được mà nhìn thêm một cái về phía Tạ Trác.

Kiếm mày tinh mắt, vô cùng anh tuấn.

So với lần gặp trước, chàng dường như lạnh lùng hơn nhiều.

Thế nhưng, đúng lúc này, có một mũi tên bắn tới.

Cuối cùng là nhờ Tạ Trác kéo ta một cái mới giúp ta thoát nạn.

Nhưng cánh tay chàng lại bị xước một đường.

Chàng vốn đang cau mày, nhưng khoảnh khắc nhìn rõ ta, thân hình bỗng dưng cứng đờ, chàng mím môi, rất khẽ rất khẽ hỏi một câu.

"Thái tử phi?"

Thực ra, lúc ta thay thế trưởng tỷ, chàng cũng từng giúp ta một lần.

Khi đó ta cùng Bùi Tịch đi săn bắn.

Hắn đi gặp trưởng tỷ rồi.

Ta chỉ có một mình, sơ ý trẹo chân.

Xung quanh không một bóng người, là Tạ Trác đã nắm lấy cổ chân ta, giúp ta bôi thuốc.

Mà giờ khắc này, tái ngộ nơi đây, thân phận của ta đã đổi khác.

Ta cúi đầu, khẽ đáp: "Thế tử nhận lầm người rồi, ta là Thẩm Oản."

Ánh mắt Tạ Trác khựng lại.

Chàng ấy cất lời:

"Nàng hãy ra ngoài chờ ta trước."