Trên đường về nhà cũ, Cố Phỉ liếc nhìn góc nghiêng của Tần Thanh Vi khi đang tập trung lái xe, lén lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tôn Thính Hàm, muốn cô ấy nhắc nhở dì Tôn một chút về vấn đề xưng hô.
Vừa đánh máy, Cố Phỉ vừa có chút hổ thẹn, mím môi.
Dường như mỗi lần cô đưa vợ về nhà cũ đều phải làm khó dì Tôn đổi cách xưng hô một lần...
Nhận được tin nhắn, Tôn Thính Hàm trả lời bằng một biểu tượng OK, biểu thị tuyệt đối sẽ phối hợp tốt với sở thích b**n th** nho nhỏ của Cố Phỉ.
Nhưng dù vậy, cô ấy vẫn gửi thêm cho Cố Phỉ một icon trợn trắng mắt.
"..."
Tâm lặng như nước khóa màn hình điện thoại, Cố Phỉ hơi buông lỏng tâm trạng.
Tần Thanh Vi ở bên cạnh liếc mắt nhìn cô một cái, ngón tay nắm trên vô lăng hơi siết lại.
Lúc đợi đèn đỏ ở giao lộ, một bàn tay trắng trẻo thon dài đưa ra trước mặt Cố Phỉ.
"Cho chị xem điện thoại một chút được không?"
Tần Thanh Vi nhìn cô với nụ cười nhàn nhạt.
"..."
Mặc dù sau lưng đang đổ mồ hôi hột, Cố Phỉ vẫn ngoan ngoãn đưa điện thoại cho nàng.
"Vợ cứ xem tùy thích."
Trong điện thoại cô không có gì khuất tất cả, duy nhất cái phần mềm giám sát không mấy phổ biến thì đều đã được cô cài đặt ở chế độ ẩn trên màn hình.
Nhìn qua đèn đỏ còn hơn 100 giây phía trước, Tần Thanh Vi lướt mở khóa màn hình điện thoại của Cố Phỉ.
Đầu ngón tay lướt nhẹ, màn hình hiển thị giao diện các tác vụ gần nhất.
Xếp ở vị trí đầu tiên chính là trang trò chuyện kia.
"..."
Cố Phỉ chậm rãi chớp mắt, cảm thấy vợ mình không đi làm thám tử thì thật là đáng tiếc.
Liếc nhìn cô một cái, Tần Thanh Vi khẽ cong môi, chuyển điện thoại sang tay trái, tay phải thì nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay Cố Phỉ.
"Hình như em rất căng thẳng?"
Đầu ngón tay thì lạnh, nhưng lòng bàn tay lại rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
"... Em sợ chị nhìn thấy lịch sử duyệt web của em."
Cố Phỉ đỏ mặt, chột dạ nói dối.
"Trong lịch sử duyệt web có gì sao?"
Tần Thanh Vi thuận theo lời cô mà khẽ nhướng mày, nhưng tay thì không hề lay chuyển, chẳng chút do dự nhấn mở trang trò chuyện đó ra.
"Có một số... phim nhạy cảm."
Cố Phỉ nhỏ giọng đáp.
Dù sao danh tiếng cũng đã như vậy rồi, có b**n th** thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Tuy cô khẳng định trong điện thoại không có bí mật gì, nhưng vẫn không nhịn được mà căng thẳng, sợ mình có chỗ nào sơ suất.
Khẽ cong môi, Tần Thanh Vi nhìn nội dung trò chuyện giữa Cố Phỉ và Tôn Thính Hàm, thần sắc không có gì thay đổi.
"Ừm, hóa ra những thủ đoạn tán tỉnh* của Tiểu Phỉ đều là học từ trong phim à... Đột nhiên không dùng bao ngón tay nữa cũng là vì chịu ảnh hưởng từ phim sao?"
[Giải thích nhẹ: cái từ "tán tỉnh" ở đây không phải kiểu cưa cẩm thả thính flirt đâu, mà kiểu khơi lửa trước khi dạo đầu ấy...]
"... Dạ."
Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.
"Dùng miệng cũng thế à?"
Tần Thanh Vi lướt xem từng dòng lịch sử trò chuyện, nhưng sự chú ý dường như lại đặt vào cuộc đối thoại với Cố Phỉ.
"... Dùng miệng là vì, dùng tay mãi sẽ hơi mỏi ạ."
Cố Phỉ nhỏ giọng đáp lại một cách thẹn thùng mà thành thật.
Khẽ cười một tiếng, Tần Thanh Vi trả điện thoại lại cho cô.
"Vừa rồi gửi tin nhắn cho Thính Hàm là vì sợ dì Tôn nhầm lẫn giữa chị và Thư ký Bùi sao?"
"..."
Cố Phỉ không ngờ lý do mình đã nghĩ sẵn trong đầu lại bị vợ đoán trúng phóc, ngẩn người một lát mới gật đầu thừa nhận.
Đưa tay xoa xoa gò má cô, Tần Thanh Vi không nói gì thêm, chỉ khởi động xe, tiếp tục đi về phía trước.
Mãi đến khi bốn người ngồi xuống ăn tối cùng nhau, lòng Cố Phỉ vẫn cứ thấp thỏm không yên.
Nhưng Tần Thanh Vi lại không hề biểu hiện bất kỳ dấu hiệu tức giận nào, khiến Cố Phỉ có lúc tưởng rằng mình đã nghĩ quá nhiều.
Đến sau bữa ăn, Tần Thanh Vi đề nghị tối nay ở lại nhà cũ qua đêm, Cố Phỉ đương nhiên nghe lời vợ, ngoan ngoãn để nàng đẩy lên lầu.
"Giúp em tắm rửa trước đã."
Trong phòng ngủ trên lầu, Tần Thanh Vi đóng cửa phòng lại, bế Cố Phỉ vào phòng tắm.
"Vợ ơi, chị không tắm cùng em sao?"
Gương mặt Cố Phỉ hơi hồng, móc lấy đầu ngón tay nàng.
Cô cứ ngỡ sau khi nẹp chân được tháo ra thì đã có thể cùng vợ tắm bồn được rồi.
"Đừng vội."
Tần Thanh Vi mỉm cười, nhéo đầu mũi cô, giúp Cố Phỉ c** q**n áo, bế cô vào bồn tắm đã đầy nước nóng, sau đó mới đứng dậy cởi bỏ quần áo trên người mình.
Sau khi Tần Thanh Vi bước vào bồn tắm, Cố Phỉ đỏ mặt tựa vào lòng nàng, đầu ngón tay dưới nước nhẹ nhàng nghịch ngợm ngón tay nàng.
"Bồn tắm này không rộng rãi bằng ở nhà mình."
"Ừm, vì đây là căn phòng em từng ở một mình mà."
Tần Thanh Vi cười dịu dàng, tựa vào vai cô.
"Không thích ở đây sao?"
"... Thích ạ."
Cố Phỉ nắm lấy bàn tay đang m*n tr*n nhẹ nhàng sau thắt lưng mình, rồi nghiêng đầu thẹn thùng hôn nàng.
"Thanh Vi, nếu chúng ta ở bên nhau sớm hơn thì tốt biết mấy..."
"Chẳng phải em không muốn yêu đương quá sớm sao?"
Tần Thanh Vi cong môi, cắn nhẹ vào khóe môi cô một cái.
Nếu không thì nàng cũng chẳng đợi đến tận buổi xem mắt của Phương Ngưng mới dám chủ động.
Trước đó, nàng luôn sợ mình sẽ làm Cố Phỉ kinh động, làm phiền đến cuộc sống của cô.
Nghe vậy, Cố Phỉ hơi đỏ mặt.
"Nếu là với chị thì chắc chắn sẽ khác."
Cô nhỏ giọng đáp lại.
Với người vừa gặp đã yêu, bất cứ lúc nào cũng đều là ngoại lệ.
Sự thanh lãnh nơi chân mày đều hóa thành nhu tình, Tần Thanh Vi bế cô ngồi nghiêng lên đùi mình.
"Sẽ có những điểm gì khác nào?"
Nàng cúi đầu hôn nhẹ lên xương quai xanh của Cố Phỉ, giọng nói thấp nhẹ và nồng nàn.
"Sẽ cùng chị tắm chung trong chiếc bồn này từ sớm sao?"
"Ưm... có thể là vậy."
Vành tai Cố Phỉ ửng hồng, vòng tay qua cổ nàng.
"Sau đó, đương nhiên là em sẽ đổi một cái bồn tắm lớn hơn một chút ở đây..."
Khẽ cười thành tiếng, Tần Thanh Vi giữ lấy cổ tay cô, đuôi mắt hiện lên sắc hồng tình tứ.
"Em thực sự học hư rồi."
Khẽ cảm thán, nàng áp sát lại hôn lên môi Cố Phỉ.
"Rõ ràng lần đầu nắm tay còn căng thẳng đến đỏ cả mặt... sao bây giờ trong đầu toàn là..."
"... Bởi vì em không thể rời xa chị được..."
Cố Phỉ siết chặt vòng tay quanh vòng eo thon gọn của nàng ở dưới nước, nhỏ giọng hồi đáp.
......
Khi từ phòng tắm đi ra, Cố Phỉ đã tựa vào lòng Tần Thanh Vi ngủ say.
Đêm qua thức trắng, sáng nay chỉ ngủ được vài tiếng ngắn ngủi, chiều lại liên tục tập phục hồi chức năng, lúc này, dưới sự dỗ dành dịu dàng của Tần Thanh Vi, cô nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Nằm trên giường với cô một lát, sau khi xác nhận Cố Phỉ đã ngủ say, Tần Thanh Vi mới nhẹ nhàng đứng dậy xuống giường.
Chỉnh lại quai áo trễ xuống cánh tay, Tần Thanh Vi vào phòng thay đồ, thay một bộ đồ ngủ dài tay, khoác thêm một chiếc áo bên ngoài rồi mới xoay người xuống lầu.
Thời gian vẫn còn sớm, chưa đến chín giờ, lúc Tần Thanh Vi xuống lầu, dì Tôn vẫn đang ngồi ở phòng khách xem TV.
Thấy nàng đi xuống, bà liền vui vẻ vẫy tay.
"Tiểu Tần, dì vừa nấu canh lê trong bếp, lát nữa nấu xong con và Tiểu Phỉ đều ăn một ít nhé."
"Dạ vâng."
Mỉm cười đáp lời, Tần Thanh Vi ngồi xuống bên cạnh dì Tôn.
Hơi rũ mắt, nàng cân nhắc tìm cách mở lời, nhưng lại bị thu hút bởi âm thanh phát ra từ TV.
Nàng liếc nhìn, phát hiện đó là bộ phim trước đây nàng từng đóng vai chính.
"..."
Tần Thanh Vi có chút không tự nhiên dời tầm mắt đi.
Dì Tôn bên cạnh vẫn đang say sưa theo dõi, vừa xem vừa thảo luận tình tiết với Tần Thanh Vi.
Mãi đến khi phim kết thúc, Tần Thanh Vi mới ôn tồn lên tiếng.
"Dì Tôn, con nghe Tiểu Phỉ nói, em ấy và Thính Hàm là bạn cùng nhau lớn lên từ nhỏ ạ?"
"Đúng vậy, hồi đó..."
Dừng lại một chút, dì Tôn khẽ thở dài.
"Hồi đó Cố Liễm lớn tuổi nhất, tuy trên danh nghĩa là chị em ruột nhưng con bé không thích chơi với Tiểu Phỉ, ngược lại con bé Thính Hàm mít ướt kia lại cứ thích bám đuôi Tiểu Phỉ chơi cùng..."
"... Sau này xảy ra chút chuyện, Tiểu Phỉ cũng quên mất chuyện đó luôn rồi, thực ra quên đi cũng tốt..."
Ánh mắt dì Tôn nhìn Tần Thanh Vi có chút hiền từ, rồi vặn nhỏ âm lượng TV lại một chút.
"Đứa nhỏ này, có phải con đã đến tìm Tiểu Phỉ từ rất lâu về trước rồi không?"
Trái tim Tần Thanh Vi khẽ xao động, nhất thời không nói nên lời.
Dì Tôn mỉm cười hiền hậu, chỉ tay về phía màn hình TV.
"Gần đây dì có xem không ít phim con đóng, trong đó có một bộ quay từ mấy năm trước, lúc đó con chắc cũng mới 18-19 tuổi thôi... Lúc xem dì đã thấy quen mắt rồi..."
"Lúc Tiểu Phỉ nằm viện hồi cấp hai, người cứ muốn vào phòng bệnh thăm con bé chính là con phải không?"
"... Là con ạ."
Tần Thanh Vi cúi đầu, nhỏ giọng đáp.
Nàng đã đến tìm rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị đám vệ sĩ do Cố Liễm sắp xếp chặn lại.
"Haiz... Tuy dì không biết hai đứa quen nhau thế nào... nhưng cũng có thể đoán được đôi chút..."
Dì Tôn vỗ vỗ mu bàng tay nàng, ôn tồn an ủi.
"Kể từ sau khi Tiểu Phỉ nằm viện, thái độ của Cố Liễm đối với con bé cũng có chút thay đổi... Trước đây nói năng lúc nào cũng đầy gai góc, sau này thì dần sửa đổi, tuy vẫn không thích trò chuyện với con bé như thường lệ, nhưng cũng không còn kiểu nói đểu, mỉa mai như thế nữa..."
Ban đầu dì Tôn còn tưởng là do Cố Liễm chợt nghĩ đến tình chị em, mãi cho đến ngày giỗ của Cố phu nhân năm đó, lúc ấy Cố Phỉ vẫn còn đang hôn mê trong bệnh viện, chỉ có bà và Cố Liễm đến nghĩa trang.
Ngày hôm đó, Cố Liễm quỳ trước mộ Cố phu nhân và nói ra sự thật.
Vào ngày Cố Phỉ bị bắt cóc, Tần Linh đã gọi điện cho Cố Liễm, hỏi chị ta rốt cuộc Quý Mâu chết như thế nào. Cố Liễm không trả lời mà trực tiếp ngắt máy.
Sau đó Tần Linh gọi lại, Cố Liễm thấy phiền phức nên đã tắt nguồn điện thoại hẳn.
Chính thái độ đó đã chọc giận Tần Linh, khiến bà ta nảy sinh ý định "cá chết lưới rách".
Bà ta tưởng Cố Phỉ là người thân duy nhất của Cố Liễm, tưởng rằng g**t ch*t Cố Phỉ sẽ khiến Cố Liễm đau khổ.
Cho đến khi Cố Phỉ toàn thân đầy thương tích được cảnh sát cứu ra, Cố Liễm mới biết đã xảy ra chuyện gì.
Chị ta không có tình chị em gì với Cố Phỉ, nhưng trước mộ Cố phu nhân, Cố Liễm đã không còn dũng khí để tranh giành vị trí Chủ tịch tập đoàn với Cố Phỉ nữa.
Chị ta căm ghét sự bất công mà Cố phu nhân dành cho mình, nhưng cũng không thể không biết ơn ơn nghĩa nuôi dưỡng của bà.
***
Trong phòng khách chỉ còn lại âm thanh khe khẽ phát ra từ TV, Tần Thanh Vi cũng im lặng rất lâu.
Dì Tôn nhìn nàng, hơi lo lắng không biết mình có làm bầu không khí trở nên quá nặng nề hay không, bèn nghĩ cách chuyển chủ đề.
"Tiểu Tần à, dì nhìn ra được, con và Tiểu Phỉ đều chân thành với nhau... Cái đứa nhỏ Tiểu Phỉ này ấy mà, không phải dì tự khen đâu, nhưng chỗ nào nó cũng tốt cả..."
Đang nói bỗng khựng lại, bà vô tình nhìn thấy một dấu hôn sau tai Tần Thanh Vi, giọng điệu liền trở nên mất tự nhiên.
"... Có điều... nếu con không chịu nổi mấy cái sở thích lung tung rối loạn kia của con bé, thì con cũng nên quản nó một chút, không thể cứ để nó làm càn mãi được..."
Có lẽ vì tối nay cảm xúc bộc phát quá chân thật, dì Tôn mở lòng nên đã nhất thời quên mất những lời dặn dò của Tôn Thính Hàm.
"... Đừng nói là con, ngay cả dì cũng gần như không nhớ nổi nữa... Sao cứ dăm bữa nửa tháng lại đổi tên cho con một lần thế... Chơi trò chơi thì cũng phải có chừng mực thôi chứ..."
Đôi mắt khẽ rung động, Tần Thanh Vi ôn tồn đáp lại.
"Con thấy những cái tên Tiểu Phỉ đặt cho con đều rất hay, con rất thích ạ."
Đáng lẽ nàng phải đoán ra từ sớm, câu nói của Cố Phỉ ở quán bar ngày hôm qua không phải là lời nói dối tùy tiện.
— —Hai người thường xuyên chơi trò này.
Bởi vì nàng thường xuyên thay đổi tên tuổi, thân phận, nên khi một người tự xưng là Tần Thanh Vi 19 tuổi xuất hiện trước mặt Cố Phỉ, cô cũng nhanh chóng chấp nhận sự thay đổi đó.
Cô đã không giữ khoảng cách với nhân cách thứ hai của Tần Thanh Vi như nàng từng yêu cầu.
Cô và Cố Y đã ở bên nhau từ lâu rồi.
Cố Phỉ bao dung mọi nhân cách của nàng, giống như cách cô yêu thương nàng của tuổi mười chín vậy.
"... Con cũng chiều chuộng nó quá rồi..."
Dì Tôn cười cảm thán, nghe thấy tiếng nước sôi ù ù trong bếp, bà vội vàng đứng dậy chạy về phía đó.
"Ái chà, cái nồi của tôi..."
Tần Thanh Vi ngồi tại chỗ, cụp mi mắt, nhất thời bất động.
Nàng nghĩ đến chính mình của ngày hôm qua, nghĩ đến mọi chi tiết khi Tần Thanh Vi 19 tuổi ở bên Cố Phỉ.
Dù không có bất kỳ nền tảng tình cảm nào, nàng vẫn sẽ yêu Cố Phỉ.
Còn Cố Phỉ, người cô yêu chẳng qua là một phiên bản bị bệnh của nàng mà thôi.
Trong mắt Cố Phỉ, từ đầu đến cuối, chỉ có duy nhất nàng.
......
Bưng chén canh lê dì Tôn nấu lên lầu, Tần Thanh Vi vừa mở cửa đã bắt gặp ánh mắt vừa lúng túng vừa hổ thẹn của Cố Phỉ đang nằm bò nửa người bên mép giường.
Nửa thân trên chống dưới đất, nửa th*n d*** vẫn vắt trên mép giường, chiếc váy ngủ trên người gần như tuột xuống tận thắt lưng.
"..."
Cố Phỉ xấu hổ muốn ngất xỉu tại chỗ cho xong.
Cô là vì phát hiện Tần Thanh Vi không có trong phòng, lo lắng vợ thừa lúc mình ngủ để đi tìm dì Tôn dò hỏi thông tin.
Cộng thêm nạng và xe lăn đều để ở cửa phòng tắm, cuống quá nên cô chỉ đành thử bò từ dưới đất qua, ai ngờ mới bước đầu tiên đã bị Tần Thanh Vi bắt quả tang.
Trước bước chân ngày càng tiến gần của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ xấu hổ trực tiếp nhắm mắt giả vờ ngất.
Đặt chén canh lê lên bàn trà, Tần Thanh Vi ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn cô.
"Ngủ rồi sao?"
"..."
Cố Phỉ không nói lời nào, chỉ trong lúc xấu hổ thì âm thầm hé mắt, định mượn những lọn tóc rối che chắn để quan sát thần sắc trên mặt Tần Thanh Vi một cách kín đáo.
Nhưng lại chỉ chạm phải ánh mắt thanh lãnh chứa đầy sự vui vẻ của nàng.
Hơi cúi người, đầu ngón tay Tần Thanh Vi móc vào mép q**n l*t sau thắt lưng cô.
"Tiểu Phỉ, lừa dối chị thì phải nhận hình phạt gì đây?"
"... Quỳ ạ?"
Cố Phỉ ướm lời đáp lại.
Cô thực sự không nghĩ ra, vì mỗi lần vợ phạt cô, trong mắt Cố Phỉ thì đó đều là phần thưởng.
"Ừm."
Tần Thanh Vi bế cô trở lại trên giường, vì dưới đất có trải thảm lông dày nên nàng không lo Cố Phỉ sẽ bị cảm lạnh.
"Vợ ơi, hay là chúng ta uống cái kia trước đã..."
Ngay khi Cố Phỉ định chuyển chủ đề, nhìn về phía chén canh lê đặt bên giường, Tần Thanh Vi đã giữ lấy sau đầu gối cô, ấn người nằm xuống giường.
"... Ưm."
Cố Phỉ bị buộc quỳ bò trên giường, gò má đỏ bừng vùi vào trong gối.
Tần Thanh Vi cong môi cười một tiếng, đưa tay bóp nhẹ vào vùng thắt lưng cô.
"Tiểu Phỉ."
"Dạ..."
Cố Phỉ thẹn thùng đến cực điểm, lí nhí đáp lại.
"Nói cho rõ ràng xem. Không dùng bao ngón tay, là ai dạy?"
"..."