Ánh sáng bên ngoài cửa sổ rạng rỡ, len lỏi qua lớp rèm voan mỏng màu trắng, hắt vào những tia nắng ấm áp của buổi trưa mùa thu.
Quầng sáng phủ lên làn da trắng ngần, ngược lại càng làm nổi bật những dấu hôn, thêm phần ám muội.
Cố Phỉ hơi đỏ mặt dời tầm mắt, nhẹ nhàng kéo tấm thảm lông đang đắp trên người hai người lên cao một chút, che đi làn da mịn màng nơi bờ vai của Tần Thanh Vi.
Dưới tấm thảm, hai người ôm nhau thân mật. Cố Phỉ chỉ nhớ lúc sắp chìm vào giấc ngủ, loáng thoáng nghe thấy vài tiếng chim hót lảnh lót ngoài cửa sổ, có lẽ họ lại làm loạn suốt cả đêm.
Một tay vòng qua ôm lấy vòng eo thon gọn của người trong lòng, Cố Phỉ hơi rướn người lấy chiếc điện thoại trên bàn trà, định hẹn gặp Tổng giám đốc của Cố Thị Giải Trí để thảo luận chi tiết về việc vợ cô muốn ra mắt.
Nếu là diễn viên, Cố Phỉ tuyệt đối sẽ không nói hai lời mà giơ cả hai tay ủng hộ quyết định của vợ, nhưng mà, tham gia nhóm nhạc nữ làm idol...
Cố Phỉ thầm nhớ lại những hình ảnh xem được qua camera giám sát ngày hôm qua. Vợ cô nhảy rất tuyệt, tràn đầy sức sống, khiến Cố Phỉ mê mẩn đến lạc cả hồn.
Gần như cô không bỏ lỡ một khung hình nào.
Dĩ nhiên cô cũng thấy được động tác Tần Thanh Vi ngồi thụp xuống, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân.
Mặc dù để tránh gợi lại ký ức đau buồn của vợ, Cố Phỉ không trực tiếp hỏi nàng, nhưng cô cũng có thể đoán được, đại khái là có liên quan đến Quý Mâu hoặc Tần Linh.
Cố Phỉ vẫn còn nhớ như in những vết thương trên người Tần Thanh Vi trong lần đầu hai người gặp nhau tại khách sạn, cũng như sự cam chịu đối với nỗi đau và hoàn cảnh hiện lên trong mắt nàng lúc đó.
Đó không phải lần đầu tiên Quý Mâu bạo hành.
Cố Phỉ chỉ tự trách mình đến tận bây giờ mới nhận ra sự thật này.
Lặng lẽ cầm điện thoại, Cố Phỉ nhìn dòng chữ mới gõ được một nửa, không biết có nên gửi đi hay không.
Nếu Tần Thanh Vi tuổi mười chín thực sự rất muốn ra mắt làm nghệ sĩ thì sao?
Cách cô nhân danh tình yêu để âm thầm cản trở như thế này, liệu có quá đáng lắm không?
Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, Tần Thanh Vi đang ngủ say trong lòng cô cũng từ từ mở mắt.
Lặng lẽ nhìn những đầu ngón tay của Cố Phỉ đang do dự giữa không trung, Tần Thanh Vi khẽ cong môi.
"Em không muốn để chị đi nhảy múa sao?"
"!"
Phát hiện mình bị lộ tẩy, Cố Phỉ theo bản năng khóa màn hình điện thoại, rồi có chút chột dạ cúi đầu đối diện với ánh mắt Tần Thanh Vi.
"Em... tại vì em hơi ghen một chút."
Đại não vận hành với tốc độ ánh sáng, cuối cùng Cố Phỉ cũng nghĩ ra được một cái cớ hợp lý.
"Ghen cái gì cơ?"
Tần Thanh Vi nhướng mày, ung dung nhìn cô.
"... Chẳng phải chị nói đứng trên sân khấu là để người tình trong mộng nhìn thấy sao?"
Cố Phỉ nhập vai, mang theo cảm giác chua chát, cô khẽ xoa nhẹ sau thắt lưng nàng.
"Bây giờ em đã là người của chị rồi, nên chị chỉ được phép nghĩ đến em thôi."
Dừng một chút, cô khẽ mím môi, vành tai đỏ au, liếc nhìn thần sắc trên mặt Tần Thanh Vi.
"Em... em không cho phép chị nhảy cho người khác xem đâu."
Nhìn dáng vẻ vừa chột dạ vừa cố tỏ ra chiếm hữu của cô, Tần Thanh Vi hơi nhổm dậy, nằm trong lòng cô và vò nhẹ vành tai Cố Phỉ.
"Sao em lại bá đạo thế hả?"
"Ừm, em chính là bá đạo và b**n th** đấy."
Cố Phỉ yên lặng đỏ mặt, kéo tấm thảm lông vừa tuột xuống lên cao hơn một chút.
"Chị có muốn hối hận cũng không kịp nữa đâu, chị có chạy đến chân trời góc bể em cũng sẽ bắt chị về."
Khẽ cong môi, Tần Thanh Vi nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn nhẹ.
"Nói những lời này mà mặt vẫn còn đỏ thì trông chẳng có khí thế gì cả đâu, Tiểu Phỉ."
"..."
Cố Phỉ dần chìm đắm trong nụ hôn, phản ứng chậm chạp chớp chớp mắt, tình cờ bắt gặp ánh mắt dịu dàng chứa đầy ý cười của Tần Thanh Vi.
"Thanh Vi..."
"Ừm, cảm ơn em đã tổ chức sinh nhật cho chị."
Dừng lại một chút, Tần Thanh Vi dịu dàng v**t v* gương mặt cô.
"Cũng cảm ơn em đã không vạch trần giấc mộng đẹp mà chị năm mười chín tuổi đã ảo tưởng ra."
"Em..."
Cố Phỉ vô thức đỏ hoe mắt, muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại sợ nói quá nhiều sẽ khiến Tần Thanh Vi nhận ra rằng: có lẽ ngoài Tần Thanh Vi mười chín tuổi đó, nàng còn tồn tại những ảo tưởng khác, những nhân cách khác...
Nhưng không biết có phải thực sự không nghĩ theo hướng đó hay không, Tần Thanh Vi chỉ vòng tay qua cổ Cố Phỉ để hôn cô, giọng nói thấp nhẹ và nồng nàn quấn quýt lấy cô.
"Tối qua sao lại hư thế, dỗ dành chị làm những tư thế đó, hửm? Thích dáng vẻ chị cái gì cũng không biết hơn sao?"
"... Không có mà..."
Đầu óc Cố Phỉ quay cuồng, đỏ mặt đáp lại, nhanh chóng chìm đắm trong sự dịu dàng của Tần Thanh Vi.
"Đó là tại vì... chân của em không tiện thôi..."
Cô nhỏ giọng lí nhí biện minh cho mình.
Khẽ th* d*c, để mặc Cố Phỉ hôn lên cổ mình, Tần Thanh Vi rũ mắt, ánh nhìn đầy trìu mến, nhẹ nhàng vuốt gò má cô.
"Chiều nay lại đến bệnh viện... kiểm tra một lần nữa nhé..."
"Dạ..."
Cố Phỉ khẽ khàng đáp lại, một tay nhẹ nhàng v**t v* sau đầu gối nàng, ngước mắt đối diện với Tần Thanh Vi.
"Vợ ơi, còn chân của chị thì sao? Có đau không?"
"Rất hiếm khi..."
Sắc đỏ nơi đuôi mắt Tần Thanh Vi dần đậm thêm.
"Trước kia... vào mùa đông... sẽ hơi đau một chút..."
Vầng trán lấm tấm mồ hôi tựa nhẹ vào trán Cố Phỉ, Tần Thanh Vi nhắm mắt lại, gương mặt đỏ bừng, mềm nhũn trong lòng cô.
"Ngoan một chút... rồi đi bệnh viện..."
Hơi nóng trên cổ dần dâng lên, Cố Phỉ đỏ mặt ngoan ngoãn đáp lời.
"... Em đang nỗ lực rồi đây... vợ ơi..."
......
Sau khi từ bệnh viện trở về vào buổi chiều, nẹp cố định trên chân Cố Phỉ đã được tháo bỏ.
Vết thương hồi phục rất tốt, bác sĩ đưa cho cô một đôi nạng và dặn Cố Phỉ bình thường nên thực hiện phục hồi chức năng thật tốt.
Tần Thanh Vi ở bên cạnh hỗ trợ cô chống nạng, đi chậm rãi vài vòng trong nhà, còn đặc biệt chuẩn bị một vài gói thuốc Đông y để tối giúp Cố Phỉ ngâm chân và massage.
Gần đến chập tối, Cố Phỉ mệt đến mức vã mồ hôi, ngồi trên sofa th* d*c một hồi. Tần Thanh Vi cúi người dùng khăn lông tỉ mỉ lau mồ hôi trên trán cô.
"Lúc mới bắt đầu không cần quá vội vàng, chúng ta cứ từ từ là được."
"Dạ..."
Cố Phỉ đáp lời một cách yếu ớt, làm nũng gục vào lòng Tần Thanh Vi, không muốn nhúc nhích.
"Em mệt quá vợ ơi, tối nay làm phiền chị bế em đi tắm rồi đi ngủ nha..."
Khẽ cong môi, Tần Thanh Vi xoa đầu cô.
"Được."
Cố Phỉ đang dính chặt lấy vợ thì chiếc điện thoại trên bàn trà vang lên một tiếng.
Tần Thanh Vi liếc mắt nhìn, phát hiện ra đó là tài khoản WeChat dùng cho công việc của mình.
Mở ra xem, đó là một tài khoản lạ từ trong nhóm chat của đoàn phim, gửi lời mời kết bạn, phần ghi chú là: Tô Liêu.
Đôi mày khẽ nhíu, nàng nhấn đồng ý, tưởng rằng đoàn phim có chuyện gì đó.
Giây tiếp theo, tin nhắn của Tô Liêu hiện lên.
— —Tiểu Tần?
— —Vâng.
Tiện tay hồi đáp một câu, Tần Thanh Vi mím môi nhìn Cố Phỉ đang lén lút luồn tay vào vạt áo mình, đáy mắt không kìm được hiện lên ý cười.
"Còn định ăn tối không vậy?"
Nàng dịu dàng trêu chọc, nhưng tay lại dung túng chủ động cởi bỏ móc cài sau lưng.
"Ưm... Vợ đút thì em ăn."
Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, lí nhí đáp.
Cúi đầu khẽ cười, Tần Thanh Vi nhìn đoạn văn bản mới mà Tô Liêu gửi tới.
— —Cô không sao là tốt rồi, tôi đã gửi tin nhắn vào tài khoản chính cho cô, sao mãi không thấy cô trả lời?
Theo bản năng quay lại màn hình chính, Tần Thanh Vi tìm kiếm trong các tin nhắn, cuối cùng ở tận dưới cùng mới thấy tài khoản khác của Tô Liêu.
Trên đó quả thực có rất nhiều chấm đỏ thông báo, có điều... nó đang ở trạng thái tắt thông báo tin nhắn.
— —Xin lỗi.
Nàng áy náy trả lời, đoán chắc là Cố Y không muốn xử lý công việc nên mới chặn thông báo.
Nàng trả lời ngắn gọn, nhưng lại khiến Tô Liêu lo lắng vô cớ.
— —Hiện tại cô có tự do hành động không? Có tiện ra ngoài gặp mặt một lát không?
Hai giây sau, Tô Liêu thu hồi tin nhắn đó, thay bằng một tin nhắn mới.
— —Tôi có một số chuyện công việc muốn trao đổi với cô, lát nữa cô có thời gian không?
?
Tần Thanh Vi nhìn những câu hỏi có phần kỳ lạ trước sau của bà ấy, nhất thời không hiểu ý Tô Liêu là gì.
Hơi thở có chút hỗn loạn, nàng xoa nhẹ sau gáy Cố Phỉ, suy nghĩ một chút rồi cởi bỏ hai chiếc cúc áo hờ hững trên cổ áo mình, cúi đầu nâng gương mặt đỏ bừng của Cố Phỉ lên.
"Chị có chút việc công ty phải ra ngoài một chuyến, lát nữa về sẽ cho em ăn sau, được không?"
"... Dạ được."
Cảm thấy mình hoàn toàn bị dỗ dành như một đứa trẻ, Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.
"Em ở nhà đợi chị."
"Ừm."
Khẽ cong môi, Tần Thanh Vi hôn nhẹ lên khóe môi cô.
***
Nửa giờ sau, Tần Thanh Vi gặp Tô Liêu tại một quán trà.
"Đạo diễn Tô."
"Ừ, ngồi đi."
Tô Liêu tỉ mỉ quan sát sắc mặt cũng như trạng thái của nàng, xác nhận Tần Thanh Vi không có thương tích gì bên ngoài mới yên tâm.
"Cô mãi không trả lời tin nhắn, tôi thực sự hơi lo cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó đấy."
"... Sao chị lại nghĩ như vậy?"
Đón lấy chén trà vừa pha xong từ tay bà ấy, Tần Thanh Vi có chút thắc mắc.
"Chịu thôi, nhìn thấy nhiều quá nên nghĩ cũng nhiều."
Tô Liêu cảm thán một câu đầy ẩn ý.
Giờ thấy Tần Thanh Vi bình an vô sự, bà ấy mới thực sự nhẹ lòng.
"Dạo này nghỉ ngơi thế nào rồi? Dự định bao giờ thì quay lại làm việc?"
Nghe vậy, Tần Thanh Vi khẽ mím môi, áy náy cụp mắt.
"Chắc là cần thêm một thời gian nữa, chân của người yêu em bị thương, em muốn ở bên cạnh chăm sóc em ấy."
Trước khi đến, Tần Thanh Vi đã nghĩ đến việc Tô Liêu có thể sẽ hỏi câu này, nàng cũng không muốn giấu giếm thêm nữa.
Thực ra từ lúc Chu Bằng mãi không liên lạc với nàng, Tần Thanh Vi đã có suy đoán.
Liệu có phải giống như ngày hôm qua, vào lúc nàng không biết, Cố Phỉ vì muốn bảo vệ nàng mà đã sớm xử lý sạch sẽ những nhân tố bất lợi kia rồi không?
Ví dụ như công ty quản lý của Phùng Thiến đột nhiên bị giải thể, ví dụ như Cố Liễm trước đó bị đuổi khỏi nhà họ Cố một cách khó hiểu, và còn...
Việc Cố Phỉ đột ngột hỏi xem chân nàng có đau không.
Nàng chưa bao giờ kể với Cố Phỉ chuyện chân mình từng bị thương.
Từ khoảnh khắc đó, Tần Thanh Vi đã biết, người yêu mà nàng cố gắng bảo vệ bấy lâu, thực chất đã nhớ lại những ký ức bị lãng quên kia rồi.
Thậm chí ngay cả khi nàng không biết, cô ấy vẫn một lần nữa dốc hết sức lực để bảo vệ nàng.
Một Cố Phỉ tốt đẹp như vậy, nàng chẳng có lý do gì để tiếp tục che giấu tình cảm của mình trước mặt người khác.
Nhìn thấy vẻ dịu dàng tràn ngập nơi khóe mắt chân mày của Tần Thanh Vi, Tô Liêu bỗng thấy có chút ghen tị, không biết nên nói nàng ngốc hay nên nói ải tình khó qua.
"Nếu cô muốn sống yên ổn với cô ta, thì hãy sớm thu xếp đống hỗn độn bên ngoài đi, cũng để cô ta biết giữ mình lại."
Đối diện với hàng mi khẽ run rẩy của Tần Thanh Vi, Tô Liêu tiếp tục truyền đạt kinh nghiệm của người đi trước.
"Đừng đợi đến khi lỡ như có ngày nào đó, người phụ nữ được nuôi bên ngoài kia vác cái bụng bầu đến tận cửa đòi tài sản."
"..."
Tần Thanh Vi cúi đầu nhìn giọt trà nóng vô tình bắn lên đầu ngón tay, trái tim thắt lại.
Nàng không nói lời nào, Tô Liêu chỉ tưởng là đã chạm đúng nỗi đau rồi.
"Tiểu Tần, giữa người và của, cô luôn phải giữ lấy một thứ. Nếu Cố Phỉ thực sự cải tà quy chính thì tôi cũng không nói gì thêm, nhưng sự thật là ngoại tình thì chỉ có 0 lần và vô số lần."
Dừng lại một chút, bà ấy lại nói thêm.
"Cô tìm thời gian kiểm tra tài sản đứng tên Cố Phỉ đi, đừng để cô ta tùy tiện mang đi tặng người khác... Còn nữa, tôi nhớ hồi đó cô nói người phụ nữ kia là giáo viên gì gì đó, chi bằng cô cứ trực tiếp tìm đến tận nhà cô ta..."
Đầu óc có chút ong ong, Tần Thanh Vi không biết mình đã rời đi bằng cách nào, chỉ biết khi định thần lại, nàng đã đứng trước cửa nhà.
Qua khung cửa sổ sát đất sáng sủa của phòng khách, nàng có thể thấy Cố Phỉ đang chống nạng từng bước di chuyển chậm rãi, cũng thấy cô khi phát hiện ra nàng liền mỉm cười vẫy tay.
Ngay sau đó, Cố Phỉ vì mất điểm tựa nên không kiểm soát được mà ngã nhào xuống đất.
Trong khoảnh khắc đó, tâm trí nàng trống rỗng hoàn toàn. Cho đến khi Tần Thanh Vi bị Cố Phỉ vòng tay qua eo, ngã nhào trên tấm thảm, nhịp thở vẫn còn chưa ổn định, trái tim luôn treo ngược của nàng mới muộn màng buông lỏng.
"... Có sao không?"
"Em không sao mà."
Cố Phỉ cong mắt, chống người nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Vợ ơi, chị quên rồi sao? Chiều nay chị vừa bảo người ta thay thảm trong nhà bằng loại dày dặn nhất rồi mà."
"... Không quên."
Tần Thanh Vi nhìn đôi mày thanh tú và rạng rỡ, đầy ngoan ngoãn của cô, theo bản năng đưa tay v**t v* gương mặt cô.
"Tiểu Phỉ, tối nay về nhà cũ ăn cơm với dì Tôn nhé."
"Được chứ, nhưng sao tự nhiên vợ lại muốn về đó vậy?"
Cố Phỉ mỉm cười, rướn người lấy điện thoại, định gọi cho dì Tôn để dặn bà tối nay nấu thêm nhiều món một chút.
"Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy rồi, cũng đến lúc nên gặp người lớn."
Tần Thanh Vi dịu dàng lên tiếng.
========================
===============
Tác giả: Có bạn nào còn nhớ dì Tôn và Thư ký Bùi có quan hệ gì không? [Hô hô hô]
Đếm ngược bắt đầu, phần cốt truyện chính sắp hoàn thành rồi nhé [👌]