Chương 96 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"... Tôi mới mười chín tuổi."

Tần Thanh Vi nhíu mày nhìn chằm chằm vào cô, không phải là nàng không có cách nào để thoát khỏi vòng tay của Cố Phỉ, nhưng mà...

Vì lo lắng bản thân sẽ vô tình làm tổn thương đôi chân tàn tật của người kia, Tần Thanh Vi vẫn miễn cưỡng duy trì tư thế bị ôm mà tựa vào lòng Cố Phỉ.

"Vẫn chưa đến lúc có thể kết hôn."

Giọng nói lạnh lùng, Tần Thanh Vi nhắm mắt lại, khẽ mím môi.

"Cô nhận nhầm người rồi, hoặc là, cô đang quấy rối tôi."

"..."

Cố Phỉ nhận ra có điều gì đó không ổn, liền rơi vào im lặng.

"... Em không nhận nhầm người."

Khóe môi mấp máy hồi lâu, cô mới lên tiếng đáp lại với vẻ mặt đỏ bừng đầy kỳ lạ.

"Chị thực sự là vợ của em."

Nói đoạn, cô cầm lấy bó hoa tươi ở đầu giường, nhẹ nhàng đặt vào lòng Tần Thanh Vi.

"Chúng ta đã kết hôn được nửa năm rồi, hôm nay là sinh nhật 30 tuổi của chị, em vốn định cùng chị ăn mừng mà."

"..."

Tần Thanh Vi cúi đầu nhìn bó tường vi đỏ, suýt nữa thì bật cười vì tức giận.

"Kết hôn nửa năm? Cô gái này, hai phút trước, cô thậm chí còn không biết tên tôi."

"... Em tưởng chị đang chơi trò chơi với em."

Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, nhìn lại nàng.

"Chúng ta thường xuyên chơi như vậy mà."

"..."

Sắc mặt bị chọc tức đến đỏ bừng, Tần Thanh Vi đứng dậy khỏi vòng tay cô.

Nàng chỉ coi như Cố Phỉ vẫn chưa tỉnh rượu, đang nói lời mê sảng.

Tần Thanh Vi không nhìn Cố Phỉ thêm một lần nào nữa, xoay người tùy tiện tìm một bộ quần áo trong tủ, rồi bước về phía nhà vệ sinh.

"Nếu cô vẫn chưa tỉnh rượu thì có thể ngủ thêm một lát."

Cùng với tiếng khóa cửa nhà vệ sinh, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng và xa cách của nàng.

Lặng lẽ nhìn cánh cửa phòng đó, Cố Phỉ cúi đầu xoa xoa thái dương, có chút không chắc chắn hiện tại vợ mình đang ở trạng thái nào.

Chắc không phải là mất trí nhớ giống cô trước đây, mà có vẻ giống như Bùi Dao và Phó Kim Khê, có một nhận thức riêng biệt của bản thân.

Điểm đặc biệt duy nhất chính là, nàng không tự đặt cho mình một cái tên mới.

Trong lúc Cố Phỉ canh ở ngoài cửa và nhắn tin trao đổi với bác sĩ, Tần Thanh Vi ở trong nhà vệ sinh cũng gặp phải vấn đề nan giải.

Nhìn những dấu vết trước ngực mình, Tần Thanh Vi đỏ mặt tía tai, có chút luống cuống không biết phải làm sao.

Nàng có mang thai hay sinh con đâu, sao tự nhiên lại...

Chẳng lẽ những gì mà người phụ nữ bên ngoài vừa nói là sự thật, nàng thật sự đã kết hôn rồi sao?

Nhưng tại sao nàng lại không có chút ký ức nào?

Vốn luôn kiên định rằng mình không sai, Tần Thanh Vi thoáng do dự, ngón tay ngập ngừng dừng lại giữa không trung, nàng nhíu mày chạm lên vùng da trước xương quai xanh.

"Hừm."

Khẽ rên một tiếng, Tần Thanh Vi nén đau, rửa sạch bàn tay mình dưới bồn rửa mặt.

Nhưng chỉ trong một lúc ngắn ngủi, mảng vải trước ngực lại một lần nữa đậm màu hơn.

"..."

Hôm nay nàng còn phải đến công ty luyện nhảy, bộ dạng này làm sao mà đi ra ngoài được?

Lặng lẽ đứng trước gương, Tần Thanh Vi nhìn vệt dấu vết đó, trong đầu bỗng hiện lên đoạn ký ức bị x** n*n lúc sáng sớm.

Đã từng x** n*n, thì chắc chắn cũng từng cắn... Biết đâu tình trạng của nàng hiện giờ là do bị Cố Phỉ cắn hỏng mà ra.

"..."

Tần Thanh Vi với gương mặt không chút biểu cảm mở cửa nhà vệ sinh.

Đập vào mắt nàng chính là hình bóng Cố Phỉ đang ngồi trên xe lăn chặn ngay cửa.

"... Thanh Vi."

Cất điện thoại vào lòng bàn tay, vừa nhận được vài lời khuyên từ bác sĩ, Cố Phỉ với gương mặt chân thành tiến lại gần nàng.

"Chị yên tâm, vừa rồi là do em chưa tỉnh rượu nên nói lung tung, xin lỗi chị."

"... Cô..."

Tần Thanh Vi với vẻ mặt không được tự nhiên, đưa tay che chắn trước ngực.

"Không sao, phiền cô... mua giúp tôi một thứ."

Nếu Cố Phỉ đã thừa nhận vừa rồi là nói bừa, vậy nếu nàng còn đưa ra yêu cầu kia nữa thì sẽ không thích hợp.

"Chị nói đi."

Cố Phỉ không mảy may nhận ra điều gì, cô cười cong mắt, trong lòng cũng đang thầm thuyết phục bản thân phải phối hợp với nhận thức của vợ trước, không được chèn ép quá đáng.

"... Máy hút... sữa."

Tần Thanh Vi lên tiếng bằng tông giọng cực thấp, cố gắng giữ cho gương mặt mình bình tĩnh.

"Cái gì cơ, em nghe không rõ."

Đôi mày khẽ nhíu lại, Cố Phỉ theo bản năng lại tiến gần nàng thêm một chút, giọng nói lộ ra vẻ dịu dàng.

"Chị nói lại một lần nữa được không?"

Đứng trân trân đối diện với cô vài giây, vành tai Tần Thanh Vi đỏ ửng, nàng nắm chặt vạt áo che chắn trước ngực, xoay người đưa lưng về phía Cố Phỉ.

"Máy hút sữa, cửa hàng mẹ và bé chắc là sẽ có, phiền cô mua giúp tôi một cái."

Nàng lặp lại một lần với nhịp thở bình ổn, nhưng thực chất những đầu ngón tay đã vì xấu hổ mà theo bản năng khẽ co lại.

"Cơ thể tôi có chút không thoải mái."

Nàng cảm giác tình trạng hiện tại của mình vẫn không thể tách rời khỏi mối liên hệ với Cố Phỉ, dù sao trải nghiệm duy nhất cũng là với người này, thật khó để Tần Thanh Vi không nghi ngờ rằng... mình bị Cố Phỉ cắn hỏng rồi...

Hơi thở nghẹn lại, Cố Phỉ nhìn bóng lưng nàng, mớ lý luận trong lòng vừa dùng để khuyên nhủ bản thân lập tức bị đập tan tành.

Lặng lẽ mím môi, cô đưa tay nắm lấy cổ tay Tần Thanh Vi, ép nàng xoay người đối mặt với mình.

"Em giúp chị được không?"

"..."

Tần Thanh Vi không nói gì, mảng vải sẫm màu trước ngực nàng thực sự đã không còn cần thiết phải che đậy nữa.

Cúi đầu nhìn thoáng qua sự nóng bỏng nơi đáy mắt Cố Phỉ, Tần Thanh Vi mím môi.

"Cô thấy có liên quan đến cô không?"

Nếu không phải do Cố Phỉ làm, vậy nàng thà đến bệnh viện còn hơn.

Lòng bàn tay đang nắm lấy cổ tay nàng dần trở nên nóng hổi, Cố Phỉ đỏ mặt.

"Có liên quan, là do em quá tham ăn."

Cô biết, chắc chắn là do vợ mình làm trước khi rời đi. Cố Phỉ thầm đỏ mặt, nếu không phải tại cô quá tham ăn thì vợ cô cũng không đến nỗi như thế này.

Sự phức tạp trong lòng bỗng chốc tăng thêm, hàng mi Tần Thanh Vi khẽ rung động, không nói lời nào.

Nàng vốn còn hơi nghi ngờ lời Cố Phỉ nói trước đó về việc mình đã từng hẹn gặp cô nhiều lần, nhưng giờ xem ra, dường như không cần thiết phải nghi ngờ nữa.

Nếu số lần không nhiều, thì cũng không đến mức trở nên như thế này.

Lặng lẽ tiến lại gần thêm một chút, cho đến khi một bên đầu gối tì vào khoảng trống giữa chỗ ngồi xe lăn của Cố Phỉ.

Chân trái Tần Thanh Vi hơi khuỵu xuống, nửa tì vào giữa cơ thể Cố Phỉ, nàng không nói một lời nào mà cởi bỏ lớp áo bên trên.

"... Lại đây."

Cố Phỉ ngoan ngoãn với gương mặt đỏ bừng vùi đầu vào ngực nàng.

Vì quá kích động, cô còn không kiềm chế được mà cắn một cái.

"Ưm..."

Khẽ rên một tiếng, Tần Thanh Vi nhíu mày ấn đầu cô vào.

"... Có thể nhanh một chút không? Lát nữa tôi còn có việc khác."

Nàng không để tâm đến mấy hành động nhỏ đó của Cố Phỉ, chỉ lo lắng hôm nay mình đi luyện nhảy bị muộn.

"... Nhiều quá, em đã rất nỗ lực rồi."

Cố Phỉ đáp lại bằng giọng mũi, vừa xấu hổ vừa bực bội một cách kỳ lạ.

Cô cảm thấy Tần Thanh Vi hiện giờ thật sự chỉ coi cô như một công cụ.

"..."

Tần Thanh Vi hơi đỏ mặt, không nói gì nữa, chỉ là đôi chân dần dần có chút mềm nhũn, không đứng vững nổi.

Cố Phỉ kịp thời ôm lấy nàng.

"Chị vừa nói đã ký hợp đồng với công ty quản lý, có thể cho em biết tại sao chị lại chọn làm nghệ sĩ không?"

Cô nhỏ giọng hỏi, vừa nói vừa quan sát cảm xúc của Tần Thanh Vi.

Hiện tại những sự hiện diện đủ để kích động vợ cô đều đã được giải quyết, Cố Phỉ muốn thử tiến gần vào nội tâm của Tần Thanh Vi từng chút một.

"... Đến lúc đổi sang bên này rồi."

Hàng mi khẽ rung động trong tích tắc, Tần Thanh Vi không trả lời cô ngay lập tức, chỉ dời mắt đi và nhỏ giọng nhắc nhở.

"... Ừm."

Tưởng mình bị từ chối khéo, Cố Phỉ không lên tiếng nữa, ngoan ngoãn vùi đầu.

Hồi lâu sau, cho đến khi Cố Phỉ nghĩ rằng mình sẽ không nhận được câu trả lời, từ đỉnh đầu mới truyền đến giọng nói có chút tùy ý của Tần Thanh Vi.

"Vì muốn tìm một người, đứng trên sân khấu, có lẽ sẽ được người đó nhìn thấy."

"... Người nào?"

Cố Phỉ có chút ghen.

"Không biết nữa."

Tần Thanh Vi cười một cái, cúi đầu nhìn cô.

"Có lẽ là người tình trong mộng chăng."

Chỉ là trong tâm trí có một hình bóng mờ nhạt mà thôi.

Tuy nhiên, đây không phải lý do thực sự khiến Tần Thanh Vi muốn làm nghệ sĩ.

Thực ra nàng muốn vào đoàn múa trung ương nhất, nhưng lúc nhỏ chân phải từng bị thương, không thể duy trì một tư thế luyện múa quá lâu, nên giờ nàng chỉ có thể lùi một bước, nhảy các loại vũ đạo khác.

Vừa vặn là chủ công ty quản lý lại là người quản lý cũ của mẹ nàng, nên Tần Thanh Vi thuận thế ký hợp đồng luôn.

Cố Phỉ vừa mới bị lừa thì ghen tuông lồng lộn muốn cắn vợ thêm một cái nữa, nhưng rồi vẫn không nỡ, chỉ nhẹ nhàng xoa xoa thắt lưng nàng một cái.

"Ưm..."

Vòng eo của Tần Thanh Vi ngay lập tức mềm nhũn, gương mặt đỏ bừng ngã vào lòng Cố Phỉ.

"Cô..."

"Em cố ý đấy."

Cố Phỉ đỏ bừng vành tai đối diện với nàng.

"Người tình trong mộng của chị chỉ có thể là em thôi."

Tần Thanh Vi có chút bất lực, mãi đến khi thấy trước ngực đã được giải quyết chút ít, nàng mới thẳng thừng đẩy đầu Cố Phỉ ra.

"Cô rất trẻ con, tôi chắc chắn sẽ không thích người có tính cách như cô đâu."

Nàng không nói thật lòng, nếu không thích thì đã chẳng để Cố Phỉ làm xằng làm bậy với mình như thế.

Mà nhìn thấy vợ quấn khăn tắm chuẩn bị đi thay quần áo mới để rời đi, Cố Phỉ càng tức giận không nhẹ.

"Hiện tại em còn lớn hơn chị sáu tuổi đấy, cô Tần." 

"Tuổi tác đâu phải là tiêu chuẩn để đo lường tính cách có trưởng thành hay không."

Tần Thanh Vi thong thả thay xong quần áo mới, xoay người nhìn cô.

"Theo tôi thấy, cô..."

Dừng một chút, nàng đưa bộ quần áo dính vết sữa vừa thay ra cho Cố Phỉ.

"Cô chẳng trưởng thành hơn mấy đứa trẻ chưa cai sữa là bao."

"..."

Cố Phỉ câm nín nhận lấy đồ, vừa giận vừa thẹn đỏ mặt gật đầu.

"Coi như chị nói đúng đi, em chính là trẻ con đấy." 

Nén sự xấu hổ, cô dùng cơ thể và xe lăn chặn Tần Thanh Vi giữa tủ quần áo và mình. Cố Phỉ mỉm cười, liếc nhìn trước ngực nàng.

"Hơn nữa, em còn là kiểu người chỉ một lần là sẽ bị nghiện đấy. Cô Tần, chị phải cho em ăn no thì mới được đi."

"... Đồ vô lại."

Đẩy cả người lẫn xe lăn ra khỏi trước mặt mình, Tần Thanh Vi xoay người đi ra ngoài.

"Tôi không có nhiều sữa để cho cô ăn vậy đâu, cũng không có nghĩa vụ đó."

"Trở thành bạn gái của em là có nghĩa vụ liền, đúng không?"

Cố Phỉ đuổi theo sau lưng nàng mà hỏi.

Tần Thanh Vi không trả lời cô, chỉ bước chân xuống lầu nhanh hơn.

Cúi đầu cười một cái, Cố Phỉ lấy điện thoại trong túi ra, gửi một tin nhắn cho Tổng giám đốc của Cố Thị Giải Trí.

Cô đoán chắc vợ mình hiện tại vẫn đang ký hợp đồng với công ty của Phùng Thiến. Vừa khéo trước đó cô giáo Tống đã chuyển nhượng một số cổ phần đứng tên mình cho cô, giờ là lúc thích hợp để Phùng Thiến phải nhường chỗ rồi.

***

Đến khi Cố Phỉ xuống lầu, Tần Thanh Vi vẫn đang đứng ở cửa. Thấy Cố Phỉ tiến lại gần, nàng bình thản dời mắt đi, chỉ tiếp tục nhìn ra phía đường phố, mong đợi một chiếc taxi đi ngang qua.

Cố Phỉ không nhịn được mà bật cười. Lúc nãy ở trên lầu cô đã phát hiện ra rồi, vợ cô không mang theo điện thoại, thời gian lúc này lại còn sớm, bắt được xe mới là lạ.

"Cô Tần, định đi đâu vậy? Để em đưa chị đi nhé."

Tần Thanh Vi liếc nhìn đôi chân của cô, ý tứ trong mắt không cần nói cũng hiểu. 

"Em có tài xế."

Cố Phỉ điều khiển xe lăn đến trước mặt nàng, chỉ tay về phía chiếc xe màu đen đang chờ bên lề đường.

"... Cảm ơn."

Vì đang vội, Tần Thanh Vi chủ động đẩy Cố Phỉ tiến về phía chiếc xe đó.

"Không có gì, trả thù lao là được."

Mãi đến khi xe khởi hành, Cố Phỉ mới cong mắt nhìn Tần Thanh Vi bên cạnh.

"Người trẻ con như em, chắc chắn là sẽ tính toán chi li rồi."

"... Cô muốn bao nhiêu?"

Tần Thanh Vi nhìn cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, không mấy để tâm.

"Đến nơi tôi sẽ nhờ người trả lại cho cô."

Điện thoại của nàng không biết rơi mất ở đâu rồi, lát nữa đến công ty nhờ dì Phùng trả tiền xe giúp vậy.

"Em không lấy tiền."

Cố Phỉ cúi đầu xử lý công việc trên máy tính bảng, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ thầm tính toán thời gian ở trong lòng.

Chờ mãi không thấy cô nói tiếp, Tần Thanh Vi cũng không bắt chuyện nữa. Nàng linh cảm Cố Phỉ chẳng nói ra được lời nào tốt đẹp, nên chỉ dựa vào lưng ghế, nhắm mắt thư giãn.

Thật ra không phải là nàng không thích người phụ nữ này, nhưng mà thời điểm không đúng.

Nàng đã ký hợp đồng với công ty thì phải tuân thủ...

Nếu như trước kia chân nàng không bị Quý Mâu đánh gãy, nếu như Cố Phỉ xuất hiện sớm hơn một chút, Tần Thanh Vi nghĩ, có lẽ nàng sẽ thử yêu đương với Cố Phỉ một lần.

Dù trẻ con, nhưng chẳng hiểu sao, luôn có chút gì đó khiến nàng rung động.

Khi đi được nửa quãng đường, sắc mặt Tần Thanh Vi đột nhiên trở nên mất tự nhiên.

Nàng nhìn tài xế đang lái xe ở phía trước, đưa tay kéo vách ngăn ở giữa lên. 

Cố Phỉ cúi đầu thầm cười trộm, trên mặt vẫn đang tỏ vẻ nghiêm túc xử lý tài liệu.

Lần trước cô đã cùng vợ ở trên giường cả một buổi chiều, không lý nào lần này mới mười mấy phút đã hết được.

Ai bảo vợ nói cô trẻ con, Cố Phỉ thầm hừ một tiếng trong lòng.

Tần Thanh Vi ở bên cạnh nhìn Cố Phỉ đang tập trung làm việc, do dự một hồi rồi nhỏ giọng mở lời.

"Cố Phỉ."

Cố Phỉ giữ kẽ nên không mảy may nhúc nhích, giả vờ như không nghe thấy.

Sợ quần áo lại bị ướt, Tần Thanh Vi mím môi xích lại gần cô thêm chút nữa, đưa tay bóp nhẹ cằm cô, xoay mặt cô qua.

"Sao vậy?"

Với kỹ năng diễn xuất vụng về, Cố Phỉ chớp chớp mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn nàng.

"... Giúp tôi."

Tần Thanh Vi cụp mắt ra hiệu cho cô.

"Không danh không phận, như vậy không tốt lắm đâu."

Cố Phỉ ngoài miệng thì đẩy đưa từ chối, nhưng cơ thể đã rất thành thật bế Tần Thanh Vi ngồi lên đùi mình.

"... Chẳng phải đều tại cô sao?"

Tần Thanh Vi nhíu mày, ấn cô vào ngực mình.

"Đêm qua cô đã làm gì tôi hả?"

"... Em chẳng làm gì cả."

Cố Phỉ giơ hai tay lên chứng minh sự trong sạch.

"Lúc em vào phòng thì chị đã ngủ say rồi."

"Vậy thì là trước đó."

Tần Thanh Vi tâm trí rối bời, nhéo vành tai cô.

"Cô lớn hơn tôi nhiều tuổi như vậy, mà dám mặt dày cắn tôi mỗi ngày à?"

"... Em cũng ngại lắm chứ."

Cố Phỉ đỏ mặt tía tai, thật sự cắn nàng một cái.

"Nên mỗi lần ở trên giường, em đều cố ý gọi chị là 'mommy' đấy thôi."

"..."

Tần Thanh Vi bị chặn họng đến mức mặt cũng lập tức đỏ bừng.

"b**n th**."

Nàng nhỏ giọng đánh giá.

"Thật trùng hợp, trước đây chị cũng gọi em như vậy."

Cố Phỉ hớn hở vùi đầu vào ngực nàng.

Dù sao cô cũng đã hạ quyết tâm, ở chỗ vợ thì không cần mặt mũi gì nữa hết. 

"... Đồ vô lại."

Nhịp thở của Tần Thanh Vi có chút hỗn loạn, nàng nhắm mắt lại.

Trong đầu nàng cố gắng nhớ lại những hình ảnh từng chung sống với Cố Phỉ.

Nàng có thể cảm nhận được, trong tiềm thức của mình rất thả lỏng khi Cố Phỉ lại gần, cơ thể cũng không hề sinh ra kháng cự.

Nàng cũng không cảm thấy sự thân thuộc và quyến luyến mà Cố Phỉ dành cho nàng là giả tạo, chỉ là, tại sao nàng lại không nhớ ra chút gì?

Câu hỏi này, cho đến nửa tiếng sau, Tần Thanh Vi vẫn không có câu trả lời.

Vòng eo đã hoàn toàn mềm nhũn, Tần Thanh Vi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện vẫn chưa tới điểm đến.

Quan trọng hơn là Cố Phỉ vẫn còn đang vùi đầu trong ngực nàng.

Đôi mắt khẽ nheo lại, nàng vươn tay lấy chiếc máy tính bảng Cố Phỉ vừa dùng để làm việc qua đây.

Máy tính bảng không có mật khẩu, nàng trực tiếp mở khóa màn hình rồi vào phần mềm bản đồ trên đó.

Phát hiện ra vị trí hiện tại của họ ngày càng cách xa công ty quản lý.

"..."

"Cô giở trò đúng không?"

Nàng khẽ nhéo vào hông Cố Phỉ.

"..."

Cố Phỉ giả chết không nói lời nào.

Ngay từ trước khi hai người lên xe, cô đã gửi tin nhắn cho tài xế, bất kể Tần Thanh Vi nói điểm đến là nơi nào, tài xế cứ việc lái theo hướng khác, càng xa càng tốt.

"Cô thật là..."

Tần Thanh Vi chẳng buồn đánh giá cô nữa, vừa giận vừa buồn cười, lại nhéo vành tai Cố Phỉ để xả giận.

"Em là lo chị bị ngượng mà."

Vành tai đỏ gay, Cố Phỉ ngước mắt nhỏ giọng biện minh cho mình.

"Chẳng phải chị muốn đến công ty sao? Lỡ như..."

Cô chưa nói hết câu, liền đỏ mặt mím môi mình lại.

"... Cô thật là chu đáo."

Tần Thanh Vi cười lạnh, nhéo miệng cô rồi lắc lắc.

"Nên làm mà."

Cố Phỉ không hề chột dạ, mỉm cười thừa nhận, còn thuận thế hôn lên đầu ngón tay nàng một cái.

"..."

Bị hôn trúng, sắc mặt Tần Thanh Vi có chút không tự nhiên mà buông tay ra.

Được hôn, và bị cắn, cảm giác vẫn có chút khác biệt.

"Cô đừng có quyến rũ tôi." 

"..."

Cố Phỉ không nhịn được cười thành tiếng.

"Em đã làm gì đâu."

Nói rồi, cô còn liếc nhìn Tần Thanh Vi với vạt áo xộc xệch.

Nhìn kiểu gì thì người bị quyến rũ cũng là cô chứ nhỉ?

Liếc cô một cái, vành tai hơi nóng lên, Tần Thanh Vi rời khỏi đùi Cố Phỉ.

"Chắc là hết rồi."

"... Vắt chanh bỏ vỏ."

Cố Phỉ ấm ức lên tiếng tố cáo, rồi sau khi xác nhận Tần Thanh Vi đã chỉnh đốn trang phục xong xuôi, cô mới hạ vách ngăn xuống, bảo tài xế lái xe về hướng công ty quản lý.

Thời gian đi đường vòng nãy giờ cũng đủ để công ty kia đổi chủ rồi. 

Thế là, khi Tần Thanh Vi cuối cùng cũng đến được công ty quản lý mà nàng mới ký hợp dồng, định vào văn phòng để tìm Phùng Thiến nhờ trả tiền xe giúp, mới phát hiện ra nơi này đã trống không.

"Tiền xe của tôi đâu? Cô Tần."

Cố Phỉ chậm rãi đi theo sau lưng nàng.

"..."

Tần Thanh Vi không nói gì, chỉ nhìn cả một tầng lầu trống hoắc mà có chút ngơ ngác.

Nàng nhớ rõ ràng ngày hôm qua đâu có như thế này.

"Xin lỗi, tiền xe tạm thời tôi chưa trả cho cô được."

Tần Thanh Vi hoàn toàn không liên hệ sự biến động của công ty với người trước mặt, nàng xoay người nhìn Cố Phỉ với vẻ áy náy.

"Tôi không mang điện thoại, người quen cũng đột nhiên đổi địa chỉ mới..."

"Người quen? Chị đang nói Phùng Thiến sao?"

Cố Phỉ dịu dàng lên tiếng hỏi thử.

"Cô biết bà ấy à?"

Tần Thanh Vi nhíu mày có chút ngạc nhiên.

"Dì Phùng hiện là quản lý của tôi, tôi vốn định nhờ bà ấy trả tiền cho cô."

"... Mối quan hệ của chị với bà ta tốt lắm sao?"

Lần đầu tiên nghe thấy xưng hô "dì Phùng" từ miệng vợ, Cố Phỉ có chút thắc mắc.

Theo cô được biết, từ lúc ra mắt, Phùng Thiến đã luôn bóc lột vợ cô, không lý nào quan hệ hai người lại thân thiết như vậy.

"Bà ấy là bạn của mẹ tôi."

Tần Thanh Vi mím môi.

"Cô đang cần lấy gấp khoản tiền xe đó sao?"

Từ lúc xuống xe cứ luôn đi theo nàng suốt.

"... Ừm, em sợ chị quỵt nợ."

Cố Phỉ mặt không đổi sắc, gật đầu.

Rồi khi đối diện với ánh mắt bất lực của Tần Thanh Vi, cô vô thức cong môi cười.

"Thật ra em vừa nhận được tin, vì vấn đề thuế vụ nên Phùng Thiến đã bị cấp trên mời đi làm việc rồi, việc kinh doanh của công ty này cũng buộc phải tạm dừng."

Vốn dĩ Cố Phỉ định nói cho nàng biết sự thật, nhưng nhìn vào sự trong trẻo nơi đáy mắt Tần Thanh Vi, Cố Phỉ quyết định đổi một lý do khác.

Có lẽ trong mắt nhân cách mới này, nàng chưa từng trải qua những khổ đau đó.

Vì thế nàng mới có thể không chút kiêng dè nhắc đến mẹ mình, không chút phòng bị mà gọi Phùng Thiến là dì Phùng.

Thậm chí, ngay cả tâm nguyện ban đầu khi làm nghệ sĩ cũng không còn vì gánh nặng nợ nần, mà là... vì một người tình trong mộng hư ảo nào đó.

Cố Phỉ chớp chớp mắt đầy ghen tuông, mỉm cười tiến lại gần Tần Thanh Vi.

"Dưới danh nghĩa của em cũng có một công ty giải trí, nếu chị đã muốn ra mắt làm nghệ sĩ, hay là ký hợp đồng với em đi?"

Đôi mày khẽ nhíu lại, nhưng sự chú ý của Tần Thanh Vi rõ ràng đều nằm ở vế trước câu nói của cô.

"Vấn đề thuế vụ? Nghiêm trọng lắm sao?"

"Ừm, nghe nói có không ít nghệ sĩ bị liên lụy."

Cố Phỉ tiếp tục nói dối với nụ cười không đổi.

"Cho nên, có một số người, thật ra không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài được."

Mặc dù không nỡ phá vỡ lớp nhận thức tươi đẹp trong ảo tưởng của vợ, nhưng Cố Phỉ cũng sợ nàng bị người khác lừa, nên vẫn khẽ lên tiếng nhắc nhở.

"... Cô đang ám chỉ chính mình sao?"

Tần Thanh Vi nghe vậy thì tỏ vẻ trầm tư, nhưng khi nhìn vào sự thâm tình trong mắt Cố Phỉ như thể luôn có thể thiêu đốt nàng, nàng vẫn đỏ mặt đáp lại.

"Bề ngoài thì chín chắn, thực chất là đồ b**n th**."

"Ừm, em coi như chị đang khen em vậy."

Cố Phỉ cong mắt gật đầu đồng ý.

Từ "b**n th**" này, cô đã sớm coi như tên gọi thân mật mà vợ dành cho mình rồi.

"Chị có muốn cùng em đến công ty mới xem thử không?"

Cô lại một lần nữa đưa ra lời mời.

"Được."

Suy nghĩ một lát, Tần Thanh Vi gật đầu đồng ý.

Trong lúc chờ thang máy, Cố Phỉ đưa điện thoại của mình cho nàng.

"Chị có cần thương lượng với người nhà một chút không? Dù sao thì, chị mới mười chín tuổi thôi, đúng không?"

"Không cần đâu, mẹ tôi mất sớm, má cũng đang đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài, tôi có thể tự chịu trách nhiệm về bản thân mình."

Nói đoạn, Tần Thanh Vi cúi đầu mỉm cười với Cố Phỉ, giọng điệu trêu chọc.

"Cô bảo tôi đến công ty của cô, chắc không phải là để tiện cho việc quy tắc ngầm đấy chứ?"

"Lộ liễu thế sao?"

Cố Phỉ thuận thế nắm lấy tay nàng.

"Cái này gọi là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén."

"... Cô đúng là đồ b**n th** thật mà."

Tần Thanh Vi định rút tay về, nhưng lại sợ dùng lực quá mạnh sẽ làm Cố Phỉ ngã khỏi xe lăn.

"Có phải cô thường xuyên trêu chọc phụ nữ như thế này không?"

"... Em thường xuyên bị một người phụ nữ trêu chọc thì có." 

Cố Phỉ nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt.

Nếu không phải nhờ sự dạy bảo của vợ, Cố Phỉ cũng không thể b**n th** đến mức độ này.

"Bạn gái cũ à?"

Tần Thanh Vi phải thừa nhận rằng, khoảnh khắc Cố Phỉ thốt ra câu nói đó, trái tim nàng thắt lại một cái rõ đau.

Nàng thậm chí không cho Cố Phỉ nắm tay nữa.

Cố Phỉ mân mê đầu ngón tay mình, mãi đến khi cả hai vào trong thang máy, cô mới u uất lên tiếng.

"Tần Thanh Vi."

"Cái gì?"

Nghe gọi tên mình, Tần Thanh Vi cúi đầu nhìn cô.

Cố Phỉ ngước mắt mỉm cười đối diện với nàng.

"Em muốn nói là, người phụ nữ thường xuyên trêu chọc em, tên là Tần Thanh Vi."

Đôi mắt xinh đẹp đong đầy ý cười, nhưng sự thâm tình trong đáy mắt luôn khiến Tần Thanh Vi cảm thấy ngẩn ngơ.

Họ thực sự chỉ mới quen nhau ở quán bar thôi sao?

Thực sự chỉ có tầng liên kết nông cạn đó thôi sao?

Nếu chỉ là quan hệ thể xác, liệu có đáng để Cố Phỉ quấn quýt lấy nàng đến mức này không?

Tiếc là, câu hỏi này Tần Thanh Vi mãi vẫn chưa có được đáp án.

Cho đến tối ngày hôm đó, khi Tần Thanh Vi đã luyện nhảy cả ngày ở phòng tập của công ty mới, sau đó vào phòng thay đồ để vệ sinh và thay quần áo. Tới lúc nàng trở ra, cả tòa nhà gần như đã chìm vào bóng tối.

Chỉ có văn phòng đầu tiên gần hành lang là còn sáng đèn, thậm chí cánh cửa còn hé mở một khe nhỏ.

Tần Thanh Vi đứng khựng lại trước cửa một lát, cuối cùng vẫn không trực tiếp rời đi.

Nàng biết đây là văn phòng của Cố Phỉ, chỉ là, không biết người này đến giờ vẫn chưa tan làm, có phải là đang đợi nàng hay không...

Khi tiếng gõ cửa vang lên, Cố Phỉ có chút luống cuống tắt đoạn video giám sát đang phát lại trên màn hình, sau đó mới ngồi ngay ngắn lại và lên tiếng.

"Mời vào."

Nhận được lời đáp, Tần Thanh Vi đẩy cửa bước vào.

"Tôi có chuyện muốn hỏi cô."

"Chị nói đi."

Cố Phỉ không tự chủ được mà đưa mắt nhìn vào vòng eo thon gọn mà dẻo dai của vợ.

Đây là lần đầu tiên cô xem vợ nhảy, chỉ là góc độ có hơi đặc biệt một chút thôi.

Nếu không phải Tần Thanh Vi không cho cô đi theo nàng suốt, thì ngày hôm nay Cố Phỉ đã có thể trực tiếp đóng đô trong phòng tập nhảy luôn rồi.

Hoàn toàn không biết mình bị nhìn trộm, Tần Thanh Vi mím môi, đầu ngón tay buông thõng bên hông cũng khẽ co lại.

"Sáng nay ở quán bar, cô nói hôm nay là sinh nhật 30 tuổi của tôi."

"... Đó là do em say rượu nên nói mê sảng thôi."

Cố Phỉ mỉm cười nói dối.

Chỉ cần vợ vui, hôm nay là sinh nhật 8 tuổi cũng được. 

"..."

Tần Thanh Vi rũ mắt, thản nhiên gật đầu.

"Ừm, tôi định nói là, hôm nay thực sự đúng là sinh nhật tôi."

"... Em biết."

Cố Phỉ hơi chưa hiểu ý nàng.

Nhưng một lúc sau, cô đã hiểu được ẩn ý trong lời nói của Tần Thanh Vi.

"Nếu em tặng quà sinh nhật cho chị, chị có nhận không?"

Cô vốn tưởng món quà hôm nay không thể tặng đi được rồi.

Tần Thanh Vi nhìn cô, không nói gì, chỉ có vành tai ẩn hiện sau làn tóc là ửng đỏ.

Cứ như thể nàng đang cố tình đòi quà từ chỗ Cố Phỉ vậy...

Nhưng... hôm nay là sinh nhật nàng, nếu có thể, Tần Thanh Vi hy vọng nhận được một lời chúc phúc từ Cố Phỉ.

Cầm lòng chẳng đặng mà cong môi cười, Cố Phỉ điều khiển xe lăn đến bên cạnh nàng.

"Quà để ở nhà, chị có sẵn lòng cùng em về nhà không?"

Bó hoa đá quý đó quá lớn, hôm qua Cố Phỉ đã nhờ thợ vận chuyển bày sẵn trong phòng khách ở nhà rồi.

Còn có chiếc khăn quàng cổ mà cô tự đan, những bức thư tình cô viết, tất thảy đều đang để ở nhà.

Trước sáng ngày hôm nay, Cố Phỉ chưa từng nghĩ mình sẽ đón chờ một người vợ 19 tuổi.

Nghe vậy, Tần Thanh Vi lại có chút nghĩ lệch hướng.

"Cô muốn đưa tôi về nhà, rồi sau đó dụ dỗ tôi lên giường sao?"

"..."

Gương mặt nhỏ nhắn của Cố Phỉ đỏ bừng, không còn sức để phản bác.