Chương 95 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Trong phòng nghỉ.

Cố Phỉ ngồi trên xe lăn, để mặc Minh Đàn đẩy mình vào phòng tắm.

"Tay còn đau không?"

Khi những tia nước ấm áp gột rửa qua đầu ngón tay, Cố Phỉ nghe thấy Minh Đàn hỏi thăm.

"... Đau ạ."

Cố Phỉ hơi đỏ mặt, ngước mắt nhìn nàng.

"Bác sĩ Minh, xem ra phương pháp điều trị của chị không hiệu nghiệm cho lắm."

Thản nhiên liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn lấy thêm một ít nước rửa tay, xoa vào giữa các ngón tay của Cố Phỉ, trong giọng nói mang theo vài phần vui vẻ và thoải mái.

"Tôi đâu có bảo em dùng sức nhiều đến thế."

Nàng chỉ bảo Cố Phỉ đừng có lười biếng thôi, ai mà biết cô lại nỗ lực đến vậy.

"..."

Cố Phỉ đỏ mặt im lặng, không dùng sức thì sao làm vợ vui lòng được?

***

Buổi chiều, sau khi xử lý xong công việc, Cố Phỉ tan làm sớm, cùng Minh Đàn đi lấy bộ sườn xám đã đặt may xong.

Khi Minh Đàn thay đồ xong bước ra từ phòng thử đồ, hơi thở của Cố Phỉ dường như ngưng trệ trong tích tắc.

Bộ sườn xám dáng dài màu trắng xanh trăng khuyết đã phác họa nên một thân hình mềm mại tuyệt mỹ, phụ kiện ngọc thạch màu trắng trân châu khẽ rủ xuống từ hàng cúc thắt nút bên sườn áo, lay động nhè nhẹ theo từng bước chân của Minh Đàn.

Nhịp tim của Cố Phỉ không kìm nén được mà đập nhanh liên hồi, cô trân trân nhìn Minh Đàn đi đến bên cạnh mình. Ngay khi nàng hơi cúi người định nâng cằm cô lên, cô đã nhanh hơn một bước mà nắm lấy đầu ngón tay nàng.

Gương mặt hơi ửng hồng, cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n cổ tay mịn màng tinh tế của Minh Đàn, đối diện với ánh mắt hơi nhướng mày của nàng, Cố Phỉ đầy thẹn thùng ngước nhìn, lên tiếng.

"Bác sĩ Minh, tối nay em nguyện ý quỳ mãi luôn ạ." 

"..."

Im lặng nhếch môi, Minh Đàn liếc nhìn cô một cái.

"Hết đau tay rồi à?"

"Vẫn đau... còn phải làm phiền bác sĩ Minh lát nữa về nhà châm cứu cho em kỹ một chút."

Cố Phỉ đỏ mặt thẹn thùng hôn nhẹ lên cổ tay nàng.

"Em nhất định sẽ báo đáp bác sĩ Minh thật tốt."

"..."

Hàng mi khẽ rung động trong giây lát, Minh Đàn cúi xuống nhìn sự si mê nơi đáy mắt Cố Phỉ, hơi thở không tự chủ được mà bắt đầu trở nên hỗn loạn.

......

Chập tối.

Bên ngoài cửa sổ bắt đầu lất phất những hạt mưa thu.

Đuôi mắt Minh Đàn ửng hồng, nàng nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa, bàn tay bấu nhẹ lên lưng Cố Phỉ, bên tai vẫn nghe rõ mồn một những lời tán thưởng của cô ở khoảng cách cực gần.

"Bác sĩ Minh, y thuật của chị tốt thật đấy, ngón tay em chẳng còn đau chút nào nữa rồi."

"..."

Hơi thở của Minh Đàn có chút hỗn loạn, nàng khẽ mở mắt, ánh mắt nhàn nhạt ấy thấp thoáng vài phần bất lực.

"Tôi còn chưa châm kim cho em mà."

"Em không quan tâm, dù sao cũng là bác sĩ Minh chữa khỏi cho em."

Cố Phỉ đỏ mặt, si mê hôn lên tai nàng.

"Chỉ cần bác sĩ Minh lại gần là em không cần chữa mà tự khỏi ngay..."

Cô thực sự không kìm lòng được, vừa mới trở về y quán đã bế Minh Đàn ngồi lên đùi mình để hôn, sau đó mọi chuyện liền không thể cứu vãn.

Nghe cô nguỵ biện, Minh Đàn cúi mắt nhìn bộ sườn xám trên người mình, cùng với vạt áo đã bị làm cho xộc xệch, nàng khẽ nhếch môi.

Nếu một bộ quần áo mà có thể chữa khỏi bệnh cho Cố Phỉ, nàng cũng rất sẵn lòng phối hợp.

"Xem ra quần áo còn có tác dụng hơn cả thuốc sao?"

"Ưm... cái nào cũng hữu dụng cả, nhưng em nhớ bác sĩ thường nói, tâm trạng tốt chính là điều có lợi nhất cho sự phục hồi của bệnh nhân mà."

Để giành thêm phúc lợi cho mình, Cố Phỉ thẹn thùng đáp lại bằng những nụ hôn nhẹ trên hõm cổ nàng.

"Bác sĩ Minh, sau này chị có thể mặc cho em xem nhiều hơn không?"

Cô nhỏ giọng nũng nịu.

"... Biết rồi."

Minh Đàn với vòng eo mềm nhũn bất lực đáp lời, khẽ th* d*c rồi ấn nhẹ vào gáy cô.

"Hôm nay không có... cho em ăn, em đừng có mà..."

"Không có em cũng thích mà..."

Đầu ngón tay Cố Phỉ khẽ v**t v* viên ngọc đung đưa ở cổ áo nàng, đỏ mặt vùi đầu đáp.

"Dáng vẻ nào của bác sĩ Minh em cũng thích cả."

......

Gần đến cuối tháng, nhìn những đóa tường vi cắm đầy trong y quán, lần đầu tiên Minh Đàn cảm thấy lòng mình xao động trước khi chuyển đổi nhân cách.

999 đóa tường vi, không phải chỉ mỗi Tần Thanh Vi mới có.

Dù nàng không có quà sinh nhật, nhưng lại nhận được sự bất ngờ này sớm hơn cả Tần Thanh Vi.

Bánh kem, khăn quàng cổ, hoa tươi, và cả sườn xám.

Thầm nhếch môi, Minh Đàn nhìn tủ quần áo chứa đầy đủ loại sườn xám đa dạng, hiếm khi không cảm thấy bất mãn với những ký ức mà nàng và Cố Y chia sẻ cùng nhau.

Mặc dù nàng nhìn thấu cách xưng hô thân mật của Cố Y dành cho Cố Phỉ, nhưng cũng nhờ ký ức đó mà nàng nhận được sự nhiệt tình và si mê không chút dè dặt của Cố Phỉ.

Vì ngày mai là sinh nhật của Tần Thanh Vi, để tránh rắc rối không đáng có, Minh Đàn bảo Cố Phỉ về nhà trước, còn nàng cũng quyết định đến quán bar của Cố Y ở một thời gian.

Trong y quán có quá nhiều dấu vết sinh hoạt chung của hai người, trước khi Tần Thanh Vi sẵn sàng, Minh Đàn không muốn để cô ấy phát hiện ra.

Nhưng trước khi rời đi, nàng vẫn muốn tặng Cố Phỉ một món quà.

Coi như là quà đáp lễ.

***

Tối ngày 25, Cố Phỉ đã đến bên ngoài quán bar chờ từ sớm.

Cô nôn nóng muốn gặp vợ, đích thân nói một câu chúc mừng sinh nhật với nàng.

Chờ đến tận 11 giờ 50 phút đêm, Cố Phỉ ôm bó hoa trên tay xuống xe, từ cửa sau đi lên tầng hai của quán bar.

Vợ cô đã nói sẽ đợi cô ở đây.

Nhưng khi Cố Phỉ đến trước cửa phòng ngủ, lại không thấy bóng dáng Tần Thanh Vi đâu.

Theo bản năng cúi đầu nhìn đồng hồ, còn 5 phút nữa là đến 0 giờ, Cố Phỉ suy nghĩ một chút rồi nhập mật khẩu vào khóa điện tử ở cửa.

Vợ chắc không lừa mình đâu, chẳng lẽ vì muộn quá nên ngủ quên rồi?

Cố Phỉ khẽ khàng điều khiển xe lăn vào phòng. Trong không gian tối mờ, cô lần mò bật công tắc trên tường.

Phòng khách không có ai, chỉ có trên giường hơi nhô lên một khối nhỏ.

Cố Phỉ vô thức mỉm cười, đặt bó hoa tươi ở đầu giường, sau đó rũ mắt lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Tần Thanh Vi.

"Sinh nhật vui vẻ."

Ngay khoảnh khắc kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ, Cố Phỉ khẽ hôn lên mặt vợ một cái.

***

Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ còn chưa mở mắt thì cánh tay đã theo bản năng ôm chặt lấy người trong lòng.

Đêm qua cô chờ mãi không thấy vợ dậy, đành phải đi vệ sinh cá nhân rồi nằm xuống ngủ cạnh nàng.

Bây giờ trải qua một đêm, nhận thấy người trong lòng có động thái trở mình, Cố Phỉ vẫn đang mong chờ ngày sinh nhật nên cong mắt tiến tới, cọ nhẹ vào gáy Tần Thanh Vi rồi lên tiếng.

"Vợ ơi, sinh nhật vui vẻ."

"..."

Tần Thanh Vi vừa tỉnh giấc khẽ nhíu mày, trong thoáng chốc còn tưởng mình đang mơ.

Mới sáng sớm, sao có thể có người xuất hiện trên giường ôm mình, lại còn gọi mình là vợ...

Cho đến khi nàng nhận ra xương quai xanh của mình đang bị người phía sau khẽ v**t v*...

Tần Thanh Vi đỏ bừng mặt, mở mắt ra, vùng vẫy xuống giường ngay lập tức.

"Vợ ơi..."

Cố Phỉ bị hất ra, có chút ngơ ngác ngồi dậy, khi chạm phải ánh mắt cảnh giác của Tần Thanh Vi, lòng cô càng thêm căng thẳng.

Cô linh cảm hình như việc chuyển đổi nhân cách đã xảy ra vấn đề, nhưng Cố Phỉ nhất thời không nhận ra người trước mặt là nhân cách nào của vợ mình.

Chẳng lẽ là Bùi Dao sao?

Vì cô nhớ nhầm sinh nhật của chị ấy?

Nghĩ đi nghĩ lại, Cố Phỉ cảm thấy suy đoán này là hợp lý nhất.

"Xin lỗi vợ, em..."

Chưa đợi Cố Phỉ nghĩ ra lý do giải thích, Tần Thanh Vi đã nhíu mày ngắt lời.

"Lăn xuống ngay."

"... Vâng."

Biết mình đã làm vợ nổi giận, Cố Phỉ ngoan ngoãn vén chăn, cố hết sức chống tay di chuyển cơ thể xuống chiếc xe lăn cạnh giường.

Cô vẫn nhớ lần đầu gặp cô giáo Tống, Cố Phỉ cũng tưởng vợ quên mất sinh nhật mình, lúc đó cô không chỉ đau lòng mà còn tưởng vợ không còn yêu mình nữa...

Cho nên, bây giờ Bùi Dao nổi cáu với cô cũng là chuyện bình thường.

Vừa cúi người xỏ giày, Cố Phỉ vừa nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu.

Bây giờ điều quan trọng nhất không phải là làm rõ tại sao thứ tự chuyển đổi nhân cách bị sai, mà là phải làm cho vợ hết giận đã.

Trong khi Cố Phỉ đang quẫn trí, Tần Thanh Vi đứng ở phía bên kia giường lại càng nhíu chặt lông mày hơn.

Một là kinh ngạc vì một người tàn tật bò lên giường mà mình không hề hay biết; hai là nàng phát hiện ra, đây dường như không phải phòng của mình.

"Đây là nhà cô?"

Khi Cố Phỉ lăn xe lại gần mình, Tần Thanh Vi lạnh lùng lên tiếng chất vấn.

"... Không phải, đây là quán bar."

Bị sự lạnh lẽo nơi đáy mắt nàng làm cho nhói lòng, Cố Phỉ không dám tiến thêm nữa.

Đặc biệt là khi tiếp xúc với vẻ lạ lẫm và cảnh giác của Tần Thanh Vi, trong lòng Cố Phỉ lập tức nảy sinh một suy đoán mới.

Người này, hình như là nhân cách mới của vợ cô.

Bác sĩ Minh từng nói với cô rằng có tổng cộng mười nhân cách. 

"..."

Sau khi thông suốt mọi chuyện, Cố Phỉ càng không dám động đậy.

Còn Tần Thanh Vi khi nghe thấy hai chữ "quán bar" thì lập tức hiểu ra vấn đề.

Tửu lượng của nàng vốn không tốt, chẳng lẽ đêm qua sau khi uống say đã loạn tính sao?

Mím môi nhìn gương mặt tinh tế và chín chắn của Cố Phỉ, lòng Tần Thanh Vi có chút phức tạp.

Lại nhìn xuống đôi chân của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi hiếm khi thấy đau đầu mà nhắm mắt lại.

Một người tàn tật, dù sao đi nữa cũng không thể là bên chủ động được nhỉ?

Vậy đêm qua ai là người chủ động, thật sự rất dễ đoán.

"... Xin lỗi, nhưng chuyện đêm qua, hy vọng cô quên nó đi."

"Đêm qua có chuyện gì sao?"

Cố Phỉ chậm rãi tiến lại gần nàng.

"Chị định ăn xong rồi bỏ sao?"

"... Chỉ là tình một đêm thôi, cô này."

Tần Thanh Vi nhíu mày đính chính cách dùng từ của cô.

"..."

Xác nhận vợ hoàn toàn không nhận ra mình, Cố Phỉ hít một hơi thật sâu.

"Chắc là chị nhầm rồi."

Xe lăn điện lại tiến gần hơn, ép Tần Thanh Vi vào góc tường.

Cố Phỉ cong mắt nắm lấy cổ tay nàng, đầu gối cũng tì sát vào bắp chân nàng.

"Chúng ta không chỉ là tình một đêm đâu."

"..."

Tần Thanh Vi hiếm khi đỏ mặt.

Ỷ vào việc ký ức của vợ xảy ra vấn đề, Cố Phỉ bắt đầu thêu dệt lung tung.

"Chị đã hẹn gặp em ở đây mấy lần rồi."

"Ngay cả khi chân em bị thương, chị cũng không chịu buông tha cho em."

Cố Phỉ đỏ mặt trách móc nửa thật nửa đùa.

Nói xong, cô để lộ vết răng trên vai vừa bị vợ cắn hôm qua cho Tần Thanh Vi xem.

"..."

Tần Thanh Vi nhất thời không nói nên lời, nhưng vành tai ẩn sau làn tóc lại ửng đỏ.

"... Cô tên là gì?"

Nhiều lần như vậy, không lý nào nàng lại không có chút ấn tượng gì về người phụ nữ này.

"Cố Phỉ."

Sau khi trả lời, Cố Phỉ mỉm cười chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch của mình.

"Còn chị?"

Vừa hỏi xong, Cố Phỉ đã không kìm được mà bật cười, nhớ lại cảnh tượng lần đầu mình đi xem mắt với vợ.

Lúc đó cũng tự giới thiệu như vậy...

"Tần Thanh Vi."

Ký ức trong đầu bị cắt đứt, Cố Phỉ chớp chớp mắt, hơi nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không.

"Tần Thanh Vi?"

"Ừm."

Bị nhìn chằm chằm khiến sắc mặt có chút không tự nhiên, Tần Thanh Vi dời mắt đi, cúi đầu nhỏ giọng nói.

"Xin lỗi, tôi thực sự không thể chịu trách nhiệm với cô được."

"Tại sao?"

Đầu óc Cố Phỉ có chút hỗn loạn, hoàn toàn hỏi theo bản năng.

"Tôi vừa mới ký hợp đồng với công ty quản lý, sau này sẽ ra mắt làm nghệ sĩ, trong thời gian hợp đồng, không được phép yêu đương."

"... Nếu em nói với chị..."

Tâm trí và cảm xúc đều chưa bình ổn lại, Cố Phỉ nắm lấy đầu ngón tay nàng, nhất thời không kiểm soát được lực tay, trực tiếp kéo Tần Thanh Vi vào lòng mình.

"... Chúng ta đã kết hôn rồi, thì sao?"

 

======================
=============
Editor: nhân cách thực tập sinh a.k.a nhân cách cuối: chính thức lên sàn =)))))))