Editor: cái tên chương gì mà mắc ngại dữ z trời...
~~~
Phòng ngủ đón ánh sáng rất tốt, cửa sổ sạch sẽ sáng sủa. Qua lớp cửa gỗ chạm khắc, có thể thấy gió thu cuốn theo vài chiếc lá rụng dưới hành lang, cũng có thể thấy mấy bộ đồng phục đang nhẹ nhàng đung đưa theo gió trong sân.
Rõ ràng lần trước khi tới đây, cảnh tượng nơi này vẫn còn có thể coi là hoang vu.
Vậy mà giờ đây mới qua vài tháng, đã có thêm chút hơi thở cuộc sống và sự ấm áp đời thường.
Minh Đàn lặng lẽ đứng trước cửa sổ, im lặng nghe tiếng Cố Phỉ đẩy xe lăn lại gần từ phía sau. Trong đầu nàng bỗng chốc xẹt qua cảnh tượng bản thân từng muốn cùng Tần Linh đồng quy vu tận năm đó.
Cho đến tận hôm nay, nàng vẫn không hối hận về cách làm khi ấy.
Nhưng nếu có thể bắt đầu lại, nếu lúc đó nàng biết tương lai mình sẽ có một gia đình nhỏ ấm cúng thế này...
Minh Đàn nghĩ, có lẽ nàng sẽ do dự.
"Bác sĩ Minh, chị giấu quà của em ở đâu rồi?"
Cố Phỉ lặng lẽ ôm lấy nàng từ sau lưng, cười dịu dàng, ló đầu ra từ phía sau eo nàng mà đòi quà.
Nụ cười rạng rỡ ấy đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Đàn, cũng khiến nàng càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng.
Nếu sớm biết tương lai sẽ có một người như thế này ở bên cạnh, nàng năm đó sẽ không dùng phương thức tuyệt tình đến vậy để trả thù Tần Linh, cũng sẽ không buông xuôi bản thân một cách suy sụp như thế.
Cho dù nếu vậy thì "Minh Đàn" sẽ không xuất hiện.
Cũng không sao cả.
Minh Đàn xoay người lại với ánh mắt trong veo, cúi xuống nhìn Cố Phỉ.
"Ở trên người tôi, em tìm thử xem."
"..."
Cố Phỉ với tư tưởng không được trong sáng cho lắm theo bản năng đỏ mặt. Cô vân vê đầu ngón tay Minh Đàn, suy nghĩ xem vợ mình có thể giấu đồ ở chỗ nào?
Thân trên của Minh Đàn mặc một chiếc áo len mỏng cổ chữ V, th*n d*** là quần dài thoải mái rộng rãi, cả hai món đồ đều không có lấy một cái túi...
Có lẽ nhìn ra được suy nghĩ của cô, Minh Đàn hơi rướn người, phần thắt lưng vốn đang tựa vào cạnh bàn phía sau hơi tách ra.
"Sau quần có một cái túi, em có muốn sờ thử không?"
"...Muốn."
Dù nghi ngờ sự gợi ý có ý đồ của vợ nhất định là một cái bẫy, nhưng Cố Phỉ vẫn không có chút sức kháng cự nào mà gật đầu, đồng thời đưa tay lên x** n*n ở phần thắt lưng phía sau của nàng.
Sờ nắn một hồi lâu, Cố Phỉ vừa buồn cười vừa tức giận ngẩng đầu nhìn nàng.
"Là túi giả."
Chỉ là dùng vải may làm kiểu dáng thôi, ngay cả ngón tay cũng không thọc vào được.
"Tôi đâu có nói là túi thật."
Đuôi mày hơi nhướng lên, Minh Đàn khẽ cúi người, lòng bàn tay chống lên hai bên tay vịn của xe lăn. Hơi thở mang theo hương thơm thanh khiết thoang thoảng ngay lập tức bao vây lấy Cố Phỉ.
"Vậy quà cũng là giả luôn sao?"
Cố Phỉ tự cho là đã vạch trần được chiêu trò của vợ, khẽ hừ một tiếng rồi quấn lấy một lọn tóc dài rủ xuống từ vai Minh Đàn.
"Ừm, lừa em đấy, có giận không?"
Rũ mắt nhìn đầu ngón tay thon dài không an phận của cô, Minh Đàn ôn tồn đáp.
"Không giận, nhưng mà... tối nay chị phải đền bù cho em đấy, bác sĩ Minh."
Cố Phỉ cong mắt ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm nàng, lại có chút thẹn thùng nhưng đầy lý lẽ mà cọ nhẹ trước xương quai xanh của nàng.
"Chị nợ em tận hai cái cơ mà, tối nay em muốn... một thể."
Cô đỏ mặt yêu cầu.
Trong lúc làm nũng, hơi thở ấm áp xuyên qua một lớp vải thổi vào da thịt, mang theo từng mảng ửng hồng.
Minh Đàn rũ mắt nhìn cô, không hề ngăn cản, chỉ là cảm giác căng tức ở lồng ngực ngày càng rõ rệt, nhịp thở cũng dần trở nên hơi hỗn loạn.
"Ăn cái gì?"
Nàng thấp giọng hỏi.
"...Bánh kem nhỏ."
Cố Phỉ ôm lấy eo nàng, khẽ cười, vẫn chưa nhận ra màu sắc của mảng vải nơi mình vừa cọ vào đang dần đậm hơn.
"Ăn không chán sao?"
Minh Đàn nén nhịp thở, cúi xuống nhìn cô.
"So với cái bánh em làm, em không thấy nhạt nhẽo sao?"
"Chuyện này sao có thể đánh đồng được."
Cố Phỉ đỏ mặt tía tai, nhỏ giọng phản bác.
"Em chỉ thích ăn bánh kem nhỏ của bác sĩ Minh thôi."
Thầm nhếch môi, Minh Đàn đưa tay nâng cằm cô lên, cố ý dẫn dắt cô cọ nhẹ vào mảng vải có màu sắc đang dần đậm kia.
"Sữa bột trẻ em mua cho em đâu, để ở đâu rồi?"
"..."
Cố Phỉ đã bắt đầu nhận ra điều gì đó, nhất thời không nói nên lời, chỉ trân trân nhìn vào xương quai xanh của nàng.
"... Bác sĩ Minh..."
Cô như mất hồn, khẽ chạm vào mảng vải đó.
Sự nóng hổi và ẩm ướt khiến đầu óc Cố Phỉ có chút không quay chuyển kịp.
Cô chỉ biết đỏ mặt nhìn Minh Đàn.
"Hộp sữa bột đó đâu? Hửm?"
Minh Đàn lại lên tiếng hỏi, trong giọng nói ẩn chứa vài phần ý cười.
"Ở..."
Dừng một chút, nhịp tim của Cố Phỉ đập nhanh đến mức đinh tai nhức óc.
"... Ở sau giá sách."
Cô khẽ khàng trả lời.
"Sao lại giấu đi, không muốn uống sao?"
Minh Đàn trông vẫn nhàn nhã điềm tĩnh như cũ. Không biết có phải vì Cố Phỉ đã tìm thấy món quà hay không mà nàng vui vẻ nhếch môi cười, ý cười nơi đáy mắt là sự dịu dàng chưa từng thấy.
Mỗi một cái liếc mắt, mỗi một nụ cười đều thanh tao thong thả, khiến Cố Phỉ không thể rời mắt.
"Ừm... không muốn uống..."
Gò má Cố Phỉ đỏ bừng, cô lắc đầu, ánh mắt dõi theo từng cử động của nàng không chớp lấy một cái.
"Bác sĩ Minh, món quà chị tặng em, giấu ở đây sao?"
"Ừm."
Minh Đàn nhếch môi nhìn xuống vạt áo trước ngực mình.
"Bây giờ thì sao, còn muốn uống không? Tôi nhớ em từng nói sẽ thấy tanh..."
"... Em..."
Cố Phỉ nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, dù đã đỏ mặt đến mức không nói nên lời, nhưng vẫn có chút do dự mà cắn môi.
"... Nhưng mà thế này, có cần đi gặp bác sĩ không?"
Đuôi mày nhướng lên, Minh Đàn nhéo nhẹ vành tai cô.
"Chẳng phải tôi chính là bác sĩ sao?"
"Ý em là bác sĩ chính quy..."
Nói được một nửa, dưới ánh mắt hơi nheo lại đầy đe dọa của Minh Đàn, Cố Phỉ kịp thời ngậm miệng lại.
"Em thấy tôi không chính quy?"
Minh Đàn bị chạm vào vảy ngược, liền bóp lấy cằm cô.
"Không phải..."
Cố Phỉ yếu ớt phủ nhận, đồng thời tranh thủ nịnh nọt.
"Lần trước bác sĩ Minh châm cứu cho em hiệu quả lắm ạ."
Đáp lại một tiếng không mấy cảm xúc, Minh Đàn ấn cô vào lòng mình.
"Lần này cũng sẽ không làm em thất vọng."
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt từ bỏ kháng cự.
"Tanh không?"
Minh Đàn rũ mắt hỏi.
"... Ngọt ạ."
Tim Cố Phỉ đập loạn xạ, cô ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, sớm đã bị mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo.
"Bác sĩ Minh... bánh kem nhỏ nhân chảy ngon quá đi..."
"..."
Minh Đàn đỏ mặt im lặng, véo nhẹ vào hông cô một cái.
Không biết vừa nãy là ai còn đang hoài nghi y thuật của nàng.
......
Buổi chiều, Cố Phỉ mồ hôi đầm đìa chui đầu ra khỏi chăn. Sau khi hít thở một lát cho gương mặt bớt đỏ bừng, cô lại chui vào lần nữa.
Minh Đàn nheo mắt nhìn những vầng sáng nghiêng nghiêng ngoài cửa sổ, giọng nói có chút lười biếng, nhếch môi.
"Dược hiệu hình như hơi lâu, nhưng mà, em cũng không cần phải như vậy mãi đâu..."
"... Vậy thì phải làm sao?"
Cố Phỉ hổn hển nằm vùi trong lòng nàng, làn môi mang theo chút ẩm ướt dán lên bờ vai tinh tế đang lộ ra ngoài của Minh Đàn.
"Đến cửa hàng mẹ và bé mua một thứ là được."
Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng gạt đi lớp mồ hôi mỏng trên trán cô, Minh Đàn thuận miệng đáp.
"Cái gì ạ?"
"Máy hút sữa."
Minh Đàn chống cằm nhìn cô.
"Trong cuốn sách em đọc chẳng phải có nhắc tới sao, sao thế, không đọc kỹ à?"
"..."
Cố Phỉ mấp máy môi, rồi lại tận tâm tận lực vùi đầu vào việc.
"Cái đó sẽ đau lắm..."
Cô đáp lại bằng giọng mũi mềm mại.
Thầm nhếch môi, Minh Đàn hé một chút góc chăn cho cô thoáng khí.
"Vậy sau này thực sự mang thai thì tính sao? Không lẽ ngày nào cũng thế này?"
"... Không được ạ?"
Cố Phỉ với ánh mắt ngoan ngoãn chui đầu ra nhìn thẳng vào nàng.
"Chắc chắn là dùng em tốt hơn cái đó."
Nhìn dấu vết nơi khóe môi cô, gương mặt Minh Đàn hiếm khi ửng hồng, nàng thấp giọng đáp lại một tiếng.
"Ừm, nể tình em dùng tốt đấy."
Khẽ cong môi đầy tự hào, Cố Phỉ tiếp tục chui vào chăn bận rộn.
......
Chập tối, Cố Phỉ mặc đồ ngủ ngồi dậy từ trên giường, rồi lại nhìn sang Minh Đàn đang nhắm mắt bình phục bên cạnh.
"Bác sĩ Minh, em đi làm chút gì đó cho chị ăn, ăn xong rồi hẵng ngủ tiếp nhé."
"... Ừm."
Đáp lại một tiếng lười nhác, đuôi mắt Minh Đàn hơi đỏ lên, nàng nhìn ra bóng đêm mờ mịt ngoài cửa sổ.
"... Lâu như vậy sao?"
"... Cũng không chỉ là..."
Cố Phỉ đỏ mặt đầy thẹn thùng.
Thực ra giữa chừng là đã không còn gì nữa rồi, nhưng Cố Phỉ không muốn xuống giường, cứ thế ăn vạ trong lòng vợ để tiếp tục làm loạn.
Minh Đàn hiếm khi bị làm cho bủn rủn cả chân, thắt lưng cũng tê rần đi, căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem dược hiệu thực sự kéo dài bao lâu.
Nghe vậy, Minh Đàn khẽ nhếch môi, tiếp tục nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.
"Nếu em thích, ngày mai chúng ta có thể tiếp tục."
Dừng một chút, nàng lại bổ sung thêm bằng giọng điệu đầy trêu chọc.
"Chỉ cần em đừng có 'nghiện' là được."
Những việc nàng làm được, người khác chưa chắc đã làm được đâu.
Lỡ như sau này Cố Phỉ lên cơn nghiện bánh kem nhỏ mà các nhân cách khác không cách nào thỏa mãn được cô, thì thật là mất hứng.
"... Em đi nấu cơm đây."
Cố Phỉ mặt đỏ tía tai chạy biến ra ngoài.
Cô luôn cảm thấy trong đầu vợ mình đang nghĩ về những thứ còn kém trong sáng hơn cả cô nữa.
***
Sau khi cơm tối được chuẩn bị xong, Minh Đàn ngồi vào bàn ăn cơm, còn Cố Phỉ vốn chẳng thấy đói chút nào, nên cô cầm một tờ giấy da bò rồi hì hục gấp dưới gầm bàn.
Trông cứ lén lén lút lút, cũng chẳng nhìn ra là đang gấp cái gì.
Minh Đàn nhận ra xấp giấy đó là loại nàng để trong tủ dùng để gói dược liệu.
Nàng không để tâm lắm, chỉ giúp Cố Phỉ múc một chén cháo.
"Ăn chút gì đi, nếu không nửa đêm sẽ đói đấy."
Chỉ có trẻ con mới uống sữa thôi mà cũng thấy no.
"Vâng."
Cố Phỉ đã gấp xong liền gật đầu đáp lời, lại rút một tờ giấy trên bàn, cuộn thành một cái que, đâm từ dưới lên chính giữa bông hoa vừa gấp.
"Bác sĩ Minh."
Cố Phỉ cong mắt, đưa bông hoa tường vi bằng giấy đến trước mặt nàng.
"Tặng cho chị này."
Trái tim Minh Đàn đập mạnh một nhịp, nàng cầm lấy cành hoa, cúi đầu lặng lẽ ngắm nhìn.
"Có phải màu sắc hơi kỳ quái không ạ? Ngày mai em sẽ đi mua thêm giấy gấp màu khác."
Cố Phỉ hơi ngại ngùng mím môi.
Cô chỉ vô tình nhìn thấy xấp giấy da bò được vợ cất giữ, trong đầu liền tự nhiên nảy ra ý định muốn gấp một bông tường vi giấy tặng vợ.
Nhưng khi tặng đi rồi, Cố Phỉ mới hậu đậu nhận ra màu của bông hoa này không được đẹp cho lắm.
"Không đâu."
Đôi môi khẽ mím lại, Minh Đàn đưa tay chạm vào những cánh hoa phía trên.
"Rất đẹp."
Khẽ nhếch môi cười, nàng đứng dậy đặt bông hoa vào ống đựng bút trên bàn làm việc.
Đó đã trở thành nơi nàng thường xuyên ngồi lại nhất trong y quán, chỉ cần cúi đầu là có thể thấy bông hoa đó ngay.
Có điều...
Liếc nhìn Cố Phỉ vẫn đang cắm cúi cười hì hì húp cháo đằng kia, Minh Đàn hơi nhướng mày.
"Trước đây em nói, định tặng cho Tần Thanh Vi một bó hoa được điêu khắc từ đá quý?"
"... Vâng."
Cố Phỉ bỗng có cảm giác vợ lại sắp tự ghen với chính mình rồi.
Và quả nhiên, lời tiếp theo của Minh Đàn đã chứng thực cho suy đoán của cô.
"Tổng cộng có bao nhiêu bông?"
"...999 bông ạ."
Cô đã thuê hàng trăm nghệ nhân điêu khắc đá quý cùng nhau làm gấp, cốt là để đảm bảo có thể hoàn thành trước sinh nhật của vợ.
"Tôi chỉ có một bông thôi sao."
Minh Đàn liếc nhìn cô một cái đầy thản nhiên, giọng điệu u buồn.
"Em thấy có công bằng không?"
"... Không công bằng ạ."
Cố Phỉ biết rõ là hố nhưng vẫn cam lòng nhảy xuống, cô nghiêm túc lắc đầu.
"Em nhất định sẽ bù đắp 998 bông còn lại."
"Không vội."
Minh Đàn lộ vẻ hài lòng, cúi đầu húp một ngụm cháo ngọt.
"Cách sinh nhật Tần Thanh Vi còn hơn hai mươi ngày nữa, nếu em hy vọng lúc đó tôi nhường chỗ cho cô ta đúng thời hạn, thì trước lúc đó bù đủ là được."
"Vâng ạ."
Cố Phỉ lẩm nhẩm tính toán trong lòng xem mỗi ngày mình phải gấp khoảng bao nhiêu cành.
...Chắc khoảng tầm năm mươi cái một ngày.
Không sao cả.
Tay nghề của cô giỏi lắm.
Nhanh thôi mà.