Nửa đêm, Cố Phỉ nhìn bộ đồng phục vừa mới được sấy khô trên giá treo đồ, rồi lại quay sang nhìn Minh Đàn đang tựa vào đầu giường tiện tay lật xem sách.
Minh Đàn vừa mới tắm xong, giữa những sợi tóc vẫn còn vương vài phần hơi nước. Gương mặt xinh đẹp mà lạnh nhạt rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng vì vệt hồng chưa tan nơi đuôi mắt mà lại vô tình thêm vào vài phần diễm lệ và gợi tình.
Cố Phỉ vừa rung động lại vừa thấy có chút buồn cười. Cô không thể ngờ được rằng, vợ cô không vui chỉ vì cô đã không đem bộ quần áo này đi sấy khô.
Lặng lẽ mím làn môi vừa bị cắn đau, Cố Phỉ điều khiển xe lăn di chuyển đến trước gương, chuẩn bị thay đồ.
Trên người cô vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi đen lúc đi họp ở công ty ban ngày. Kiểu dáng vốn rất ngay ngắn, chỉnh tề, nhưng sau một hồi náo loạn trên giường vừa rồi, giờ đã bị vò đến mức chằng chịt những nếp nhăn.
Đặc biệt là phần cổ áo và vạt áo, một chỗ bị kéo đứt mất hai chiếc cúc, chỗ còn lại thì vương chút ẩm ướt.
Cố Phỉ cúi đầu, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ, không kìm được mà đỏ mặt.
Cô luôn cho rằng bác sĩ Minh rất điềm tĩnh, ung dung, không ngờ lúc tức giận lại thô bạo đến thế.
Mấy cái cúc áo đang yên đang lành, nói đứt là đứt ngay được.
Thấy cô thay quần áo mà cũng chậm chạp lề mề, Minh Đàn khép cuốn sách trong tay lại, bước xuống giường đi đến trước mặt Cố Phỉ.
"Không muốn mặc sao?"
Nàng cúi người, khẽ nâng cằm Cố Phỉ lên hỏi.
"... Muốn mặc mà."
Cố Phỉ ngồi trên xe lăn với khí thế cực kỳ yếu ớt, đỏ mặt lắc đầu.
Rũ mắt nhìn chiếc sơ mi đang mở rộng một nửa của cô, Minh Đàn không nói gì, chỉ đưa tay giúp cô cởi nốt những chiếc cúc còn lại.
"Giơ tay lên."
Nàng nhàn nhạt ra hiệu.
Cố Phỉ ngoan ngoãn hơi nhấc cánh tay, mặc cho nàng giúp mình cởi chiếc áo sơ mi ra khỏi người.
Phần thân trên chỉ còn lại một chiếc áo lót trắng, vì hình phạt ban nãy của Minh Đàn mà lúc này một bên dây áo đã trượt xuống bắp tay, khiến vùng da thịt ấy trở nên cực kỳ bắt mắt.
Nhìn xuống theo ánh mắt của nàng, Cố Phỉ đỏ mặt muốn kéo dây áo lên cho ngay ngắn.
Nhưng lại bị Minh Đàn nắm lấy cổ tay, ngăn lại.
"Dù sao cũng phải cởi ra, còn cần phải chỉnh lại sao?"
Nói rồi, nàng dễ dàng tháo móc khóa ở phía sau lưng Cố Phỉ.
"..."
Cố Phỉ thẹn thùng đỏ mặt, khẽ rụt vai lại một chút.
"Áo lót cũng phải thay sao ạ?"
Cô cứ ngỡ chỉ cần c** q**n áo bên ngoài ra rồi thay bộ đồng phục vào là được.
Nghe vậy, Minh Đàn nhướng mày.
"Vốn dĩ là không cần."
Nàng lấy chiếc áo sơ mi đồng phục trắng từ trên giá xuống, đặt trước người Cố Phỉ để ướm thử.
"Nhưng hiện tại em dù sao cũng không phải học sinh cấp hai thật sự, cho nên, để bên trong thả rông cũng được mà, đúng không?"
"..."
Cố Phỉ vốn đang mong chờ một chiếc áo lót mới, ngay lập tức đỏ mặt tía tai.
Minh Đàn quỳ một chân trước mặt cô, giúp Cố Phỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng vào.
"Vị trí tên thêu vừa khéo ở ngay chỗ này, em chỉ cần hơi kích động một chút là tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một."
Nói xong, nàng khẽ vươn đầu ngón tay, chạm nhẹ lên hai chữ "Cố Phỉ" màu bạc thêu sát cạnh nhau.
"..."
Cố Phỉ không kìm được mà rùng mình một cái.
Sau đó, cô vì xấu hổ đến mức da mặt đỏ bừng mà nhắm chặt mắt lại.
Ở khoảng cách gần như vậy, cô nghe thấy một tiếng cười khẽ đầy sảng khoái của Minh Đàn.
"Kích động thế này, bảo sao Cố Y lại muốn mang họ của em."
"..."
Trái tim Cố Phỉ tan chảy, nhưng cũng cực kỳ xấu hổ mà ấn chặt lấy lòng bàn tay nàng.
Đây là lần đầu tiên cô nghe chính miệng vợ nói về nguồn gốc của cái họ đó, tuy cảm động nhưng Cố Phỉ vẫn không nhịn được đỏ mặt nhỏ giọng giải thích.
"Lúc đó em không phải là kiểu kích động như này đâu..."
Minh Đàn nhướng mày không cho là đúng, tiếp tục giúp cô mặc chiếc áo gile tối màu khoác bên ngoài.
"Bây giờ là kiểu này là được rồi."
"..."
Cố Phỉ cảm thấy may mắn vì bộ đồng phục của mình là loại ba lớp, nếu không thì chút phản ứng đó thực sự sẽ bị vợ nhìn thấy hết.
Nhưng Minh Đàn vẫn nhếch môi, khẽ chạm vào một cái.
"Hình như vẫn rất kích động."
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt không nói lời nào, chủ động mặc chiếc áo khoác thứ ba vào để che đi hoàn toàn.
Minh Đàn quỳ một chân trước mặt cô, ngước mắt lên nhìn, khóe môi khẽ nhếch một chút khó nhận ra.
Cố Phỉ mười một tuổi mặc đồng phục là thuộc về Cố Y, còn Cố Phỉ hai mươi lăm tuổi mặc đồng phục mới thực sự thuộc về nàng.
Nhìn Minh Đàn đang chỉnh sửa cổ áo cho mình, Cố Phỉ hơi ngượng ngùng liếc nhìn mình trong gương.
"Quần cũng phải thay sao? Bác sĩ Minh."
Rõ ràng bộ đồng phục này cũng không có gì đặc biệt, nhưng khi được Minh Đàn yêu cầu thay một cách trịnh trọng như vậy, Cố Phỉ bỗng cảm thấy bộ quần áo này dường như được gán cho một tầng ý nghĩa mới.
Nhìn chiếc quần dài nhạt màu, Minh Đàn thản nhiên gật đầu.
"Ừm."
Nói rồi, nàng quay người đi ra ngoài một lát, khi trở lại, trong tay đã có thêm một hộp giày.
Cố Phỉ trố mắt nhìn nàng lấy ra một đôi giày vải màu trắng mới tinh.
"..."
Cố Phỉ không ngờ vợ mình lại nhớ rõ mồn một cả kiểu dáng lẫn màu sắc đôi giày cô đi năm đó.
Sau khi đã thay xong cả bộ đồ, nhìn ánh sáng le lói nơi đáy mắt Minh Đàn, khao khát muốn đứng dậy trong lòng Cố Phỉ chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.
Vợ cô muốn thấy cô của năm đó, cô đương nhiên phải nỗ lực khôi phục lại một cách hoàn hảo nhất.
Chỉ tiếc là đôi chân vẫn không thể phát lực được.
Cố Phỉ thất bại trong việc thử đứng lên, cô nghiêng đầu tựa vào bụng Minh Đàn, lặng lẽ quan sát hai người trong gương, không nhịn được mà mỉm cười.
Thật kỳ diệu, giống như thời không nhanh chóng vụt qua vậy.
Giống như hai người từ thời niên thiếu năm nào, chỉ trong một đêm đã trưởng thành đến dáng vẻ như hiện tại.
Minh Đàn nãy giờ vẫn im lặng, nàng đưa tay nhẹ nhàng x** n*n sau gáy cô, đầu ngón tay thon dài men theo cổ áo, chậm rãi di chuyển.
Cho đến khi chạm vào vị trí thêu cái tên kia.
"Vừa nãy đang nghĩ đến ai? Hửm?"
"... Đang nghĩ đến bác sĩ Minh."
Hơi thở Cố Phỉ có chút hỗn loạn, vành tai đỏ bừng, cô nỗ lực kiểm soát bản thân không được quá kích động.
Nhưng trước sự trêu chọc của Minh Đàn, mọi nỗ lực đều vô ích.
"Nghĩ tôi sẽ đối xử với em như thế này sao?"
Nghe tiếng cười trêu chọc truyền đến từ trên đầu, mặt Cố Phỉ đỏ lựng, cô ấn chặt lấy cổ tay nàng.
"Thế này không công bằng, bác sĩ Minh, chị không cho em mặc áo lót mới bị như vậy đấy..."
Hai lớp áo đồng phục kia mỏng như vậy, vợ lại ở gần cô như thế, Cố Phỉ thấy kích động một chút cũng là lẽ thường tình thôi.
Quan trọng nhất là, cô đang mặc đồng phục học sinh đấy, Minh Đàn lại đối xử với cô như thế, nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái...
"Công bằng?"
Minh Đàn hơi nhướng mày, bế cô lên, hai người cùng tựa vào đầu giường.
Cố Phỉ ngồi trên đùi vợ, xấu hổ gật đầu.
"Chị không được bắt nạt học sinh cấp hai."
Cô chột dạ nhỏ giọng lý luận, cố gắng khiến vợ buông tay ra.
Nếu không, càng nặn... cô càng kích động.
Minh Đàn khẽ tặc lưỡi, nhếch môi, cắn vào vành tai cô.
"Học sinh cấp hai mà phổng phao thế này sao?"
"... Học sinh cấp hai 25 tuổi không được sao?"
Cố Phỉ rụt vai, mắt đã rơm rớm nước nhưng vẫn cứng miệng.
Cô thấy sắp bị vợ nặn đến sưng cứng lên rồi.
"Được."
Minh Đàn đại phát từ bi, giúp cô chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch.
"Học sinh cấp hai 25 tuổi làm chuyện gì cũng được cả."
Nàng nhếch môi cười, hôn lên đầu ngón tay Cố Phỉ.
"Bao gồm cả... l*m t*nh."
"..."
Cố Phỉ biết ngay nàng định trêu ghẹo mình mà.
Đỏ mặt liếc nàng một cái, Cố Phỉ chủ động cởi chiếc áo khoác ngoài trên người ra.
"Học sinh cấp hai không được yêu đương đâu."
Không còn lớp áo khoác che chắn, bằng chứng kích động của cô càng thêm rõ rệt.
Minh Đàn cúi mắt nhìn chằm chằm không rời.
"Vậy thì có thể làm gì?"
Nàng phối hợp hỏi lại.
"... Có thể được bác sĩ khám sức khỏe."
Cố Phỉ vươn tay ôm lấy cổ nàng, nén sự thẹn thùng trong lòng mà khẽ khàng lên tiếng.
Minh Đàn thầm nhếch môi, rất hài lòng với sự chủ động của cô.
"Thật khéo, tôi chính là bác sĩ đây."
"Ồ... Vậy bác sĩ Minh khám cho em một chút đi."
Cố Phỉ mặt đỏ bừng, hôn lên môi nàng.
"Vừa nãy có kẻ xấu nhào nặn em."
"... Được thôi."
Minh Đàn cười khẽ, đáp lại nụ hôn của cô, đồng thời tiện tay cởi bỏ đai lưng của chiếc áo ngủ, bắp chân trắng trẻo hơi co lại.
"Có điều... tôi cũng có việc cần em giúp đấy."
"Việc gì ạ?"
Đôi mắt Cố Phỉ long lanh ngấn nước, nhìn nàng một cách thẹn thùng và ngây thơ.
"Việc khó quá là em không làm được đâu."
Ánh mắt u tối liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn khẽ cắn vào đầu ngón tay cô.
"Yên tâm, em rành việc này lắm."
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt vùi đầu vào b** ng*c đang hé mở của nàng.
......
Sáng sớm hôm sau, bộ đồng phục kia lần thứ hai bị ướt sũng và treo lên giàn phơi trong sân.
Minh Đàn thong thả nằm trên chiếc ghế mây có trải một lớp chăn mỏng, trong tay vẫn cầm cuốn bách khoa toàn thư về thai kỳ mà nàng lấy từ trên xe xuống.
Ánh nắng ban mai của mùa thu rất dễ chịu, Cố Phỉ vừa phơi quần áo xong liền vẩy vẩy nước trên tay, điều khiển xe lăn từ từ đi đến trước mặt Minh Đàn.
Để trừng phạt hành vi lần đầu tiên không sấy khô quần áo kịp thời của Cố Phỉ tối qua, Minh Đàn bắt cô phải giặt tay bộ đồng phục đã bị làm nhăn nhúm kia, từ trong ra ngoài, và Cố Phỉ đã giặt ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.
"Bác sĩ Minh, em giặt xong quần áo rồi."
"Ừm."
Liếc nhìn mấy món đồ vẫn còn đang nhỏ nước, Minh Đàn tiếp tục dời tầm mắt vào cuốn sách trong tay.
"... Quà của em."
Cố Phỉ nhỏ giọng nhắc nhở nàng.
Nghiêng đầu nhìn cô, Minh Đàn thản nhiên nhướng mày.
"Quà gì? Tối qua chẳng phải đã nói là 'có qua có lại' rồi sao?"
Hai đối một, nàng còn tặng thêm cho Cố Phỉ nhiều hơn một cái nữa cơ mà.
"..."
Cố Phỉ hậm hực liếc nhìn nàng một cái, quay xe lăn chạy tót vào bếp.
Cô định hôm nay sẽ làm một lần ba cái bánh kem, để xem vợ cô còn lời gì để nói nữa không.
Nhìn bóng lưng đầy oán khí của cô, Minh Đàn thản nhiên nhếch môi, sau đó đứng dậy đi về phía đại sảnh.
Thuốc đã phối xong rồi, nàng có thể đảm bảo rằng Cố Phỉ nhất định sẽ thích, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên điều chế loại thuốc này, Minh Đàn cũng không chắc dược hiệu sẽ kéo dài bao lâu.
Hoặc là, khi nào mới có tác dụng.
Dù sao thì, tối qua Cố Phỉ đã "cắn" lâu như vậy mà vẫn chưa thể...
Buổi trưa, để có thể thành công nhận được quà của vợ, Cố Phỉ cắn răng chịu đựng đôi chân đang bị thương, không những nướng ba cái bánh kem nhỏ, mà còn tiện tay thầu luôn cả bữa trưa.
Minh Đàn nhìn bóng lưng bận rộn của cô lướt qua lướt lại trên chiếc ghế đẩu cao, bất giác nhếch môi đầy bất lực.
"Để tôi làm cho."
Tiếp lấy cái chảo rán từ tay Cố Phỉ, Minh Đàn nhìn miếng beefsteak đã chín một nửa bên trong, trong lòng có chút không chắc chắn.
"Có cần lật mặt không?"
"Có chứ."
Cố Phỉ ngồi bên cạnh, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, hướng dẫn nàng.
Sau khi Minh Đàn lật miếng beefsteak một cách không mấy thuần thục, Cố Phỉ lại bỏ thêm một miếng bơ nhỏ vào chảo.
"Cứ để lửa nhỏ chiên từ từ là được ạ."
Nhìn ánh mắt Minh Đàn vẫn luôn dán chặt vào tình trạng chín của miếng beefsteak, Cố Phỉ nén cười nói thêm.
"Sẽ không bị dai đến mức không cắn nổi đâu."
"..."
Minh Đàn nheo mắt liếc nhìn cô.
"... Em đi lấy bánh kem đây."
Cố Phỉ tràn đầy bản năng sinh tồn quay người đi, nhưng lại bị Minh Đàn tóm lấy cổ áo.
"Đợi beefsteak làm xong rồi nói sau."
Hôm qua sở dĩ bị thất bại cũng là vì dì Tôn đã rời đi giữa chừng.
Hôm nay Minh Đàn đương nhiên sẽ không cho phép tình trạng đó xảy ra lần nữa.
"... Bác sĩ Minh, bánh kem đang để ở trong tủ lạnh rồi mà."
Cố Phỉ chỉ tay về phía tủ lạnh cách đó vài bước chân.
Minh Đàn nhìn cô, không nói một lời.
"... Lát nữa em lấy sau vậy."
Cố Phỉ ngoan ngoãn quay lại bên cạnh nàng, an phận chờ beefsteak ra lò.
***
Bữa trưa là beefsteak ăn kèm mì Ý, món tráng miệng sau bữa ăn là ba miếng bánh kem nhỏ với các hương vị khác nhau.
Nhìn động tác thưởng thức bánh kem một cách chậm rãi của Minh Đàn, Cố Phỉ ẩn ý ám chỉ.
"Bác sĩ Minh, hôm nay chị còn nợ em hai cái đấy nhé."
"... Biết rồi."
Cảm nhận được vùng ngực có chút căng tức, Minh Đàn hơi nhíu mày. Nàng đặt muỗng xuống, liếc nhìn Cố Phỉ một cái, rồi đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
"Không phải muốn nhận quà sao? Qua đây đi."