Sau khi đưa Cố Phỉ đến công ty, Minh Đàn trực tiếp lái xe quay về y quán.
Nàng vốn định về xem thêm vài công thức nấu ăn để chuẩn bị cho bữa trưa, nhưng trên đường đi lại nhận được một cuộc điện thoại.
"Alo, xin chào, có phải cô Tần không ạ?"
Liếc nhìn đèn đỏ ở ngã tư phía trước, Minh Đàn thản nhiên đáp lại một tiếng.
"Chào cô Tần, đây là viện dưỡng lão Tùng Sơn..."
"... Chuyện là thế này, bà Tần Linh vừa có dấu hiệu tỉnh lại... Bác sĩ đang kiểm tra cho bà ấy..."
"... Hiện tại nếu cô tiện thì có thể đến thăm..."
Bíp!
Tiếng còi xe chói tai của chiếc ô tô phía sau khiến Minh Đàn bừng tỉnh. Đèn đỏ đã chuyển sang xanh từ lúc nào không hay. Minh Đàn siết chặt vô lăng, mím chặt môi, tiếp tục lái xe xuôi theo dòng người.
"Tôi sẽ đến."
Khi đầu dây bên kia bắt đầu xác nhận xem nàng có đang nghe hay không, Minh Đàn mới chậm rãi mở lời đáp lại.
***
Một tiếng sau, chiếc xe dừng trước cổng viện dưỡng lão Tùng Sơn. Minh Đàn quan sát khung cảnh thanh tịnh nơi đây, khóe môi khẽ nhếch lên một chút không mấy cảm xúc.
"Tình trạng của bà Tần Linh hiện đã ổn định, tuy nhiên, vì bệnh nhân vừa mới tỉnh lại, tốt nhất trong lúc thăm nom cô đừng thảo luận những chủ đề mang tính kích động..."
Nữ y tá dẫn đường nhỏ nhẹ dặn dò Minh Đàn các điều cần lưu ý. Sau khi đưa nàng đến trước cửa phòng bệnh của Tần Linh, cô y tá liền quay người rời đi.
Minh Đàn đứng lặng trước cửa phòng một lúc, sau đó mới đẩy cửa bước vào.
Tần Linh trên giường bệnh trông không khác gì so với năm xưa. Gương mặt đẹp đẽ đã không còn nét trẻ trung, duy chỉ có đôi mắt vẫn sắc lẹm và độc ác như cũ, ẩn hiện vài phần điên dại.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Tần Linh quay đầu nhìn sang.
Bà ta nheo mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt Cố Y một lúc, sau đó có chút thất vọng nhắm mắt lại.
"Quý Mâu đâu? Bảo dì Quý của mày vào đây với tao."
Hai tay đút vào túi áo măng tô, ánh mắt Cố Y càng thêm lạnh lẽo.
Một kẻ điên, có lẽ là người sống thảnh thơi nhất.
Nụ cười trên môi mang theo vẻ âm trầm, Cố Y đứng từ trên cao nhìn xuống bà ta. Rất lâu sau, nàng mới nhàn nhạt lên tiếng.
"Bà ta đang ở trên giường của người đàn bà khác rồi, có cần tôi đưa bà đi gặp bà ta không?"
Đôi mắt đột ngột mở trừng, Tần Linh cắn chặt môi, hai tay vì phẫn nộ mà siết chặt thành nắm đấm.
"Mày nói bậy bạ gì đó!"
Hơi thở dồn dập, đôi mắt Tần Linh đỏ ngầu, trừng trừng nhìn Cố Y bên cạnh.
"Chẳng phải tao đã bảo mày theo dõi bà ấy sao? Có chút chuyện nhỏ này mày cũng làm không xong à?"
"Bà ta ở trên giường người khác, tôi theo dõi thế nào được?"
Hơi cúi người xuống, Cố Y nhìn thẳng vào mắt bà ta với nụ cười lạnh lẽo.
"Bị họ đánh ngất rồi trói dưới gầm giường, nghe tiếng họ ân ái sao? Có cần tôi ghi âm lại cho bà không? Mẹ?"
"Mày!"
Tần Linh đỏ mắt vung tay định đánh nàng, nhưng bị Cố Y dễ dàng tránh được.
"Bà có biết lúc bà ta hú hí với người phụ nữ đó đã nói gì về bà không? Nói bà là một kẻ cuồng kiểm soát, là một con điên chính hiệu... Bà ta ném tôi xuống gầm giường, bắt tôi nghe đi nghe lại cách họ chửi rủa bà..."
"Mày cút đi cho tao!"
Tần Linh gào thét định ngắt lời nàng, nhưng vì cơ thể chưa phục hồi hoàn toàn nên sơ ý ngã nhào xuống giường.
Ống truyền dịch bị giật khỏi mu bàn tay, máu nhanh chóng rỉ ra.
Minh Đàn cúi mắt nhìn, khóe môi hiện lên một nụ cười thỏa mãn.
"Vừa nãy là lừa bà đấy, Tần Linh."
Đối diện với ánh mắt đau đớn và ngơ ngác của Tần Linh, Minh Đàn khẽ cúi người nói.
"Bà ta chết lâu rồi."
Tiếng máy đo nhịp tim "tít tít" vang lên phía sau, bước chân Minh Đàn không hề dừng lại, nàng rời khỏi đó với ánh mắt u tối.
Hiện tại nàng đã hiểu vì sao Tần Thanh Vi lại muốn phụng dưỡng Tần Linh rồi. Cô ấy đã chịu đựng bao nhiêu đau đớn như vậy, sao có thể để Tần Linh chết đi một cách dễ dàng được?
Ngay cả khi có điên, cũng phải để bà ta điên trong thống khổ.
......
Chuyến đi đi về về từ viện dưỡng lão đã gần đến trưa, Minh Đàn nhận được tin nhắn của Cố Phỉ trên đường quay về.
— —Bác sĩ Minh ơi, cuộc họp sắp kết thúc rồi, trưa nay định làm món gì ngon cho em ăn thế ạ?
Cô gửi một tin nhắn thoại. Minh Đàn đang lái xe, vô thức ấn phát lại đoạn âm thanh ngắn ngủi đó rất nhiều lần.
Khi nàng đến công ty, Thư ký Trần vừa vặn bước ra từ phòng họp.
Vừa thấy Minh Đàn, cô định chào hỏi như trước đây, nhưng nghĩ đến câu nói của Cố Phỉ hồi sáng, Thư ký Trần lại do dự.
Nhờ vào sở thích "sưu tầm" của Chủ tịch Cố nhà mình, Thư ký Trần không thể xác định được người đang đứng trước mặt là vị nào.
"Chào cô, cuộc họp còn năm phút nữa là kết thúc, Chủ tịch Cố sẽ ra ngay ạ."
Sau một hồi suy nghĩ, Thư ký Trần lược bỏ luôn danh xưng.
Minh Đàn thản nhiên gật đầu, cúi xuống nhìn điện thoại, suy nghĩ xem trưa nay nên làm món gì để ăn kèm với mì Ý.
Hai người đứng đối diện nhau, Thư ký Trần không nhịn được lại liếc nhìn Minh Đàn một cái.
Lần trước gặp cô Tần, khí chất của đối phương hình như không lạnh lùng thế này...
Xem ra, người hôm nay và người hôm qua có vẻ là cùng một người...
Nhận ra có lẽ hôm qua mình đã nhận nhầm người, Thư ký Trần nhìn Minh Đàn với ánh mắt phức tạp.
Trong đầu cô đột nhiên hiện lên cảnh tượng hôm qua "cô Tần" này dùng chìa khóa mở cửa, Thư ký Trần bỗng nhận ra, có lẽ nàng chính là chủ nhân của y quán đó.
"..."
"Có chuyện gì sao?"
Khi ánh mắt Thư ký Trần rơi lên người mình lần thứ ba, Minh Đàn chậm rãi quay sang.
"Không, xin lỗi ạ."
Ngượng ngùng lắc đầu, Thư ký Trần đứng yên tại chỗ thầm cảm thán.
Rốt cuộc là Chủ tịch Cố tìm đâu ra nhiều người có ngoại hình giống hệt cô Tần như thế này nhỉ?
Quan trọng là còn có thể dỗ dành từng người một vào tay...
Chẳng lẽ những người có diện mạo giống nhau thì tiêu chuẩn chọn bạn đời cũng giống nhau sao?
Trong lúc hai người nhìn nhau không nói lời nào, Cố Phỉ trong phòng họp cuối cùng cũng bước ra.
"Bác sĩ Minh."
Cô cong mắt mỉm cười, điều khiển xe lăn tiến lại gần Minh Đàn, bàn tay theo bản năng nắm lấy tay nàng.
Ồ, hóa ra là họ Minh.
Thư ký Trần ở bên cạnh thầm ghi chép tên tuổi của vị phu nhân Chủ tịch "thứ ba".
......
Trong lúc chờ thang máy, Cố Phỉ nhận thấy đầu ngón tay mình bị Minh Đàn bóp nhẹ một cái.
"Em từng đi thăm Tần Linh à?"
Nàng thấy tên cô trên tờ khai đăng ký ở viện dưỡng lão.
Nghe vậy, Cố Phỉ chớp chớp mắt, mím môi gật đầu.
"Dù sao bà ấy cũng là..."
"Là mẹ của Tần Thanh Vi."
Minh Đàn lạnh lùng bổ sung.
"Cũng là thủ phạm đã bắt cóc em."
Cố Phỉ hơi im lặng, cô siết chặt tay nàng.
"Nhưng lúc đó nếu không có bà ấy, có lẽ em đã không trụ được đến lúc cảnh sát tới giải cứu."
Khi nhát dao đó đâm xuống, họ đều tưởng Tần Linh đã chết, nhưng khi cơ thể Cố Phỉ dần kiệt sức sắp rơi xuống lầu, chính Tần Linh đã kéo cô lại.
Ngay cả khi người ấy sau đó đã vì mất máu quá nhiều mà ngất lịm đi, bà ta vẫn bám chặt lấy Cố Phỉ không buông.
Cố Phỉ biết, bà ta không phải vì cứu cô, mà là vì muốn cứu con gái bà ta.
[Remind: hôm bắt cóc đó Tần Thanh Vi bị rơi khỏi lan can, Cố Phỉ bắt kịp, nhưng mà không đủ sức giữ lấy, lúc cả 2 đều dần trượt xuống thì Cố Phỉ được Tần Linh giữ lại]
Cho dù là sự thức tỉnh lương tâm nhất thời hay gì đi nữa, về điểm này, Cố Phỉ biết ơn bà ta.
Sự cảm kích ấy và nỗi sợ hãi từng bị bà ta bắt cóc đe dọa đan xen nhau cùng tồn tại. Liệu chúng có tan biến theo thời gian hay không, Cố Phỉ không biết, cũng không muốn nghĩ nhiều.
Trong không gian yên tĩnh của thang máy, Minh Đàn cúi xuống nhìn Cố Phỉ.
"Em có hy vọng Tần Thanh Vi tha thứ cho bà ta không?"
Vì sợi dây liên kết máu thịt mẫu tử, vì ơn cứu mạng đó, mà tha thứ cho người mẹ đã chẳng thèm ngó ngàng đến Tần Thanh Vi kể từ sau khi vợ qua đời sao? Tha thứ cho kẻ điên dù biết rõ người vợ thứ hai đánh đập, nhục mạ Tần Thanh Vi nhưng vẫn mặc kệ chỉ để duy trì cuộc hôn nhân nực cười đó sao?
"Em chưa bao giờ nghĩ như vậy."
Cố Phỉ đỏ hoe mắt, cô lắc đầu, nhẹ nhàng ôm lấy eo Minh Đàn.
Cô thực sự chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Cố Phỉ vẫn còn nhớ, lần đầu tiên cô gặp Tần Thanh Vi là ở một khách sạn.
Khi đó Tằng Kiều và Quý Mâu đã uống thuốc rồi thuê phòng, đánh mất lý trí. Mụ ta gọi điện cho Cố Phỉ, bày tỏ sự si mê và bắt Cố Phỉ đến bên mình.
Những âm thanh dâm uế truyền qua ống nghe khiến Cố Phỉ run rẩy cả người. Cô đã báo cảnh sát và cùng họ đến khách sạn đó.
Đã không còn tỉnh táo từ lâu, Tằng Kiều và Quý Mâu nhanh chóng bị cảnh sát đưa đi, họ thậm chí đã quên mất, dưới gầm giường còn có một người toàn thân đầy thương tích.
Những đầu ngón tay gầy yếu khẽ túm lấy gấu quần của Cố Phỉ. So với sự hoảng loạn, điều khiến Cố Phỉ bận tâm hơn cả là những vết bầm tím trên cánh tay cô gái ấy.
Dưới gầm giường tối tăm và chật hẹp chính là cảnh tượng lần đầu Cố Phỉ gặp Tần Thanh Vi.
"Em tên là Cố Phỉ...?"
Đó là lần đầu tiên Cố Y cất tiếng nói.
Từ rất lâu trước đó, nàng đã biết có một kẻ tội nghiệp cũng giống như nàng, bị hai kẻ ghê tởm trên giường kia nhắm tới.
Quý Mâu coi nàng là đối tượng để trả thù Tần Linh, luôn đánh nàng một trận trước, trói lại rồi ném vào gầm giường, sau đó sẽ có một người phụ nữ thứ hai đến, vừa phát ra những tiếng kêu ghê tởm vừa gọi tên Cố Phỉ.
Chỉ là, Cố Y chưa bao giờ biết rằng, Cố Phỉ hóa ra lại là một cô bé còn nhỏ tuổi hơn cả nàng.
Nàng đã nghe thấy Tằng Kiều gọi cuộc điện thoại đó trên giường, nghe thấy cảnh sát phá cửa xông vào, nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn của Tằng Kiều và Quý Mâu, và cũng nghe thấy một giọng nói non nớt, thậm chí còn mang theo vài phần run rẩy mà đối chất với họ.
Khoảnh khắc đó, Cố Y đã nảy sinh sự tò mò.
Nàng nằm trên mặt đất, nén đau đớn trên người, liếc mắt nhìn sang.
Giữa sự hỗn tạp của cảnh phục và giày da, chỉ có một đứa trẻ mặc đồng phục và đi đôi giày vải là nổi bật hẳn lên.
Cố Y không nhịn được mà khẽ cười. Nàng cởi bỏ đoạn dây thừng đã bị nàng dùng bật lửa hơ đứt, vươn ngón tay ra túm lấy gấu quần Cố Phỉ.
Coi như đó là sự trừng phạt cho việc cô đã phá hỏng kế hoạch của nàng.
Trẻ con sao có thể tùy tiện nhìn người lớn làm chuyện ấy chứ, không sợ bẩn mắt sao?
Trước khi Cố Phỉ đến, Cố Y vốn đã muốn phóng hỏa đốt chết hai kẻ trên giường kia rồi.
Đáng tiếc, cái bật lửa này không còn chút ga nào, cũng chẳng trách Quý Mâu lại tiện tay ném nó xuống đất.
Ngọn lửa yếu ớt chỉ đủ để Cố Y hơ đứt đoạn dây thừng.
Chỉ đủ để nàng cầu cứu Cố Phỉ.
......
Sau khi thang máy xuống tầng hầm, Minh Đàn trực tiếp bế Cố Phỉ vào hàng ghế sau rộng rãi của xe.
Cố Phỉ bị nàng đè xuống dưới thân, đuôi mắt đỏ hoe vẫn còn vương chút nước, nhưng đều được Minh Đàn hôn đi từng chút một.
"Không có sự cho phép của tôi, không được đi gặp bà ta nữa."
"Ưm... vâng..."
Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu, đầu lưỡi cũng có chút tê dại.
Khẽ nhếch môi, Minh Đàn rũ mắt mân mê cổ áo cô.
"Bộ đồng phục cấp hai vẫn còn chứ?"
"... Sao ạ?"
Mím nhẹ làn môi ướt át, Cố Phỉ nhất thời chưa phản ứng kịp.
"Bộ đồng phục em mặc khi lần đầu gặp tôi, còn không?"
Minh Đàn kiên nhẫn nhắc nhở.
Vì Cố Y đã chia sẻ ký ức cho nàng, nên người lần đầu gặp Cố Phỉ ở khách sạn đương nhiên cũng là nàng.
"Chắc là vẫn còn..."
Cố Phỉ nghiêm túc suy nghĩ, quần áo cũ của cô dì Tôn đều giúp cô sắp xếp lại, đặc biệt là đồng phục, hầu hết đều được giữ lại và bảo quản.
"Mặc cho tôi xem."
Khẽ nâng cằm cô, Minh Đàn nhếch môi ra lệnh.
"... Sẽ bị chật đó."
Dù không biết tại sao vợ đột nhiên có đề nghị này, Cố Phỉ vẫn lấy điện thoại gọi cho dì Tôn để hỏi thăm.
Nghe vậy, Minh Đàn không đồng tình.
"Ghi lại kiểu dáng đi, đặt may bộ mới."
"..."
Cố Phỉ ngoan ngoãn gật đầu, đồng thời nối máy với dì Tôn.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Cố Phỉ mới ngước mắt nhìn Minh Đàn vẫn đang đè trên người mình.
"Bác sĩ Minh. Quần áo vẫn để ở nhà cũ."
Thản nhiên gật đầu, Minh Đàn vươn tay ném chiếc điện thoại sang một bên, lại nghiêng người lấy gói khăn ướt trên bảng điều khiển giúp cô lau đầu ngón tay.
"Đói không?"
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt tía tai, vừa lắc đầu vừa gật đầu.
Cô không rõ vợ đang hỏi "đói" ở chỗ nào.
Dù sao thì bụng cũng không đói.
Nhếch môi cười, khi bật chức năng chống nhìn trộm của cửa sổ xe, Minh Đàn như nhớ ra điều gì đó mà nhìn Cố Phỉ.
"Miếng bánh ngọt đó để trong tủ lạnh có bị hỏng không?"
"... Không đâu ạ, dù có hỏng thì em có thể làm cái mới cho bác sĩ Minh ăn mà."
Không kìm được mà cong mắt cười, Cố Phỉ cất giọng nói, rồi nhẹ nhàng hôn nàng.
......
Khi hai người về đến nhà cũ, dì Tôn đã tìm đồ ra và đóng gói xong xuôi.
"Dì cứ tưởng hai đứa trưa nay là về rồi chứ, sao mà muộn thế này, đã ăn cơm chưa?"
Dì Tôn vừa đón hai người vào phòng khách, vừa hiền hậu hỏi.
Cố Phỉ liếc nhìn Minh Đàn đang giữ vẻ mặt nghiêm túc bên cạnh, đỏ mặt lắc đầu.
"Vẫn chưa ạ."
Cô thì no rồi, chứ vợ thì vẫn còn đói.
Nhận ra ánh mắt của cô, Minh Đàn vẫn bình thản ung dung, chỉ mỉm cười ôn hòa nhìn dì Tôn.
"Con muốn học nấu ăn với dì ạ."
"Tốt quá, vừa hay trưa nay dì có chuẩn bị mấy món mà chưa kịp xào."
Dì Tôn hớn hở kéo Minh Đàn vào bếp.
Trưa nay bà nhận được điện thoại của Cố Phỉ, cứ ngỡ hai đứa sẽ về ăn trưa, ai ngờ chuẩn bị xong xuôi mà chẳng thấy bóng dáng đâu.
Nhà hiện tại chỉ có bà và Tôn Thính Hàm, cũng không ăn được bao nhiêu, nên đã cất bớt đồ vào tủ lạnh.
Thấy Minh Đàn đã xắn tay áo bắt đầu rửa tay, nghiêm túc chuẩn bị, Cố Phỉ không kìm được mà mỉm cười.
Vợ cô bây giờ không xem công thức nữa, chuyển thẳng sang học thực tế luôn rồi.
Tôn Thính Hàm đi ra ngoài rót nước uống, nghe thấy tiếng động liền ló đầu nhìn vào bếp, sau đó đi tới bên cạnh Cố Phỉ.
"Chị, chị qua đây một chút."
"Có chuyện gì vậy?"
Cố Phỉ hơi thắc mắc, đi theo Tôn Thính Hàm vào phòng.
"Chị, có phải chị và chị dâu đã có con rồi không?"
Cửa phòng vừa đóng lại, Cố Phỉ đã nghe thấy câu hỏi của Tôn Thính Hàm.
"... Em lại tung tin đồn nhảm về chị đấy à?"
Cảnh tượng lần trước bị ép uống thuốc bổ vẫn còn mới nguyên, Cố Phỉ hơi nheo mắt nhìn em gái.
"Em nhìn từ đâu ra mà bảo bọn chị có con?"
"... Chị Hứa nói với em mà."
Tôn Thính Hàm lí nhí đáp.
"Chị ấy bảo nhìn thấy chị và chị dâu đi mua sữa bột..."
"..."
Cố Phỉ có chút cạn lời, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem lần sau ra ngoài mình có nên đội nón và khẩu trang các thứ giống vợ hay không.
"Sữa bột là để chị dùng làm bánh kem."
Cô bình thản đáp lại.
"Sữa bột trẻ em cũng làm được bánh kem sao?"
Tôn Thính Hàm nửa tin nửa ngờ.
"... Đương nhiên."
Cố Phỉ thản nhiên gật đầu.
"Cho thêm nhiều đường là được."
Nhìn sắc mặt của cô, Tôn Thính Hàm bĩu môi.
"Chị dâu của em là một đại minh tinh tự giữ kỷ luật biết bao nhiêu năm, chị lại cho chị ấy ăn bánh kem nhiều đường?"
"..."
Cố Phỉ vừa định biện bạch thì nghe Tôn Thính Hàm bắt đầu phân tích một cách hợp tình hợp lý.
"Cuối tháng là sinh nhật chị dâu em rồi, đừng bảo cái bánh đó chị không làm cho chị ấy nhé."
"..."
Cố Phỉ bị chặn họng không nói được lời nào.
"Fan cứng đấy nhé."
Tôn Thính Hàm hừ một tiếng, chống nạnh đi tới đi lui trước mặt cô.
"Đừng giấu em nữa chị ơi, hộp sữa bột đó... thực ra là chị muốn uống đúng không?"
"... Sao mà nhìn ra được thế?"
Cố Phỉ chớp chớp mắt, thực sự không biết hình tượng "b**n th**" của mình bị truyền ra ngoài từ bao giờ.
"Trước đây em nghe mẹ em bảo, mỗi lần chị đưa chị dâu về đều đổi tên cho chị ấy, nào là Tiểu Tống, Tiểu Bùi, có lần còn bắt chị ấy mang họ Cố của chị nữa..."
Tôn Thính Hàm phân tích đâu ra đấy.
"Tình thú giữa vợ vợ với nhau thôi."
Cố Phỉ không phản bác, chỉ có vành tai là ẩn hiện sắc hồng.
"Ồ... Vậy là chị thừa nhận chị chưa bao giờ tìm người thế thân đúng không?"
Tôn Thính Hàm cười híp mắt nhìn cô.
Đuôi mày khẽ nhướng, Cố Phỉ không ngờ đây mới là trọng điểm của em gái.
"Đây cũng là Thư ký Hứa nói với em à?"
Gật đầu thừa nhận, Tôn Thính Hàm có chút nịnh nọt cười với cô.
"Chị, chị đừng trách chị Hứa nhé... Chị ấy chỉ là không thể chấp nhận được việc, người trực tiếp lãnh đạo mình lại là một tra nữ lăng nhăng thôi."
"... Ừm."
Cố Phỉ bực mình đáp một tiếng, dù sao lời cũng là do cô nói ra, đương nhiên sớm đã chuẩn bị tâm lý bị đồn thổi.
"Hì hì, em biết ngay chị gái của em không phải hạng người đó mà."
Tôn Thính Hàm đắc ý cười với cô.
Ngay từ lúc Thư ký Hứa nhắn tin thăm dò, Tôn Thính Hàm đã cảm thấy có gì đó không đúng rồi. Trong cái nhà này, nếu cô là người hiểu Cố Phỉ thứ hai, thì mẹ cô chắc chắn đứng thứ nhất.
Tất nhiên, bây giờ có thêm chị dâu, về độ thân mật thì cô và mẹ có lẽ phải xếp sau một chút.
Nhưng riêng về chuyện Cố Phỉ có thể trở thành tra nữ hay không, Tôn Thính Hàm vẫn giữ ý kiến hoàn toàn thống nhất với mẹ mình.
Chắc chắn là chuyện bịa đặt rồi.
Chị gái cô cùng lắm chỉ là có chút sở thích hơi lạ lùng trong tình yêu thôi, tuyệt đối không phải loại phụ nữ xấu xa thích dạo chơi bên lề đạo đức đâu.
Nhìn Tôn Thính Hàm đang tràn đầy tin tưởng mình, Cố Phỉ không kìm được mà cúi đầu cười thầm.
Nhất thời cô cũng không phân biệt nổi giữa việc làm một "tra nữ" thích tìm người thế thân, hay là làm một "b**n th**" có sở thích ác quỷ, thì cái nào tốt hơn nữa?
***
Đến giờ cơm, trên bàn đã bày sẵn ba món ăn đủ sắc đủ vị.
Minh Đàn đưa đũa cho Cố Phỉ, ra hiệu bảo cô nếm thử.
Cố Phỉ gắp một miếng thịt bò, chậm rãi nhai kỹ.
"Bác sĩ Minh, tay nghề của chị tốt thật đấy, đây là món bò xào ngon nhất em từng được ăn."
"..."
Liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn cũng tự nếm thử một miếng, động tác nhai khựng lại.
"Em nuốt xuống rồi à?"
"... Nuốt rồi ạ."
Cố Phỉ còn lùa thêm hai miếng cơm vào miệng.
"Nhai thêm vài cái là nuốt được mà, bác sĩ Minh."
Biết vợ xào thịt bò bị quá tay, Cố Phỉ nhẹ giọng an ủi nàng.
"Lần sau chúng ta làm món cá đi, món đó xào kiểu gì cũng cắn được."
"..."
Minh Đàn dời đĩa cá hấp trên bàn đến trước mặt cô.
"Thử đi."
Nàng hơi hất cằm ra hiệu.
Cố Phỉ gắp một miếng đưa vào miệng, nụ cười không đổi.
"Ngon ạ."
Nói đoạn, cô lại nhét thêm một miếng cơm nữa.
Minh Đàn nhìn cô với ánh mắt đầy hoài nghi, chính mình cũng nếm thử một miếng.
Chỉ là cá vừa đưa đến bên môi, nàng đã ngửi thấy một mùi tanh nồng.
"..."
Nàng dời món rau xào cuối cùng vào vị trí chính giữa.
"Ăn cái này đi."
Lần này Cố Phỉ không dám nói gì nữa, ngoan ngoãn chỉ gắp rau xào mà ăn.
Không ngờ lần này mới thực sự là niềm vui bất ngờ.
"Bác sĩ Minh, món này thực sự rất ngon, em biết ngay tay nghề của chị nhất định sẽ rất tốt mà."
Cô khen ngợi với đôi mắt sáng lấp lánh.
"... Món này dì Tôn làm đấy."
Minh Đàn vô cảm nhìn cô.
Dì Tôn vừa xào xong đĩa rau này liền đi vệ sinh, Minh Đàn bị buộc phải tiếp quản trọng trách đầu bếp chính, kết quả là thảm bại.
"..."
Cố Phỉ hoàn toàn không dám nói tiếp nữa.
Sau khi rời khỏi nhà cũ, Minh Đàn trực tiếp lái xe đưa Cố Phỉ đến một cửa hàng may mặc thủ công để đặt may bộ đồng phục mới.
Kích cỡ của bộ đồng phục cũ đúng là nhỏ thật, nhưng Minh Đàn đã nhìn thấy, thì sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Ngoài ra, nàng còn đặt thêm một bộ sườn xám.
Đối diện với cái nhìn thắc mắc của Cố Phỉ, Minh Đàn vừa nghiêng người để thợ đo kích thước cho mình, vừa khẽ nhếch môi.
"Chỉ có Cố Y mới được mặc sao? Tôi không được mặc à?"
"... Được chứ ạ."
Cố Phỉ tràn đầy bản năng sinh tồn mà gật đầu lia lịa.
Cô chỉ hơi rối rắm chút thôi, là cô đoán sai rồi, hay là ký ức của vợ cô thực sự đang hòa nhập lại làm một...
Chập tối, Cố Phỉ bưng phần bánh kem nhỏ đầu tiên mà mình làm xong đến trước mặt Minh Đàn, bên cạnh còn kèm theo món sữa tươi chiên đã làm hồi sáng.
Minh Đàn đang điều chế dược liệu liếc nhìn hai phần tráng miệng trên đĩa, khóe môi khẽ nhếch lên một chút khó nhận ra, nàng đi rửa tay rồi mới ngồi xuống chậm rãi thưởng thức.
"Vị thế nào ạ? Bác sĩ Minh, có hợp khẩu vị của chị không?"
Cố Phỉ chống cằm ngồi ở vị trí đối diện, nhìn nàng chằm chằm đầy mong chờ.
"Cũng được."
Nếm thử mỗi loại một miếng, Minh Đàn thản nhiên nhận xét, nhưng tay lại rất thành thật mà múc thêm một muỗng nữa đưa vào miệng.
Cố Phỉ không kìm được mà cong môi, ướm lời.
"Bác sĩ Minh, sinh nhật của chị có phải vào tháng Tư không?"
Cố Y từng kể với cô rằng, ngày đầu tiên hai người gặp nhau chính là sinh nhật cô ấy. Mà hôm nay Minh Đàn cũng nói lần đầu gặp nhau là ở khách sạn đó, Cố Phỉ hợp lý suy đoán rằng Cố Y và Minh Đàn đã xuất hiện cùng lúc.
Lớp kem khoai môn tan ra trong khoang miệng, Minh Đàn ngước mắt nhìn cô một cái, không trực tiếp trả lời câu hỏi này mà chỉ khẽ nhếch môi.
"Có phải em thích Cố Y hơn không?"
"... Không phải..."
Cố Phỉ ngồi ngay ngắn lắc đầu lia lịa. Đều là cùng một người, không tồn tại sự so sánh nào cả.
Nghe vậy Minh Đàn thản nhiên gật đầu, tiếp tục ăn món đồ ngọt trong tay.
"Có phải cũng không sao, tôi sẽ không ghen đâu."
Cố Phỉ không dám nói gì.
Vợ mình mà mình còn không hiểu sao?
Lần trước lúc cô còn đang tưởng là nàng không ghen, thì cái danh "tra nữ" của cô đã vang xa khắp chốn rồi.
***
Sau bữa tối, bộ đồng phục đặt may lấy gấp đã được gửi chuyển phát nhanh tới. Cố Phỉ ký nhận bưu phẩm ở cửa, Minh Đàn vẫn đang thu dọn dược liệu, Cố Phỉ không làm phiền nàng mà cầm quần áo vào phòng ngủ.
Ướm thử trước gương, bộ đồ rất vừa vặn, cửa hàng vì muốn khôi phục nguyên mẫu 1:1 nên còn thêu cả cái tên bằng chỉ bạc trên áo khoác ngoài.
Xem đồng hồ một chút, Cố Phỉ bỏ quần áo vào máy giặt.
Đến khi Minh Đàn làm xong việc bước ra từ đại sảnh, bộ quần áo kia đang phất phơ theo gió đêm ngoài sân.
"..."
Minh Đàn vốn còn đang rất mong chờ đêm nay, nàng từ từ thở ra một ngụm khí bực dọc.
Nàng tiến lại gần sờ thử, quần áo vẫn còn ướt. Chắc là vì không nghĩ sẽ cần dùng gấp nên Cố Phỉ không dùng máy sấy mà chọn để khô tự nhiên.
Minh Đàn thu tay lại, quay người về phòng ngủ.
Cố Phỉ đang ngồi bên giường đọc sách, thấy nàng về còn chưa kịp mở lời đã bị Minh Đàn hôn lấy đôi môi.
"Bác sĩ Minh......"
Cố Phỉ hai ngày nay luôn bị vợ đột kích, tuy đã quen nhưng tâm lý vẫn không tránh khỏi thẹn thùng.
Nhất là khi nhận thấy Minh Đàn muốn "vào thẳng vấn đề", mặt Cố Phỉ đỏ bừng ngay tức khắc.
"Bác sĩ Minh, đợi đã đợi đã..."
Cố Phỉ có chút không theo kịp nhịp độ của vợ.
Cúi mắt nhìn cô, Minh Đàn nhếch môi.
"Ngày mai vốn có một món quà muốn tặng em, nhưng tối nay em làm tôi không thoải mái chút nào, cho nên..."
Đuôi mắt nàng hơi ửng hồng, khẽ cắn vào khóe môi Cố Phỉ một cái.
"Vừa nãy ai bảo chậm một chút cơ?"
"... Em sợ chậm một chút thì chị sẽ càng không thoải mái."
Cố Phỉ cong mắt, có chút nịnh nọt mà chớp chớp mắt, lại không kìm được ý cười mà hôn nhẹ lên cổ nàng.
"Bác sĩ Minh, chẳng phải chị bảo chị sẽ không ghen sao?"
Minh Đàn mím môi không nói, chỉ đưa tay tìm đến cổ áo cô.
Cố Phỉ đỏ mặt cầu xin.
"Em sai rồi, em sai rồi, bác sĩ Minh, đều là do em chọc chị không vui..."
Minh Đàn nới lỏng lòng bàn tay, quay người vòng tay ra sau hông cô.
"Chịu phạt thì nhào nặn chỗ này tốt hơn, đúng không?"
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt nhắm mắt lại.
Tay thì vẫn ngoan ngoãn phục vụ.
"Bác sĩ Minh, món quà ngày mai..."
Nghe vậy Minh Đàn khẽ nhếch môi, bóp nhẹ vào hông cô một cái.
"Tôi cứ tưởng là em không muốn mà."
"Em muốn."
Vành tai nóng bừng, Cố Phỉ mở mắt nhìn nàng.
"Chị đều đã ăn bánh kem em làm rồi, bác sĩ Minh, nên có qua có lại chứ..."
Thấy Minh Đàn không chút lay chuyển, Cố Phỉ bắt đầu rúc vào lòng nàng, nũng nịu hôn nhẹ.
"Không phải bây giờ em cũng đang ăn bánh của tôi sao?"
Minh Đàn nhướng mày nhìn cô.
"... Cái đó không giống nhau."
Cố Phỉ đỏ mặt tía tai, ngẩng đầu lên từ ngực nàng.
"Thế sao?"
Minh Đàn đưa tay lau đi vệt ẩm ướt bên môi cô.
"Không ngọt à?"
"Hay là không mềm?"
"..."
Cố Phỉ bị chặn họng nói không nên lời.
"Em chỉ làm cho tôi một cái bánh kem nhỏ, tôi đã trả lại cho em hẳn hai cái rồi."
Minh Đàn vẫn đang tính toán chi li cái gọi là "có qua có lại" đó.
"..."
Cố Phỉ nhìn xuống, mặt dần đỏ lựng.
Cô nhận thua, "bánh kem nhỏ" của bác sĩ Minh mới là loại bánh kem ngon nhất trên đời.