Chương 88 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Khi trở về Kinh Châu, Cố Phỉ được Minh Đàn đưa thẳng đến bệnh viện để tái khám. Trong lúc bác sĩ kiểm tra tình trạng phục hồi của cô, Minh Đàn cũng đứng một bên quan sát.

Nàng không nói một lời, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm đến đáng sợ.

Kẻ gần nhất dám làm tổn thương Cố Phỉ trước mặt nàng là Chu Bằng, đã bị nàng bẻ gãy tay.

Kẻ trước đó nữa là Tần Linh.

Đã bị nàng đâm một dao ngay ngực.

Đáng lẽ nàng đã phải chết cùng Tần Linh rồi, chính Cố Phỉ đã ôm lấy nàng, cầm lấy con dao dính máu của mẹ nàng vào tay mình.

"Lát nữa cảnh sát tới, chị đừng nói gì cả... Chị ơi, chị chỉ giúp em cởi dây thừng thôi, là em đã dùng dao giết bà ta... Em là phòng vệ chính đáng... Em sẽ không sao đâu, chị ơi, chị có nghe em nói không..."

Minh Đàn nghe thấy, nhưng nàng không muốn như vậy. Nàng xuất hiện trên đời này là để kết thúc tất cả mọi thứ.

Thế nhưng, tại sao khi cơ thể đang rơi tự do từ tòa nhà cao tầng xuống, vẫn có một bàn tay nắm chặt lấy nàng không buông?

Cố Phỉ nằm bò trên tòa nhà bỏ hoang đó, nắm chặt lấy lòng bàn tay nàng.

Nàng có thể thấy sự hoảng loạn trên gương mặt Cố Phỉ, thấy những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống, thấy cổ tay gầy guộc của cô bị ma sát đến rướm máu.

Cứ thế này, em ấy cũng sẽ chết mất.

Nhìn cơ thể Cố Phỉ đang dần bị kéo xuống do trọng lực, Minh Đàn thầm nghĩ.

Tại sao phải hy sinh cả tính mạng vì nàng chứ?

Khẽ nhếch môi, Minh Đàn đưa bàn tay còn lại lên, định gỡ bàn tay đang nắm chặt của hai người ra.

Thế nhưng, liệu nàng có thành công gỡ ra hay không, liệu Cố Phỉ có còn sống, và chuyện gì đã xảy ra sau đó, Minh Đàn đều không còn biết thêm gì nữa.

Khi nàng tỉnh lại trong cơ thể này một lần nữa, thời gian đã trôi qua tròn một năm kể từ ngày đó.

Tại cổng trường của Cố Phỉ, Minh Đàn đứng đó, lặng lẽ nhìn Cố Phỉ lướt qua bên cạnh mình.

Hóa ra em ấy vẫn còn đây, tất cả chúng ta đều vẫn còn đây.

Thật tốt.

"Bác sĩ Minh, bác sĩ Minh... Vợ ơi..."

Làm xong kiểm tra, Cố Phỉ nắm lấy đầu ngón tay Minh Đàn khẽ lắc lắc. Vợ cô đã đứng đờ người ở đây được một lúc lâu rồi, Cố Phỉ đang tự hỏi có phải tối qua mình đã chọc nàng giận quá mức rồi không.

Dù sao thì kể từ khi cô nói xong món quà sinh nhật định tặng tối qua, Minh Đàn không thèm nói chuyện với cô một câu nào nữa. Thậm chí, không biết có phải để trả đũa hay không, sáng sớm nay Minh Đàn đã ra ngoài mua cho cô một món quà.

Một cái bình sữa màu hồng.

Bên trong thậm chí còn tâm lý pha sẵn một bình sữa ấm.

Sáng nay khi thức dậy rồi thấy thứ đó đặt ở đầu giường, cả người Cố Phỉ đã thẹn đến mức đầu như bốc khói.

Vậy mà lúc ăn sáng, Minh Đàn còn cố ý đặt bình sữa đó trước mặt cô, gương mặt lạnh lùng khẽ hất cằm ra hiệu, ý tứ trong mắt không cần nói cũng hiểu.

Dù Cố Phỉ luôn nghe lời vợ, nhưng lần này cô thực sự không dễ dàng thỏa hiệp như vậy.

Thế là cái bình sữa đó được Minh Đàn mang từ Vân Châu về tận Kinh Châu, hiện tại vẫn còn để trên xe.

Cứ nghĩ đến đây là Cố Phỉ lại ngượng ngùng khôn tả, nhưng thấy vợ cứ mãi không chịu nói chuyện với mình, cô lại mủi lòng. Hay là lát nữa uống quách bình sữa đó cho rồi?

***

Trên đường từ bệnh viện về nhà, Cố Phỉ cầm bình sữa ngắm nghía nửa ngày. Nhìn Minh Đàn bên cạnh vẫn giữ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, vành tai Cố Phỉ ửng đỏ, cô mím môi, đưa tay ấn nút hạ vách ngăn ở giữa xuống. Cho đến khi tầm nhìn trước sau của xe bị ngăn cách, Cố Phỉ mới đỏ mặt ngậm lấy n*m v*.

Cô uống một cách lặng lẽ và thẹn thùng, trong đầu chỉ nghĩ đến việc uống thật nhanh cho hết để dỗ dành vợ vui lên. Thế nhưng, khi cô uống xong, lắc nhẹ cái bình không trước mặt Minh Đàn, nàng lại nhìn cô và khẽ nhếch môi.

"Ngon không?"

Cố Phỉ cẩn thận quan sát sắc mặt của vợ, chần chừ gật đầu.

"Vậy sau này phải uống mỗi ngày nhé."

Nói xong, Minh Đàn thong thả nhét cái n*m v* đó vào miệng cô một lần nữa.

"..."

Cố Phỉ theo bản năng ngậm lấy, nhìn ý cười dưới đáy mắt Minh Đàn, sau khi phản ứng lại, cô sà vào lòng nàng, nhỏ giọng lên tiếng đầy thẹn thùng

"Em không uống cái đó đâu, chỉ muốn cái này thôi."

Khẽ nhếch môi, Minh Đàn x** n*n sau gáy cô, đôi mắt hơi híp lại, bắt đầu suy tính xem nên làm thế nào để thỏa mãn nguyện vọng của Cố Phỉ.

Bởi lẽ, hiện tại nàng thực sự chẳng có "thứ đó" cho cô uống.

......

Chiếc xe dừng lại trước cửa y quán. Nhờ Cố Phỉ đã thông báo cho người đến dọn dẹp từ tối qua, nên dù đã mấy tháng rồi không ghé qua, bên trong y quán vẫn sạch sẽ không một hạt bụi.

Thư ký Trần đã đợi sẵn ở cửa cùng với tập tài liệu khẩn cấp cần xử lý. Khi thấy Cố Phỉ được Minh Đàn đẩy xuống xe, cô cũng kịp thời tiến lên, cân nhắc mở lời.

"Chủ tịch Cố, vừa nãy tôi có tiện tay tra cứu một chút, y quán này không hề có tên trong hồ sơ đăng ký tại địa phương, thuộc dạng cơ sở 'ba không'. Nếu Chủ tịch định tiếp nhận điều trị tại đây... tôi không khuyến khích cô làm vậy."

Nói đoạn, cô còn liếc nhìn Minh Đàn đang đứng bên cạnh, dường như hy vọng vị phu nhân tương lai của Chủ tịch sẽ khuyên nhủ Cố Phỉ một chút.

"..."

Minh Đàn hoàn toàn ngó lơ ánh mắt của cô, gương mặt lạnh lùng cầm chìa khóa đi mở cửa.

"...Cô vất vả rồi."

Nhìn bóng lưng toát ra vẻ lạnh nhạt của vợ, Cố Phỉ nén cười đáp lại.

"Nhưng y thuật của bác sĩ ở đây thực sự rất tốt."

"...Thôi được."

Nở một nụ cười lịch sự, Thư ký Trần đi theo sau hai người vào bên trong y quán.

Cô vừa mới hỏi thăm hàng xóm ở con phố bên cạnh, y quán này từ khi treo biển mấy năm trước đến nay, gần như chưa bao giờ mở cửa, ngày thường đến một bóng người cũng không thấy...

Cũng không biết rốt cuộc Chủ tịch Cố quen biết vị bác sĩ "ba không" này ở đâu? Hay là, người giàu đến một mức độ nhất định thì đều có xu hướng tin vào những "cao nhân thế ngoại" kiểu này... 

Vừa thầm cảm thán trong lòng, Thư ký Trần vừa đặt tập tài liệu lên bàn trà cạnh Cố Phỉ.

"Đây đều là những thứ cần được Chủ tịch xem qua và ký tên sớm."

"Được."

Cố Phỉ xử lý văn kiện ở bên này, Minh Đàn cũng đi vào sảnh trong và tìm cuốn sách mình muốn xem, rồi tựa bên cửa sổ bắt đầu đọc.

Hai người không ai làm phiền ai, khiến Thư ký Trần nhất thời nhàn rỗi bỗng thấy mình hơi thừa thãi.

Theo bản năng quan sát xung quanh một vòng, Thư ký Trần vẫn thắc mắc vị bác sĩ "y thuật tốt" kia đang ở đâu, nhưng chưa kịp đứng dậy đi tìm thì đã bị Cố Phỉ giao cho một công việc đột xuất.

"Phiền cô đi mua giúp tôi mấy cuộn len và các dụng cụ cần thiết để đan khăn quàng cổ nhé."

Nhớ lại hướng dẫn đã xem, Cố Phỉ mở điện thoại lên nhìn.

"Lấy loại len sợi to bằng lông dê, màu trắng sữa và màu kaki, còn có màu xám nhạt, xanh sương mù, màu nâu nhạt..."

Thư ký Trần thể hiện sự chuyên nghiệp bằng cách bắt đầu ghi chú vào bản ghi nhớ.

Đến khi cô từ trung tâm thương mại quay lại, Cố Phỉ cũng đã xử lý xong công việc, một xấp tài liệu được xếp ngay ngắn trên bàn.

"Cảm ơn cô."

Nhận lấy túi đồ lớn từ tay thư ký, Cố Phỉ mỉm cười.

"Cô có muốn ở lại dùng bữa trưa luôn không? Tôi vừa đặt đồ ăn rồi."

"Dạ thôi ạ."

Đã có hẹn ăn trưa với bạn gái, Thư ký Trần kiên quyết lắc đầu, ôm lấy tài liệu chuẩn bị rời đi.

Nhưng trước khi đi, cô vẫn do dự nhắc nhở Cố Phỉ.

"Chủ tịch đan khăn chắc là để tặng quà đúng không ạ?"

"Đúng vậy."

Cố Phỉ gật đầu.

"Vậy tôi khuyên Chủ tịch nên tránh mặt cô Tần rồi hãy hoàn thành việc này."

Thư ký Trần lén ra hiệu về phía Minh Đàn vẫn đang đọc sách bên cửa sổ, cho rằng Cố Phỉ là người lần đầu yêu đương nên thiếu kinh nghiệm.

"Sự bất ngờ đôi khi cũng là một phần của món quà."

Cố Phỉ há miệng định nói mình đã làm mất sự bất ngờ từ tối qua rồi, nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị Minh Đàn từ sảnh trong đi tới ngắt lời.

"Cô ấy không tặng cho tôi."

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Thư ký Trần, Minh Đàn tùy tay lấy một cuộn len từ chiếc túi giấy đầy ắp ra.

"Cho nên không tính là bất ngờ."

"... Tôi xin phép đi trước ạ."

Cảm thấy mình vừa nghe được một bí mật động trời, Thư ký Trần nhanh chóng quay lưng đi.

Vừa đi, cô vừa thầm cảm thán trong lòng.

Hóa ra suy đoán trước đó của bạn gái cô là đúng, Chủ tịch Cố quả là một "tra nữ" đứng núi này trông núi nọ, một mặt thì mập mờ với Thư ký Bùi bí ẩn kia, một mặt lại treo cô Tần lơ lửng.

Còn ở trong đại sảnh, Cố Phỉ vốn đã quen với cảnh này chỉ hít sâu một hơi, sau đó cong môi nhẹ nhàng lấy lại cuộn len màu nâu nhạt từ tay Minh Đàn.

"Bác sĩ Minh, giờ chị có bận không?"

"Sao vậy?"

Đứng yên tại chỗ với gương mặt thản nhiên, Minh Đàn nhìn cô một cái, nàng nghĩ Cố Phỉ muốn đi vệ sinh hoặc có việc gì khác cần nàng giúp.

"Chị có thể giúp em quấn sợi được không, em muốn bắt đầu đan ngay bây giờ."

"...Tôi rất bận."

Minh Đàn vẻ mặt lạnh lùng quay người, định trở lại bên cửa sổ đọc sách.

Mím môi cười thầm, Cố Phỉ nắm lấy cổ tay nàng làm nũng.

"Nhưng không có người giúp thì em sẽ đan chậm lắm, đây là lần đầu tiên em đan khăn quàng cổ mà..."

"..."

Đôi mày khẽ nhíu lại, Minh Đàn quay đầu nhìn cô.

"Được không ạ?"

Cố Phỉ tiếp tục hỏi với nụ cười dịu dàng.

"... Được."

Cầm theo cuốn sách đang đọc dở, Minh Đàn ngồi xuống vị trí đối diện Cố Phỉ, một tay cầm sách, một tay giữ cuộn len, thỉnh thoảng cử động theo chỉ dẫn của cô.

Mặc dù miệng Cố Phỉ nói là lần đầu đan, nhưng theo quan sát của Minh Đàn, cô rõ ràng rất thành thạo.

Đến khi bữa trưa được đưa tới, Cố Phỉ đã đan được một phần ba chiều dài.

"..."

Nhìn chiếc khăn bán thành phẩm đó, Minh Đàn mím môi định nói gì đó nhưng lại nhịn xuống.

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, Minh Đàn đọc xong một cuốn sách, Cố Phỉ cũng đan xong một chiếc khăn quàng.

"Bác sĩ Minh, chị nghĩ món quà này vợ em có thích không?"

"... Ừm."

Thản nhiên nhìn chằm chằm vào trang sách đã lâu không lật, Minh Đàn tùy ý đáp một tiếng.

"Em tặng gì cô ta cũng thích cả."

Dù trong lòng không mấy dễ chịu, nhưng Minh Đàn cũng không cố ý đả kích Cố Phỉ trong chuyện này.

Nghe vậy, Cố Phỉ xoay xe lăn lại gần nàng hơn một chút.

"Nhưng Thanh Vi hình như không thích màu này lắm, chắc em phải đan lại cái khác rồi."

"Thế à?"

Đuôi mày theo bản năng hơi nhướng lên, Minh Đàn vẫn ngồi yên không ngẩng đầu, nhưng đầu ngón tay cầm cuốn sách vô thức siết chặt, nhịp tim cũng bất giác đập nhanh hơn.

"Bác sĩ Minh, chị có thích màu này không?"

Xe lăn chạm vào ghế ngồi của Minh Đàn, ở khoảng cách gần trong gang tấc, Cố Phỉ cất giọng có chút đáng thương mà hỏi.

"Chiếc khăn đầu tiên em đan, có thể phiền chị nhận lấy được không?"

Chậm rãi ngước mắt, Minh Đàn nhìn chiếc khăn trông có vẻ rất mềm mại trong tay cô.

"Vẫn chưa vào đông."

"Cũng chẳng phải sinh nhật tôi."

"Một chiếc khăn quàng không tặng đi được."

Nàng nói liền một mạch ba lý do như muốn từ chối, nhưng trước ánh mắt mềm mỏng và đầy khẩn cầu của Cố Phỉ, nàng vẫn "miễn cưỡng" nhận lấy.

"Nhưng màu sắc cũng khá đẹp."

Vừa vặn là màu nàng thích.

"Bác sĩ Minh thật tốt."

Nở nụ cười rạng rỡ, Cố Phỉ ôm lấy eo nàng, hôn lên mặt nàng một cái.

"Ngày mai em còn muốn thử làm bánh kem nữa, bác sĩ Minh, lúc đó chị cũng ở bên em được không?"

"..."

Minh Đàn rũ mắt nhìn cô, gương mặt không chút biểu cảm.

"Để bù đắp, lần này em sẽ làm hương vị mà bác sĩ Minh thích ăn, được không?"

Cố Phỉ như muốn nịnh bợ, bóp nhẹ đầu ngón tay nàng.

"Cầu xin chị đó, bác sĩ Minh."

Khóe môi khẽ nhếch lên một chút không dễ nhận ra, Minh Đàn bế cô đứng dậy.

"Cực chẳng đã."