Đối diện với ánh mắt phức tạp và khó nói của Tô Liêu trong giây lát, Cố Phỉ hít sâu một hơi, cố giữ vẻ mặt bình thản, ôn tồn lên tiếng giải thích.
"Đạo diễn Tô đừng để tâm, vợ tôi nói đùa thôi."
Cô không ngại bị người khác coi là "tra nữ", nhưng Cố Phỉ không muốn vợ mình bị hiểu lầm.
Đặc biệt là trong cái giới giải trí vốn không hề tồn tại bí mật này, một khi tin tức kiểu này truyền ra ngoài, Tần Thanh Vi khó tránh khỏi việc bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
Nghe vậy, Cố Y ngồi bên cạnh thong thả mỉm cười.
"Sao lại là nói đùa? Mấy ngày trước chẳng phải em vẫn còn ở bên cạnh cô giáo Tống gì đó sao?"
"..."
Cố Phỉ cảm thấy vợ mình thực sự đang dồn mình vào đường cùng.
Cô luôn cho rằng, Cố Y với tính cách phóng khoáng và tùy hứng nhất sẽ không để tâm đến các nhân cách khác, bởi lẽ nàng chưa từng thể hiện sự ghen tuông trước mặt Cố Phỉ.
Nhưng giờ đây Cố Phỉ đã hiểu ra, không thể hiện không có nghĩa là không có.
Trong thoáng chốc, Cố Phỉ thậm chí nảy ra ý định muốn quỳ xuống lạy vợ.
Chỉ để cầu xin nàng nói ít lại một chút, chừa lại cho cô một con đường lui trong sự nghiệp.
Thế nhưng, cái trọng điểm mà Tô Liêu đứng bên ngoài cửa sổ chú ý đến rõ ràng lại khác hẳn với những gì Cố Phỉ đang nghĩ.
"Hai người đã kết hôn rồi sao?"
Dù giữa các cặp đôi chưa cưới hay gọi nhau là "vợ" thì cũng rất bình thường, nhưng dựa vào sự hiểu biết của bản thân về Tần Thanh Vi, cộng thêm phong thái "chính cung" chất vấn tính sổ mà Cố Y vừa thể hiện, Tô Liêu vẫn nghiêng về giả thuyết trạng thái của hai người này tuyệt đối không phải quan hệ yêu đương đơn thuần.
Nếu hai người này mới ở bên nhau, dựa theo tính cách của Tần Thanh Vi, khi biết bạn gái mình lăng nhăng bên ngoài, cô ấy chắc chắn sẽ chia tay không chút do dự, chứ không phải chỉ châm chọc vài câu ghen tuông như vừa rồi.
Thông thường, những người làm vậy, một là đã kết hôn và vì con cái mà phải nhẫn nhịn, hai là vì tài sản và lợi ích trong hôn nhân ràng buộc quá sâu, không dễ cắt đứt.
Đối với trường hợp của Tần Thanh Vi, Tô Liêu thiên về giả thuyết thứ hai.
Bởi vì mới vài tháng trước bà ấy còn gặp Tần Thanh Vi, trong thời gian ngắn như vậy không thể nào lòi ra một đứa con được.
Nhìn Tô Liêu hỏi một câu có phần lạ lùng, Cố Phỉ không đáp lời.
Cô chỉ cúi đầu gửi tin nhắn cho Thư ký Trần, dặn bộ phận quan hệ công chúng dạo này phải theo dõi sát sao động thái trên mạng. Tô Liêu có ra ngoài nói bậy hay không thì cô không biết, nhưng Cố Phỉ biết rằng, phàm việc gì cũng phải chuẩn bị sẵn hai phương án.
Nhưng sự im lặng của cô ở trong mắt Tô Liêu lại đồng nghĩa với việc thừa nhận và chột dạ. Tô Liêu lặng lẽ nhìn Cố Y trong xe một cái rồi không nói thêm gì nữa, chỉ che ô quay người rời đi.
Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, Cố Y đã nhận được một tin nhắn từ Tô Liêu.
— —Tôi có quen một luật sư ly hôn hàng đầu trong ngành, khi nào cô cần thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào nhé.
Không nhịn được mà nhếch môi, Cố Y dù cảm thấy buồn cười, nhưng vẫn giữ lễ phép định gửi lời cảm ơn bà ấy, mà chưa kịp phản hồi thì tin nhắn thứ hai của Tô Liêu đã tới.
— —Nhưng nếu cô không muốn ly hôn thì tôi cũng có thể hiểu được. Trong cái giới này, những cuộc hôn nhân hào môn hữu danh vô thực đầy ra đó, chỉ cần cô nghĩ thoáng một chút thì vẫn có thể sống rất thoải mái.
Nhướng mày, Cố Y liếc nhìn Cố Phỉ đang nhỏ giọng gọi điện thoại trao đổi với Thư ký ở bên cạnh, nàng cúi đầu nhắn lại cho Tô Liêu.
— —Lúc nãy chẳng phải đạo diễn Tô vừa khuyên tôi nên tập trung lo cho sự nghiệp sao?
— —Lo sự nghiệp chẳng phải cũng là vì tiền sao?
Tô Liêu trả lời một cách cực kỳ thẳng thắn.
Trước khi hợp tác với Tần Thanh Vi, bà ấy vẫn luôn là vô danh tiểu tốt trong giới. Mãi cho đến khi bộ phim đầu tiên mà hai người hợp tác đoạt được giải thưởng, sự nghiệp của Tô Liêu mới bắt đầu khởi sắc.
Bà ấy dành cho Tần Thanh Vi sự tán thưởng và cả lòng biết ơn, mà nhiều hơn hết, chính là sự trân trọng lẫn nhau của những người cộng sự. Công bằng mà nói, bà ấy tuyệt đối hy vọng Tần Thanh Vi ngày càng phát triển tốt hơn.
Ban đầu, Tô Liêu chỉ lo lắng Tần Thanh Vi vì yêu đương mà bỏ bê sự nghiệp, dù sao hiện tại đang là thời kỳ hoàng kim, ngộ nhỡ sau này bị bỏ rơi thì lại lỡ mất độ tuổi vàng để gây dựng sự nghiệp, vậy thì đúng là mất cả chì lẫn chài.
Nhưng vì giờ đây Tần Thanh Vi đã kết hôn với Cố Phỉ, xem ra dây dưa lợi ích còn khá sâu, đối diện với tình huống như vậy thì lại phải bàn cách khác thôi.
— —Tôi vừa quan sát rồi, cô Cố này nói thật thì ít mà sĩ diện thì nhiều. Nếu cô đã nắm được thóp của cô ta thì thực ra ly hôn hay không cũng chẳng khác gì nhau, tranh thủ giành thêm chút lợi ích cho mình mới thiết thực.
Dừng một chút, Tô Liêu lại dùng một tay cầm điện thoại tiếp tục gõ chữ:
— —Trước khi ly hôn, cứ coi cô ta như một món đồ chơi mát-xa có thể rơi ra tiền vàng là được.
"..."
Cố Y không ngờ lại có người còn nghĩ thoáng hơn cả mình.
— —Nghe có vẻ đạo diễn Tô rất có kinh nghiệm trong chuyện này?
Im lặng một lát, Tô Liêu trả lời không chút gánh nặng.
—c—Tôi và vợ cũ của tôi chính là như thế.
Nếu không thì sao bà ấy lại quen biết luật sư ly hôn chứ?
— — ... Cảm ơn nhé.
Nhìn tấm danh thiếp luật sư mà Tô Liêu đẩy qua với tâm trạng có chút vi diệu, thật ra Cố Y cũng không có suy nghĩ gì, chỉ thuận tay thoát khỏi khung chat của hai người.
Thấy Cố Phỉ bên cạnh đang dựa vào cửa kính xe mà thẫn thờ với gương mặt đầy sầu não, Cố Y mỉm cười, đưa tay nâng cằm cô lên.
"Đang trách chị nói linh tinh sao?"
"Không có ạ."
Cố Phỉ lắc đầu đáp lại.
Trong góc nhìn bệnh tật của vợ cô, chẳng phải cô chính là một tra nữ đang hẹn hò cùng lúc với tận mấy cô bạn gái sao?
Ghen tuông nổi giận cũng là chuyện bình thường.
Cố Phỉ thậm chí còn cảm thấy may mắn, may là các nhân cách của vợ đều yêu mình, nếu không lỡ một ngày nào đó vợ cô vì phát bệnh mà đột nhiên không nhận ra cô hoặc không còn yêu cô nữa, lúc đó Cố Phỉ mới thực sự không có chỗ mà khóc.
"Không giận sao cứ nhíu mày suốt thế?"
Cố Y bế cô đặt ngồi lên đùi mình.
"Chị chỉ là thỉnh thoảng hơi ghen một chút thôi, bé cưng, đừng giận chị có được không?"
"Em thực sự không có giận mà..."
Cố Phỉ đỏ mặt nhìn Cố Y đang cầm lấy bàn tay cô rồi luồn vào dưới vạt áo.
"Ừm, biết em ngoan rồi, nhưng chị đóng phim mệt mỏi cả ngày, muốn em giúp chị mát-xa một chút."
"Ừm."
Nếu không phải ý tứ dụ dỗ dưới đáy mắt Cố Y quá đậm, thì Cố Phỉ đã thực sự tin lời nàng rồi.
"Chị, ngày mai không phải làm việc, em dẫn chị đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng gần đây để thư giãn nhé."
Đuôi mắt ửng đỏ, Cố Y lắc đầu rồi đặt những nụ hôn vụn vặt lên cổ cô.
"Không cần đâu, đi tắm suối nước nóng một mình thì buồn chán lắm."
Dẫn dắt Cố Phỉ cởi bỏ móc cài ở phía sau, Cố Y ôm cô chặt hơn một chút.
"Đợi chân em khỏi hẳn rồi hãy cùng chị đi..."
...
Khi xe dừng lại dưới hầm gửi xe của khách sạn, Cố Phỉ vẫn còn đang vùi đầu trong lòng Cố Y, phần gáy cũng đang được nàng dùng lòng bàn tay x** n*n nhẹ nhàng.
"Chị ơi, thực sự không được mà, tình trạng bị tắc kiểu đó, chỉ khi mang thai mới xuất hiện thôi..."
Vừa mới khiến vợ mình bị sưng đỏ, Cố Phỉ mặt mũi nóng bừng đến không chịu nổi. Lúc nãy Cố Y cứ cầm cuốn sách cô đang đọc, nằng nặc đòi hướng dẫn Cố Phỉ phải cắn thế nào mới có thể xoa dịu tốt hơn.
Cắn nhẹ, Cố Y sẽ bảo cô chắc chắn vẫn còn đang giận; cắn mạnh, Cố Phỉ lại không nỡ...
Nghe vậy, Minh Đàn với khuôn mặt hơi ửng hồng chậm rãi mở mắt. Nàng rũ mắt nhìn tình trạng trước xương quai xanh của mình.
"Có cần mua cho em một cái bình sữa không?"
"..."
Nhận ra giọng điệu của vợ có chút khác biệt, Cố Phỉ từ từ ngẩng đầu.
Hai người nhìn nhau, đối diện với ánh mắt đạm mạc nhưng ẩn chứa ý cười của người trước mặt, Cố Phỉ thẹn thùng mím môi.
"Bác sĩ Minh."
"Em làm thế này là không ăn được đâu."
Chỉnh đốn lại quần áo trên người, Minh Đàn lạnh nhạt lên tiếng. Khi ánh mắt lướt qua đôi chân đang được cố định bằng nẹp của Cố Phỉ, đáy mắt nàng thoáng hiện một tia âm trầm.
"Lại là Chu Bằng và Cố Liễm sao?"
"... Không phải ạ, là tai nạn thôi."
Cố Phỉ nhỏ giọng giải thích.
"Tài xế gây tai nạn đã bị truy cứu trách nhiệm rồi."
"Ừm."
Đáp lại một tiếng với chất giọng hơi dịu lại, Minh Đàn bế cô xuống xe.
"Nếu đây là nơi làm việc của Tần Thanh Vi, tốt nhất em nên xin nghỉ phép với đoàn phim sớm đi, tôi sẽ không thay thế cô ta làm bất cứ việc gì đâu."
Trong lúc bế Cố Phỉ lên lầu, Minh Đàn nhàn nhạt nhắc nhở cô.
"... Dạ vâng, vậy ngày mai chúng ta về Kinh Châu được không?"
Cố Phỉ vừa cầm điện thoại tìm phương thức liên lạc của Tô Liêu, vừa khẽ hỏi.
"Ừm."
Khựng lại một chút, giọng nói của Minh Đàn mang theo vài phần ôn hòa khó nhận ra.
"Về nhà để tôi kiểm tra vết thương ở chân cho em."
"Dạ."
Trái tim Cố Phỉ mềm nhũn đi, cô vùi đầu vào lòng nàng. Lục lọi trong điện thoại một vòng vẫn không thấy liên lạc của Tô Liêu, nghĩ một lát, cô nhìn xuống túi áo khoác của Minh Đàn.
"Bác sĩ Minh, em dùng điện thoại của chị một chút nhé."
"Thoải mái."
Cánh cửa mở ra, Minh Đàn đặt Cố Phỉ xuống ghế sofa ở phòng khách. Lúc ngẩng đầu lên, nàng bị mấy tấm ga trải giường đang bay phất phơ ngoài ban công thu hút sự chú ý.
"...... Em đúng là..."
Chẳng ngoan chút nào.
Minh Đàn im lặng nhìn đôi chân bị thương của Cố Phỉ, khẽ nhíu mày rồi quay người đi vào phòng vệ sinh.
Còn trên sofa, Cố Phỉ vẫn đang xem lại lịch sử trò chuyện trước đó của vợ mình và Tô Liêu. Lướt qua từng tin nhắn, Cố Phỉ dở khóc dở cười.
Cô không đưa ra bất kỳ ý kiến nào về những chiêu trò mà Tô Liêu đề xuất, chỉ nhắn tin báo về việc xin nghỉ phép, sau đó nhanh tay xóa sạch danh thiếp của vị luật sư ly hôn kia khỏi lịch sử trò chuyện.
— —Cái đồ tra nữ đó giận rồi à? Không cho cô đi làm sao?
Ngay khi Cố Phỉ định thoát khỏi khung chat, Tô Liêu cũng đã phản hồi lại.
— —Có cần tôi dẫn người đến giúp một tay không?
Bị chọc tức đến mức bật cười bất lực, Cố Phỉ tiếp tục gõ chữ, trả lời bằng danh nghĩa của vợ.
— —Không cần đâu, chân cô ta gãy rồi, không làm gì được tôi đâu.
— —Đừng nghĩ đơn giản quá, thường thì những người có cơ thể bị tổn thương thì tâm lý ít nhiều đều không lành mạnh đâu. Cô ta thực sự không giam cầm cô chứ?
???
Cố Phỉ cảm thấy cuộc trò chuyện này không thể tiếp tục thêm được nữa.
Nếu một ngày nào đó cô thực sự ly hôn với vợ, Tô Liêu chắc chắn là "công thần số một".
Nghĩ đoạn, cô gửi một tin nhắn thoại cho Tô Liêu.
"Đạo diễn Tô, tôi sẽ đầu tư thêm một khoản nữa cho đoàn phim, cô cứ dẫn các nhân viên khác cùng tận hưởng một kỳ nghỉ dài đi nhé. Yên tâm, nhà đầu tư có tâm lý âm đen tối này tuyệt đối không có ý đồ xấu xa gì đâu."
"..."
Tô Liêu không nhắn lại nữa. Cố Phỉ hừ nhẹ một tiếng, ngẩng lên thì thấy Minh Đàn đang bưng một chậu nước nóng ra, đặt trước mặt cô.
"Cố định nẹp bao lâu rồi?"
Quỳ một gối trước mặt cô, Minh Đàn đưa tay chạm nhẹ vào cổ chân Cố Phỉ.
"Chắc khoảng nửa tháng ạ."
Cố Phỉ nhẩm tính rồi đáp. Thấy Minh Đàn dùng nước nóng rửa chân cho mình, cô hơi đỏ mặt.
"Bác sĩ Minh, sinh nhật của chị là khi nào ạ?"
Hôm nay đã là ngày đầu tiên của tháng Mười, cuối tháng là sinh nhật của vợ cô rồi, Cố Phỉ không chắc mình nên chuẩn bị bao nhiêu phần quà sinh nhật. Hiện tại đã biết sinh nhật của Bùi Dao là vào tháng Hai giống cô; sinh nhật của Cố Y, Cố Phỉ nhớ rõ đó là ngày đầu tiên họ gặp nhau, vào tháng Tư.
Còn sinh nhật của những nhân cách khác, Cố Phỉ vẫn chưa kịp hỏi.
Minh Đàn nhất thời không nói lời nào, nàng dùng khăn ấm lau khô những giọt nước trên chân Cố Phỉ, rồi cẩn thận đặt bàn chân cô lên đùi mình.
Những đầu ngón tay thon dài xoa bóp trên cổ chân và đầu gối cô với lực đạo vừa phải, khiến Cố Phỉ không kìm được sự thoải mái mà khẽ nheo mắt lại.
Nhìn vẻ mặt của cô, Minh Đàn khẽ nhếch môi.
"Tôi không có sinh nhật."
Ngày sinh của nàng chính là ngày Cố Phỉ bị bắt cóc, Minh Đàn thà rằng mình không có ngày sinh nhật nào cả.
Cố Phỉ khẽ mím môi, không nói thêm nữa. Cô nhận ra mình có lẽ đã chạm vào chuyện buồn của vợ.
Mãi cho đến tối khi đi ngủ, Minh Đàn tắt ngọn đèn cuối cùng trong phòng, Cố Phỉ nằm bên cạnh cũng khẽ nhích vào lòng nàng.
Đang định nhắm mắt ngủ, cô lại nghe thấy giọng nói đạm mạc của Minh Đàn vang lên phía trên đầu.
"Em định tặng quà sinh nhật gì cho Tần Thanh Vi?"
Lặng lẽ cảm nhận nhịp tim thuộc về nàng bên tai mình, Cố Phỉ không khỏi cong môi.
"Em có đặt làm một bó hoa tường vi điêu khắc bằng hồng ngọc, sẽ mãi mãi không bao giờ héo tàn. Em còn học làm bánh kem trên mạng nữa... Sắp vào đông rồi, em còn muốn tự tay đan một chiếc khăn quàng cổ..."
Cô cứ thế nói mãi không dứt, nghe như muốn mang cả thế giới này tặng cho Tần Thanh Vi vậy.
Khóe môi Minh Đàn mím lại, nàng nhắm mắt, gương mặt lạnh lùng.
"Buồn ngủ rồi, ngủ thôi."