Chùa Vân Phất nằm ở ngoại ô thành phố Vân Châu, hương hỏa rất thịnh, vừa bước vào cổng chùa đã lập tức cảm nhận được bầu không khí trang nghiêm và túc mục.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương khói đặc trưng. Cố Phỉ lắng nghe tiếng trò chuyện của dòng người qua lại, rồi khẽ liếc nhìn Cố Y, từ lúc vào đây nàng vẫn luôn giữ im lặng. Cô không nhịn được mà cúi đầu nở một nụ cười nhẹ.
Nếu chuyện này thực sự cần đến sự thành tâm, Cố Phỉ dám khẳng định, tấm lòng của vợ cô chắc chắn rất thành kính.
Mãi đến khi sắp vào điện chính, Cố Y mới một mình đi thỉnh hương, để Cố Phỉ ở ngoài điện đợi mình.
Thực ra Cố Phỉ cũng muốn vào trong, nhưng hiện tại cô ngay cả đứng cũng không đứng nổi, chỉ có thể ngồi trên xe lăn nhìn theo bóng lưng Cố Y.
Ánh mặt trời nghiêng nghiêng hắt từ ngoài điện vào, bao phủ quanh người nàng một vầng sáng dịu nhẹ.
Cố Phỉ lặng lẽ ngắm nhìn, rồi cũng khẽ rũ mi mắt, nhắm mắt lại.
Khi thực tại trở nên bất lực, con người ta chỉ còn biết cầu xin thần linh.
Cố Phỉ không biết bệnh của vợ có thể chữa khỏi hay không, cô chỉ hy vọng nàng có thể luôn bình an và vui vẻ.
Thực ra, kể từ sau khi tỉnh dậy từ vụ tai nạn, tâm thế của cô đã âm thầm vô thức thay đổi.
Trước kia, Cố Phỉ luôn muốn ở bên cạnh giúp Tần Thanh Vi chữa khỏi bệnh, cảm thấy chỉ có như vậy thì vợ mình mới khỏe mạnh bình an.
Nhưng khi nhớ lại những ký ức đã mất, cô mới thực sự có thể đồng cảm tại sao vợ cô lại khẳng định chắc chắn rằng không muốn điều trị.
Đối với một số ký ức đau thương, lãng quên chính là cách xử lý tốt nhất.
Vụ bắt cóc năm xưa, Cố Phỉ của tuổi hai mươi lăm hiện tại đã có thể thản nhiên đối mặt.
Nhưng Cố Phỉ mười hai tuổi năm đó, thì không thể.
Vì vậy, cô đã chọn cách lãng quên.
Quên đi Tần Linh, quên Tằng Kiều, quên Quý Mâu.
Và cũng quên luôn cả Tần Thanh Vi, người đã luôn nỗ lực bảo vệ cô.
Nỗi đau của cô có thể được quên đi, nhưng nỗi đau của Tần Thanh Vi thì lại phải ghi nhớ mãi mãi.
Vì vậy, nàng đã huyễn hoặc ra nhiều nhân cách khác nhau để cùng mình gánh vác.
Chia nỗi đau thành nhiều phần, có lẽ, sẽ không còn thấy đắng cay đến thế.
Nhìn rõ hiện thực thế này, Cố Phỉ đau lòng đến mức rệu rã, cô không biết bây giờ phải làm thế nào mới đúng.
Rốt cuộc phải làm như thế nào mới là cách tốt nhất với Tần Thanh Vi?
Khi Cố Y bước ra, nàng thấy Cố Phỉ đang lặng lẽ nhìn về phía trước thẫn thờ, hốc mắt còn đỏ lên một cách lạ kỳ.
Cố Y nhếch môi cười, không hỏi cô đang nghĩ gì.
Đối với nàng, đoán trúng tâm tư của Cố Phỉ là việc dễ dàng nhất thế giới.
Bởi vì khi ở trước mặt nàng, Cố Phỉ luôn chân thành và nồng nhiệt, cô có thể thỉnh thoảng nói dối vài câu nhỏ nhặt vô thưởng vô phạt, nhưng đôi mắt ấy thì không lừa được ai.
Cúi xuống nhìn miếng bình an khấu bằng bạch ngọc trong lòng bàn tay, cùng với hoa tường vi nhỏ bằng bạc được đính bên cạnh, đáy mắt Cố Y hiện lên ý cười nhẹ nhõm.
"Chị ơi..."
Cố Phỉ vừa hoàn hồn khẽ gọi nàng, ánh mắt theo bản năng rơi vào chiếc dây chuyền mới được kết từ dây đỏ và xích bạc.
Bình an khấu dây đỏ là món quà Cố Y cầu cho cô hôm nay, còn đóa tường vi bạc là món quà vợ tặng cô trước đó, giờ đây, hai sợi dây này đã được chính tay Cố Y đan lại làm một.
"Nếu Tần Thanh Vi hỏi đến, bé cưng, em cứ nói thật với cô ta nhé."
Cố Y cúi người đeo sợi dây chuyền mới cho Cố Phỉ, khẽ thì thầm bên tai cô.
"Cứ bảo là chị tặng, tặng để bảo vệ bình an cho em, cô ta sẽ không giận đâu."
Cố Phỉ không nhịn được mà cong môi, ngước mắt nhìn nàng.
"Giận thật thì có đánh gãy chân em không ạ?"
"Khó nói lắm đấy."
Đeo xong dây chuyền, Cố Y sửa lại cổ áo cho cô.
"Nhưng nếu cô ta không phiền, thực ra chị có thể chấp nhận chuyện ba người."
Đối diện với ánh mắt ngơ ngác của Cố Phỉ, Cố Y nhếch môi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô.
"Hình như chị quên chưa nói với em, chỉ cần chị muốn, là chị có thể chia sẻ ký ức với Tần Thanh Vi."
Nàng là nhân cách xuất hiện sớm nhất, cũng là nhân cách được Tần Thanh Vi tin tưởng nhất, thỉnh thoảng khi Tần Thanh Vi suy sụp tinh thần, hai người thậm chí có thể đối thoại với nhau.
"Cho nên, em nói xem chị có nên thử thuyết phục Tần Thanh Vi không, sau này ba người chúng ta cùng ngủ..."
Cố Phỉ lúc này mới nghe hiểu vợ mình đang nói cái gì, cô xấu hổ muốn chết đi được, vội vàng bịt miệng nàng lại.
Dù lý trí bảo rằng đây là vợ mình đang bị bệnh nên nói sảng, nhưng Cố Phỉ vẫn không tránh khỏi ngượng ngùng đến đỏ bừng mặt.
"Chị đừng có nói linh tinh."
Rõ ràng từ đầu đến cuối chỉ có hai người bọn họ, sao qua miệng vợ cô lại nghe như có rất nhiều người vậy...
Sợ Cố Y lại nói bậy tiếp, vành tai Cố Phỉ nóng ran, nhỏ giọng nhắc nhở.
"Chốn cửa Phật cần thanh tịnh, chị mà cứ nói lung tung thế này, nhỡ đâu điều ước vừa nãy không linh nghiệm thì sao."
"..."
Bị đe dọa thành công, Cố Y không mở miệng nữa, mãi đến khi đẩy Cố Phỉ ra khỏi cổng chùa, nàng mới nhướng mày, mỉm cười an ủi cô.
"Yên tâm đi bé cưng, Tần Thanh Vi là người hẹp hòi như thế, sẽ không cho phép chị xen vào tình cảm của hai đứa đâu."
Dừng một chút, dường như cảm thấy nói thế vẫn chưa đủ rõ ràng, Cố Y bật cười, bổ sung thêm.
"Trên giường lại càng không thể."
"..."
Độ nóng trên mặt Cố Phỉ vẫn chưa hề giảm xuống, cô rất muốn nhảy dựng lên bịt miệng vợ lại.
Nhưng tiếc là Cố Y không cúi xuống, mà đôi chân không cử động được của cô thì hoàn toàn không làm nổi động tác khó nhằn này.
***
Buổi chiều, Cố Phỉ cùng Cố Y đến phim trường, nhưng cô không xuống xe mà chỉ ngồi trên xe RV đọc sách.
Cố Y nói kỹ thuật mát-xa tối qua của cô miễn cưỡng đạt yêu cầu, nhưng tay nghề vẫn cần trau dồi thêm.
Bây giờ mỗi lần Cố Phỉ giao tiếp với vợ về những chuyện này, cô đã có thể mặt không biến sắc.
Ít nhất, dù tim vẫn đập nhanh vì xấu hổ không ngừng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra rất bình tĩnh.
Từ sau khi đi chùa Vân Phất về vào buổi sáng, Cố Phỉ cảm thấy mình đã là người từng trải qua sóng to gió lớn, nếu không giữ được một nội tâm tĩnh lặng như nước, sao xứng được với tư duy luôn tìm kiếm sự k*ch th*ch mạnh của vợ cô?
Trong khi đó ở phim trường, Cố Y vừa hoàn thành một cảnh quay, đang cầm kịch bản ngồi nghỉ trên ghế, theo bản năng đưa mắt nhìn về phía xe RV.
Phương Ngưng ở bên cạnh nhìn theo tầm mắt nàng.
"Hôm nay Cố Phỉ cũng đi theo à?"
"Ừm."
Cố Y tùy ý đáp một tiếng, khẽ nhếch môi thu hồi ánh mắt.
"Dính người thật đấy."
Phương Ngưng cười hì hì, kéo ghế dịch lại gần Cố Y, nhỏ giọng buôn chuyện với nàng.
"Bây giờ chân em ấy không tiện, mà hai người vẫn 'làm' à?"
"..."
Cố Y nghe câu hỏi thẳng thừng của cô ấy, theo bản năng nhướng mày.
"Vừa nãy trong phòng trang điểm, tôi thấy cô dặm thêm phấn ở chỗ này này."
Như nhìn ra sự thắc mắc trong mắt nàng, Phương Ngưng chỉ vào cổ mình để diễn tả.
Liếc nhìn vẻ trêu chọc của cô ấy, Cố Y thong thả vắt chéo chân, nhìn vào kịch bản.
"Cô với Lâm Kỳ tối đến rảnh rỗi lắm à?"
"Không."
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, Phương Ngưng chỉ xấu hổ một giây, rồi sau khi nhìn quanh không thấy ai đi qua, cô ấy vẫn nhỏ giọng tiếp tục truy hỏi Cố Y.
"Nhưng tình huống của hai chúng ta khác nhau mà."
"Khác chỗ nào?"
Cố Y bưng ly cà phê bên cạnh lên nhấp một ngụm.
"Chỗ bị thương đâu phải là tay."
"Nghĩa là ở trên sẽ mệt lắm đó..."
Có lẽ nhận thấy hai người là "đồng môn", Phương Ngưng bắt đầu không chút khách sáo mà trao đổi ý kiến.
"Dù sao lần nào tôi cũng mệt đến mỏi cả lưng."
Nếu Lâm Kỳ mà bị thương ở chân, Phương Ngưng nghĩ thầm, cô thà nhịn chứ cũng không muốn ở trên.
"... Cô đi tập gym đi."
Cố Y thản nhiên đưa ra lời khuyên.
"Có tác dụng không?"
Phương Ngưng vốn chỉ tập yoga để giữ dáng, có chút phân vân.
"Có."
Trong đầu Cố Y vô thức nhớ lại tối qua, cũng như những ký ức trước đây với Cố Phỉ, nàng nhếch môi đáp.
"... Vậy mai tôi cũng thử xem."
Suy nghĩ một chút, khi đạo diễn gọi hai người qua khai máy, Phương Ngưng lẩm bẩm.
"Cứ dùng mãi một tư thế đúng là cũng hơi thiếu cảm giác mới mẻ."
***
Cảnh quay đêm kéo dài đến mười giờ. Vì dự báo thời tiết cho biết nửa đêm và hai ngày tới đều có mưa lớn, nên đạo diễn muốn tranh thủ quay thêm trước khi mưa đến.
Đến khoảng mười giờ tối, cùng với những hạt mưa lách tách, tất cả nhân viên ở phim trường mới thu dọn ra về.
Cố Phỉ vốn định cùng Cố Y về thẳng khách sạn, nhưng ngay khi xe chuẩn bị khởi động, lại có người ở bên ngoài gõ vào cửa kính xe.
Liếc nhìn vợ đang lau tóc, Cố Phỉ hạ cửa kính xe xuống một chút.
Bên ngoài là đạo diễn với khuôn mặt nghiêm nghị đang che ô.
"Đạo diễn Tô? Có chuyện gì không?"
Những ngày qua, Cố Phỉ hầu như không chạm mặt trực tiếp với vị đạo diễn này. Tuy phim trường là nơi đông người và phức tạp, nhưng nhân viên đều đã ký thỏa thuận bảo mật, biết điều gì nên nói và điều gì không nên, nên dù thỉnh thoảng thấy Lâm Kỳ và Cố Phỉ có quan hệ thân thiết với hai diễn viên chính, họ cũng không quá bận tâm.
Việc thay thế Chu Bằng và tìm đạo diễn mới, ban đầu tuy chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng tuyệt đối không phải là chuyện làm cho có lệ. Cố Phỉ đã đầu tư thêm vốn, lại thêm việc đây là đoàn phim của vợ mình, cô tự nhiên sẽ dốc hết tâm sức.
Vị đạo diễn Tô này từng hợp tác với Tần Thanh Vi ba lần, trong đó có hai bộ phim không chỉ giúp bà ấy giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất, mà đồng thời còn giúp diễn viên chính đạt giải Ảnh hậu.
Có thể nói rằng, bà ấy và Tần Thanh Vi là cùng cho nhau thành tựu.
Đây cũng chính là lý do Cố Phỉ mời Tô Liêu đến đảm nhận vai trò đạo diễn cho phim mới.
Cách một màn mưa, thần sắc trên mặt Tô Liêu trông vô cùng nghiêm túc, khiến Cố Phỉ cảm thấy hơi khó hiểu.
Diễn xuất của vợ cô trong hai ngày qua cô đều đã xem, tuyệt đối là nghiêm túc và chuyên nghiệp, không khác biệt quá nhiều so với trình độ trước đây. Cho dù thực sự đạo diễn không hài lòng, thì cũng không đến mức tìm đến tận nơi để gây khó dễ chứ? Nếu có vấn đề, chẳng phải trao đổi trực tiếp lúc đang quay thì sẽ tốt hơn sao...
Trong lúc Cố Phỉ đang suy nghĩ miên man, Tô Liêu vẫn luôn nhìn chằm chằm cô bỗng trầm giọng lên tiếng.
"Công việc của cô Cố không bận rộn sao?"
Theo bản năng mím môi, Cố Phỉ lúc này mới nhận ra đối phương đến để tìm mình.
"Cũng ổn ạ."
"... Người trẻ tuổi vẫn nên tập trung cho sự nghiệp thì tốt hơn."
Dừng một chút, Tô Liêu liếc nhìn Cố Y đang ngồi trong xe.
"Cô ở đây, cô ấy không thể yên tâm đóng phim được."
Biểu hiện của Tần Thanh Vi những ngày qua bà ấy đều thu vào tầm mắt, diễn xuất lúc tốt lúc tệ. Tô Liêu vốn tưởng nàng bị bệnh nên cơ thể không khỏe, cho đến khi Cố Phỉ xuất hiện tại đoàn phim, bà ấy mới nhận ra nguyên nhân thực sự.
"Vậy thì tôi..."
Cố Phỉ nhất thời nghẹn lời, không biết phải giải thích thế nào.
Trong lúc cô còn đang do dự, Cố Y ngồi trong xe liền mỉm cười, từ phía sau cô nhoài người ra ngoài.
"Đạo diễn cảm thấy diễn xuất hiện tại của tôi không tốt sao?"
"Miễn cưỡng đủ dùng."
Tô Liêu mặt không cảm xúc mà trả lời.
Bà ấy hy vọng diễn xuất của Tần Thanh Vi có thể tốt hơn nữa. Đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương, dễ bị rối loạn tâm trí.
Tập trung vào sự nghiệp không tốt sao?
"Chậc."
Khẽ tặc lưỡi có chút tiếc nuối, Cố Y thực ra khá hy vọng Tô Liêu sẽ chê một câu không tốt, như vậy là nàng đã có lí do chính đáng để xin nghỉ phép ở đoàn phim rồi.
"Yêu đương lúc nào chẳng được, đừng vì chút niềm vui nhất thời mà làm lỡ sự nghiệp."
Tô Liêu chân thành nhìn Cố Y, cố gắng khuyên nàng tạm thời gác lại chuyện tình cảm.
Nghe vậy, Cố Phỉ ở bên cạnh có chút đỏ mặt, sao cứ làm như cô là "tiểu yêu tinh" chuyên làm loạn tâm trí người khác vậy.
Liếc nhìn cô một cái, Cố Y khẽ nhếch môi.
"Tôi cũng muốn thế lắm chứ, nhưng nếu tôi không tranh thủ thời gian, em ấy sẽ đi bên cạnh những người bạn gái khác mất."
"???"
Cố Phỉ thừa nhận, mình vẫn chưa thể thích nghi nổi với những "k*ch th*ch mới" mà vợ tung ra ở mọi lúc mọi nơi.