Chương 83 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Đối diện với ánh mắt trêu chọc và mỉm cười của Cố Y, Cố Phỉ đỏ bừng gò má, cắn một miếng trên que kẹo bông.

Vị ngọt tan ngay trong miệng rồi tràn ngập khoang mũi, cũng khiến cho Cố Phỉ không kìm được mà cong môi.

Đến khi cô ngước mắt lên lần nữa, phát hiện Cố Y đang hé môi, ngậm lấy đúng vị trí mà cô vừa cắn.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Cố Y khẽ nhướng mày, dùng lực ở hàm răng, dễ dàng cắn đứt một miếng kẹo mềm mỏng.

Một bàn tay nàng chống nhẹ lên tay vịn của xe lăn, từ từ cúi người xuống, đút miếng kẹo đó đến bên môi Cố Phỉ.

Ý tứ trong đáy mắt không cần nói cũng biết.

Cổ họng theo bản năng khẽ nuốt, vành tai Cố Phỉ ửng đỏ, há miệng ngậm lấy.

Kẹo bông gòn tan rất nhanh, nhanh đến mức gần như khi trong miệng Cố Phỉ cảm nhận được vị ngọt, thì khoảnh khắc tiếp theo đã chạm phải đôi môi của Cố Y.

Cùng hơi lạnh của gió đêm, lại điểm thêm những sợi tơ kẹo ngọt ngào.

Cố Phỉ không kìm được mà hơi hé môi, ngậm lấy cánh môi nàng.

Ở khoảng cách gần như vậy, cô nghe thấy một tiếng cười khẽ đầy vui vẻ của Cố Y.

***

Cho đến khi lên thuyền dạo hồ, Cố Phỉ vẫn chưa ăn hết một nửa que kẹo bông còn lại.

Hai người ngồi trong khoang thuyền nửa kín ở tầng một. Khung cảnh ngoài cửa sổ hướng thẳng ra hồ nước; lối vào được che bởi một tấm rèm hạt cườm mỏng manh và mờ ảo. Phía bên ngoài rèm là hai nghệ sĩ biểu diễn nghệ thuật địa phương đang đứng ở mũi thuyền ngân nga ca hát.

Thuyền trôi nhẹ nhàng trên mặt nước. Cố Phỉ nắn nắn đầu ngón tay của Cố Y, nhắc nhở nàng quấn chiếc khăn choàng vừa được mua ở bên ngoài.

Hôm nay không phải là ngày gì đặc biệt, chỉ là một ngày cuối tuần bình thường. Cố Phỉ vốn tưởng rằng buổi biểu diễn dạo hồ trong công viên đã đủ thú vị rồi, không ngờ trong công viên lại còn có một khu chợ đêm.

Dọc theo con đường đi vào từ quầy bán kẹo bông lúc nãy, đồ ăn thức uống hay đồ dùng hàng ngày đều có đủ cả.

Cố Phỉ thầm cảm thán bản thân đã làm cẩm nang hướng dẫn chưa kỹ, nhưng vẫn vui vẻ mua được một chiếc khăn choàng màu xanh nhạt tại một quầy bán đồ thủ công.

Ngoài ra, Cố Y còn mua thêm một chiếc vòng tay kết nút, để cầu bình an.

Đó không phải là món đồ quý giá gì, nhưng lại là món đồ do chính tay nàng đan dưới sự hướng dẫn của người bán hàng.

Chỉ có điều, dù đã đan xong, nhưng Cố Y lại không đeo cho Cố Phỉ.

Chiếc khăn choàng mềm mại yên tĩnh buông trên bờ vai, Cố Y một tay chống cằm ngồi bên cạnh Cố Phỉ, trông như đang chăm chú thưởng thức tiết mục biểu diễn ở mũi thuyền. Góc nghiêng của nàng vừa tinh xảo vừa dịu dàng, nhưng ánh mắt lại hơi nheo lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cố Phỉ nghiêng đầu nhìn nàng, suy nghĩ một chút rồi nhẹ nhàng đẩy ly trà sữa và bánh đậu đỏ vừa mua trên bàn về phía nàng.

"Chị ơi, mình ăn chút gì nhé?"

"... Ừm."

Cố Y vừa hoàn hồn, chậm rãi đáp một tiếng, cầm miếng bánh đậu đỏ lên ngắm nghía, sau đó mới hé môi cắn một miếng.

"Có ngọt không chị?"

"Cũng tạm."

Cố Y bưng tách trà trên bàn lên nhấp một ngụm, sau đó lại nghiêng đầu, đút phần bánh đậu đỏ mà mình đã cắn một miếng đến bên miệng Cố Phỉ.

Cố Phỉ cong mắt, cúi đầu ngậm lấy.

Miếng bánh đậu đỏ rất nhỏ, ăn hai miếng là hết một cái. Vì thế, Cố Phỉ có thể dễ dàng cắn lấy phần còn lại trên ngón tay của Cố Y, thậm chí khóe môi còn vô tình chạm vào ngón tay của nàng.

Cái chạm ấm áp lướt qua. Khi Cố Phỉ lùi môi lưỡi ra, Cố Y nhìn đầu ngón tay của mình rồi khẽ xoa xoa.

Đối diện với ánh mắt dịu dàng của Cố Phỉ, nàng khẽ cười, chỉ vào que kẹo bông trong tay cô.

"Có khó ăn đến thế sao?"

"... Ngọt quá ạ."

Cố Phỉ mím môi, có chút ngượng ngùng lên tiếng.

Bởi vì một câu "muốn ăn" mà Cố Y đã đưa hết que kẹo bông cho cô, nhưng thẳng thắn mà nói, Cố Phỉ thực sự không thích ăn đồ ngọt.

Cô nói muốn ăn cũng chỉ để dỗ cho vợ vui mà thôi.

Quà của người khác tặng thì phải từ chối, nhưng quà của vợ thì dù thế nào cũng phải ăn.

Nàng cong môi cười, lại dùng lại chiêu cũ, tiếp tục nghiêng người cắn một miếng từ trên que kẹo, sau đó nhướng mày nhìn Cố Phỉ.

Thực sự thiếu tính kiềm chế, Cố Phỉ lại một lần nữa đỏ mặt áp sát lại.

Khi môi chạm môi, Cố Y cắn nhẹ vào đầu lưỡi cô.

"Chẳng phải là quá ngọt sao? Sao còn ăn?"

"Ưm... Chị ngọt hơn nhiều."

Cố Phỉ với hai gò má nóng ran hôn nàng.

"Em không thể vì một miếng kẹo mà bỏ rơi chị được."

Nàng khẽ cong môi, trong lúc hôn lại v**t v* vành tai cô.

"Thảo nào lại hấp dẫn những người phụ nữ khác như vậy, hóa ra bé cưng lại biết nói những lời ngọt ngào đến thế."

"..."

Cố Phỉ đỏ bừng mặt nhìn nàng.

"... Em thực sự tưởng cô ấy hỏi đường mà."

Cố Y không nói gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt cười như không cười.

"Sau này em sẽ không như thế nữa đâu, chị ơi."

Cố Phỉ cẩn thận ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, khẽ lên tiếng nhận lỗi.

Nàng cong môi, ghé sát vào tai cô khẽ nói:

"Nhưng trong lòng chị rất khó chịu đấy, bé cưng."

Nếu không phải vì e ngại đang ở bên ngoài, đừng nói là cái áo khoác đó, Cố Y còn muốn l*t s*ch quần áo trên người Cố Phỉ ngay, sau đó ném thẳng cô vào phòng tắm để rửa cho sạch sẽ.

Khoảng cách gần như vậy, đừng nói là dính tóc, mà ngay cả mùi hương cũng đã bám vào người.

Ánh mắt khẽ nheo lại, nàng trượt theo vành tai Cố Phỉ, cho đến khi đôi môi nóng bỏng chạm vào cổ cô.

"Mùi hương trên người người phụ nữ đó thơm lắm sao?"

"... Em không để ý ạ."

Cố Phỉ đỏ bừng mặt, lắc đầu đáp lời, mặc cho Cố Y dùng răng cắn nhẹ lên xương quai xanh của mình.

Nàng bật cười không thành tiếng, rũ mắt nhìn dấu vết do chính mình để lại, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* trên đó.

"Vậy trên người chị là mùi gì? Bé cưng có để ý không?"

"Mùi hoa, mùi hoa tường vi ạ."

Cố Phỉ thở hổn hển, đỏ mặt đáp lại.

Dừng lại một chút, cô có chút xấu hổ, nhỏ giọng bổ sung.

"Em cũng mang mùi này, giống hệt chị vậy."

Độ cong khoé môi rộng hơn, Cố Y nhìn cô bằng ánh mắt chăm chú.

"Ngoan quá."

Nàng khẽ thở dài đầy thỏa mãn.

Chỉ một câu nói đơn giản của Cố Phỉ đã xua tan đi tất cả sự khó chịu trong lòng nàng.

Mím môi cười nhẹ, Cố Phỉ khẽ chạm vào đầu ngón tay của Cố Y.

"Chị ơi, chiếc vòng tay kia có thể tặng cho em được chưa ạ?"

Cô đã nhớ nhung suốt dọc đường rồi.

Khẽ nhếch môi cười, Cố Y lấy chiếc vòng tay bằng dây đỏ ra ngắm nghía.

"Cái này bình thường quá, không xứng với bé cưng của chị."

Nói đoạn, nàng ngước mắt nhìn Cố Phỉ.

"Ngày mai đến Chùa Vân Phất cùng chị nhé, chị muốn cầu một miếng ngọc bội bình an cho em trước tượng Phật, đến lúc đó sẽ đích thân đeo cho em."

"Chùa Vân Phất ạ?"

Cố Phỉ nhất thời ngơ ngác.

"Chị ơi, sao tự nhiên chị lại muốn đến đó?"

Khẽ nhướng mày, Cố Y ra hiệu cho cô nghe điệu nhạc vẫn đang vang lên bên ngoài.

"Bài hát này bảo rằng Chùa Vân Phất rất linh thiêng."

"?"

Cố Phỉ nhìn nàng với vẻ vô cùng chấn động.

"Chị ơi, chị nghe hiểu được họ đang hát gì ạ?"

Hai nghệ sĩ biểu diễn đều hát bằng phương ngữ địa phương. Trong tai Cố Phỉ, đó chỉ là những giọng nói ngọt ngào êm tai, nghe vì thú vị, chứ nếu thực sự bảo cô nói rõ họ đang hát gì thì cô không nghe hiểu được một chữ nào.

Thấy cô tin thật, Cố Y không nhịn được bật cười, véo nhẹ mũi Cố Phỉ.

"Lừa em đó, lúc nãy đi dạo bên ngoài chị nghe người ta nói thôi."

Vừa nãy khi hai người mua vòng tay xong và đi bộ quay về, Cố Y nghe thấy có người ven đường đang bàn tán về Chùa Vân Phất ở Vân Châu, bảo rằng cầu bình an rất linh.

Chính vì vậy, Cố Y mới từ bỏ ý định tặng chiếc vòng bình an quá mức bình thường này cho Cố Phỉ.

Đã là cầu bình an thì đương nhiên đến chùa chiền cầu xin sẽ tốt hơn.

Nghe vậy, Cố Phỉ không kìm được mỉm cười, gật đầu theo.

"Được, vậy ngày mai em đi cùng chị."

Thế nhưng, ánh mắt cô vẫn không nhịn được mà rơi vào chiếc vòng tay dây đỏ đang bị đặt tùy ý trên bàn.

"Cái này vẫn đeo được mà."

Cô cong mắt, chìa cổ tay về phía Cố Y.

"Chị đeo giúp em nhé?"

Cố Y rũ mắt nhìn theo động tác của cô, khẽ lên tiếng.

"Cái này không có tác dụng gì đâu."

"Nhưng là do chị tự tay đan mà."

Cố Phỉ nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Đối với em thì nó có tác dụng rất lớn."

Nàng khẽ cười, nắm lấy cổ tay cô v**t v*, giọng điệu mang theo vẻ ám muội và sâu xa.

"Nếu em còn tiếp tục nhìn chị như thế, tối nay đừng hòng ngủ được."

Từ khi lên thuyền, Cố Phỉ đã nói chuyện ngọt ngào khiến nàng vô cùng rung động.

Đừng nói là nghe nhạc bên ngoài, nếu có thể đổi tấm rèm hạt này thành một cánh cửa chắc chắn hơn, nàng không ngại trực tiếp giải tỏa cơn nghiện ngay tại đây.

Cố Phỉ rất nhanh hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng.

Nhìn hành động cúi mắt đeo vòng tay cho mình của Cố Y, cô có chút đỏ mặt, lên tiếng.

"Chân em vẫn chưa khỏi đâu chị ơi..."

Nàng bật cười, chậm rãi xoa bóp dọc theo cổ tay, cho đến khi nắm trọn những ngón tay thon dài của Cố Phỉ trong lòng bàn tay để nghịch ngợm.

"Có phải tay đâu, không sao cả."

Dừng một chút, nàng lại nhếch môi.

"Cho dù có ngày nào đó tay của bé cưng thực sự không dùng được nữa, thì chẳng phải vẫn còn miệng sao?"

"..."

Cố Phỉ có chút xấu hổ nhưng lại không thể phản bác, chỉ lí nhí đáp một tiếng.

......

Khi thuyền trôi đến chính giữa hồ, buổi biểu diễn bên ngoài tạm dừng. Thay vào đó, hai chiếc thuyền hoa lớn hơn từ từ tiến lại gần từ hai bên bờ.

Từ xa, có thể thấy giữa hai chiếc thuyền còn được nối với nhau bằng một dải lụa đỏ, do hai bóng hình xinh đẹp ở mũi thuyền nắm giữ.

Đây chính là tiết mục ngoài trời đặc sắc nhất của hoạt động dạo hồ.

Đó cũng là một tiết mục kịch đặc trưng của địa phương, có thêm sự tương tác với du khách tại hiện trường.

Qua dải lụa đỏ và bộ sườn xám màu đỏ trên người hai diễn viên, Cố Phỉ nhận ra chủ đề của buổi biểu diễn này là "Đại hôn" (Đám cưới lớn).

Trước khi đến đây cô đã tìm hiểu. Ở đây, các tiết mục biểu diễn mỗi ngày không cố định, có lúc là "Mắng chửi kẻ bạc tình", có lúc là "Khóc lóc kêu oan"...

Nhìn vẻ mặt chăm chú xem biểu diễn của vợ, Cố Phỉ theo bản năng cong môi, cảm thán hôm nay vận may của hai người khá tốt.

Lặng lẽ nhìn lướt qua hình thức biểu diễn bên ngoài, Cố Phỉ lấy điện thoại ra, thêm một lựa chọn vào kế hoạch đám cưới của hai người trong mục ghi chú.

Trước đây, lúc đi nghỉ mát ở nước ngoài, vợ cô thích hôn lễ kiểu phương Tây trong lâu đài cổ. Còn giờ đây, vì Cố Y có vẻ chú ý đến những hình thức hơi hướng cổ phong như thế này hơn, nên Cố Phỉ cảm thấy việc lên thêm một kế hoạch nữa là rất cần thiết.

"Chị, khi nào chúng ta cũng đi đặt may vài bộ sườn xám nhé?"

Vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía sau, Cố Phỉ nhẹ giọng nói.

Cố Y đang xem rất nhập tâm, nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn cô.

"Nếu em thích, tối nay chị có thể mặc cho em xem."

"Tối nay ạ?"

Cố Phỉ theo bản năng nhìn ra bên ngoài.

"Có vội quá không chị..."

Loại trang phục như sườn xám cần phải ôm sát đường cong cơ thể mới thoải mái và đẹp mắt. Cố Phỉ cho rằng tối nay nhiều nhất các cô chỉ có thể đi lấy số đo cơ thể.

"Không đâu."

Nàng nhếch môi cười, lấy điện thoại của cô rồi bấm vài cái trên màn hình.

Cố Phỉ tò mò cúi mắt nhìn.

"Chị quen nhà thiết kế nào sao?"

"Cần nhà thiết kế để làm gì?"

Cố Y đã hoàn thành việc đặt hàng, nhướng mày nhìn cô.

"..."

Cố Phỉ trơ mắt nhìn vợ thoát ra khỏi một trang web bán đồ lót gợi cảm, đỏ bừng cả mặt, muốn nói lại thôi.

Không phải chứ, chẳng lẽ vừa nãy vợ cô xem chăm chú như thế, thực chất chỉ là đang xem quần áo thôi sao?