Chương 82 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"Có phải em không muốn đồng ý không?"

Cố Y cất lời hỏi cô.

"Nói thật đi, chị sẽ không tức giận đâu."

Nghe vậy, Cố Phỉ bấm bấm đầu ngón tay, do dự mà gật đầu, nhưng rồi lại nhanh chóng lắc đầu.

"Chị ơi, chuyện này vẫn phải nghe theo bác sĩ ạ. Hình như thời gian đầu kỳ và cuối kỳ đều không được đâu."

Mặc dù chưa tìm hiểu kỹ về các tài liệu này, nhưng Cố Phỉ cũng đại khái biết một số lưu ý.

Cố Y bật cười, nắm lấy cổ cổ áo cô, khẽ lên tiếng.

"Không đúng, bé cưng. Lẽ ra em phải từ chối chị ngay."

Đối diện với ánh mắt có phần chưa kịp phản ứng của Cố Phỉ, Cố Y thấp giọng, mang theo chút ám muội cắn nhẹ vành tai cô.

"Nghe nói trong thời gian mang thai sẽ còn k*ch th*ch hơn nữa, nhưng nếu chị không thể tận hưởng, thì Tần Thanh Vi cũng đừng mơ được trải nghiệm."

Nói rồi, nàng đè Cố Phỉ xuống dưới thân, nhẹ nhàng cúi xuống chạm vào chóp mũi cô.

"Thế nên, nếu sau này Tần Thanh Vi có muốn, em phải từ chối cô ta ngay, hiểu chưa hả, bé cưng?"

"..."

Đại não của Cố Phỉ có chút mơ màng, cô chớp chớp mắt.

Thành thật mà nói, vợ cô tuy có nhiều nhân cách, nhưng trong lòng Cố Phỉ, họ từ đầu đến cuối đều là một người.

Điểm khác biệt duy nhất là Cố Phỉ mỗi lần đều phải phối hợp với vợ, kịp thời thay đổi cách xưng hô cũng như mối quan hệ giữa hai người.

Nhìn Cố Y đang dịu dàng nhìn mình, Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.

"Em nghe lời chị ạ."

Về việc vợ cô luôn "tự mình đối đầu với chính mình", Cố Phỉ đã quá quen thuộc rồi, và cô luôn ngoan ngoãn lựa chọn phối hợp.

Cố Y rất hài lòng về sự ngoan ngoãn của cô, nhưng ngay giây tiếp theo, dưới lớp chăn, nàng đã nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay của Cố Phỉ, đặt lên trước xương quai xanh của mình.

"Nghe nói giai đoạn đầu thai kỳ thì ngực sẽ bị căng tức. Bé cưng mát-xa giỏi như vậy, không biết có cách nào để làm dịu triệu chứng này không?"

"... Em chưa học qua ạ."

Cố Phỉ vành tai đỏ bừng, nhỏ giọng đáp.

Nhưng nhìn cảm xúc vi diệu trong đáy mắt Cố Y, cô vẫn kịp thời lên tiếng bổ sung.

"Sau này em sẽ học tập thật nghiêm túc ạ."

"Sao lúc nào cũng đợi đến sau này vậy? Em chỉ muốn phục vụ Tần Thanh Vi thôi đúng không?"

Cố Y có chút hờn dỗi, liếc cô một cái.

"Chị muốn em bắt đầu học từ ngày mai."

Nàng cong môi cười, hôn nhẹ lên khóe môi Cố Phỉ, hơi cong chân lên, cọ nhẹ vào eo cô.

"Học xong thì phải để chị trải nghiệm đầu tiên, có được không, bé cưng?"

"... Dạ được."

Lại bị vợ hoàn toàn thao túng, Cố Phỉ đỏ mặt, giữ chặt lấy chân nàng đang đặt trên eo mình. Nếu cứ cọ xát tiếp, tối nay hai người sẽ khỏi ngủ thật luôn.

......

Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ dậy rất sớm. Cô không đánh thức Cố Y đang ngủ, tự mình vệ sinh cá nhân xong liền ôm máy tính ngồi ngoài phòng khách xử lý công việc.

Nhưng sau khi xem xong hai tập tài liệu, Cố Phỉ vẫn không nhịn được mà tìm kiếm các tài liệu liên quan đến việc mang thai.

Đến khi hoàn hồn lại, cô phát hiện mình đã tạo hẳn một thư mục chuyên lưu trữ các lưu ý khi mang thai, các tài liệu trong đó thậm chí đã ghi chép không dưới một ngàn chữ.

"..."

Cảm thấy suy nghĩ của mình đã hoàn toàn bị vợ dẫn dắt, Cố Phỉ có chút bất lực cong môi cười. Dù vậy, nhìn tài liệu trước mặt, cô vẫn rất trịnh trọng nhấn lưu lại.

Hơn sáu giờ, Cố Y từ phòng ngủ bước ra. Thấy Cố Phỉ vẫn đang xử lý công việc, nàng không lên tiếng làm phiền, mà đi vào bếp pha hai tách cà phê.

Hôm nay nàng phải rời khách sạn lúc tám giờ để đi làm. Ban đầu Cố Y dự định sẽ tranh thủ thời gian này để xuống phòng gym tầng dưới tập thể dục, ai ngờ bé cưng của nàng còn thức dậy sớm hơn cả nàng.

Nhẹ nhàng đặt tách cà phê bốc khói lên trước mặt Cố Phỉ, Cố Y cúi người, hôn nhẹ lên má cô.

"Chiều nay năm giờ chị xong việc, bé cưng, đến lúc đó chúng ta đi hẹn hò nhé?"

Nếu chỉ có một mình, thì Cố Y đã lười ra ngoài đi dạo rồi. Nhưng Cố Phỉ đã cất công đến thăm, nàng không muốn thời gian của hai người bị lãng phí ở phim trường và khách sạn.

"Được, em đợi chị."

Cố Phỉ cong mắt cười, để ý thấy bộ đồ thể thao trên người nàng.

"Chị đi tập thể dục ạ?"

"Ừm. Chẳng phải em chê eo của chị không tốt sao? Chị không rèn luyện thân thể thì sau này làm sao chơi với em được?"

Nàng mỉm cười đáp lại, ánh mắt nhìn cô đầy trêu chọc.

"... Em không có chê chị."

Cố Phỉ đỏ bừng mặt, nhỏ giọng giải thích.

Rõ ràng cô là đang quan tâm đến vợ mà.

Đối diện với ánh mắt vui vẻ của Cố Y, Cố Phỉ nhận ra mình lại bị trêu chọc.

Bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm, cô đỏ mặt quyết định im lặng.

Tâm trạng vui vẻ, Cố Y đứng dậy chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi đi, nàng vẫn liếc nhìn màn hình máy tính của Cố Phỉ một cách đầy ẩn ý.

"Bé cưng, đừng quên những gì đã hứa với chị tối qua nhé."

"... Dạ."

Cố Phỉ giả vờ bình thản gật đầu, bắt đầu suy nghĩ xem có thể tìm thấy hướng dẫn mát-xa cho bà bầu ở đâu.

Thứ này đăng lên mạng chắc chắn sẽ bị cấm đúng không?

***

Buổi sáng, Cố Y không để Cố Phỉ đi theo đến phim trường nữa. Nơi đó vừa đông người lại hỗn loạn, nàng vẫn luôn bận tâm đến vết thương trên chân cô, cũng đau lòng vì Cố Phỉ dậy từ sáng sớm để làm việc, nên đã dặn cô ở lại khách sạn nghỉ ngơi, chỉ cần đợi đến chiều xong việc rồi hai người đi hẹn hò.

Thấy thái độ của vợ kiên quyết, Cố Phỉ không phản đối mà chỉ ngồi trong phòng làm việc.

Đến một giờ chiều, Cố Phỉ giải quyết xong công việc của hai ngày, nhưng cũng không có ý định nghỉ ngơi, cô định đi dạo ở hiệu sách gần đó.

Cô thực sự không tìm thấy tài liệu hướng dẫn trên mạng. Sau khi gọi điện cho bác sĩ tư vấn, bác sĩ cho biết, thực ra mát-xa cho bà bầu không có gì đặc biệt. Chỉ khác nhau ở bộ phận mát-xa mà thôi.

Chỗ nào bị căng tức thì xoa bóp chỗ đó.

Lời miêu tả đơn giản và thẳng thắn của bác sĩ làm cho Cố Phỉ không hiểu sao lại đỏ mặt. Cúp điện thoại, cô vẫn cảm thấy không yên tâm, muốn đến hiệu sách mua một vài cuốn sách lý thuyết liên quan về xem thử.

Hiệu sách cách khách sạn không xa, chỉ khoảng hai km. Cố Phỉ trực tiếp đặt xe trên điện thoại, đến nơi liền tự mình đi dạo, tìm kiếm có mục đích.

Ban đầu cô chỉ lấy vài cuốn sách liên quan đến mát-xa và huyệt đạo, nhưng đi dạo một hồi, Cố Phỉ lại đi đến khu vực sách mẹ và bé.

"..."

Sách ở đây được sắp xếp và phân loại vô cùng ngăn nắp, đầy đủ từ giai đoạn chuẩn bị mang thai, bách khoa thai kỳ, thực đơn cho bà bầu, thai giáo, thậm chí cả sách ở cữ cũng có đủ.

Cố Phỉ đứng trước kệ sách hoa mắt chóng mặt. Sau một hồi do dự, cô quyết định cầm một cuốn có tên "Bách khoa toàn thư về thai kỳ".

Trước tối hôm qua, Cố Phỉ chưa bao giờ nghiêm túc nghĩ đến chuyện mang thai hay sinh con. Nhưng thái độ của Cố Y tối qua khiến cô lờ mờ nhận ra, vợ dường như không bài xích trẻ con. Dù hiện tại hai người chưa có kế hoạch này, Cố Phỉ vẫn dự định tìm hiểu trước một số kiến thức.

***

Buổi chiều, Cố Phỉ đã làm sẵn cẩm nang, tìm được vài địa điểm vui chơi gần đó. Nơi này không phải là một địa điểm du lịch nổi tiếng, nơi duy nhất thu hút sự chú ý chính là phim trường mà Cố Y đang quay phim, ngoài ra chỉ có vài con phố ăn vặt và công viên sinh thái.

Sau khi hỏi ý kiến Cố Y, hai người dự định sẽ đi dạo quanh công viên gần đó. Dù chỉ là một buổi hẹn hò bình thường, nhưng đối với Cố Y, đó cũng là một trải nghiệm độc đáo.

Cố Phỉ mua sẵn một số đồ ăn vặt, sau đó đứng đợi Cố Y ở cổng công viên.

Trong lúc chờ đợi, có một người phụ nữ đeo kính gọng mảnh đến hỏi đường. Nhưng Cố Phỉ không phải là người địa phương và cũng không quen thuộc với nơi này, nên cô nhắc người phụ nữ đó có thể dùng bản đồ trên điện thoại.

Người phụ nữ nói điện thoại của mình đã hết pin. Thấy trời đang dần tối, giữ vững nguyên tắc lịch sự giúp đỡ người khác, Cố Phỉ liền dùng điện thoại của mình tìm kiếm tuyến đường giúp cô ấy.

Vì cô ngồi trên xe lăn, người phụ nữ đứng cạnh cô phải cúi người xuống để cùng xem điện thoại. Mái tóc dài sau lưng người phụ nữ bay theo gió chiều, thỉnh thoảng chạm vào vai Cố Phỉ, tạo nên một khung cảnh hài hòa một cách kỳ lạ.

Ít nhất thì trong mắt Cố Y chính là như vậy.

Đầu ngón tay trong túi áo khoác từ từ siết chặt. Khóe môi nàng khẽ cong lên, đứng yên tại chỗ, đợi cho đến khi người phụ nữ rời đi mới bước tới chỗ Cố Phỉ.

"Em đợi lâu chưa?"

Nàng không nhắc tới khung cảnh vừa nhìn thấy, chỉ cúi mắt, nhìn Cố Phỉ với ánh mắt dịu dàng.

"Dạ chưa. Chị ơi, chị có đói không? Em có mua chút đồ ăn, còn đặt hoạt động du thuyền trên hồ buổi tối nữa..."

Cố Phỉ đang nói gì, Cố Y hoàn toàn không để tâm, nàng chỉ nhìn phần áo trên vai của cô.

"Sao vậy, chị ơi?"

Thấy nàng cứ im lặng không nói, Cố Phỉ nhìn theo ánh mắt của nàng, nhìn xuống vai mình.

"Có dính gì bẩn sao ạ?"

"Ừ."

Nàng đáp nhẹ, cúi người nhìn thẳng vào mắt cô.

"Đừng mặc cái áo này nữa."

"?"

Cố Phỉ chưa kịp phản ứng, chiếc áo khoác trên người đã bị Cố Y cởi ra.

"... Bẩn một mảng lớn lắm ạ?"

Cứ tưởng là mình vừa nhìn không kỹ, Cố Phỉ định nhận lấy áo khoác để mở ra xem thử, nhưng lại bị Cố Y tránh đi. Nàng xoay người vứt thẳng chiếc áo vào thùng rác cách đó không xa.

"..."

Bị bẩn đến mức nào vậy?

Cố Phỉ có chút hoài nghi nhân sinh.

"Đừng để bị cảm lạnh đấy."

Vứt áo xong, Cố Y quay lại, khoác luôn chiếc áo manteau (măng-tô) trên người mình lên vai Cố Phỉ.

"Vậy chị thì sao?"

Cố Phỉ theo bản năng nắm lấy những ngón tay của nàng, phát hiện ra lòng bàn tay của Cố Y lạnh ngắt.

"Chị không lạnh."

Cố Y khẽ nhếch khóe môi đáp lại.

Cố Phỉ khẽ cong môi, có chút bất đắc dĩ, lắc lắc những ngón tay của nàng.

"Chị ơi, chị đừng có mạnh miệng nữa."

Nàng khẽ nhướng mày không tỏ ý kiến, nhưng khi khóe mắt bắt gặp bóng dáng người phụ nữ lúc nãy lại quay lại, Cố Y khẽ mỉm cười, áp lòng bàn tay vào bên trong cổ áo của Cố Phỉ.

"Em giúp chị sưởi ấm là được rồi."

Bị làm cho lạnh đến mức rùng mình một cái, Cố Phỉ nghiêng đầu cọ nhẹ vào cổ tay nàng.

"Hay là hôm nay chúng ta về trước đi ạ, nếu bị ốm thì không hay đâu."

Gió đêm vốn đã mang theo hơi lạnh, mà hai người họ lại chỉ mặc một chiếc áo khoác. Cố Phỉ thực sự sợ vợ sẽ làm bản thân bị cảm lạnh.

"Không cần, chẳng phải em đã đặt hoạt động du thuyền trên hồ rồi sao?"

Không thể đảm bảo ngày mai liệu cơ thể này có còn là của mình hay không, Cố Y kiên quyết từ chối.

Và trong lúc Cố Phỉ còn muốn khuyên nhủ thêm, thì người phụ nữ kia đã bước tới.

Nhìn Cố Y đang đội mũ và đeo khẩu trang, người phụ nữ mỉm cười dịu dàng, đưa que kẹo bông gòn mình vừa mua cho Cố Phỉ.

"Cảm ơn cô vừa nãy đã chỉ đường giúp tôi nhé."

"Không có gì đâu."

Cố Phỉ ôn tồn đáp lại, nhưng nhìn que kẹo bông hình trái tim màu hồng, cô vẫn có chút do dự.

Ngược lại, Cố Y ở bên cạnh lại đưa tay nhận lấy.

"Hình dáng đẹp quá."

Nàng nhìn Cố Phỉ với ánh mắt đầy ẩn ý.

"..."

Cuối cùng cũng nhận ra có điều không đúng, trán Cố Phỉ rịn ra chút mồ hôi.

Thấy Cố Y chủ động nhận lấy, người phụ nữ lại thấy an tâm hơn, cười nhìn Cố Phỉ.

"Cô ấy là chị gái của cô à? Hai người thân thiết quá."

Cô ấy đã nhìn thấy toàn bộ cuộc trò chuyện và cách cư xử của hai người vừa nãy. Ban đầu, cô ấy còn tưởng hai người là một đôi, nhưng bây giờ thấy người phụ nữ đội nón và đeo khẩu trang kia chẳng có chút kiêng dè nào, cô ấy liền lật ngược lại phỏng đoán của mình.

Cũng phải thôi, thời buổi này có những người gọi là "chị"* cũng chưa chắc đã là người yêu, biết đâu họ thực sự chỉ là chị em thân thiết thuần túy thì sao?

"..."

Cố Phỉ cảm thấy cơ thể mình sắp bị ánh mắt của vợ chọc thủng một lỗ rồi.

"Là bạn gái của tôi."

Cô lên tiếng đính chính, nhân tiện nắm lấy lòng bàn tay của Cố Y.

Vừa định lấy điện thoại ra xin phương thức liên lạc của Cố Phỉ, người phụ nữ liền tỏ vẻ ngượng ngùng, vội vàng quay người bước đi.

"Ăn không? Chị đút cho em nhé?"

Trong cơn gió đêm lành lạnh, Cố Y với khuôn mặt không chút cảm xúc đưa que kẹo bông hình trái tim đến bên miệng Cố Phỉ.

"... Không ạ."

Cố Phỉ nhỏ giọng đáp, sau đó khẽ lắc nhẹ tay Cố Y, cười cười lấy lòng.

"Em không thích ăn cái này đâu, chị đừng giận nhé."

"Vậy sao?"

Nàng khẽ cười một tiếng, xoay người tiện tay vứt que kẹo bông vào thùng rác, rồi đẩy Cố Phỉ đến trước quầy bán kẹo bông cách đó không xa.

"Cho tôi một cái màu trắng, hình trái tim nhé."

Nàng vừa thanh toán vừa dặn dò ông chủ.

"Vâng, được ạ!"

Ông chủ làm rất nhanh. Cố Y cầm que kẹo mới, lắc lắc trước mặt Cố Phỉ.

"Ăn không?"

"...Em ăn."

Cố Phỉ vô cùng không có tiền đồ mà gật đầu.