Chương 80 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"Em không biết phải chỉ dẫn thế nào..."

Trong khoang xe yên tĩnh, vành tai Cố Phỉ đỏ bừng, nhỏ giọng đáp lại.

Lần đầu tiên của cô và vợ cũng là từ từ mày mò, sau đó số lần nhiều lên rồi thì... quen tay hay việc mà thôi...

Đỏ mặt, nhìn vào hàng chân mày đang khẽ nhíu lại của Cố Y cùng với vệt ửng đỏ không thể kiểm soát ở đuôi mắt nàng, Cố Phỉ cảm thấy hơi thở của chính mình cũng sắp trở nên rối loạn.

"Chị ơi, chị đừng làm bản thân bị thương nhé......"

Cô vô thức nhẹ nhàng dặn dò.

Cố Y lẳng lặng cong môi, đưa chiếc điện thoại trên giá đỡ lại gần hơn một chút. t*nh d*c vương vấn nơi đuôi mắt và chân mày khiến Cố Phỉ có một thoáng thẫn thờ.

"Em không ở bên cạnh, chị đến cả việc làm chuyện này cũng chẳng thấy có hứng thú."

Nói rồi, Cố Y với vẻ mặt lười biếng, nhấc cổ tay lên khỏi đáy bồn tắm.

Những giọt nước đọng trên đầu ngón tay thon dài, trượt xuống men theo các khớp ngón tay gợi cảm.

"Ngày mai em sẽ đến thăm chị."

Cố Phỉ nhìn nàng, mặt đỏ tai hồng hứa hẹn.

"Ngoan quá."

Cố Y mỉm cười hài lòng.

Buổi chiều, việc phải quay phim liên tục ở đoàn phim gần như đã vắt kiệt sự kiên nhẫn của Cố Y. Đã vậy, diễn xuất của nàng lại không bằng Tần Thanh Vi và Tống Yến Nhiên, thỉnh thoảng lại bị đạo diễn nhắc nhở. Suốt cả buổi chiều, sắc mặt Cố Y chưa từng tốt lên.

Ngay khi trở về phòng, nàng liền ngâm mình vào bồn tắm để hạ hỏa. Ban đầu nàng định xin phép đoàn phim nghỉ ngơi cho xong chuyện, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Cố Phỉ, nàng không hiểu sao lại từ bỏ ý định đó.

Tống Yến Nhiên có thể làm việc thay Tần Thanh Vi, nhưng nàng lại không thể, nếu để Cố Phỉ biết thì chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của nàng trong lòng bé cưng sao?

Liếc nhìn người ở trong màn hình kia, trong mắt Cố Phỉ đều đang ngập tràn hình bóng của mình, Cố Y mỉm cười, kéo chiếc khăn tắm bên cạnh rồi bước ra khỏi bồn tắm.

Bởi vì điện thoại vẫn đang đặt trên giá đỡ, đối với góc nhìn của Cố Phỉ lúc này, chính là một góc nhìn từ dưới lên vô cùng hiểm hóc.

Chớp chớp mắt, nhìn về phía đoá tường vi, Cố Phỉ đỏ mặt lặng lẽ mở cửa kính xe cho thoáng khí.

Nếu không hạ nhiệt độ xuống, cô sắp bị cơn nóng của chính mình làm cho ngất đi rồi.

"Ngày mai em đi chuyến mấy giờ? Chị ra đón em."

Cố Y thản nhiên thắt lại dây đai của áo choàng tắm, cầm điện thoại đi về phía phòng ngủ.

Cố Phỉ vẫn đang cố gắng để đầu óc trống rỗng, nghe vậy liền vô thức bấm vào ứng dụng đặt vé, mua luôn chuyến bay sớm nhất vào ngày mai.

"Mười giờ sáng là đến nơi, chắc là chị vẫn còn bận, để em tự đi là được rồi."

"..."

Cố Y đang định nói mình sẽ xin nghỉ thì liền khựng lại, thuận theo lời của Cố Phỉ mà gật đầu.

"Vậy để chị bảo trợ lý ra đón em."

"Dạ."

Cô mỉm cười đáp lại, nhìn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt nàng là biết ban ngày quay phim chắc hẳn rất mệt.

"Chị mau lên giường nghỉ ngơi đi ạ, đợi ngày mai em đến sẽ mát-xa cho chị."

Cố Y đang ngồi trước bàn trang điểm để dưỡng da, nghe vậy liền nhìn cô với vẻ trêu chọc.

"Lại mát-xa ngực nữa à?"

"... À, không phải đâu ạ."

Nhớ lại trải nghiệm mát-xa lần đầu tiên ở quán bar, Cố Phỉ đỏ bừng cả mặt.

"Ngại ngùng gì chứ?"

Cố Y cầm điện thoại lên giường nằm, cổ áo choàng tắm vì cử động mà hơi mở rộng.

"Lần trước em mát-xa rất thoải mái đấy, chị còn chưa kịp khen em đâu."

"Ừm... Chị thích là tốt rồi ạ."

Cố Phỉ đỏ bừng mặt, mỉm cười có chút e thẹn.

"Gần đây em đã học được kỹ thuật mới, chắc chắn sẽ làm chị hài lòng hơn."

Ý của Cố Phỉ là muốn nói đến các kỹ thuật mát-xa đứng đắn, nhưng lời vừa dứt là đã thấy nụ cười đầy ẩn ý trong mắt Cố Y.

"Kỹ thuật mới? Chẳng lẽ là loại chuyên dùng để nâng ngực sao? Bé cưng không hài lòng với vóc dáng của chị à?"

Nói xong, Cố Y đổi tư thế, nghiêng người nằm trên giường, một tay chống cằm, ống kính điện thoại cũng từ từ di chuyển xuống.

"Cảm giác không tốt sao?"

"... Không phải."

Cố Phỉ đỏ mặt, ra sức lắc đầu.

"Ý em là loại mát-xa vai gáy và thắt lưng ấy ạ, chẳng phải chị đóng phim sẽ mệt sao..."

"Ồ ~"

Giọng điệu kéo dài đầy chậm rãi, Cố Y nhìn cô với ánh mắt trêu đùa.

"Nhưng chị đang nói đến mát-xa nâng ngực mà, dù bé cưng không học thì có vẻ như cũng rất thành thạo rồi đấy."

"..."

Cố Phỉ đỏ bừng mặt và không nói nên lời, chỉ đành bị trêu chọc đến mức đôi mắt long lanh mà nhìn nàng.

Cố Y khẽ cong môi, nhẹ nhàng v**t v* trán Cố Phỉ qua màn hình.

"Nếu em cứ nhìn chị như thế, chị lại có cảm giác nữa đấy. Em đã chuẩn bị sẵn sàng làm người chỉ đường cho chị chưa?"

"... Chị muốn lắm sao ạ?"

Cố Phỉ đóng cửa kính xe lại, nén sự ngượng ngùng trong lòng mà hỏi.

Dường như khi áp lực quá lớn thì cần phải giải tỏa, Cố Phỉ đoán có lẽ vợ mình đang gặp áp lực khi đóng phim.

Mặc dù Cố Y không nói rõ, nhưng Cố Phỉ cũng có thể nhận ra năng lực chuyên môn giữa các nhân cách không giống nhau. Đối với Cố Y, diễn xuất không phải là thế mạnh của nàng.

"Chị ơi, hay là để em trao đổi lại với bên đoàn phim..."

Là nhà đầu tư, Cố Phỉ vẫn có chút quyền lực này, chỉ cần có đủ kinh phí thì việc kéo dài thời gian quay phim một chút cũng chẳng sao.

Nhưng Cố Y chỉ cong môi cười.

"Đợi khi nào chị chán rồi nói sau nhé. Bé cưng, bây giờ đừng nhắc đến những chuyện làm mất hứng này nữa."

Đúng lúc chuyển chủ đề, Cố Y tiện tay ném chiếc áo choàng tắm xuống sàn.

"Nói cho chị biết đi, trước đây em làm như thế nào..."

......

Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà. Nghe thấy tiếng gõ cửa của tài xế bên ngoài, Cố Phỉ đỏ mặt đeo tai nghe vào, nhét điện thoại vào túi áo khoác rồi mới từ từ mở cửa xe.

Sau khi được tài xế giúp xuống xe, Cố Phỉ ngồi xe lăn một mình vào nhà.

Trong tai nghe, tiếng r*n r* dịu dàng và hơi thở dồn dập hỗn loạn của Cố Y gần như ngay sát bên tai. Cố Phỉ lượn quanh phòng khách một cách vô định, cảm thấy màn hình điện thoại nhỏ bé trong túi như sắp làm cô nóng bừng lên.

Khi dừng lại, bầu trời bên ngoài đã tối mịt. Nghe giọng nói của vợ trong tai nghe, Cố Phỉ đỏ mặt bừng tỉnh, hoàn hồn, lấy điện thoại ra khỏi túi.

"Bé cưng, em giỏi quá."

Cố Y cười khẽ, đuôi mắt đong đầy tình ý.

"... Chị nghỉ ngơi cho tốt nhé, ngày mai em sẽ đến thăm chị."

Cố Phỉ có chút ngượng ngùng, mím môi, cô cũng không biết tại sao vợ lại khen mình, rõ ràng cô chưa làm gì hết mà...

Vài lọn tóc trước trán Cố Y vẫn còn vương lại chút mồ hôi khi nàng khẽ trở mình trên gối.

"Nhưng mà ga giường ướt rồi, bé cưng."

Nàng mỉm cười, khẽ lên tiếng.

"Hơn nữa... chân của chị mềm nhũn ra rồi, chẳng còn chút sức lực nào để đi tắm nữa."

"... Vậy thì khoan hãy tắm vậy ạ."

Cố Phỉ đỏ mặt, suy nghĩ một lát rồi nói.

"Chị cứ nằm nghỉ ở giường bên cạnh rồi ngủ trước đi, ga giường để ngày mai em qua rồi dọn dẹp sau."

Cô nhớ trước khi đi vợ đã mang theo vài bộ ga gối dự phòng, Cố Phỉ cảm thấy, lát nữa lúc sắp xếp hành lý mình cũng có thể chuẩn bị thêm một vài bộ.

"Được, vậy thì vất vả cho bé cưng rồi."

Mỉm cười đặt điện thoại xuống chiếc gối bên cạnh, Cố Y nhìn Cố Phỉ trên màn hình, trong lúc cơ thể và tinh thần đều được thả lỏng, nàng từ từ nhắm mắt lại.

Khóe môi lặng lẽ cong lên, Cố Phỉ thì thầm chúc nàng ngủ ngon, sau đó để điện thoại ở chế độ im lặng, rồi điều khiển xe lăn quay lại phòng ngủ để dọn dẹp hành lý.

Trong lúc đó, Cố Phỉ nhớ lại lần trước khi Lâm Kỳ đến thăm có nhắc tới việc sắp tới cũng sẽ đến đoàn phim thăm ban. Sau một hồi suy nghĩ, cô nhắn tin cho Lâm Kỳ.

Sau khi biết Cố Phỉ sẽ đi chuyến bay vào sáng sớm ngày mai, Lâm Kỳ không chút đắn đo mà đổi luôn chuyến bay của mình từ buổi chiều lên sáng sớm.

Cố Phỉ là người đang mang thương tích mà còn đi thăm vợ từ sớm được, cô không thể để bị lép vế hơn được.

— —Tôi biết địa điểm quay phim ngày mai của bọn họ ở đâu rồi, ngày mai tôi sẽ đưa Chủ tịch Cố tới đó luôn.

— —Cảm ơn nhé.

Sau khi mỉm cười trả lời, Cố Phỉ xoay người vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

***

Sáng sớm hôm sau, Lâm Kỳ đặc biệt lái xe đến đón Cố Phỉ.

"Chủ tịch Cố và cô Tần định khi nào thì tổ chức đám cưới?"

"Chắc là vào năm sau."

Khẽ khựng lại một nhịp, Cố Phỉ cong môi đáp lời.

"Đến lúc đó khi nào chốt được ngày thì nhớ gửi thiệp mời cho tôi nhé, tôi sẽ đưa Ngưng Ngưng cùng đi dự."

Vừa lái xe, Lâm Kỳ vừa mỉm cười nói.

"Nói mới nhớ, rõ ràng Chủ tịch Cố yêu đương không sớm hơn chúng tôi, nhưng tiến độ lại nhanh hơn chúng tôi cả một đoạn lớn đấy."

Cố Phỉ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô ấy.

"Cô và Phương Ngưng vẫn chưa có ý định ra mắt hai bên gia đình sao?"

"Chưa."

Khẽ lắc đầu, Lâm Kỳ có chút căng thẳng mím môi.

"Dì Phương có chút thành kiến với tôi."

"?"

Cố Phỉ nhìn cô ấy với vẻ tò mò.

"Hồi còn học cấp ba, tôi từng viết thư tình cho chị gái của Ngưng Ngưng, bị trường mời phụ huynh lên."

"..."

"Thế rồi sao cô và Phương Ngưng lại đến được với nhau?"

Cố Phỉ không ngờ chuyện tình cảm giữa hai người này lại phức tạp đến vậy.

Liếc nhìn cô một cái, tai Lâm Kỳ hơi ửng đỏ.

"Lúc tốt nghiệp cấp ba, tôi bị chị gái của Ngưng Ngưng từ chối. Tôi không kìm được nên đã chạy ra quán bar uống rượu, lúc tỉnh lại... thì đã ở cạnh Ngưng Ngưng rồi."

"Có phải là ý mà tôi đang nghĩ tới không?"

Cố Phỉ có chút ngập ngừng, nhưng lại không nhịn được sự tò mò hóng hớt mà nhìn cô ấy.

"Ừm... đúng là ý đó đấy."

Lâm Kỳ nở nụ cười có phần kín đáo.

Thực ra sau này Phương Ngưng mới nói cho cô biết, đêm hôm đó hai người hoàn toàn không xảy ra chuyện gì cả, nhưng Lâm Kỳ không hề hối hận. Cô thậm chí còn thấy khá may mắn vì lúc đó Phương Ngưng đã lừa mình, nếu không thì có lẽ cô đã bỏ lỡ mối tình tốt đẹp này rồi.

"Vậy cũng rất tốt mà."

Cố Phỉ ngưỡng mộ cảm thán.

Giá như trước đây cô không bị mất trí nhớ, biết đâu cô cũng đã sớm được ở bên vợ rồi.

Khi hạ cánh xuống sân bay Vân Châu, Cố Phỉ gặp Tiểu Loan – trợ lý do Cố Y cử ra đón. Khi nghe nói Cố Phỉ và Lâm Kỳ muốn đến thẳng phim trường, Tiểu Loan có phần do dự nhìn Cố Phỉ.

"Cô Cố, chị Thanh Vi dặn không được để tôi đưa cô đến nơi chị ấy quay phim ạ."

"Tại sao vậy?"

So với Cố Phỉ, Lâm Kỳ ở bên cạnh lại càng tò mò hơn.

"Chẳng lẽ hôm nay cô ấy có cảnh thân mật?"

"..."

Cố Phỉ cảm thấy chân hơi đau.

"Không phải, không phải đâu ạ!"

Thấy hai người hiểu lầm, Tiểu Loan vội vàng lên tiếng giải thích.

"Chị Thanh Vi toàn đóng các bộ phim mang chủ đề hiện thực, không liên quan đến cảnh thân mật đâu ạ."

Cơn đau chân lập tức tan biến, Cố Phỉ gật đầu lia lịa như đúng rồi.

Rõ ràng trước đây cô đã cùng vợ duyệt kịch bản, sao cô lại quên mất chi tiết này chứ?

"Vậy thì tại sao chứ?"

Lâm Kỳ càng tò mò hơn.

"Chuyện này... tôi cũng không nói rõ được, tóm lại là trước khi đi, chị Thanh Vi có dặn tôi đưa cô ấy đến thẳng khách sạn..."

Tiểu Loan rất khó xử, siết chặt tay vịn xe lăn của Cố Phỉ, chỉ sợ cô đi theo Lâm Kỳ mà chạy thẳng đi mất.

Cố Phỉ mỉm cười bất đắc dĩ, suy nghĩ một lát rồi lấy điện thoại ra gọi cho Cố Y.

Không phải cô không muốn nghe lời vợ, mà thực sự là vì quá tò mò mà thôi.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, chắc hẳn lúc này Cố Y đang nghỉ ngơi.

"Bé cưng, Tiểu Loan đã đón được em chưa?"

"Dạ rồi. Chị ơi, em có thể đến thẳng phim trường tìm chị được không?"

Đối diện với ánh mắt chớp chớp không ngừng của Tiểu Loan bên cạnh, Cố Phỉ nhẹ nhàng lên tiếng.

Đầu dây bên kia, quả nhiên Cố Y thoáng im lặng. Nhìn sang đạo diễn bên cạnh đang tức đến mức mặt đỏ tía tai, Cố Y như bất chấp tất cả, nhún vai.

"Được chứ, em muốn đến thì đến đi."

Cùng lắm thì bị Cố Phỉ nhìn thấy cảnh nàng cãi nhau với đạo diễn thôi, so với việc được gặp bé cưng của nàng sớm hơn, thì mất chút thể diện cũng chẳng sao.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, ba người nhanh chóng bắt xe đến phim trường.

Khi họ đến nơi thì đã là hai tiếng sau, đoàn phim vừa đến giờ nghỉ trưa ăn cơm.

Cố Phỉ nhìn thấy Cố Y đang nhắm mắt dưỡng thần dưới một chiếc ô che nắng.

"Chị ơi."

Cô điều khiển xe lăn nhẹ nhàng đến trước mặt Cố Y, gọi nàng.

Cố Y vô thức mở mắt, vừa nở một nụ cười thì đã lập tức dập tắt.

"Sao lại bị thương thành thế này?"

Nàng nhìn đôi chân đang được cố định bằng nẹp của Cố Phỉ, lông mày nhíu chặt lại.

"Chỉ là... không cẩn thận thôi ạ, sẽ nhanh hồi phục thôi mà."

Cố Phỉ mỉm cười, an ủi nàng.

Cố Y nhìn chằm chằm cô vài giây, mím môi.

"Không phải là do Tần Thanh Vi đánh gãy đấy chứ?"

"?"

Cố Phỉ vừa chấn động vừa suýt sặc nước miếng, lắc đầu.

Sao vợ cô lại có suy nghĩ này vậy?

Thấy vậy, Cố Y rũ mắt, thở phào nhẹ nhõm.

"Chị còn tưởng cô ta phát hiện ra việc em cắm sừng cô ta chứ."

"... Không đến mức đó đâu ạ."

Cố Phỉ nhìn nàng với vẻ không chắc chắn.

Lần trước hiểu lầm Thư ký Bùi, tuy vợ cô có tức giận, nhưng vẫn rất dịu dàng với cô.

Cố Y mỉm cười, nhẹ nhàng chạm vào chân cô, ngước mắt lên, nói bằng sự nghiêm túc.

"Nếu để cô ta biết chuyện chúng ta đã ngủ với nhau, bé cưng, đến lúc đó em nhất định phải bảo vệ bản thân cho tốt đấy."

Ai biết được kẻ điên Tần Thanh Vi đó sẽ làm ra chuyện gì.

"...Chị ơi, nếu là chị thì chị sẽ làm gì em?"

Cố Phỉ hỏi dò.

Suy nghĩ một lát, Cố Y mỉm cười ghé sát vào tai cô.

"Chị sẽ khóa em trên giường, l*m t*nh đến khi em mệt lả thì thôi."