Dì Tôn trong bếp nghe thấy tiếng hai người nói chuyện, vừa xoay người mỉm cười thân thiện, chào hỏi Phó Kim Khê, vừa tiếp tục sắp xếp những món đồ ăn khác mà mình mang tới, miệng cũng không quên ân cần dặn dò.
"Dì biết hai đứa công việc bận rộn, nhưng cũng phải chú ý chăm sóc sức khỏe cho tốt, không thể còn trẻ mà đã mang một thân bệnh tật được... Sau này nhé, ngày nào dì cũng sẽ mang canh bổ tới cho hai đứa..."
Phó Kim Khê nếm thử một ngụm canh thuốc rồi không nuốt nổi nữa, nghe vậy thì mặt mày tái mét, nàng khẽ đá vào cẳng chân Cố Phỉ, ra hiệu cho cô mau đi giải thích với dì Tôn.
Thế nhưng Cố Phỉ chỉ đưa luôn ly nước đường táo đỏ đến bên miệng nàng, trong giọng nói còn mang theo tiếng cười.
"Là rắc rối do học tỷ gây ra, thì học tỷ phải là người giải quyết chứ."
Nói xong, cô vô cùng chu đáo đứng dậy đi lấy đôi dép lê trong tủ giày, mang đến giúp Phó Kim Khê xỏ vào.
"Nếu không giải thích rõ ràng, sau này số thuốc bổ đó đều phải do một mình học tỷ uống hết đấy."
Vừa quỳ một gối trên thảm để giúp nàng mang dép, Cố Phỉ vừa nắm lấy mắt cá chân của Phó Kim Khê, mỉm cười nói.
"... Chỉ giỏi bắt nạt chị thôi."
Nuốt ngụm nước đường ngọt ngào để xua đi vị đắng, Phó Kim Khê trừng mắt lườm Cố Phỉ một cái, sau đó đành phải ráng gượng tấm eo còn đang mỏi nhừ đi về phía nhà bếp.
Nhìn bóng lưng nàng, Cố Phỉ mím môi bật cười khe khẽ. Khi nhìn thấy tô canh thuốc trên bàn, cô nín thở, bưng lên uống thẳng một hơi cạn sạch. Mặc dù thuốc đắng giã tật, nhưng Cố Phỉ thề, sau này cô thực sự không bao giờ muốn uống nữa.
Còn trong bếp, Phó Kim Khê vốn định mở lời giải thích, thì lại nhanh chóng quên đi mục đích thực sự sau khi nghe dì Tôn kể ra một loạt những lợi ích của tô canh đó.
"Thật sự có nhiều công dụng thế ạ?"
"Tất nhiên rồi."
Vừa nói, dì Tôn vừa mở điện thoại cho nàng xem lịch sử trò chuyện với bác sĩ.
"Bác sĩ nói đây đều là những vị thuốc rất tốt để bổ khí huyết, điều dưỡng cơ thể..."
"Vậy... người bình thường uống thì có sao không ạ?"
Phó Kim Khê lặng lẽ chống tay lên thắt lưng đang mỏi nhừ ở phía sau, cúi đầu xem xét rất cẩn thận.
Sau đêm qua, nàng thấy chuyện Cố Phỉ có "được" hay không là chuyện không cần bàn cãi nữa, nhưng có lẽ bản thân nàng cũng cần được bồi bổ một chút.
Nếu không, sau này thể lực không theo kịp Cố Phỉ thì phải làm sao đây?
Mà Dì Tôn khi nghe câu hỏi này thì thoáng khựng lại. Ánh mắt bà vô tình quét qua những vết hôn đỏ lằn chi chít trên cổ Phó Kim Khê, rồi nhìn hành động dùng tay đỡ eo của nàng, dì Tôn bừng tỉnh, khẽ gật đầu.
"Được, được chứ. Lát nữa dì sẽ đi tìm bác sĩ, xin một thang thuốc nhẹ nhàng hơn, sau này ngày nào dì cũng sẽ sắc thuốc, rồi mang đến cho hai đứa..."
Nói xong, dì Tôn nhanh tay thu dọn túi xách rồi đi ra ngoài.
"Dì đi ngay đây!"
Thế là, Cố Phỉ vừa bưng cái tô không đi đến cửa bếp thì đã thấy dì Tôn lướt qua như một cơn gió. Khi cô định thần lại, thì trong phòng khách đã không còn bóng dáng của bà.
"..."
Cố Phỉ ngơ ngác nhìn Phó Kim Khê trong bếp, sờ sờ tai, cầm lấy chìa khóa xe ở cửa ra vào rồi đi theo.
"Học tỷ, em đi tiễn dì Tôn nhé."
"Đi đi."
Phó Kim Khê tùy ý xua tay, vịn eo đi về phía bàn ăn. Nàng vốn định nếm thử lại tô canh bổ, nhưng lại thấy trên bàn chỉ còn trơ trọi một cái tô không.
"..."
Phó Kim Khê cạn lời nhìn Cố Phỉ ngoài sân. Nàng thầm oán trách Cố Phỉ không thèm để lại cho mình một chút nào, nhưng rồi cũng đành ngồi xuống bàn ăn, thong thả uống ly nước đường.
Bây giờ nàng đã hoàn toàn quên mất việc mình vừa chê tô canh thuốc đó như thế nào, trong đầu chỉ nghĩ đến việc phải bồi bổ sức khỏe cho thật tốt.
Trong khi đó, ở ngoài cửa, Cố Phỉ đang chuẩn bị lái xe đưa dì Tôn về, thì bị bà kéo lại hỏi thăm chuyện.
"Tiểu Phỉ, con nói thật với dì đi, định bao giờ thì kết hôn với Tiểu Phó?"
"... Sắp rồi ạ."
Cố Phỉ đỏ mặt, bất giác v**t v* chiếc lắc bạc trên cổ tay, ngập ngừng đáp.
Thế nhưng, dì Tôn lại nhìn thấy sự ngập ngừng trong mắt cô và hiểu lầm.
"Con không định kết hôn với Tiểu Phó thật đấy à?"
"... Tất nhiên là không phải rồi ạ."
Cố Phỉ mím môi, lắc đầu phủ nhận.
"Thế thì tốt, dì đã bảo là con không phải loại người như vậy mà..."
Nói rồi, dì Tôn bất giác nhìn vào phòng khách một cái, không nhịn được mà đỏ mặt.
"Con xem, con cắn cổ Tiểu Phó thành ra như thế... Tuy nói người trẻ các con tràn trề sinh lực, nhưng mà... vẫn phải chú ý chừng mực một chút..."
"... Dạ vâng."
Cố Phỉ ngượng ngùng đỏ bừng mặt, nhỏ giọng gật đầu.
Thấy thế là đủ, dì Tôn cười ha hả, từ chối ý định muốn đưa về của Cố Phỉ.
"Sức khỏe con chưa bình phục, đừng chạy xe lung tung. Ngày mai dì lại qua mang canh cho hai đứa nhé..."
Nói xong, dì Tôn xách túi hớn hở quay người rời đi.
Với trạng thái tình cảm dính như sam của hai người, dì Tôn có linh cảm, chẳng bao lâu nữa sẽ được ăn kẹo mừng...
Cố Phỉ đứng ngơ ngác tại chỗ. Chẳng phải vợ cô đã giải thích với dì Tôn rồi sao? Sao dì Tôn vẫn còn hiểu lầm cô bị bệnh, sức khỏe không tốt chứ?
Cố Phỉ vừa xấu hổ vừa bối rối quay trở lại phòng khách. Cô vừa bước đến trước ghế sofa đã bị Phó Kim Khê đang lơ mơ buồn ngủ ôm eo và đè xuống dưới thân.
"Học tỷ, chị không giải thích gì với dì Tôn sao?"
Vừa ôm người trong lòng và điều chỉnh lại tư thế trên ghế sofa, Cố Phỉ vừa nhìn xuống khẽ hỏi.
"Chị đã giải thích rồi, chị nói với dì Tôn rằng người cần bồi bổ cơ thể thực ra là chị."
Có chút buồn ngủ, Phó Kim Khê vùi vào hõm cổ cô, mỉm cười đáp lại. Hàng mi nàng khẽ động, thỉnh thoảng lại cọ xát vào da cổ của Cố Phỉ, mang theo một sự ngứa ngáy tê dại.
"Chơi một đêm, Phỉ Phỉ không thấy mệt chút nào, còn chị thì đau eo đau chân đấy. Em nói xem chị có nên bồi bổ một chút không?"
"... Đêm qua là em quá đáng rồi."
Cố Phỉ hơi đỏ mặt, kéo tấm chăn mỏng bên cạnh đắp lên người cả hai, sau đó nhẹ nhàng xoa bóp eo cho Phó Kim Khê dưới lớp chăn.
Đêm qua vì để tranh đua cao thấp với thỏ con, hai người gần như thức trắng cả đêm, đến bây giờ mắt cũng mở không lên rồi.
Phó Kim Khê khẽ nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng trong lòng cô, gác cẳng chân lên đầu gối Cố Phỉ, giọng điệu sai bảo tuy nhỏ nhẹ nhưng không hề khách sáo.
"Cả chân cũng phải xoa bóp nữa, đêm qua em không dịu dàng chút nào, vừa cắn vừa..."
"Dạ."
Dịu dàng đáp lại, Cố Phỉ vừa v**t v* lưng nàng, dỗ nàng ngủ, vừa tỉ mỉ xoa bóp tới lui trên eo và hai chân của nàng.
Mãi cho đến khi dỗ được người ngủ say, Cố Phỉ cũng có chút buồn ngủ, cứ thế ôm người trong lòng chìm vào giấc ngủ.
***
Đến khi Cố Phỉ tỉnh lại lần nữa thì trời đã gần trưa, trong lòng đã không còn bóng dáng của Phó Kim Khê. Cô xoa xoa mái tóc có chút rối bời, đứng dậy, đang định xuống lầu để tìm người trong phòng ngủ, thì thấy Phó Kim Khê từ phòng làm việc bước ra, trên chiếc áo thun vẫn còn dính vài vệt màu vẽ.
"Học tỷ đang làm gì thế?"
Cố Phỉ tò mò nhón chân muốn nhìn vào trong phòng sách, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị Phó Kim Khê che mắt lại, đẩy ra.
"Đợi vẽ xong mới được xem."
Nói rồi, Phó Kim Khê quay người, khóa cửa phòng sách ngay trước mặt Cố Phỉ.
"... Với em mà cũng phải giữ bí mật sao?"
Cố Phỉ nở nụ cười bất đắc dĩ, đưa tay lau đi vệt màu dính trên cằm nàng từ lúc nào, rồi dắt tay Phó Kim Khê đi xuống phòng ngủ ở tầng dưới.
"Không lẽ chị đang vẽ ảnh dìm của em à?"
Nghe vậy, Phó Kim Khê liếc cô một cái, hừ nhẹ, véo véo đầu ngón tay Cố Phỉ.
"Ảnh dìm thì không có, chỉ có ảnh giường chiếu thôi."
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt quay người nhìn nàng.
"Ảnh giường chiếu kiểu nào?"
Không lẽ là bức ảnh cô hôn đùi của Phó Kim Khê?
Như nhìn thấu suy nghĩ của cô, Phó Kim Khê nhếch môi, lắc đầu phủ nhận.
"Không phải bức đó."
Nghe vậy, trong lòng cô lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng Cố Phỉ còn chưa kịp thở đều thì đã bị câu nói tiếp theo của Phó Kim Khê làm cho chết điếng tại chỗ.
"Chị vẽ bức này còn bạo hơn bức đó nữa đấy."
Nói xong, Phó Kim Khê chẳng thèm nhìn Cố Phỉ đang đỏ bừng mang tai lấy một cái, cứ thế hát ngân nga, trở về phòng ngủ thay quần áo.
Chỉ còn lại Cố Phỉ mặt đỏ như gấc đứng tại chỗ, suy nghĩ miên man.
***
Cho đến khi ăn xong bữa trưa, Cố Phỉ vẫn không hỏi được thông tin cụ thể về bức tranh đó từ miệng Phó Kim Khê, thậm chí còn bị đe dọa không được xem lén camera giám sát.
"... Nhưng chiều nay em cần làm việc, máy tính đều ở trong phòng làm việc mà học tỷ."
Cố Phỉ bị khơi lên sự tò mò, chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn nàng, cố gắng làm cho Phó Kim Khê mềm lòng mà mở cửa cho cô vào.
"Đã sớm lấy ra cho em rồi."
Từ từ nhếch môi, Phó Kim Khê hất cằm ra hiệu cho Cố Phỉ.
Trên bàn trà phòng khách, máy tính và máy tính bảng mà Cố Phỉ cần dùng để làm việc đều đang được đặt ở đó.
"..."
Lại một lần nữa làm nũng thất bại, Cố Phỉ đành trơ mắt nhìn Phó Kim Khê thay lại chiếc áo thun nhiều màu sắc của buổi sáng và quay lại phòng làm việc, trong khi bản thân cô chỉ có thể ngồi trên ghế sofa phòng khách để làm việc.
Trong khoảng thời gian đó, không dưới một lần Cố Phỉ muốn mở phần mềm camera trên điện thoại lên xem thử, nhưng tuân theo nguyên tắc phải ngoan ngoãn nghe lời vợ, cô đành kìm nén sự tò mò trong lòng.
Đến khoảng bốn giờ chiều, Cố Phỉ xuống bếp pha hai tách trà hoa, lấy thêm từ trong tủ lạnh vài món điểm tâm mà dì Tôn mang đến lúc sáng. Đang định mang cho Phó Kim Khê một tách thì cô nhận được tin nhắn từ Viên Hiểu.
Tin nhắn hỏi Cố Phỉ xem khi nào có thời gian, mấy Giáo sư ở Đông Đại muốn mời Cố Phỉ ăn một bữa cơm, để trao đổi cụ thể về việc cô tài trợ xây dựng phòng thí nghiệm cho Đông Đại.
Vì lần trước lỡ gây ra hiểu lầm ở căng tin trường Đông Đại, nên Cố Phỉ có chút áy náy. Sau khi hỏi ý kiến Viên Hiểu, cô quyết định dùng danh nghĩa cá nhân để quyên góp thêm cho Đông Đại một tòa nhà thí nghiệm.
Nghĩ về lịch trình của mình trong thời gian tới, Cố Phỉ trả lời Viên Hiểu là tối mai, sau đó bưng cái khay trên tay đi lên phòng làm việc.
Còn bên trong phòng làm việc, nhìn bức tranh đỏ mặt tía tai trên giấy, Phó Kim Khê cũng có chút không nhịn được mà ửng đỏ hai má.
Nàng chỉ muốn vẽ một bức tranh có thể đè bẹp bức ảnh trong nhà của Cố Phỉ và Tần Thanh Vi, nhưng càng vẽ, mức độ càng có chút không kiểm soát nổi...
Nhưng mà nàng cũng không có bịa đặt vô căn cứ, dù là tư thế hay hành động...
Đều là những việc mà Cố Phỉ và nàng đã từng làm thật.
Nghĩ đến đây, Phó Kim Khê rất thản nhiên mở cửa phòng làm việc.
"Em vào được chưa?"
Đến lúc này thì Cố Phỉ lại có chút do dự, chỉ sợ nhìn một cái là sẽ bị Phó Kim Khê giáo huấn.
"... Vào đi."
Hàng mi khẽ run, Phó Kim Khê nghiêng người nhường đường cho cô, còn thong thả bưng tách trà nóng trên khay, nhấp một ngụm.
Làn hơi nóng mang theo hương hoa nhàn nhạt bốc lên trước mắt nàng, nhanh chóng nhuộm một mảng ửng hồng trên vùng da trắng ngần nơi đuôi mắt.
"... Phỉ Phỉ, em thấy đặt bức tranh này ở đâu thì hợp lý?"
Khoé mắt để ý thấy đến biểu cảm của Cố Phỉ khi nhìn thấy bức tranh đó, Phó Kim Khê nhếch môi cười hỏi.
"... Gầm giường."
Cố Phỉ xấu hổ đỏ bừng mặt, suýt làm rơi cả cái khay trong tay, nghẹn lời hồi lâu mới ngượng ngùng đáp lại được hai chữ.
Nếu không phải trên tay còn đang bưng đồ, Cố Phỉ thực sự chỉ muốn trực tiếp nhắm mắt bất tỉnh nhân sự.
"Em đang nói gì đấy?"
Cụp mắt, nén lại sự vui vẻ trong đáy mắt, Phó Kim Khê nhận lấy cái khay trên tay cô rồi đặt sang một bên, sau đó ôm eo Cố Phỉ từ phía sau.
"Chị vẽ không đẹp sao? Ngay cả dáng vẻ của em lúc xoa hoa cũng được vẽ ra hết rồi..."
"... Cực kì đẹp ạ."
Cố Phỉ ôm mặt định bỏ chạy khỏi phòng làm viêc, nhưng bị Phó Kim Khê ôm eo giữ lại.
"Dám làm mà không dám nhìn à?"
Khẽ cười, quấn lấy cổ cô, Phó Kim Khê hôn nhẹ lên cần cổ ửng hồng của Cố Phỉ.
"Là ai nói mình là đồ b**n th** đây?"
Cơ thể không kìm được khẽ run lên, Cố Phỉ đỏ mặt không dám ngẩng đầu lên, nhưng trước sự chất vấn của Phó Kim Khê, cô vẫn không quên giữ vững hình tượng mà thanh minh.
"... Em chỉ b**n th** vào ban đêm thôi."
Khi nói đến hai chữ cuối cùng, không biết là vì xấu hổ hay vì đuối lý, mà khi thốt ra thì chỉ còn lại tiếng thở nhẹ.
Nếu không phải Phó Kim Khê đang đứng ngay trước mặt, e là sẽ chẳng nghe thấy hai chữ đó.
Phó Kim Khê cong môi cười thầm, lười vạch trần cô.
Cố Phỉ rốt cuộc có phải là đồ b**n th** hay không, trong lòng nàng biết tỏng.
Nàng nhìn về phía hoàng hôn màu cam bên ngoài, rồi nhìn xuống những vệt màu bị mình làm dính lên trên người Cố Phỉ, mỉm cười, kéo cổ áo cô rời khỏi phòng làm việc.
"Vì bây giờ vẫn chưa đến buổi tối, vậy Phỉ Phỉ trước hết đi làm việc cho tốt đi, đợi đến tối rồi hãy b**n th** cho chị xem nhé."
Nói xong, Phó Kim Khê lại khóa cửa phòng làm việc ngay trước mặt Cố Phỉ, sau đó thong thả một mình đi xuống lầu, về phòng ngủ tắm rửa thay đồ.
"..."
Đứng tiêu hóa trước cửa phòng làm việc mất năm phút đồng hồ, Cố Phỉ mới đỏ mặt quay lại phòng khách.
Bây giờ cô thực sự có chút hối hận vì sự tò mò của mình rồi. Nếu sớm biết Phó Kim Khê sẽ vẽ bức tranh như thế này, cô đã không vào xem...
Vậy thì sẽ không đến mức tới bây giờ mà đầu óc vẫn còn tràn ngập những hình ảnh không tài nào diễn tả.
***
Nửa tiếng sau, khó khăn lắm mới có thể tập trung lại vào công việc, thì Cố Phỉ lại nhìn thấy hình ảnh Phó Kim Khê đang bơi dưới hồ bơi qua cửa sổ sát đất.
Bộ đồ bơi màu xanh nhạt ôm sát làn da trắng ngần, nhẹ nhàng nhấp nhô dưới mặt nước...
Đến khi Cố Phỉ định thần lại, cô nhận ra mình đã đứng trước cửa sổ từ lúc nào, không biết đã nhìn xuống lầu bao lâu.
Phó Kim Khê bơi ngửa, nhô đầu lên khỏi mặt nước, ngước mắt mỉm cười, khẽ ngoắc tay với Cố Phỉ ở trên lầu.
"..."
Cố Phỉ hoàn toàn không có sự kiềm chế, mặt đỏ bừng bưng máy tính đi xuống lầu.
Vừa ra đến sân, cô đã nhìn thấy chiếc ghế nằm cạnh hồ bơi và một chiếc áo sơ mi trắng được gấp gọn gàng đặt ở trên đó.
"Tiểu b**n th**, thay ra đi."
Phó Kim Khê bơi đến trước mặt cô, chỉ vào bộ quần áo dính màu vẽ của Cố Phỉ, thong thả mỉm cười, mở miệng nhắc nhở.
"... Sao học tỷ biết em sẽ xuống đây?"
Vừa đỏ mang tai cởi cúc áo, Cố Phỉ vừa nghiêng người, có chút xấu hổ khẽ hỏi.
Phó Kim Khê cong môi không trả lời, bước lên khỏi hồ bơi cùng những giọt nước, chậm rãi đi đến trước mặt Cố Phỉ.
"Tiểu b**n th** mà không nhìn lén thì không phải là tiểu b**n th** nữa rồi."
Nói xong, nàng khẽ nâng tay, giúp Cố Phỉ cài cúc áo sơ mi lại.
"... Em nhìn công khai mà."
Cố Phỉ đỏ mặt phản bác, rồi có chút cầm lòng chẳng đặng, đưa tay chạm vào giọt nước đang lăn trên xương quai xanh của Phó Kim Khê.
"Ừm, em không chỉ nhìn công khai, mà còn sờ công khai được nữa."
Khẽ cười, Phó Kim Khê đẩy vai Cố Phỉ, đè cô lên chiếc ghế nằm phía sau.
"Công việc đã xử lý xong chưa?"
"... Vẫn chưa ạ."
Cố Phỉ mím môi, nhìn chiếc máy tính để bên cạnh.
"Thật đáng tiếc."
Đuôi lông mày khẽ nhướng, Phó Kim Khê hơi gập đầu gối, cọ nhẹ vào thắt lưng Cố Phỉ, sau đó đứng dậy, tiếp tục một mình quay lại hồ bơi.
Nhìn bóng dáng uyển chuyển của nàng dưới làn nước, Cố Phỉ mang vẻ mặt đầy sầu muộn, ôm lấy chiếc máy tính bên cạnh tiếp tục làm việc.
Mãi cho đến sáu giờ chiều, trời chập tối.
Cuối cùng cũng làm xong việc, Cố Phỉ theo bản năng ngẩng đầu lên, nhưng phát hiện trong hồ bơi đã không còn bóng dáng của Phó Kim Khê.
Đúng lúc cô đang thất vọng, xoay người định rời đi thì lại nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
"Phỉ Phỉ đang tìm chị sao?"
Theo bản năng quay người lại, Cố Phỉ vừa nghe điện thoại xong đã bị Phó Kim Khê ôm trọn vào lòng.
"Có phải là muốn bơi cùng chị không?"
Đối diện với nụ cười rạng rỡ và tinh quái trong ánh mắt của nàng, Cố Phỉ hơi đỏ mặt, gật đầu.
Khẽ cong môi, Phó Kim Khê đưa tay véo nhẹ vành tai cô.
"Muốn đến mức nào?"
"Em đã nghĩ suốt cả buổi chiều."
Cố Phỉ rất thành thật trả lời nàng, vành tai ửng đỏ.
Phó Kim Khê bật cười, vòng tay ôm lấy eo cô hơi dùng sức, cả hai liền dễ dàng ngã nhào xuống hồ bơi phía sau.
Nước bắn tung tóe.
Cố Phỉ ướt sũng cả người, ôm lấy Phó Kim Khê, sau đó đỏ mặt cúi xuống hôn lên đôi môi nàng.
Trên mặt nước lấp lánh ánh sáng, rất nhanh đã xuất hiện thêm một mảnh vải mỏng màu xanh nhạt.
Phó Kim Khê mở to mắt, hờn dỗi nhìn cô, nhưng Cố Phỉ lại ghì người nàng vào thành hồ, đỏ mặt hùng hồn lý sự.
"Trời tối rồi, có b**n th** một chút cũng không sao đâu."
Nói xong, Cố Phỉ cúi đầu, vùi vào ngực nàng.
Mưu kế đã thành, Phó Kim Khê nhẹ nhàng v**t v* sau gáy cô, khẽ th* d*c bên tai Cố Phỉ.
"Vậy Phỉ Phỉ phải thể hiện cho tốt đấy, ngày mai chị sẽ vẽ bức tranh thứ hai..."