Chương 69 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ còn chưa kịp mở mắt khỏi cơn buồn ngủ, là đã cảm thấy Phó Kim Khê trong lòng mình cọ quậy đầy bất mãn.

Nàng vừa vô thức lầm bầm trời sáng, vừa vùi mặt vào hõm cổ Cố Phỉ, tiếp tục ngủ say.

Hàng mi khẽ run rẩy, Cố Phỉ vô thức nhẹ nhàng vỗ lưng nàng trong chăn, rồi liếc nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đang le lói.

Đêm qua hai người không hề kéo rèm, Cố Phỉ thậm chí chẳng nhớ nổi mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Phó Kim Khê cứ đè lấy cô...

Đến lúc sau, hai đùi Cố Phỉ đều vừa đỏ vừa...

Nhìn về phía cửa sổ, chớp chớp mắt, Cố Phỉ đã tỉnh táo đôi chút, cô đỏ mặt ấn nhẹ vào đầu giường, rèm cửa nhanh chóng tự động khép lại.

Trong phòng dần trở nên tối tăm, Phó Kim Khê trong lòng cô cũng dần ngủ lại yên ổn.

Dịu dàng cọ nhẹ l*n đ*nh đầu nàng, Cố Phỉ nhẹ nhàng rướn người lấy điện thoại của Phó Kim Khê ở bên giường.

"Trò chơi tay trái" chỉ giới hạn trong đêm qua thôi, chơi tiếp nữa thì Cố Phỉ cảm thấy mình cũng sẽ bị vợ đè hỏng mất...

Hơn nữa...

Rũ mắt nhìn Phó Kim Khê đang ngủ, Cố Phỉ chột dạ mím môi.

Có một số việc nếu không tranh thủ lúc vợ đang ngủ mà làm, thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Nghĩ vậy, đầu ngón tay Cố Phỉ dứt khoát nhấn vào biểu tượng Weibo trên màn hình.

Lúc đổi mật khẩu, cần phải nhập mật khẩu cũ, Cố Phỉ thử nhập ngày sinh của Tần Thanh Vi, nhưng máy báo sai.

Đầu ngón tay khựng lại, cô đỏ vành tai, thử ngày sinh của chính mình.

Mật khẩu đúng.

Vô thức cong môi e thẹn, cúi người lặng lẽ hôn nhẹ lên tai nàng, Cố Phỉ dứt khoát thiết lập mật khẩu mới, sau đó trực tiếp đăng xuất tài khoản của Tần Thanh Vi đang đăng nhập trên đó.

Làm xong tất cả những chuyện này, Phó Kim Khê đang nằm trong lòng cô vẫn hoàn toàn không hay biết gì.

Nhưng Cố Phỉ biết, sớm muộn gì vợ cô cũng sẽ tìm cô tính sổ.

Cho nên... Cố Phỉ dự định sáng sớm đã chuồn đến công ty ngay.

Cho dù Phó Kim Khê muốn dạy dỗ cô, chắc cũng không đến mức chạy tới tận công ty để "đánh" cô một trận đâu...

...

Sau khi lấy quần áo sạch trong phòng thay đồ, Cố Phỉ nhẹ nhàng đi vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Khi cô trở ra, trên người đã thay một bộ đồ công sở chỉnh tề.

Trước khi đi, Cố Phỉ cúi người hôn nhẹ lên má Phó Kim Khê, đôi mắt dịu dàng, thấp giọng nói.

"Học tỷ, em đi làm đây."

"Ưm..."

Phó Kim Khê vẫn còn ngái ngủ, ngay cả mắt cũng không mở ra, chỉ vòng tay qua cổ Cố Phỉ để hôn trả một cái vào cằm cô.

"Bye bye, về sớm nhé..."

Cố Phỉ mỉm cười không thành tiếng, v**t v* má nàng rồi mới đứng dậy rời đi.

***

Cả buổi sáng, Cố Phỉ đều bận rộn xử lý công việc. Trong thời gian đó, cô còn nhận một cuộc phỏng vấn của tạp chí tài chính.

Cuộc phỏng vấn này đã được định sẵn từ tháng trước. Khi tin tức Cố Phỉ chính thức tiếp quản chức Chủ tịch Tập đoàn Cố thị được công bố, tổng biên tập của tạp chí kinh tế - tài chính hàng đầu đã nhanh chóng liên hệ với nội bộ tập đoàn để mời phỏng vấn.

Là người nắm quyền trẻ tuổi nhất của Cố thị, bản thân Cố Phỉ đã mang sức hút cực kỳ lớn.

Gia thế hiển hách, năng lực xuất chúng, vừa xinh đẹp vừa giàu có.

Chỉ mới nhậm chức chưa đầy ba tháng, nhờ vào những dự án lớn, cô đã đưa vị thế trên thương trường của Tập đoàn Cố thị lên một tầm cao chưa từng có.

Trong suốt quá trình phỏng vấn, Cố Phỉ đều thể hiện phong thái rất trang nhã và ôn hòa.

Cho đến khi buổi trò chuyện sắp kết thúc, phóng viên đột nhiên hỏi một câu ngoài dự kiến.

"Cô và cô Tần Thanh Vi là quan hệ tình nhân phải không?"

"..."

Cố Phỉ chớp mắt, rất muốn gật đầu nói một câu "Đúng vậy".

Nhưng khi chưa nhận được sự cho phép của Tần Thanh Vi, dù cô có muốn công khai đến đâu, thì cũng phải tôn trọng ý kiến của vợ mình.

Vì vậy, đối mặt với câu hỏi của phóng viên, Cố Phỉ chỉ mỉm cười một cái thật đúng lúc.

"Không phải đây là phỏng vấn thương mại sao?"

Thư ký Trần đứng bên cạnh cũng kịp thời lên tiếng, ngăn cản phóng viên tiếp tục truy hỏi.

Phóng viên cũng nhận ra mình đã quá trớn, liền mỉm cười đon đả.

"Xin lỗi, chỉ là tối qua tôi có thấy một vài tin đồn trên mạng, hy vọng Chủ tịch Cố đừng để bụng."

"Không đâu."

Sau khi cười ôn hòa, Cố Phỉ đứng dậy rời khỏi phòng khách.

Khi trở lại văn phòng chỉ còn một mình, Cố Phỉ không khỏi thẫn thờ, chạm vào chiếc lắc bạc trên cổ tay mình một lát.

Mà sự thẫn thờ của Cố Phỉ nhanh chóng bị cắt ngang.

Cùng với một tiếng "ting", điện thoại đặt trên bàn vang lên.

Cố Phỉ theo bản năng mở ra, một dòng tin nhắn từ Phó Kim Khê hiện lên giữa màn hình.

— —Cố Phỉ, em là đồ tồi!

"..."

Chột dạ sờ vành tai, Cố Phỉ hiểu rõ mồn một lý do tại sao vợ mình lại tức giận.

Vì vậy, sau khi gửi cho Phó Kim Khê một chiếc sticker biểu cảm làm nũng lăn lộn, Cố Phỉ liền mang theo nụ cười bất giác nở trên môi, tiếp tục lao đầu vào công việc.

Cái danh "b**n th**" cô còn gánh được, huống hồ gì chỉ là một cái danh "đồ tồi", có gì mà không gánh được chứ?

Tâm lý đã trở nên vô cùng vững vàng, Cố Phỉ bưng tách cà phê bên cạnh nhấp một ngụm, cô đã có thể vừa làm việc vừa tranh thủ suy nghĩ xem tối nay nên dỗ dành vợ tha lỗi cho mình như thế nào.

Cùng lúc đó, tại biệt thự, Phó Kim Khê bực bội ném điện thoại sang một bên.

Nàng vốn định thừa lúc Cố Phỉ không ở nhà thì sẽ trực tiếp "tiền trảm hậu tấu" - công khai trên Weibo, như vậy dù Cố Phỉ có biết thì cũng chẳng làm gì được nàng.

Ai ngờ cái đồ xấu xa Cố Phỉ đó lại trực tiếp đăng xuất tài khoản Weibo trên điện thoại của nàng.

Đến khi Phó Kim Khê muốn dùng danh nghĩa Tần Thanh Vi để đăng nhập lại, thì phát hiện nhập mật khẩu kiểu gì cũng không đúng.

Không cần nghĩ nhiều, Phó Kim Khê cũng đoán được, đây lại là chiêu trò của Cố Phỉ.

Chuyện công khai này, nàng lại thua một nước.

Phó Kim Khê đang vô cùng uất ức cũng lười so đo với Cố Phỉ đang đi làm, dù sao tối nay nàng đã quyết định sẽ thu phục Cố Phỉ thật tốt, để cho cô biết ai mới là chủ gia đình.

Còn bây giờ, so với việc ngồi đó hờn dỗi, Phó Kim Khê còn có một việc quan trọng hơn cần làm.

Nhìn lại bức ảnh tối qua chụp trong điện thoại, Phó Kim Khê một mình lái xe đến trung tâm thương mại, định mua một ít dụng cụ vẽ tranh.

Nàng muốn tự tay vẽ ra bức ảnh thân mật của mình và Cố Phỉ.

***

Tại trung tâm thương mại, Phó Kim Khê đang chọn màu vẽ thì bị ai đó vỗ nhẹ vào vai từ phía sau. Nàng hơi ngạc nhiên quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt mừng rỡ của Tôn Thính Hàm.

"Chị dâu, thật là trùng hợp!"

Dì Tôn đứng bên cạnh cũng mang vẻ mặt hiền hậu, cười nói.

"Tiểu Tần à, nếu không phải Thính Hàm nói với dì, là dì vẫn không biết tên thật của con đâu đấy."

Cho đến tận ngày hôm qua, dì Tôn vẫn không thực sự biết được là bạn gái của Cố Phỉ rốt cuộc họ Tống, họ Bùi hay họ Cố.

Mãi đến khi Tôn Thính Hàm hưng phấn kể cho bà nghe thân phận thật của Tần Thanh Vi, dì Tôn mới bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra "Tần" mới là họ thật.

Phó Kim Khê nghe vậy thì chớp chớp mắt. Tuy đây là lần đầu tiên gặp dì Tôn, nhưng điều đó cũng không ngăn cản nàng phán đoán ra danh tính của bà, thông qua đường nét khuôn mặt tương tự với Tôn Thính Hàm.

Nàng khẽ mỉm cười, nhìn dì Tôn bằng ánh mắt dịu dàng và nghiêm túc.

"Dì Tôn, thực ra con họ Phó, tên là Phó Kim Khê ạ."

"... Hả?"

So với dì Tôn, phản ứng của Tôn Thính Hàm đứng bên cạnh rõ ràng là lớn hơn nhiều.

Sau khi đứng hình mất vài giây, Tôn Thính Hàm đã nghĩ thông suốt, liền ghé sát tai Phó Kim Khê.

"Chị dâu, vậy cái tên Tần Thanh Vi chỉ là nghệ danh của chị thôi đúng không?"

Phó Kim Khê nhướng mày, hài lòng nhếch môi.

"Đúng vậy, là nghệ danh."

Tôn Thính Hàm tự cho rằng mình đã biết được một bí mật động trời, hưng phấn gật đầu, vừa che miệng vừa cam đoan với Phó Kim Khê.

"Chị dâu cứ yên tâm, em tuyệt đối sẽ không nói bậy bạ trên mạng đâu."

"Không sao, chị không ngại."

Phó Kim Khê khẽ vuốt lọn tóc bên tai, mỉm cười sâu xa, đáp lại.

Nàng ngược lại còn ước có thêm nhiều người biết tin này hơn.

Muốn thay thế Tần Thanh Vi, cái tên chỉ mới là sự bắt đầu mà thôi.

***

Giờ nghỉ trưa, Cố Phỉ nhận được điện thoại của Phó Kim Khê.

Tựa người vào đầu giường trong phòng nghỉ, Cố Phỉ nhắm mắt lại, mỉm cười dịu dàng.

"Học tỷ, không giận em nữa à?"

Phó Kim Khê hừ nhẹ một tiếng, không trực tiếp trả lời cô, mà chỉ cúi đầu nhìn món đồ chơi nhỏ trong lòng bàn tay, khẽ nói.

"Chị muốn mua vài thứ, muốn Phỉ Phỉ cho ý kiến tham khảo."

Cố Phỉ theo bản năng ngồi dậy, mở mắt đầy nghi hoặc.

"Thứ gì ạ?"

"Đồ dùng trên giường."

Vừa so sánh sự khác nhau giữa hai món đồ chơi trên tủ kính, Phó Kim Khê vừa thản nhiên đáp.

"Em thấy bạn thỏ con đáng yêu hơn, hay là bạn cá heo nhỏ thì đáng yêu hơn?"

"?"

Cố Phỉ lập tức tỉnh ngủ, mặt đỏ bừng trong giây lát.

"... Tại sao lại mua thứ đó ạ?"

"Tại vì em không được mà."

Phó Kim Khê hừ cười một tiếng.

"Phụt!"

Tôn Thính Hàm đang đi dạo phía sau Phó Kim Khê, suýt chút nữa phun cả ngụm nước khoáng trong miệng ra ngoài.

Cô vốn vì tò mò nên mới muốn đi theo Phó Kim Khê vào tham quan cửa hàng s*x toy mới khai trương này, ai ngờ lại vô tình nghe được một tin tức gây sốc như vậy.

Phải làm sao đây? Chị Tiểu Phỉ của cô tốt như vậy, vậy mà lại "không được"!

Đón lấy ánh mắt đầy ẩn ý của Phó Kim Khê, Tôn Thính Hàm cười gượng gạo, lập tức ý thức được nội dung tiếp theo của cuộc gọi không còn phù hợp để mình nghe nữa, liền nhanh chóng chuồn khỏi cửa hàng, chạy sang siêu thị kế bên tìm mẹ mình.

Không biết bồi bổ bằng ăn uống có tác dụng không? Hay là bảo mẹ mua thêm ít thuốc bổ rồi lén chuẩn bị cho chị Tiểu Phỉ nhỉ?

Nhưng làm sao cô có thể tiết lộ cái tin khó nói này cho mẹ mình một cách khéo léo đây?

Nói ra thì chị Tiểu Phỉ còn mặt mũi nào nữa...

"Rất mất thể diện", Cố Phỉ cũng đang đỏ bừng cả mặt, suýt nữa nhảy dựng khỏi giường. Cô nhìn màn hình trong tay, xấu hổ giải thích.

"Em chỉ là tay trái không được thôi..."

"Ừm, chị biết mà."

Phó Kim Khê nhẹ nhàng đáp, rồi lại cười nói.

"Chính vì để tay trái của Phỉ Phỉ được nhẹ nhàng hơn, chị mới đặc biệt đến đây mua mấy món đồ chơi này đấy."

"... Không mua có được không?"

Cố Phỉ đỏ mặt, nhỏ giọng thương lượng với nàng.

"Em sẽ nỗ lực mà, học tỷ."

"Đừng ép bản thân quá, Phỉ Phỉ, cái miệng và cái đuôi của bạn thỏ này đều có thể cử động... ừm..."

Nói đoạn, nàng gửi cho Cố Phỉ một bức ảnh chụp món đồ chơi thỏ hồng.

"..."

Khiêu khích.

Cố Phỉ cảm thấy đây là sự khiêu khích trắng trợn đối với cô.

Nhưng chưa kịp để cô tiếp tục phân bua, Phó Kim Khê đã nhanh chóng cúp máy.

Sau đó, dù Cố Phỉ có gửi tin nhắn gì, Phó Kim Khê cũng đều không trả lời.

Nỗi bứt rứt khiến Cố Phỉ cả buổi chiều đều có chút thất thần.

Mãi mới xử lý xong mọi việc trước giờ tan sở, Cố Phỉ tức tốc lái xe phóng về nhà.

Khi cô về đến biệt thự thì không gặp được Phó Kim Khê ở phòng khách hay phòng ngủ, mà lại nhìn thấy con thỏ con kia đang sạc pin ở đầu giường.

"..."

Lặng lẽ đi tới bên giường, Cố Phỉ đưa tay lột lớp vỏ trong suốt bên ngoài dùng để bảo vệ con thỏ, cẩn thận cầm trong lòng bàn tay, quan sát.

Nhưng giây tiếp theo, cô phát hiện cái thứ nhỏ xíu này bắt đầu rung lên bần bật trong tay mình.

"..."

Kinh hãi đến mức vừa xấu hổ vừa quẫn bách, Cố Phỉ vội vàng ném cái thứ kia sang một bên.

Cùng lúc đó, cô cũng nhìn thấy Phó Kim Khê đang tựa người ở cửa phòng tắm.

Trong tay nàng lắc lắc chiếc điều khiển có thể bật mở món đồ chơi từ xa, mỉm cười dịu dàng với Cố Phỉ, nhưng lời thốt ra từ miệng lại vô cùng lạnh lùng vô tình.

"Xem ra bạn thỏ con này lợi hại hơn Phỉ Phỉ nhiều nhỉ..."