Chương 68 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"..."

Gương mặt ửng hồng, Cố Phỉ nhìn nàng, khẽ mím môi, lòng bàn tay đang đặt sau đầu gối của Phó Kim Khê bỗng hơi dùng lực.

Cùng với tiếng thốt lên khe khẽ, cả người Phó Kim Khê đều rơi gọn vào lòng Cố Phỉ.

Hơi thở nóng hổi phả lên xương quai xanh trắng nõn tinh tế.

Hai đầu gối quỳ trên tấm thảm mềm mại, một tay Cố Phỉ vòng qua ôm lấy vòng eo thon của Phó Kim Khê, tay kia không cần nhìn cũng nhắm chuẩn nút ngắt cuộc gọi không đúng lúc kia.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại nhịp thở giao hòa của hai người.

Đuôi mắt Phó Kim Khê đỏ lên, nàng nhìn Cố Phỉ, trong đôi mắt đẹp đẽ nhu mì ấy tràn đầy thâm tình cùng sự bất mãn và cố chấp lộ rõ.

"Em vẫn là muốn bảo vệ Tần Thanh Vi đúng không, Phỉ Phỉ?"

Cúi đầu im lặng một hồi, Cố Phỉ cầm lấy chiếc điện thoại đang bị nàng siết chặt, một lần nữa nhìn thẳng vào bức ảnh thân mật kia.

Vài giây sau, vành tai cô đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn Phó Kim Khê, dùng giọng điệu vừa sâu sắc, vừa có chút tủi thân mà mở lời.

"Kiểu ảnh như thế này của học tỷ chỉ mình em được xem thôi, tại sao lại muốn đăng lên mạng?"

"..."

Suýt chút nữa đã vì đau buồn và ghen tuông mà rơi lệ, Phó Kim Khê chớp chớp mắt, cố nén giọt nước mắt trở ngược vào trong.

"... Điều em để tâm là cái này sao?"

"Em không nên để tâm đến cái này sao?"

Cố Phỉ ra vẻ đầy ấm ức.

"Dù sao học tỷ cũng chẳng quan tâm đến em, miệng thì nói chấp nhận tính kiểm soát của em, nhưng thực tế lại chẳng hề để ý đến cảm nhận của em chút nào..."

Nói xong, Cố Phỉ làm bộ định đứng dậy rời đi, nhưng ngay lập tức bị Phó Kim Khê kịp phản ứng lại, vòng lấy eo cô, không cho rời đi.

"Chị không đăng cái đó nữa, Phỉ Phỉ."

Nàng dịu dàng dỗ dành bên tai Cố Phỉ, vừa dỗ vừa khẽ cọ vào người cô.

"Chị chỉ là ghen tị với bức ảnh em chụp cùng Tần Thanh Vi thôi mà..."

Ấn giữ đôi chân đang không yên phận của nàng lại, Cố Phỉ đỏ mặt rũ mắt nhìn nơi mình vừa hôn qua.

Hồi lâu sau mới nhỏ giọng lên tiếng.

"Vậy học tỷ chụp lại một tấm mới đi, nhưng không được hở quá."

Khẽ nhếch môi, Phó Kim Khê hôn lên vành tai cô.

"Phỉ Phỉ tiếp tục hôn hôn chị có được không? Chị muốn chụp ảnh lúc chúng ta thân mật."

"... Em không hôn đâu."

Cố Phỉ mím bờ môi còn vương vấn hương thơm hoa tường vi, lắc đầu, nghiêm túc đối mắt với Phó Kim Khê.

"Là vừa rồi học tỷ nhất quyết đòi nghe điện thoại nên mới làm gián đoạn, vốn dĩ em đã định nỗ lực để làm học tỷ vui vẻ..."

Nhìn ánh mắt nhu mì khó giấu vẻ thất vọng của Phó Kim Khê, Cố Phỉ cứng rắn giữ vững lập trường, không để lòng mình mềm yếu mà kiên quyết lắc đầu từ chối.

Cô thực sự phải kiên định một chút, tránh để Phó Kim Khê cứ mãi dồn sự chú ý vào việc "tự mình đấu với chính mình".

Vừa mím môi quan sát thần sắc trên mặt Phó Kim Khê, Cố Phỉ vừa có chút không nỡ mà lẳng lặng vân vê đầu ngón tay mình.

Dường như nhận ra sự kiên trì của Cố Phỉ, thần sắc Phó Kim Khê có chút ủ dột, nàng dùng đầu ngón tay khẽ v**t v* bờ môi cô, rồi dưới ánh nhìn mềm mại của Cố Phỉ, nàng không nhịn được cúi đầu cắn nhẹ vào khóe môi cô, đầy vẻ nũng nịu.

"Cho chị đi mà, Phỉ Phỉ?"

"... Không được."

Cố Phỉ nghiêng đầu, vành tai đỏ bừng, lắc đầu.

Ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm cô, Phó Kim Khê mím môi, có chút nhượng bộ, nhéo nhéo đầu ngón tay Cố Phỉ.

"Vậy thì dùng tay đi."

Hàng mi khẽ run rẩy trong chốc lát, Cố Phỉ đỏ mặt rụt tay phải lại.

"Vừa mới chạm vào điện thoại rồi, không được."

Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, Phó Kim Khê nhớ đến cảnh Cố Phỉ ngắt cuộc điện thoại lúc nãy, cảm thấy hơi bực bội.

"Chị dắt em đi rửa sạch."

Nói rồi, nàng liền ngồi bên mép giường và hơi nhích người về phía trước, đôi chân rũ xuống hai bên eo Cố Phỉ, khẽ chạm nhẹ vào thắt lưng của cô, giọng điệu trêu người và ẩn chứa sự mong đợi.

"Chúng ta làm luôn trong phòng tắm đi, Phỉ Phỉ."

Vành tai đỏ bừng, nhìn nàng một cái, Cố Phỉ nắm lấy mắt cá chân nàng, nhỏ giọng đề nghị.

"Học tỷ có muốn thử tay trái của em không? Vẫn chưa dùng bao giờ đấy."

Ánh mắt hơi sáng lên, Phó Kim Khê vòng tay qua cổ cô, nụ cười khó giấu.

"Với Tần Thanh Vi cũng chưa từng dùng?"

"... Dạ."

Cố Phỉ mặt đỏ tía tai, đáp một tiếng.

"Vậy còn đợi gì nữa?"

Phó Kim Khê trực tiếp hôn lên vành tai Cố Phỉ.

Cố Phỉ đỏ mặt ôm lấy nàng.

Trong lòng thầm nói một câu xin lỗi vợ.

Vì muốn cho Phó Kim Khê không còn quá nhiều sức lực để nghĩ ngợi lung tung, Cố Phỉ đành phải để nàng chịu chút thiệt thòi trên giường vậy.

Thế là, năm phút sau, Phó Kim Khê khẽ hừ một tiếng rồi cắn vào môi Cố Phỉ.

"Em hết sức rồi hả? Phỉ Phỉ..."

"... Ưm, tay trái không thuận."

Cố Phỉ mặt đỏ tía tai đáp lại.

"Học tỷ nhịn thêm chút nữa nhé."

"..."

Phó Kim Khê th* d*c không nói gì, chỉ rũ mắt nhìn cô, đuôi mắt ửng hồng.

Cố Phỉ bị giám sát đến mức né tránh ánh mắt, tay bóp lấy eo nàng.

Giây tiếp theo, Phó Kim Khê khẽ rên một tiếng rồi ngã vào lòng Cố Phỉ.

"... Đừng động."

Nàng mệt mỏi ấn chặt cổ tay trái của Cố Phỉ.

Còn động nữa là nàng hồn lìa khỏi xác mất.

Cố Phỉ chột dạ không thôi, ôm lấy nàng, nhỏ giọng xin lỗi.

"Học tỷ, có phải em làm chị đau không?"

"..."

Phó Kim Khê vùi đầu vào lòng cô, không nói lời nào.

Đau thì không đau, nhưng mà khó chịu.

Cái kiểu khó chịu khi bị khơi lên d*c v*ng mà lại không được thỏa mãn.

Cố Phỉ cứ lúc có lực, lúc lại không, đã vậy ngón tay lại còn dài, mò mẫm lung tung một hồi...

Rồi cả mấy lần đều là trêu chọc nhẹ bẫng xong nhanh chóng rời đi.

Khiến Phó Kim Khê bứt rứt đến cực điểm.

Cố Phỉ lặng lẽ v**t v* lưng nàng, trái tim vì chột dạ mà đập thình thịch, thế mà miệng vẫn tỏ ra tốt bụng, khẽ nhắc.

"Học tỷ, còn muốn chụp ảnh không ạ?"

"... Chụp cái gì?"

Phó Kim Khê nhìn chằm chằm cổ tay cô, giọng điệu vừa tùy ý vừa hậm hực.

"Chụp em có bao nhiêu..."

Lời đến đầu môi, nàng mím lại, hơi do dự ngẩng đầu lên.

Vừa vặn đối diện với ánh mắt tủi thân và tổn thương của Cố Phỉ.

"..."

Thôi vậy, dù sao thì không có công lao cũng có khổ lao...

Nghĩ như thế, Phó Kim Khê nhẹ nhàng hôn lên cổ tay trái của Cố Phỉ.

"Sau này tiếp tục nỗ lực là được."

"... Vâng."

Cố Phỉ cúi đầu nén cười, bế nàng đứng dậy, vừa đi về phía phòng tắm, vừa nhỏ giọng.

"Em cứ tưởng học tỷ chê em rồi..."

"... Sao có thể chứ?"

Phó Kim Khê rúc vào lòng cô, sắc mặt hơi đỏ, nàng đáp lại.

"Phỉ Phỉ luyện tập nhiều, chắc chắn sẽ rất tuyệt."

"Vậy sau này em cứ dùng tay trái mãi, cho đến khi luyện được đến mức khiến học tỷ hài lòng mới thôi, có được không?"

Cố Phỉ nhân cơ hội lấn tới.

"..."

Bờ môi khẽ động, Phó Kim Khê có chút hối hận vì mình đã lỡ miệng.

Cứ dùng tay trái mãi... thì làm sao nàng có thể có đời sống hạnh phúc được?

...

Cái đáp án này, Phó Kim Khê đã nhận được trong quá trình tắm rửa ở phòng tắm.

Trong một tiếng rưỡi ngâm bồn, rõ ràng nàng đã khó chịu đến mức bứt rứt đầy mình, vậy mà vẫn phải dịu dàng an ủi "đồ ngốc" Cố Phỉ là có tiến bộ.

Lúc bước ra khỏi phòng tắm, đôi mắt minh diễm của Phó Kim Khê đã không còn vẻ rạng rỡ như mọi ngày, sớm đã bị Cố Phỉ "hành hạ" đến mức kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, cũng hoàn toàn mất đi dũng khí luyện tập cùng Cố Phỉ.

Nhưng để không làm tổn thương lòng tự tôn của Cố Phỉ, nàng không thể trực tiếp biểu lộ ra ngoài.

Chỉ có thể giả vờ mệt mỏi mà ngã luôn vào chăn khi được Cố Phỉ bế về phòng ngủ, chỉ sợ cô lại tới "hành hạ" mình tiếp.

Cố Phỉ mặt đỏ tía tai, nhìn bóng lưng Phó Kim Khê đang quay về phía mình, cô sờ vành tai nóng hổi, vừa thấy xót xa, vừa buồn cười nằm xuống phía sau nàng.

Cô cảm thấy ít nhất đêm nay, Phó Kim Khê sẽ không còn nảy ra một chút ý định công khai tình cảm nào trên mạng nữa.

Có thể nhịn được không mắng cô trong mơ đã là chân ái lắm rồi...

Dù sao, với tư cách là người khởi xướng, chính Cố Phỉ cũng thấy mình hơi quá đáng.

"..."

Thử nghiêng người, Cố Phỉ đưa tay ôm lấy eo Phó Kim Khê.

Vốn định an ủi vợ một chút, nhưng ngay khi cánh tay vừa chạm vào thắt lưng nàng, cô đã cảm nhận được người dưới thân khẽ run rẩy một cái.

"..."

Tưởng mình bị chê bai, Cố Phỉ lặng lẽ mím môi.

"... Học tỷ ngủ ngon."

Nhỏ giọng nói bên tai nàng, Cố Phỉ rút tay về, xoay người nằm ngửa, nhìn chằm chằm trần nhà mà âm thầm muộn phiền.

Mà bên cạnh cô, Phó Kim Khê đang quay lưng về phía Cố Phỉ thì rối loạn nhịp thở, mím chặt môi nén lại tiếng th* d*c.

Vì mãi không được thỏa mãn nên bây giờ nàng cực kỳ nhạy cảm, Cố Phỉ vừa chạm vào là nàng không chịu nổi.

Nhưng Phó Kim Khê cũng biết, nếu còn dung túng cho Cố Phỉ chạm vào nữa, thì nàng càng không chịu nổi hơn.

Bởi vì Cố Phỉ còn đang tưởng mình dùng tay trái giỏi lắm cơ.

Thay vì lại bị khều ra một thân lửa, chẳng thà giả vờ ngủ cho xong chuyện.

Nàng đang tính nửa đêm đợi Cố Phỉ ngủ say, sẽ lén dùng tay phải của cô... hoặc là đầu gối...

Dù sao chỗ nào thì cũng tốt hơn tay trái.

Cứ thế, hai người mỗi người một tâm sự chìm vào yên lặng.

...

Đêm đã khuya, Cố Phỉ mãi không ngủ được bèn lặng lẽ ngồi dậy, xích lại gần Phó Kim Khê.

"Học tỷ?"

Cô thấp giọng gọi khẽ.

Thấy Phó Kim Khê không phản ứng, chỉ có tiếng thở đều đặn trong căn phòng yên tĩnh, Cố Phỉ vô thức cong môi.

Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, rồi lén lút qua phía bên ki, nằm xuống đối diện với Phó Kim Khê.

Vì giường quá hẹp, Cố Phỉ gần như dán chặt vào mép giường, đến một khoảng trống để xoay người cũng không có.

Nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo nàng, trong bóng tối, Cố Phỉ hôn nhẹ lên trán nàng.

Đêm nay ở phòng tắm, Phó Kim Khê khó chịu như thế nào cô đều thấy rõ, cô cũng sợ làm vợ nhịn đến hỏng mất, nên định bụng đợi nàng ngủ say sẽ lén giúp nàng thư giãn một chút.

Nhưng ngay khi tay Cố Phỉ vừa chạm vào vòng eo của Phó Kim Khê, vốn đang giả vờ ngủ, Phó Kim Khê lại tưởng Cố Phỉ đã b**n th** đến mức ngay cả lúc ngủ cũng bắt nàng cùng luyện tập, thế là nhất thời không kìm được, đá nhẹ Cố Phỉ một cái trong chăn.

Bịch.

Cố Phỉ trực tiếp bị đá văng khỏi giường.

"..."

Phó Kim Khê nghe tiếng động cũng ngẩn người, lúc phản ứng lại thì cũng quên luôn việc giả vờ ngủ, hốt hoảng bật đèn.

"Phỉ Phỉ, có bị ngã đau không..."

Cố Phỉ bị đá xuống đất thì đỏ mặt ngẩng đầu nhìn nàng.

"Học tỷ, chị chưa ngủ ạ?"

"..."

Gương mặt ửng đỏ, Phó Kim Khê không nỡ nói mình đang giả vờ ngủ, chỉ xuống giường đỡ Cố Phỉ dậy.

"Để chị xem có bị thương không?"

"... Dạ không."

Chỉ bị ngã dập mông, Cố Phỉ lí nhí nằm bò lên giường, ngoan ngoãn để Phó Kim Khê vén vạt áo ngủ lên kiểm tra.

Trước đó vì để đề phòng ngã xuống giường bị thương, Cố Phỉ đã đặc biệt thay thảm trong nhà thành loại dày nhất, giờ xem ra đúng là sáng suốt.

Sau khi xác nhận kỹ càng trên người Cố Phỉ không có vết thương nào, Phó Kim Khê mới hoàn toàn yên tâm, lúc đưa tay giúp cô chỉnh lại vạt áo, động tác nàng hơi khựng lại.

Nàng ngồi trên thắt lưng Cố Phỉ, nhìn làn da trắng nõn và hõm lưng gợi cảm trước mắt, nhịp thở vô thức rối loạn.

Nàng cảm thấy, cho dù mình tự lực cánh sinh thì hiệu quả chắc cũng tốt hơn Cố Phỉ dùng tay trái...

Nghĩ vậy, Phó Kim Khê đưa tay cởi đai áo choàng tắm của mình.

Rất nhanh, lớp vải mỏng manh đã bị nàng tùy ý ném sang một bên.

Vài phút sau, Cố Phỉ còn đang nằm bò trên giường bèn cảm thấy quần ngủ của mình bị kéo xuống không chút phòng bị.

"..."

Cô đỏ mặt nhìn ra sau, đúng lúc chạm phải ánh mắt sâu thẳm đang nhìn chằm chằm của Phó Kim Khê.

"Phỉ Phỉ, tuy rằng chị có thể dung túng một vài hành vi hơi b**n th** của em..."

Dứt lời, Phó Kim Khê cúi người nằm lên lưng cô.

Da thịt chạm nhau.

Đùi của Cố Phỉ cũng bị...

"Nhưng mà... lợi dụng lúc chị ngủ để chiếm tiện nghi thì quá đáng lắm đấy..."

Cố Phỉ lặng lẽ đỏ vành tai, nằm bò trên gối, đùi căng cứng.

Rốt cuộc là ai quá đáng hả?