"Đương nhiên rồi, kịch liệt lắm luôn."
Ánh mắt chan chứa sự vui vẻ nhìn vành tai đỏ bừng của Cố Phỉ, Phó Kim Khê tựa vào vai cô, nhìn chằm chằm một hồi rồi không kìm được mà kéo nhẹ chiếc khẩu trang trên mặt xuống, ghé sát lại, dùng răng nhẹ nhàng nghiền cắn vành tai Cố Phỉ.
"Phỉ Phỉ, chị hơi đói rồi..."
Nàng mập mờ lên tiếng, hơi thở nóng hổi phả ra, thành công khiến gò má và cổ Cố Phỉ đỏ bừng một mảng.
Nhịp tim đập loạn xạ không ngừng, Cố Phỉ liếc mắt nhìn nàng, đỏ mặt dò hỏi.
"... Đói ở đâu?"
Chẳng trách cô lại nghĩ nhiều, thực sự là động tác của Phó Kim Khê quá đỗi khiến người ta liên tưởng.
Cộng thêm việc trong đầu Cố Phỉ lúc này toàn là những suy nghĩ không đứng đắn vẫn chưa kịp lắng xuống...
Khẽ nhếch môi, Phó Kim Khê nhìn thấu vẻ thẹn thùng xen lẫn mong đợi trong mắt cô, hừ nhẹ một tiếng trong lòng, rồi hơi ngồi thẳng dậy, mỉm cười, lườm cô một cái đầy hờn dỗi.
"Đương nhiên là bụng đói rồi, Phỉ Phỉ tưởng ở đâu?"
"Ưm... Em cũng nghĩ là bụng."
Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu phụ họa, nói đoạn, cô có chút xấu hổ nhéo nhéo vành tai vẫn còn cảm giác tê dại của mình, cố gắng xua đi những ý nghĩ bậy bạ trong đầu.
Còn Phó Kim Khê ngồi bên cạnh thì nhếch môi như vừa đắc ý điều gì đó.
Mặc dù lúc này Cố Phỉ đã bị mình khơi lên d*c v*ng, nhưng Phó Kim Khê không muốn vội vàng thỏa mãn cô như những lần trước.
Nàng đã nghiêm túc phân tích và cảm thấy rằng, sở dĩ Tần Thanh Vi có thể cướp được Cố Phỉ từ tay mình, là vì cô ta biết dùng thủ đoạn.
Phó Kim Khê đã xem qua video Tần Thanh Vi tham gia sự kiện và trả lời phỏng vấn trên mạng, cả người cô ta đều toát ra vẻ thanh cao, dè dặt và lạnh lùng, nhìn là biết kiểu người sẽ không chủ động khi yêu.
Điểm này hoàn toàn khác với nàng.
Phó Kim Khê cảm thấy mình thua ở chỗ quá mức chủ động.
Lặng lẽ nhìn Cố Phỉ đang nắm tay mình chuẩn bị rời đi, Phó Kim Khê hừ nhẹ, nhếch môi.
Chẳng phải là dùng thủ đoạn sao? Ai mà không biết chứ?
Nàng phải cho Cố Phỉ biết được rằng, những gì Tần Thanh Vi biết thì nàng cũng biết.
Còn những gì Tần Thanh Vi không biết, nàng lại càng am hiểu hơn!
Đã hạ quyết tâm sẽ bỏ đói Cố Phỉ một chút, Phó Kim Khê khoác tay cô, khẽ đung đưa.
"Ăn ở trường đi, không biết quán chè trôi tàu ở nhà ăn số 3 có còn không, em dẫn chị đi xem thử đi."
"... Dạ."
Không chịu nổi sự nũng nịu của vợ, Cố Phỉ ngơ ngẩn dắt tay Phó Kim Khê đi về phía nhà ăn số 3.
Nhưng đi được nửa đường cô mới sực nhớ ra, đây là khuôn viên trường đại học, là nơi tập trung nhiều người trẻ nhất, dựa vào độ nổi tiếng của vợ mình, mười phần thì hết chín phần là sẽ bị nhận ra...
Lặng lẽ nhìn Phó Kim Khê đang dịu dàng xen lẫn vài phần mong đợi bên cạnh, Cố Phỉ vẫn nuốt lại lời khuyên ngăn định thốt ra.
Tìm một chỗ khuất trong góc chắc sẽ không bị nhận ra đâu ha...
Ôm cái suy nghĩ đó, hai người dạo một vòng quanh nhà ăn số 3, quả nhiên tìm thấy quầy chè trôi tàu ở tầng hai.
Tuy vị trí đã khác so với vài năm trước, nhưng người dì múc chè vẫn là người mà Cố Phỉ quen thuộc.
Sau khi dùng điện thoại thanh toán hai chén chè, Cố Phỉ bưng khay, nhìn bóng lưng Phó Kim Khê đang tìm chỗ ngồi ở phía trước, vô thức cong môi mỉm cười.
Cô không biết trước đây Phó Kim Khê đã âm thầm đến trường tìm mình bao nhiêu lần, cũng không biết sở thích chung đối với món chè trôi tàu này có phải là trùng hợp hay không...
Nhưng... niềm vui khi nhận ra duyên phận giữa vợ và mình đã bắt đầu từ sớm, vẫn khiến cho trái tim Cố Phỉ dâng trào cảm xúc lâng lâng.
Ngay khi cô định cùng Phó Kim Khê đi về phía bàn ăn trong góc tường, thì lại bị một giọng nói chứa đựng sự ngạc nhiên từ phía sau gọi giật lại.
"Cố Phỉ?"
Theo bản năng quay đầu lại, Cố Phỉ chạm mắt với Viên Hiểu đang dùng bữa.
"Là cậu thật à? Tớ còn tưởng nhận nhầm người cơ đấy."
Viên Hiểu kinh ngạc, mỉm cười đứng dậy, nhìn khay đồ ăn trong tay Cố Phỉ rồi chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình.
"Cậu đến đây một mình à? Có muốn ngồi xuống ăn cùng không?"
"Tớ..."
"Phỉ Phỉ."
Giọng nói định đáp lại của Cố Phỉ bị cắt ngang. Rất nhanh sau đó, Phó Kim Khê từ phía trước đi tới, khoác cánh tay cô, rồi đứng yên vị bên cạnh Cố Phỉ.
"... Tớ đi cùng bạn gái."
Cố Phỉ mỉm cười, liếc nhìn Phó Kim Khê bên cạnh, tiếp tục đáp lại.
"Đây là bạn gái của tớ, Phó Kim Khê."
Nói đoạn, Cố Phỉ giới thiệu hai người với nhau.
"Học tỷ, đây là Viên Hiểu, bạn đại học của em, hiện tại đang..."
"Hiện tại đang ở lại trường để học lên Tiến sĩ."
Viên Hiểu hớn hở tiếp lời giải thích.
Có chút tò mò nhìn khuôn mặt bị che kín mít của Phó Kim Khê, Viên Hiểu lên tiếng chào hỏi một câu, sau đó lại nhìn Cố Phỉ mà cười áy náy.
"Tớ cứ tưởng cậu đi một mình... Nếu đã vậy thì không làm phiền hai người ăn cơm nhé..."
"Không sao đâu, đã gặp nhau rồi thì cùng ngồi xuống ăn chung đi."
Phó Kim Khê mỉm cười, đón lấy khay đồ ăn trên tay Cố Phỉ, dứt khoát quyết định ngồi xuống chỗ trống đối diện Viên Hiểu.
"..."
Cố Phỉ không kịp ngăn cản, đành phải ngồi xuống theo.
Liếc nhìn những sinh viên thỉnh thoảng đi ngang qua, Cố Phỉ lại nhìn sang Phó Kim Khê đang có động tác tháo khẩu trang, bờ môi khẽ động.
Có lẽ nhận ra ánh mắt của cô, động tác trên tay Phó Kim Khê hơi khựng lại, khuôn mặt vâng lời, nàng cắn môi nhìn cô một cái.
"Phỉ Phỉ, chị có thể tháo khẩu trang không?"
"... Tất nhiên là có thể."
Cố Phỉ bị hỏi đến ngẩn ngơ, theo bản năng gật đầu. Dù trong lòng cô biết rõ sau khi bị nhận ra chắc chắn sẽ lên hot search và gây ra dư luận, nhưng Cố Phỉ sẽ không vì mấy chuyện đó mà để vợ mình chịu uất ức.
Vừa rồi cô nhìn Phó Kim Khê rồi thẫn thờ, cũng chỉ là vì đang cân nhắc xem có nên thông báo trước cho bộ phận quan hệ công chúng chuẩn bị tăng ca hay không thôi.
Nhưng không biết có phải Phó Kim Khê nghĩ nhiều hay không, sau khi lặng lẽ đối mắt với Cố Phỉ vài giây, nàng vẫn lắc đầu, đẩy chén chè trôi tàu trước mặt mình sang cho Cố Phỉ.
"Chị không ăn nữa vậy, tránh để Phỉ Phỉ không vui."
"..."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt vì khó xử.
Cô thật sự không có ý đó.
Mà Viên Hiểu ngồi đối diện hai người, vốn dĩ còn đang tò mò về nhan sắc của bạn gái Cố Phỉ, nghe vậy thì suýt chút làm rơi cả đôi đũa trên tay.
Nghe cái giọng điệu này, sao giống như Cố Phỉ đang ngược đãi bạn gái quá vậy...
Ăn một bữa cơm cũng phải xin ý kiến của Cố Phỉ? Lại còn không cho tháo khẩu trang khi đang ở bên ngoài...
Tính chiếm hữu mạnh đến vậy sao?
Trong tích tắc, ánh mắt Viên Hiểu nhìn Cố Phỉ đã trở nên sai sai.
"..."
Cố Phỉ bị hiểu lầm cũng không biết phải giải thích thế nào, chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng chủ động tháo khẩu trang trên mặt Phó Kim Khê xuống.
"Học tỷ không phải rất muốn ăn chè trôi tàu của nhà ăn này sao?"
Liếc nhìn cô một cái, Phó Kim Khê rũ mắt không nói lời nào.
Cố Phỉ nhất thời không biết phải làm gì cho đúng, còn Viên Hiểu đối diện thì che nửa mặt, đầy vẻ khó xử, nói nhỏ với cô.
"Bạn gái cậu xinh đẹp thế này, đối xử với cậu lại dịu dàng như vậy, tớ thấy hình như còn rất giống với minh tinh nào đó nữa, cậu đối xử tốt với người ta một chút đi!"
"... Tớ..."
Cố Phỉ nhắm mắt lại, đầy khổ sở.
Thấy Phó Kim Khê bên cạnh vẫn không thèm đếm xỉa đến mình, Cố Phỉ đỏ mặt, bưng chén chè trên bàn lên, múc một thìa thử đút đến bên môi nàng.
"Học tỷ, em thật sự không có ý đó, tha lỗi cho em nhé?"
Ý cười xảo quyệt lóe qua nơi đáy mắt, Phó Kim Khê ngước mắt lên, khẽ hé môi, húp thìa canh ngọt lịm.
"Nữa đi." Khoé mắt thoáng thấy cách đó không xa đã có sinh viên nhận ra và đang giơ điện thoại lên chụp ảnh, Phó Kim Khê nuốt viên bánh trôi mềm dẻo trong miệng, mỉm cười nhìn Cố Phỉ, nhẹ giọng nói.
"Được." Cố Phỉ hoàn toàn không biết mình bị vợ tính kế, gật đầu mỉm cười nuông chiều.
Và Viên Hiểu ngồi đối diện thì gật đầu hài lòng.
Như thế này mới đúng là ngày thường của một cặp đôi bình thường chứ...
Mà có điều...
Viên Hiểu lại có chút tò mò mà nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của Phó Kim Khê, cô cứ luôn cảm thấy khuôn mặt này càng nhìn càng quen, giống như thường xuyên gặp ở rạp chiếu phim vậy...
Và ý nghĩ này của cô đã được chứng minh sau năm phút - khi phát hiện ba người đã bị bao vây kín mít.
"..."
"Là Tần Thanh Vi! Đúng là chị ấy rồi!"
"Tớ muốn xin chữ ký!"
"Tớ muốn chụp ảnh chung!"
"Cái người đút cho chị ấy ăn là ai thế!"
"..."
Ba mươi phút sau, dưới sự can thiệp kịp thời của bảo vệ trường, Cố Phỉ chật vật bảo vệ Phó Kim Khê trong lòng mình, ngồi lên xe rời khỏi khuôn viên trường.
Trên đường đi, Cố Phỉ còn gửi một tin nhắn xin lỗi cho Viên Hiểu, nếu không phải vì ngồi cùng bàn với họ thì Viên Hiểu đã không đến mức cơm chưa ăn xong mà đã bị đùn đẩy ra khỏi đám đông...
Còn Phó Kim Khê ngồi ở ghế phụ thì nhếch môi, soi gương chỉnh lại mái tóc hơi rối của mình.
"Phỉ Phỉ, em nói xem chuyện hôm nay có lên hot search không?"
"... Có."
Cố Phỉ tranh thủ lúc chờ đèn đỏ để xem điện thoại rồi gật đầu.
"Nhưng em đã sắp xếp xử lý rồi, học tỷ không cần lo lắng."
"Chị mới không lo lắng."
Sự u ám chợt thoáng qua trong mắt, Phó Kim Khê hừ nhẹ, cũng mở Weibo lên xem.
Các từ khóa hot search liên quan đã leo lên top đầu rồi.
Lặng lẽ nhếch môi, nàng lại mở khu vực bình luận ra xem, phần lớn cư dân mạng đều đang thảo luận về mối quan hệ giữa Cố Phỉ và Tần Thanh Vi.
Có thể nói, khoảng cách đến việc công khai tình cảm chỉ còn thiếu một cái xác nhận chính thức nữa thôi.
Phó Kim Khê không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Nàng chính là muốn cho Tần Thanh Vi biết, những gì cô ta không dám làm, nàng dám.
Người để Cố Phỉ chịu thiệt thòi thì lấy tư cách gì tranh với nàng?
Thế là, khi Cố Phỉ đang tập trung lái xe, cô liền nghe thấy Phó Kim Khê bên cạnh dịu dàng lên tiếng.
"Đưa tay phải cho chị."
Chớp chớp mắt, Cố Phỉ có chút khó hiểu, nhưng vẫn nghe lời mà buông tay phải đang đặt trên vô lăng ra.
Giây tiếp theo, lòng bàn tay cô liền bị Phó Kim Khê đan chặt mười ngón.
Cùng lúc đó, kèm theo một tiếng "tách", một bức ảnh hai người nắm tay nhau đã được camera chụp lại.
"Học tỷ?"
Cố Phỉ liếc nhìn Phó Kim Khê đang ngắm nghía bức ảnh, trong lòng mơ hồ có dự cảm không lành.
Và rất nhanh, dự cảm này đã được xác thực.
Phó Kim Khê không hài lòng với bức ảnh, nắm lấy đầu ngón tay Cố Phỉ lắc lắc, giọng điệu nghe có vẻ tùy ý, nhưng lại mang theo chút phẫn nộ.
"Nhẫn cưới của Tần Thanh Vi đâu?"
Ảnh thông báo xác nhận mối quan hệ sao có thể chỉ có một mình Cố Phỉ đeo nhẫn?
"... Ở nhà ạ."
Cố Phỉ mím môi, cân nhắc đáp lại.
"Về lấy."
Phó Kim Khê ra lệnh ngắn gọn.
Đối diện với ánh mắt do dự của Cố Phỉ, nàng chậm rãi nhếch môi.
"Hay là... em muốn chị trực tiếp dùng bức ảnh em hôn đầu ngón tay của Tần Thanh Vi để công khai?"
"..."
Bị đe dọa, Cố Phỉ đầy vẻ xấu hổ và phiền muộn rẽ ở ngã tư phía trước, bắt đầu đưa Phó Kim Khê về căn nhà tân hôn của cô và Tần Thanh Vi.
Còn Phó Kim Khê thì lại mở bức ảnh trong điện thoại ra xem lần nữa, sau đó trực tiếp xóa đi cho khuất mắt.
Nàng cũng chỉ là đe dọa Cố Phỉ bằng miệng chút thôi, chứ sẽ không thực sự dùng ảnh Cố Phỉ chụp chung với Tần Thanh Vi để công khai đâu.
Trên đường về nhà tân hôn, so với sự phiền muộn và căng thẳng của Cố Phỉ, Phó Kim Khê suốt dọc đường đều suy tính nên chụp một bức ảnh như thế nào để có thể đè bẹp bức ảnh "hôn tay" kia.
Nàng hôm nay không chỉ muốn thay thế thân phận của Tần Thanh Vi để công khai với Cố Phỉ trước cô ta một bước, mà còn muốn tối nay chụp thêm một bức ảnh giường chiếu k*ch th*ch hơn, rồi để lại cho Tần Thanh Vi.
Nếu có thể kích động đến mức Tần Thanh Vi trực tiếp biến mất thì không còn gì tốt bằng.
...
Xe vừa dừng trước cửa, Cố Phỉ thậm chí còn chưa kịp nói lời nào, Phó Kim Khê đã mở dây an toàn mà đi vào nhà.
"..."
Cố Phỉ nhận ra mình suốt dọc đường đều bị vợ đưa vào tròng, bất lực cong môi mỉm cười, mở cửa xuống xe, đi theo sau Phó Kim Khê.
Mặc dù biết nếu hôm nay ngăn cản Phó Kim Khê công khai thì chắc chắn sẽ khiến nàng nổi giận, nhưng Cố Phỉ thật sự không nghĩ ra được cách nào tốt hơn.
Cho dù Tần Thanh Vi không cảm nhận được việc Phó Kim Khê cố ý nhắm vào mình, thì trong góc nhìn của Tần Thanh Vi, đó vẫn chính là Cố Phỉ đã lén lút thừa nhận tình cảm với Cố Y sau lưng nàng...
Tin tức này chắc chắn sẽ không thấp hơn cú sốc khi Tần Thanh Vi biết mình còn có nhiều nhân cách khác.
Vì vậy, dù thế nào đi nữa, Cố Phỉ cũng phải ngăn cản Phó Kim Khê lên mạng công khai.
May mà Phó Kim Khê không biết vị trí chính xác của chiếc nhẫn, khi Cố Phỉ vào phòng ngủ, nàng cũng chỉ khoanh tay đi loanh quanh trong phòng, vừa đi vừa quan sát xung quanh.
"... Học tỷ đang nhìn gì vậy ạ?"
Sau khi âm thầm nắm chiếc nhẫn trong ngăn kéo vào lòng bàn tay, Cố Phỉ quay người nhìn Phó Kim Khê đang có chút nghi hoặc, cô hỏi.
Dù có tìm nhẫn thì cũng không cần thiết phải loanh quanh ngoài ban công chứ.
Mím môi nhìn cô một cái, Phó Kim Khê không nói mình định tham khảo phong cách bài trí của ngôi nhà này, chỉ nhìn vào ngăn kéo mà Cố Phỉ vừa mới lục lọi.
"Tìm thấy nhẫn chưa?"
"... Chưa thấy ạ."
Cố Phỉ rất bình tĩnh lắc đầu.
"Em cũng quên mất để ở đâu rồi."
Nghe vậy thì hừ nhẹ một tiếng, Phó Kim Khê liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương đang đeo trên ngón tay Cố Phỉ, sự ngưỡng mộ và không hài lòng hiện rõ nơi đáy mắt.
"Chắc chắn là bị Tần Thanh Vi tùy tiện ném đi đâu đó rồi, cô ta ngay cả nhẫn cưới cũng không đeo, đủ thấy cũng chẳng để tâm đến em bao nhiêu, đúng không Phỉ Phỉ?"
"..."
Cố Phỉ không dám đồng tình, giả vờ bận rộn đi lục lọi một ngăn kéo khác.
"... Hừ."
Nhận ra thái độ của Cố Phỉ, Phó Kim Khê tức giận đến mức đẩy cửa bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng nàng đi về phía phòng làm việc, Cố Phỉ không biết nên cười hay nên thở phào, bất lực lắc đầu.
Cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trong lòng bàn tay, Cố Phỉ vô thức cong môi, xoay người giấu chiếc nhẫn vào túi của một chiếc áo khoác ít khi mặc trong phòng thay đồ.
Giấu xong xuôi, Cố Phỉ mới chậm rãi tiến về phía phòng làm việc tìm vợ.
Nhưng còn chưa kịp đi đến cửa phòng làm việc, cô đã nghe thấy tiếng gầm nhẹ đầy giận dữ của Phó Kim Khê.
"Tần Thanh Vi! Tôi với cô thề không đội trời chung!"
Nhận ra có gì đó không ổn, Cố Phỉ theo bản năng sải bước chạy nhanh về phía phòng làm việc.
Vừa đến cửa, còn chưa đứng vững đã suýt bị một chiếc ly thủy tinh bay tới đập trúng.
Bộp.
Chiếc ly rơi xuống sàn, Cố Phỉ lùi lại một bước theo phản xạ.
May mà trong phòng có trải thảm, ly không bị vỡ.
Còn Phó Kim Khê ở trong phòng, ngay khi nhìn thấy bóng dáng Cố Phỉ, nàng liền tức đến phát khóc, chạy nhào tới ôm chầm lấy cô.
Theo bản năng vòng tay ôm lấy eo nàng, tầm mắt Cố Phỉ cũng rơi vào khung ảnh lớn được đặt trên bàn làm việc.
Đó là bức ảnh cô đã làm xong từ trước, nhưng chưa kịp treo vào phòng ngủ - Bức ảnh hôn đóa tường vi trước gương.
"..."
Cố Phỉ xấu hổ đỏ bừng mặt, cúi đầu.
Giờ thì cô đã biết tại sao Phó Kim Khê lại giận đến mức này rồi.
Ngay khi Cố Phỉ định mở lời an ủi vợ, cô lại phát hiện Phó Kim Khê đang lột quần áo trên người mình.
"Học tỷ..."
Thấy tay Phó Kim Khê sắp chạm đến cổ áo mình, Cố Phỉ mặt đỏ tía tai vì xấu hổ, nhưng lại không dám cử động.
Chỉ sợ mình lại làm vợ nổi giận thêm.
Cho đến khi thân trên của Cố Phỉ bị l*t s*ch.
Phó Kim Khê cũng nắm lấy tay cô, đặt lên xương quai xanh của mình, rồi chủ động hôn lên môi Cố Phỉ.
Trong nhịp thở giao hòa, Cố Phỉ có thể thấy đuôi mắt của vợ đỏ bừng.
Không phải vì t*nh d*c, mà hoàn toàn là vì tức giận.
"..."
Rất nhanh sau đó, Cố Phỉ bị Phó Kim Khê ấn vai ngã xuống bộ sofa phía sau.
Còn nàng thì ngồi trên eo Cố Phỉ, bắt chước động tác của Tần Thanh Vi trong bức ảnh kia, ấn Cố Phỉ vào ngực mình.
Cố Phỉ đỏ mặt muốn ngẩng đầu lên, lại bị Phó Kim Khê lườm một cái ép trở về.
"... Cô ta cắn được, còn chị thì không cắn được chắc?"
"..."