Chương 65 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Dưới sự nỗ lực đưa ra lý do của Cố Phỉ, cô vẫn không thể nào ngăn cản được chấp niệm chọn giường đơn cho nhà mới của Phó Kim Khê.

Không chỉ phòng ngủ chính phải đặt giường đơn, mà ngay cả phòng ngủ phụ và phòng dành cho khách cũng cùng một kiểu như vậy.

Khi hỏi Phó Kim Khê, nàng lại thản nhiên bày tỏ rằng, dù sao cũng sẽ chẳng có ai đến nhà họ làm khách hay nghỉ lại qua đêm, ngoài phòng ngủ chính ra, những căn phòng khác đều là để dự phòng khi chăn nệm của họ bị làm ướt.

"..."

Trước lời ám chỉ thẳng thắn và thong dong của vợ, Cố Phỉ xấu hổ đến mức thực sự nảy sinh ý định muốn giật luôn cái nón và khẩu trang trên mặt Phó Kim Khê xuống để tự đeo cho mình.

Cô vô cùng hối hận vì lúc xuống xe đã không đeo kính râm, như vậy thì ít nhất còn có thể vờ như không nhìn thấy ánh mắt trêu chọc đầy ẩn ý của nhân viên tư vấn ở bên cạnh.

Sau khi chọn xong bộ chăn ga gối đệm đi kèm, Cố Phỉ lại đỏ mặt tháp tùng Phó Kim Khê đến khu vực sofa.

Hai người xem qua vài bộ, Phó Kim Khê đang phân vân nên chọn loại da thật hay vải bố, Cố Phỉ đứng bên cạnh nàng, lặng lẽ chớp chớp mắt, rồi đỏ tai chỉ vào bộ sofa da thật loại dày, rộng rãi và thoải mái hơn ở bên cạnh.

"Lấy bộ này đi."

Nghĩ một chút, cô lại nghiêng đầu, dùng ánh mắt mềm mại nhìn Phó Kim Khê bên cạnh.

"Một bộ đặt ở phòng khách, một bộ đặt ở phòng làm viẹc, được không học tỷ?"

"Đặt ở phòng làm việc thì liệu có to quá không nhỉ..."

Phó Kim Khê vốn không có ý kiến gì với lựa chọn của Cố Phỉ, chỉ là theo bản năng lại gần bộ sofa đó, ngồi thử một chút.

Ngồi lên thì khá thoải mái, chắc là nằm cũng không tệ, nhưng vì là kích thước cho nhiều người ngồi, cộng thêm một cái ghế kê chân, Phó Kim Khê hơi lo lắng liệu nó có chiếm quá nhiều diện tích của phòng làm việc hay không.

Cố Phỉ cần làm việc, còn nàng thì phải đặt giá vẽ và những thứ tương tự, lại thêm một bộ sofa lớn thế này...

Vì chưa đến xem nhà mới của hai người, chỉ mới xem qua vài tấm ảnh ngoại cảnh trên điện thoại Cố Phỉ, nên Phó Kim Khê hoàn toàn không biết gì về diện tích căn nhà.

Còn Cố Phỉ, sau khi nghe thấy sự lo lắng của nàng, đã theo bản năng quỳ một gối xuống trước mặt nàng và mỉm cười.

"Không đâu, nhà chúng ta lớn lắm."

Khựng lại một chút, trước ánh mắt vẫn còn đang cân nhắc của Phó Kim Khê, Cố Phỉ đỏ mặt tiến sát lại bên tai nàng, nói nhỏ.

"Học tỷ, giường đã nhỏ như vậy rồi, thì sofa nên mua bộ to một chút đi mà..."

Nghe vậy, Phó Kim Khê nhếch môi, đưa tay vòng qua cổ cô, cười khẽ.

"Phỉ Phỉ lo lắng sẽ bị rơi khỏi giường đến thế sao?"

"Ưm... To một chút thì ngủ ngon hơn."

Cố Phỉ không trả lời trực tiếp, chỉ né tránh ánh mắt, đỏ mặt đáp nhỏ.

"Được rồi, chị đều nghe theo Phỉ Phỉ cả."

Phó Kim Khê thấp giọng cười, hôn nhẹ lên má Cố Phỉ qua lớp khẩu trang, và trong lúc hơi thở hai người giao hòa, nàng khẽ vạch trần tâm tư nhỏ nhặt của cô.

"Bộ sofa này không chỉ dễ ngủ, mà còn dễ lau dọn đúng không?"

"..."

Cố Phỉ mặt đỏ tía tai ôm lấy eo nàng, không nói lời nào.

Lặng lẽ cong môi, Phó Kim Khê rũ mắt, nhéo nhéo đầu ngón tay cô.

"Lần trước ở trên xe, Phỉ Phỉ dọn dẹp bộ ghế da đó đã mất rất nhiều thời gian phải không?"

"... Cũng không lâu lắm."

Cố Phỉ giả vờ bình tĩnh đáp lại, nếu bỏ qua hàng mi đang run rẩy không ngừng của cô, thì miễn cưỡng cũng coi là trấn định.

Cười khẽ một tiếng, Phó Kim Khê không tiếp tục trêu chọc cô nữa. Sau khi xác nhận với nhân viên tư vấn rằng tất cả nội thất đều có thể lắp đặt ngay trong ngày hôm nay, nàng liền đứng dậy, dắt theo một Cố Phỉ đang sắp "tự thiêu" rời đi.

"Về nhà sao?"

Trên đường đi thang máy xuống lầu, Cố Phỉ nhấp một ngụm nước khoáng lạnh mà nhân viên tư vấn vừa tốt bụng đưa cho, một ngụm xuống bụng, ngay lập tức làm dịu đi trái tim nóng rực.

Nhưng Phó Kim Khê đang khoác tay cô thì lại lắc đầu. Lúc nãy khi chọn giường, nàng đã bắt đầu hoài niệm về thời đại học của hai người, lúc này lại càng muốn cùng Cố Phỉ đi thăm lại chốn cũ.

Nàng tin chắc rằng, người Cố Phỉ yêu nhất vẫn là nàng.

Hiện tại, chẳng qua là bị Tần Thanh Vi tạm thời mê hoặc mà thôi.

Bàn về chuyện đến trước đến sau, nàng mới là người yêu đầu tiên của Cố Phỉ. Nụ hôn đầu, đêm đầu tiên của Cố Phỉ đều là trải qua cùng nàng.

Tần Thanh Vi cái đồ đến sau này lấy gì mà so với nàng?

Vừa nghĩ đến đây, Phó Kim Khê đã nóng lòng muốn đưa Cố Phỉ trở lại khuôn viên trường, tìm lại những ký ức tươi đẹp ngày xưa.

Thế là, sau khi hai người ngồi lên xe, Cố Phỉ nhận được chỉ thị mới từ vợ.

Đi đến khuôn viên trường đại học của hai người.

Hàng mi hơi chậm chạp chớp một cái, Cố Phỉ không chắc Phó Kim Khê đang nói đến ngôi trường nào.

Theo cô biết, vợ và cô không học cùng một trường đại học.

Tuy đều ở trong thành phố này, nhưng một bên là Kinh Đại, một bên là Đông Đại, hai ngôi trường nằm ở hai khu vực hoàn toàn khác nhau...

Nhìn Phó Kim Khê bên cạnh, Cố Phỉ thử nhập vào định vị, địa chỉ của nơi mình từng học - Đông Đại.

Dựa vào ký ức của Phó Kim Khê về Tôn Thính Hàm sáng nay, Cố Phỉ vẫn thiên về việc, trong nhận thức hiện tại của vợ, hai người đã gặp nhau tại Đông Đại.

Bởi vì lặng lẽ hồi tưởng lại tất cả ký ức thời đại học của mình, Cố Phỉ có thể khẳng định chắc chắn rằng, cô chưa bao giờ đến Kinh Đại.

Mặc dù đều là những trường danh tiếng trong thành phố, nhưng vì thời đại học Cố Phỉ học chương trình liên thông Thạc sĩ, không chỉ bận rộn bài vở mà còn phải chuyên chú thực tập ở công ty, thường xuyên bận đến mức chân không chạm đất.

Ngay cả khi trong trường thường xuyên tổ chức các buổi hội thảo liên kết với các trường khác, Cố Phỉ cũng là "nếu có thể không đi thì liền không đi", chủ yếu là cô toàn tham gia trực tuyến.

Hơn nữa, vốn dĩ cô cũng không ở nội trú. Chỉ là, vì thỉnh thoảng có tiết tự học buổi tối, hoặc khi viết luận văn trong thư viện đến quên cả thời gian, vì quá muộn và không muốn chạy ra ngoài trường, nên cô mới đăng ký một phòng ký túc xá đơn.

Nhưng tính kỹ ra, trong mấy năm ở trường, tổng thời gian cô thực sự ở ký túc xá, cộng lại còn chưa được tròn một tháng.

Sau khi xác nhận Phó Kim Khê bên cạnh không có ý kiến gì với điểm đến này, vành tai Cố Phỉ đỏ lên vì căng thẳng một cách lạ lùng, cô vừa lái xe vừa nhỏ giọng hỏi nàng.

"Học tỷ, chị còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

Bác sĩ từng nói với cô, nhận thức của nhân cách phụ tuy có thành phần ảo tưởng, nhưng đều không phải vô duyên vô cớ, mà có logic riêng của họ.

Lúc trước Cố Phỉ còn chưa hiểu lắm, nhưng hôm nay, cô nghĩ mình đã hiểu ra rồi.

Phó Kim Khê đã gặp cô từ rất lâu trước đây, khi đang học đại học, có lẽ còn có cảm tình với cô... nên mới ảo tưởng ra một đoạn ký ức yêu đương thời thanh xuân...

Gương mặt ửng hồng, mím môi, rẽ vào ngã tư theo chỉ dẫn của định vị, Cố Phỉ tuy vì suy đoán này mà có chút vui sướng thẹn thùng, nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra một vấn đề khác.

Nếu Phó Kim Khê tồn tại vì cô, vậy có phải điều đó có nghĩa là, nguồn cơn bệnh trạng của vợ cũng có liên quan đến cô...

Còn Phó Kim Khê ngồi bên cạnh Cố Phỉ lại chẳng hề hay biết về nỗi lo trong lòng cô, nghe vậy liền liếc nhìn cô một cái với ánh mắt cực kỳ nguy hiểm.

"Bị Tần Thanh Vi mê hoặc đến mức ngay cả lần đầu chúng ta gặp nhau cũng quên rồi sao?"

"..."

Cố Phỉ chột dạ đưa tay sang ghế phụ, nắm lấy đầu ngón tay Phó Kim Khê mà làm nũng khẽ lắc.

"Học tỷ, lúc trước chị nói sẽ đưa em đi tìm lại ký ức mà, đừng giận em nữa..."

"Hừ."

Khẽ hừ một tiếng, Phó Kim Khê nhéo đầu ngón tay cô mà nghịch ngợm, dù sao nàng cũng không thực sự giận Cố Phỉ.

Đợi đến lúc nàng đuổi được Tần Thanh Vi đi, nàng sẽ tính sổ một thể với cái đồ Cố Phỉ vô lương tâm này sau.

Trong lòng thầm ghi thêm cho Cố Phỉ một tội, Phó Kim Khê thấp giọng đáp lại cô.

"Chẳng phải vì vòi hoa sen trong ký túc xá của chị bị hỏng sao, chị mới gõ cửa định mượn phòng tắm của em để tắm nhờ một chút..."

"... Ký túc xá của hai chúng ta ở gần nhau lắm ạ?"

Cố Phỉ vô thức giảm tốc độ xe, nghiêm túc lắng nghe.

"Em ở ngay sát vách chị."

Phó Kim Khê đáp nhẹ tênh.

Khựng lại một chút, nàng liếc nhìn góc nghiêng xinh đẹp của Cố Phỉ, sau đó nhếch môi.

"Em còn từng nhặt được nội y của chị trên ban công nữa đó, quên rồi à?"

"... Có ạ?"

Cố Phỉ đỏ mặt đến mức tim cũng run rẩy.

"Có chứ."

Lặng lẽ nhếch môi, Phó Kim Khê rướn người sang, nhéo nhéo vành tai đỏ bừng của Cố Phỉ, cậy vào việc cô không nhớ gì mà bắt đầu thêu dệt lung tung.

"Em còn cất giấu nó tận một tuần đấy, nếu không phải chị sang mượn phòng tắm, còn chẳng biết em lại..."

Lời nàng còn chưa dứt, Cố Phỉ vì quá xấu hổ và lúng túng mà đã chủ động tiếp lời.

"... Thời đại học em lại b**n th** đến mức đó sao?"

Cô chẳng biết bây giờ mình nên vui hay nên xấu hổ nữa.

Cứ tưởng là một mối tình thanh xuân ngọt ngào, nhưng cái khởi đầu này nghe kiểu gì cũng không thấy liên quan đến hai chữ "ngọt ngào".

Cô cảm thấy so với việc yêu đương, lúc đó vợ cô nên báo cảnh sát bắt cô đi thì đúng hơn...

Vô tri vô giác, Cố Phỉ đã hoàn toàn đắm chìm vào những ký ức ảo của Phó Kim Khê mà đỏ mặt tía tai.

Một nửa là ngại, một nửa là giận.

Còn Phó Kim Khê vẫn luôn quan sát cô thì nén sự vui vẻ nơi đáy mắt.

"Nhưng biết làm sao được, ai bảo chị đã thầm yêu em từ lâu chứ? Món đồ lót đó coi như là quà gặp mặt tặng em vậy."

"..."

Đỏ mặt nín nhịn nửa ngày, Cố Phỉ nhìn nàng, nghiêm túc thốt ra một câu.

"... Học tỷ, chị đối xử với em tốt quá."

Không những không coi cô là b**n th** cần bị bắt lại, mà còn khen thưởng cho cô nữa.

Cười một tiếng, Phó Kim Khê khẽ gãi vào lòng bàn tay cô.

"Đồ ngốc, nếu chị không thích em, việc gì phải đi gõ cửa phòng em?"

Nửa đêm nửa hôm, cái chuyện tắm rửa đó cũng đâu phải không thể nhịn.

Nhưng người, lại là người mà nàng đã thương nhớ từ lâu.

Lúc này mới nhận ra điểm mấu chốt, Cố Phỉ thẹn thùng vui sướng cong môi.

"Vậy sau đó chúng ta bắt đầu hẹn hò luôn sao?"

Vì đã tin vào sự kiện "cất giấu nội y" mà Phó Kim Khê nói, Cố Phỉ vô thức tưởng rằng hai người là tình trong như đã, cô cảm thấy sau sự kiện tắm nhờ thì chắc chắn sẽ chính thức quen biết, rồi phát triển mối quan hệ tiến xa hơn.

Nhưng lời của Phó Kim Khê lại dập tắt ảo tưởng tươi đẹp đó của cô.

Nàng nhếch môi hừ nhẹ, liếc cô một cái đầy oán trách.

"Em còn chẳng cho chị vào."

Nửa đêm nửa hôm, Cố Phỉ thậm chí còn không mở cửa, vừa nghe thấy ý định của Phó Kim Khê là đã từ chối thẳng thừng, nhốt nàng ở ngoài.

Chọc Phó Kim Khê giận đến mức hậm hực đá vào cửa phòng cô một cái, suýt thì sưng cả ngón chân.

"... Sao em lại có thể b**n th** đến mức này cơ chứ?"

Cố Phỉ không dám tin vào tai mình, suýt thì đạp phanh gấp bên lề đường.

Nữ thần thầm mến đến gõ cửa mà lại có thể lạnh lùng vô tình đuổi người ta đi?

Lặng lẽ quan sát Cố Phỉ đang tự đánh giá bản thân, Phó Kim Khê nhếch môi, cũng chẳng buồn đính chính cho cô.

Nàng thà rằng Cố Phỉ thực sự b**n th** một chút như nàng nói, nếu không cũng chẳng đến mức khiến nàng phải theo đuổi tận một học kỳ mới tán đổ được Cố Phỉ.

Hừ.

Nghĩ lại vẫn thấy giận.

Khoé mắt liếc nhìn Cố Phỉ vẫn đang đầy vẻ bất bình với chính mình trong quá khứ, tâm trạng của Phó Kim Khê tốt lên hẳn, nàng nhấn chọn một bài hát trên bảng điều khiển.

Đây chính là hình phạt dành cho việc Cố Phỉ không nhớ quá khứ của hai người.

***

Vì mỗi năm đều quyên góp xây dựng cho Đông Đại, nên biển số xe của Cố Phỉ đã được đăng ký ở chỗ bảo vệ, cô có thể trực tiếp lái xe vào khuôn viên trường.

Cô dựa theo trí nhớ, đỗ xe vào vị trí gần tòa ký túc xá mà mình từng ở, sau đó dắt tay Phó Kim Khê xuống xe.

"Tiếc là không vào được, chị cũng muốn xem căn phòng đó giờ trông như thế nào, có còn giống như trước không?"

Khoác tay Cố Phỉ ngồi xuống băng ghế nghỉ chân ở dưới lầu, Phó Kim Khê bùi ngùi cảm thán.

"... Chắc là không có thay đổi gì đâu ạ."

Sau khi bình tĩnh lại, lý trí của Cố Phỉ đã quay về, cô nhẹ giọng an ủi nàng.

Ít nhất, cô có thể khẳng định chắc chắn rằng, mình thực sự chưa từng cùng vợ triển khai một câu chuyện tình yêu k*ch th*ch và triền miên trong căn phòng ký túc xá đó.

Cô đã ăn chay đến tận lúc tốt nghiệp, sau đó mới chính thức quen vợ qua buổi xem mắt mà.

"Em chắc chắn như vậy sao?"

Phó Kim Khê nhìn cô với nụ cười gian xảo.

"Chị nhớ trước lúc tốt nghiệp, cái ván giường đó của em sắp gãy đến nơi rồi đấy..."

"..."

Hơi thở hơi khựng lại, dù biết những gì vợ nói không phải sự thật hiển nhiên, nhưng Cố Phỉ vẫn không khỏi đỏ bừng vành tai.

"Bao nhiêu năm trôi qua rồi, chắc chắn là người ta đã thay mới lâu rồi ạ."

"... Cũng đúng."

Gật đầu như có như không, Phó Kim Khê tựa vào vai cô, phóng tầm mắt nhìn về phía tòa ký túc xá trước mặt.

"Dù sao thì trong mấy năm em ở đó, ván giường cũng đã phải thay mấy lần rồi."

"..."

"Chúng ta kịch liệt đến mức đó sao..."

Trước khi bộ não kịp nảy ra những liên tưởng phong phú, Cố Phỉ lặng lẽ lấy tay che đi gương mặt nóng bừng của mình.