Mãi cho đến khi xuống máy bay, Cố Phỉ vẫn không phát hiện ra người vợ bên cạnh mình đã hoán đổi nhân cách.
Một tay cô kéo vali, tay kia dắt Phó Kim Khê đi ra ngoài.
Xe đã chờ sẵn bên ngoài sân bay, Cố Phỉ định bảo tài xế về trước, cô sẽ tự lái xe đưa vợ đi gặp bác sĩ.
Trước đó, Cố Phỉ đã gọi điện cho bác sĩ. Để không kích động Bùi Dao, bác sĩ cũng đồng ý rằng cách tốt nhất hiện giờ là nương theo nhận thức của Bùi Dao mà giao tiếp, từ đó phân tích thêm bệnh tình.
Lúc sắp đến gần xe, tài xế ở ghế lái chủ động bước xuống, tung tăng chạy đến trước mặt Cố Phỉ chào hỏi.
"Chị Tiểu Phỉ, lâu rồi không gặp!"
Tôn Thính Hàm vừa đón lấy vali trong tay Cố Phỉ, vừa có chút tò mò đánh giá người phụ nữ đeo kính râm đang nắm tay Cố Phỉ.
Nhớ lại lời dặn dò của mẹ mình trước khi đi, Tôn Thính Hàm cười hì hì, chào hỏi Phó Kim Khê.
"Chào chị dâu, em tên là Thính Hàm, là con gái của dì Tôn, từ nhỏ đã bám đuôi chị Tiểu Phỉ mà lớn lên đấy ạ. Đúng rồi, nghe mẹ em nói hai người sắp kết hôn rồi, đến lúc đó em có thể làm phù dâu không ạ?"
"..."
Cố Phỉ nhận thấy ánh mắt của người bên cạnh dường như luôn dừng trên người Tôn Thính Hàm. Nghĩ rằng vợ mình bị sự nhiệt tình của cô bé làm cho hoảng sợ, cô liền ôn tồn lên tiếng giải vây.
"Là trường cho nghỉ lễ sao? Sao đột nhiên em lại về thế?"
"Haiz, chẳng nhân dịp lễ tết gì thì nghỉ lễ kiểu gì ạ. Chỉ là em ở trường, thấy ôn thi cao học mệt quá, nên muốn về nhà nghỉ ngơi một chút thôi..."
Nói đoạn, Tôn Thính Hàm nhỏ giọng, lại gần Cố Phỉ, nháy mắt ra hiệu.
"Chị, nếu lần này em thi Thạc sĩ mà không đậu, chị có thể nhận em vào công ty chị không? Làm lao công cũng được, em xem tờ rơi tuyển dụng của công ty chị, lương lao công khởi điểm đã mười nghìn tệ (khoảng 35 triệu VNĐ) một tháng rồi..."
"... Được thôi, tuyển em vào chuyên phụ trách rửa bồn cầu."
"Hả? Thế thì em thà nỗ lực thi lên Thạc sĩ còn hơn..."
Trong tiếng kêu gào thảm thiết của Tôn Thính Hàm, Cố Phỉ khẽ cười, dắt tay Phó Kim Khê chuẩn bị lên xe.
"Vợ ơi, con bé này chỉ được cái nói nhiều thôi, chị đừng để nó doạ sợ nhé."
Khẽ cong môi, Phó Kim Khê lắc đầu.
"Không đâu, chị chỉ là chợt nhớ... hình như mình đã từng gặp cô bé này rồi."
"?"
Cố Phỉ theo bản năng khựng lại, có chút ngạc nhiên nhìn nàng, nhưng cách một cái kính râm, cô không thể nhìn rõ cảm xúc trong mắt Phó Kim Khê.
Tôn Thính Hàm đang đi theo phía sau, nghe thấy câu này cũng kinh ngạc không kém, ghé sát lại nhìn nàng.
"Chị dâu, có phải chị nhận nhầm người không? Chẳng lẽ em có gương mặt đại trà đến thế sao?"
Nói xong, Tôn Thính Hàm còn có chút nghi ngờ nhân sinh mà sờ sờ mặt mình.
Lặng lẽ mỉm cười, trước ánh mắt nghi hoặc của Cố Phỉ, Phó Kim Khê nhìn thẳng vào cô, nhẹ giọng nói.
"Lúc Cố Phỉ học đại học năm 2, em đã đến trường tìm chị ấy, ngay dưới tầng ký túc xá, đúng không?"
"Có sao ạ?"
Trong khi Tôn Thính Hàm còn đang cố gắng hồi tưởng, Cố Phỉ đã nhìn Phó Kim Khê đến mức tim đập nhanh, không thốt nên lời.
Cô nhớ cái lần mà Phó Kim Khê nói.
Khi đó Cố Phỉ đã dọn ra khỏi biệt thự, tự mình sống bên ngoài.
Dì Tôn sợ cô không thể tự chăm sóc bản thân, cộng thêm việc trường cấp ba của Tôn Thính Hàm chỉ cách Đại học của Cố Phỉ một con phố, nên bà thường sai Tôn Thính Hàm mang bánh ngọt hoặc đồ ăn mà bà tự nấu đến cho cô...
Vậy nên, từ lúc đó là cô và vợ đã gặp nhau rồi sao?
Nghĩ đến đây, tim Cố Phỉ không kìm được mà đập loạn xạ, gương mặt xinh đẹp ửng hồng.
Hóa ra vợ cô thực sự đã yêu thầm cô từ lâu...
***
Trên xe, Tôn Thính Hàm vừa lảm nhảm về con đường ôn thi mệt mỏi, vừa than phiền với Cố Phỉ về việc bị mẹ coi như lao động khổ sai.
Tôn Thính Hàm mới từ trường trở về ngày hôm qua, sáng nay định ngủ nướng thì bị mẹ gọi dậy sớm, khuân vác những túi đồ ăn lớn nhỏ vào cốp xe, rồi sai đi đón Cố Phỉ.
Cô bé vẫn đang không ngừng than vãn, vô tình liếc qua gương chiếu hậu và thấy gương mặt của Phó Kim Khê sau khi tháo kính râm, lập tức đỏ bừng mặt.
"Chị... Chị dâu là đại minh tinh, chuyện quan trọng như vậy mà sao chị không nói với em một tiếng?!"
"..."
Đã đánh giá thấp độ nổi tiếng của vợ, Cố Phỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.
Dì Tôn không biết Tần Thanh Vi, nhưng không có nghĩa là người trẻ như Tôn Thính Hàm cũng không biết.
Đang lúc Cố Phỉ định tìm lý do nói Thính Hàm nhận nhầm người, thì Phó Kim Khê ngồi bên cạnh lại mỉm cười.
"Bị em nhận ra rồi."
"?"
Cố Phỉ một lần nữa mất kiểm soát biểu cảm.
Đầu ngón tay đặt trên đầu gối Cố Phỉ khẽ co lại, Phó Kim Khê nghiêng đầu nhìn cô cười, giọng điệu rất tùy ý.
"Sao vậy?"
"... Không có gì."
Sau khi muộn màng nhận ra nhân cách đã hoán đổi, Cố Phỉ nhất thời có chút thẫn thờ. Là do phản ứng của cô quá chậm chạp, hay là các nhân cách của vợ ngày càng giống nhau? Đến tận bây giờ cô mới nhận ra người bên cạnh là Thanh Vi...
Đồng thời, Cố Phỉ lại thầm thấy may mắn vì mình đã kiêng dè sự hiện diện của Tôn Thính Hàm nên đã không bắt cô bé chở thẳng đến bệnh viện. Nếu không, lúc đó để Thanh Vi bị kích động thì không tốt.
***
Khi được Tôn Thính Hàm đưa về đến nhà, Cố Phỉ lặng lẽ dọn dẹp đồ ăn mà dì Tôn đã chuẩn bị trong bếp cho mọi người, mắt không nhịn được liếc về phía Phó Kim Khê và Tôn Thính Hàm ở phòng khách.
Cô nhóc này hình như là fan của vợ cô, đang bám lấy Phó Kim Khê để xin chữ ký và ảnh chụp chung. Thấy hai người chụp ảnh chung đã mất gần nửa tiếng, Cố Phỉ cuối cùng không nhịn được ho nhẹ một tiếng, bước ra.
"Vẫn chưa chụp xong sao? Chụp cả nửa tiếng rồi nhỉ?"
Tôn Thính Hàm đang cười hì hì trò chuyện với thần tượng, nghe thấy vị chua trong lời nói của cô thì lập tức nhìn Cố Phỉ đầy bát quái.
"Chị, chị ghen à?"
"..."
Vành tai đỏ ửng, liếc nhìn cô nhóc một cái, Cố Phỉ không nói gì, chỉ ngồi xuống cạnh Phó Kim Khê, lặng lẽ vươn tay ôm lấy eo nàng.
"Chị đơn giản là nhớ vợ của chị thôi, không phải ghen."
Lặng lẽ nhếch môi, Phó Kim Khê tùy ý dựa vào lòng Cố Phỉ, giọng nói hàm chứa sự vui vẻ, rũ mắt nghịch ngón tay cô.
"Chị cũng nhớ em."
Nhận được phản hồi của vợ, Cố Phỉ không nhịn được cong môi.
"... Cái mùi yêu đương xấu xa này, hừ."
Vừa nhỏ giọng lên án hai người, Tôn Thính Hàm vừa ghen tị đến mức thầm rơi lệ trong lòng, cúi đầu nhìn ảnh chụp chung với thần tượng để an ủi tâm hồn mong manh.
***
Gần đến giờ ăn trưa, Cố Phỉ định đưa hai người ra nhà hàng dùng bữa thì bị Tôn Thính Hàm chính trực từ chối, bảo là đã ăn cơm chó no rồi.
Nói xong liền ôm điện thoại phóng xe chạy mất.
Vì bị Cố Phỉ kích động, Tôn Thính Hàm quyết định về nhà nỗ lực học hành, sau khi đỗ đạt thì nhất định cũng phải tìm một cô bạn gái để yêu đương ngọt ngào.
Đứng ở cửa, nhìn bóng lưng hấp tấp của cô bé, Cố Phỉ bất lực cong môi.
Sau đó xoay người chuẩn bị cùng vợ thay quần áo để ra ngoài ăn cơm.
Nhưng ngay khi xe chuẩn bị khởi hành, Phó Kim Khê ở ghế phụ lại nhìn sang góc nghiêng của cô, u uất lên tiếng.
"Đi gặp bác sĩ trước đi."
"..."
Lòng bàn tay nắm vô lăng chợt siết chặt, Cố Phỉ theo bản năng nghĩ rằng Tần Thanh Vi đã hoán đổi nhân cách từ lúc trên máy bay.
Đôi môi khẽ mím, cô suy nghĩ xem nên giải thích như thế nào.
Hay là... cứ nói rằng do gần đây giấc ngủ của cô không được tốt, nên mới muốn gặp bác sĩ.
Dù sao...
Cố Phỉ hồi tưởng một chút, lúc trên máy bay cô cũng chưa từng nói vị bác sĩ này là khám cho ai.
Nhưng Phó Kim Khê hình như không quan tâm đến lời giải thích của cô, sau khi liếc nhìn Cố Phỉ một cái, liền dựa vào cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần.
Không còn cách nào khác, Cố Phỉ chỉ có thể cắn răng lái xe đến bệnh viện.
***
Suốt quãng đường, cảm xúc của Phó Kim Khê rất ổn định, ổn định đến mức khiến Cố Phỉ bắt đầu suy nghĩ, có phải Tần Thanh Vi đã thông suốt và định phối hợp điều trị...
Cho đến khi.
Phó Kim Khê ở trong phòng khám ba mươi phút rồi mỉm cười bước ra, còn Cố Phỉ thì bị bác sĩ gọi riêng vào trong.
"Chủ tịch Cố, trạng thái của bệnh nhân hình như có chút khác biệt với những gì cô đã nói."
"... Tôi biết, vì vợ tôi trước đó đã từ chối điều trị, nhưng hôm nay hình như lại đột nhiên thông suốt..."
Cố Phỉ theo bản năng đáp lại, cho đến tận bây giờ, cô vẫn nghĩ nhân cách lúc này là Tần Thanh Vi.
Nhưng lời tiếp theo của bác sĩ lại khiến Cố Phỉ sững sờ.
"Tôi nghĩ cô đã hiểu lầm rồi."
Bác sĩ trịnh trọng lắc đầu với cô.
"Ý thức của bệnh nhân hiện tại vẫn đang bị nhân cách phụ kiểm soát, hơn nữa, cô ấy còn có ý nguyện muốn tiêu diệt nhân cách chính một cách cực kỳ mãnh liệt."
"Nhân cách phụ? Nhưng vừa rồi ở nhà..."
Cố Phỉ nhất thời mờ mịt, lúc ở nhà rõ ràng là Tần Thanh Vi...
Chẳng lẽ trên đường đi lại hoán đổi?
Cố Phỉ nhíu mày nhớ lại, nhưng không hề phát hiện ra điểm gì bất thường.
Thấy Cố Phỉ vẫn đầy vẻ nghi hoặc, bác sĩ lên tiếng nhắc nhở.
"Lúc trước cô nói với tôi, bệnh nhân họ Tần."
"Đúng vậy."
Theo bản năng gật đầu, Cố Phỉ cảm thấy căng thẳng một cách lạ lùng.
Cô nghĩ mình dường như đã đoán được nhân cách hiện tại là ai rồi, nhân cách duy nhất bày tỏ sự bài xích rõ rệt với Tần Thanh Vi, chỉ có, Phó Kim Khê.
Và lời nói của bác sĩ đã minh chứng cho suy đoán của cô.
"Nhưng vừa rồi, bệnh nhân tự xưng họ Phó."
***
Lúc bước ra khỏi phòng chẩn đoán, Cố Phỉ thấy Phó Kim Khê đang đợi mình ở hành lang.
Nàng thong thả ngồi trên băng ghế dài, sự vui vẻ trên khuôn mặt rực rỡ và phóng khoáng, nhếch môi từng bước tiến lại gần Cố Phỉ.
Cho đến khi Cố Phỉ bị nàng ôm lấy vòng eo, bên tai cũng truyền đến giọng nói trầm thấp dịu dàng của nàng.
"Phỉ Phỉ, chỉ có chị mới có thể mãi mãi ở bên em."
Trái tim đập điên cuồng, Cố Phỉ ôm lấy nàng, trong lòng là nỗi lo âu chưa từng có.
Có nên nói vợ cô không hổ là diễn viên không?
Từ lúc xuống máy bay đến lúc tới bệnh viện, cô vậy mà hoàn toàn không phát hiện ra sự chuyển biến của nhân cách.
Cảm nhận được nhịp tim của cô, Phó Kim Khê nhếch môi, khẽ hôn lên vành tai Cố Phỉ.
"Em đang sợ chị sẽ tiêu diệt Tần Thanh Vi sao?"
"... Em..."
Cố Phỉ không biết nên lắc đầu hay gật đầu.
Hừ nhẹ một tiếng, Phó Kim Khê vươn tay v**t v* lồng ngực cô, đầu ngón tay điểm nhẹ lên một cái.
"Chị biết em thích Tần Thanh Vi hơn, nhưng em cũng thấy rồi đó, chị cũng có thể đóng giả làm cô ta..."
Khựng lại một chút, nàng nhếch môi cười lạnh.
"Chỉ cần em thích, chị có thể đóng giả làm cô ta cả đời."
Cảm thấy huyết áp mình sắp bùng nổ, Cố Phỉ đỏ mặt lắc đầu.
"Học tỷ, chị đừng như vậy, hôm nay đi gặp bác sĩ đều là ý của em."
Nhìn sâu vào mắt cô, Phó Kim Khê cười lạnh một tiếng.
"Vậy là em thừa nhận rồi, em rõ ràng là thích Tần Thanh Vi hơn."
Vì Tần Thanh Vi mà không tiếc đi gặp bác sĩ để tiêu diệt chị.
"... Không phải, thật sự là vì gần đây em ngủ không được ngon, cho nên mới đi khám bác sĩ mà."
Đến nước này, Cố Phỉ chỉ có thể cắn răng chịu đựng và phản kháng đến cùng.
Đăm đăm nhìn cô một hồi, Phó Kim Khê đưa tay chạm nhẹ vào quầng thâm nhạt màu dưới mắt Cố Phỉ, giọng điệu vừa xót xa vừa phẫn nộ.
"Có phải Tần Thanh Vi cả ngày quấn lấy em trên giường, nên em mới không được nghỉ ngơi tử tế không?"
"... Không có, em thức đêm tăng ca làm việc mà."
Cố Phỉ đỏ mặt nói dối. Thấy sự chú ý của Phó Kim Khê đã bị dời đi, cô vội vàng thừa thắng xông lên, tiếp tục nói lảng sang chuyện khác.
"Lần trước chẳng phải học tỷ nói không thích căn nhà cũ sao? Em đã chuẩn bị lại một căn mới, có điều vẫn chưa kịp sắm sửa nội thất..."
Vừa dắt Phó Kim Khê đi ra ngoài, Cố Phỉ vừa mở ảnh căn nhà trong điện thoại cho nàng xem.
Đó là một căn biệt thự nhỏ với ba tầng độc lập, một tầng trên mặt đất, hai tầng hầm, ở giữa là một sân vườn hình vòng cung thông thoáng, ánh sáng rất tốt, vị trí địa lý cũng không tệ.
Quan trọng nhất là, nó nằm ở phương vị hoàn toàn khác biệt so với căn nhà tân hôn của cô và Tần Thanh Vi.
Dù biết rõ Cố Phỉ đang chuyển chủ đề, nhưng không thể phủ nhận rằng, Phó Kim Khê đã được cô an ủi phần nào.
Có thể cùng Cố Phỉ sở hữu một tổ ấm nhỏ độc lập, thì không gì tốt bằng.
...
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Cố Phỉ hộ tống Phó Kim Khê đến khu phố chuyên doanh nội thất gần ở nhà mới, chuẩn bị mua sắm đồ đạc.
Ngoài bàn ghế tủ kệ, quan trọng nhất chính là sofa và giường.
Cố Phỉ trơ mắt nhìn Phó Kim Khê từ chối sự giới thiệu của nhân viên tư vấn về những chiếc giường đôi, thay vào đó, nàng tiến thẳng về khu vực giường đơn.
"Học tỷ, giường đơn sẽ chật lắm..."
Phó Kim Khê đang nghiêm túc lựa chọn, nghe vậy cũng không thèm ngẩng đầu lên.
"Lúc trước ôm nhau ngủ... chị có thấy em than chật bao giờ đâu."
"..."
Cảm nhận được ánh mắt đầy ẩn ý của nhân viên bán hàng từ phía sau, Cố Phỉ im lặng mà đỏ bừng mặt.
Cô khẽ khều đầu ngón tay Phó Kim Khê, cố nén sự xấu hổ trong lòng để tiếp tục thuyết phục vợ đổi sang một chiếc giường lớn hơn.
"Nhưng hẹp thế này... lỡ lúc ngủ bị rơi xuống thì sao..."
"Thì tiếp tục ở dưới đất, chẳng lẽ chưa từng làm sao?"
Phó Kim Khê nhếch môi cười, nhìn cô, ánh mắt lộ ra vẻ rạo rực và hoài niệm.
"Giường ký túc xá đại học còn hẹp hơn thế này nhiều, chẳng phải ngày nào em cũng đè lên..."
Đầu Cố Phỉ như sắp bốc khói, cô vội vàng đưa tay bịt chặt môi nàng.
Cô thực sự tò mò, trong nhận thức của vợ, cuộc sống đại học của hai người rốt cuộc đã tươi đẹp đến mức nào rồi...