Mặc dù không biết có phải Bùi Dao đang cố ý dụ dỗ mình hay không, nhưng vào thời khắc mấu chốt, Cố Phỉ vẫn kiên trì giữ vững nguyên tắc đã bị đẩy lui hết lần này đến lần khác của mình.
Đã nói không cắn là không cắn, cắn rồi là phải gọi Mommy... cô không làm đâu.
Sau khi ngồi yên không loạn cùng Bùi Dao ngâm mình trong làn nước nóng "thanh tâm quả dục", Cố Phỉ bế nàng quay thẳng về giường, chuẩn bị ngủ bù.
Đối diện với ánh mắt hờn dỗi và đầy oán niệm của Bùi Dao, Cố Phỉ đỏ mặt giúp nàng khoác thêm một chiếc áo ngủ, còn đặc biệt che chắn cổ áo của Bùi Dao thật kín kẽ, đảm bảo là kiểu mà tay Cố Phỉ không thể thò vào được.
Đến giờ cô vẫn nhớ rõ cảnh tượng lúc mình nửa tỉnh nửa mê mà thâm mật với vợ, tuy vợ không trách cô, nhưng hiện tại dù sao cũng là thời điểm đặc biệt.
Cố Phỉ thực sự sợ lỡ như mình lại vừa hôn vừa cắn Bùi Dao lúc đang ngủ...
Để rồi khi tỉnh dậy, cô phải đối mặt với vợ mà gọi Mommy...
Nghĩ thôi đã thấy xấu hổ rồi.
Mím môi đối mắt với Bùi Dao một lát, Cố Phỉ lại cúi đầu thắt chặt dây đai áo ngủ của mình.
Cô vừa thắt vừa tự răn đe bản thân trong thâm tâm.
Vốn dĩ dùng răng cắn đã không phải thói quen tốt, toàn làm cho chỗ đó vừa đỏ vừa sưng, tuy vợ không trách nhưng cũng không thể cứ mãi như vậy, ỷ được chiều mà sinh hư là không được...
Nhìn thấy Cố Phỉ che chắn cho cả hai kín như bưng, Bùi Dao lặng lẽ nhếch môi.
Nàng duỗi tay kéo nhẹ dây đai của Cố Phỉ.
Khẽ khàng một chút, không tiếng động.
Lại kéo thêm phát nữa, chẳng những không làm dây đai tuột ra, ngược lại còn kéo cả Cố Phỉ đang không phòng bị ngã vào lòng mình.
"... Ưm."
Hai má Cố Phỉ hơi đỏ, tựa vào lòng nàng, cổ họng vô thức nuốt một cái.
Hương thơm thanh khiết thoang thoảng trên người Bùi Dao giống như chìa khóa mở ra d*c v*ng từ tận đáy lòng của Cố Phỉ, chỉ cần ngửi một cái đã khiến tim cô đập nhanh.
Huống chi là... cả người cô đều đang được bao bọc bởi mùi hương này.
Ngay khoảnh khắc chóp mũi định vô thức cọ lên, Cố Phỉ đỏ mặt nhanh chóng nhắm mắt lại.
Không được cọ, cọ rồi sẽ muốn hôn, lúc hôn sẽ không nhịn được mà cắn...
Chỉ trong chốc lát, sau lưng Cố Phỉ lại rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Rũ mắt nhìn vành tai đỏ bừng của cô, Bùi Dao lặng lẽ nhếch môi, nhẹ nhàng cầm sợi dây đai giữa các đầu ngón tay, cọ xát lên cổ Cố Phỉ.
Giây tiếp theo, cả người Cố Phỉ không kìm được mà run lên một cái.
Vùng da trắng ngần ở cổ cũng nhanh chóng ửng hồng.
Cô theo bản năng nắm lấy lòng bàn tay Bùi Dao, thấp giọng làm nũng trong lòng nàng, định bụng sẽ để Bùi Dao cứ như vậy mà tha cho mình.
Nhưng Bùi Dao lại lật tay, khẽ khều nhẹ vào lòng bàn tay cô.
"Baby không phải buồn ngủ rồi sao? Ngủ đi, Mommy ôm em ngủ."
"..."
Cố Phỉ đầy vẻ thẹn thùng ngước mắt nhìn nàng.
"Em không có cắn."
Cô đỏ mặt tía tai phủ nhận.
Chưa cắn sao đã thành Mommy rồi?
Bùi Dao chỉ nhếch môi lười biếng, đối mắt với cô.
"Baby à, làm chuyện xấu xong là không được phủ nhận đâu, không cắn... sao chỗ đó lại sưng lên được?"
"... Đó là do lúc trước cắn mà."
Cố Phỉ quỳ ngồi trong lòng nàng, ra sức thanh minh, thẹn đến mức trên đầu sắp bốc khói tới nơi.
Cười nhếch môi, nhìn dáng vẻ gấp gáp phủ nhận của cô, Bùi Dao với ánh mắt quyến rũ nhẹ nhàng m*n tr*n bờ môi cô.
"Rõ ràng là vừa mới cắn xong, giờ vẫn còn cảm giác đây này..."
"..."
Nhận ra nàng đang ăn vạ mình, Cố Phỉ đỏ mặt khẽ cắn vào đầu ngón tay Bùi Dao.
"Chị bắt nạt em."
Cô thấp giọng tố cáo, vừa lầm bầm vừa thuận theo đầu ngón tay Bùi Dao mà cắn tới đốt ngón tay thon dài và cổ tay mảnh mai của nàng.
Nói là cắn, thực chất là dùng răng khẽ cọ xát, đối với Bùi Dao mà nói thì chẳng khác hôn là bao.
Dù sao thì, cũng đều khiến nàng ngứa ngáy trong lòng.
Cười khẽ, ôm lấy eo Cố Phỉ thuận thế ngã xuống giường, Bùi Dao nhìn Cố Phỉ đã để lại vài vết đỏ trên vùng da ở mặt trong của cánh tay mình, nàng không kìm được khẽ co đầu gối cọ vào eo cô.
"Baby, đổi chỗ khác cắn đi..."
Đang định "dạy dỗ" vợ, Cố Phỉ đỏ mặt ngẩng đầu.
"... Em không."
Dù vợ có lật lọng, cô cũng phải kiên trì giữ vững nguyên tắc.
Nói xong, Cố Phỉ kéo chiếc chăn bên cạnh đắp lên người cả hai, làm bộ muốn đi ngủ.
"..."
Bùi Dao bất lực cong môi, đưa tay nhéo vành tai Cố Phỉ.
"Baby, em có từng nghe qua một câu nói như này chưa?"
"... Câu gì ạ?"
Không nén nổi tò mò, Cố Phỉ lén mở mắt nhìn nàng.
Khẽ nhếch môi, Bùi Dao nhìn thẳng vào cô và nói.
"Nhịn lâu quá, sẽ hỏng đấy."
"... Em rất khỏe mạnh."
Cố Phỉ tưởng vợ đang ám chỉ mình nên cô đỏ mặt đáp lại.
Nhưng Bùi Dao chỉ quàng cổ cô, kéo vào ngực mình.
"Nhưng chị không khỏe mạnh."
Vừa kìm kẹp Cố Phỉ dưới lớp chăn, Bùi Dao vừa th* d*c nhếch môi.
"Chị bị bệnh mà, baby quên rồi sao? Nếu em không ngoan, bệnh của chị sẽ nặng thêm đấy."
"..."
Cố Phỉ không nhịn được mà cắn một cái.
Cô cảm thấy Bùi Dao đang "thao túng tâm lý" cô.
"Em sắp không thở nổi rồi, vợ ơi..."
Bị ấn sau gáy đến mức gò má đỏ bừng, Cố Phỉ lí nhí dưới lớp chăn, khẽ đè cánh tay Bùi Dao lại. Nếu cô không phản kháng một chút, Bùi Dao sẽ l*t s*ch cô từ dưới lên trên mất...
Hừ nhẹ một tiếng, nhìn gò má đỏ gay của Cố Phỉ, Bùi Dao rốt cuộc cũng nới lỏng lực tay, chỉ rũ mắt nhìn vết răng mờ ảo trên áo choàng tắm trước ngực.
"Vừa rồi có phải cắn không? Hửm?"
Nàng nhướng mày cười, móc lấy cổ áo Cố Phỉ, để cô nhìn rõ tang chứng vật chứng mà bản thân để lại.
"..."
Bờ môi khẽ động đậy, Cố Phỉ đỏ mặt không nói lời nào.
Cười khẽ, liếc nhìn cô một cái, Bùi Dao thong thả tựa vào đầu giường, khẽ nhếch cằm ra hiệu với Cố Phỉ.
"Lại đây, mở cái nút thắt em vừa buộc ra."
Nàng vừa loay hoay trong chăn nửa ngày cũng không mở được, chẳng biết Cố Phỉ thắt kiểu gì mà chặt thế, đúng là không muốn cắn mà...
Còn Cố Phỉ bị réo tên thì ngoan ngoãn quỳ tiến đến trước mặt Bùi Dao, cúi đầu nghiêm túc nghiên cứu cái nút thắt khó giải kia.
Nói thật, chính cô cũng quên mất mình đã thắt thế nào rồi...
Đầu ngón tay thon dài thử tới thử lui mấy lần, vẫn không tìm được chỗ để bắt đầu.
Mím môi một cái, Cố Phỉ liếc nhìn Bùi Dao đang nhìn mình bằng ánh mắt không rõ ý vị, vành tai ửng hồng, cô cúi đầu, dùng đến miệng.
Cắn lấy một mẩu vải nhỏ rồi kéo mạnh ra...
Xoẹt.
"..."
Cố Phỉ ngơ ngác cúi đầu. Nút thắt không mở ra, nhưng dây đai lưng lại bị cô xé rách rồi.
Không nhịn được cười thành tiếng, Bùi Dao vươn tay lấy ra miếng vải vụn còn đang bị Cố Phỉ ngậm trong miệng.
"Để chị xem nào, baby không định giật bay luôn cả răng đấy chứ?"
"... Không có."
Cố Phỉ đỏ mặt lắc đầu, nhưng vẫn ngoan ngoãn hơi há miệng ra để Bùi Dao kiểm tra.
Gương mặt cô tràn đầy vẻ mềm mại và tin cậy, Bùi Dao không kìm lòng được mà ghé sát lại, hôn nhẹ lên môi cô.
"Phải kiểm tra kỹ một chút, biết đâu cái răng nào ở bên trong bị lung lay thì sao..."
"..."
Cố Phỉ bị quấn lấy đầu lưỡi, lặng lẽ đỏ mặt.
Mãi cho đến khi nụ hôn triền miên kết thúc, Cố Phỉ mới xuống giường tìm một cây kéo nhỏ ở trong tủ chứa đồ.
Giải không được thì chỉ có thể nhờ đến công cụ khác thôi.
Sau khi dứt khoát cắt đứt dây lưng, Cố Phỉ cất kéo về chỗ cũ. Đến lúc quay lại bên giường, cô thấy Bùi Dao hơi mở cổ áo, nằm nghiêng trên giường mỉm cười nhìn mình.
Lớp vải mỏng manh nửa che nửa hở.
Tất nhiên, cô cũng vậy.
Rũ mắt nhìn bộ áo ngủ trên người, Cố Phỉ đỏ mặt leo lên giường.
Bùi Dao bên cạnh vẫn lặng lẽ nhếch môi nhìn cô, một tay chống cằm, giọng nói trầm thấp đầy trêu chọc.
"Có phải còn nợ chị một câu không? Baby."
"..."
Cố Phỉ lặng lẽ tụt xuống dưới chăn, che đi nửa khuôn mặt đang nóng bừng.
Bờ môi khẽ mấp máy vài lần, cô nhỏ giọng cất tiếng.
Âm thanh nhỏ đến mức chính cô cũng không nghe thấy.
Khẽ nhếch môi, Bùi Dao nhướn mày vén lọn tóc bên mặt ra sau tai, rồi cúi người ghé sát môi Cố Phỉ.
"Gọi lại tiếng nữa xem nào."
"..."
Xấu hổ đến mức không chịu nổi, Cố Phỉ nhắm mắt lại, nhỏ giọng thương lượng bên tai nàng.
"... Vợ ơi, không gọi được không?"
Đôi mày liễu khẽ nhướng lên, Bùi Dao nhẹ nhàng v**t v* gương mặt cô.
"Vậy sau này không bao giờ đút cho em ăn nữa, có được không? Baby."
"... Không được."
Cố Phỉ uất ức nhưng vẫn thật thà mở mắt nhìn nàng.
Nhếch môi cười khẽ, Bùi Dao hôn lên môi cô, thì thầm dụ dỗ.
"Gọi một tiếng, lát nữa cả hai cái luôn..."
Hơi thở không kìm được mà trở nên dồn dập, Cố Phỉ như bị hớp mất hồn, hoàn toàn bị mê hoặc đến mất hết lý trí.
"... Mommy."
"Ngoan lắm."
Lặng lẽ nhếch môi, Bùi Dao chậm rãi cúi xuống...
Áo ngủ rơi xuống đất. Cố Phỉ nhắm mắt lại, một lần nữa chìm đắm.
......
Ngày về nước, trong vườn đã trồng đầy hạt giống hoa tường vi.
Vì để chúng có thể phát triển tốt hơn, sau khi thảo luận với những người thợ làm vườn, Cố Phỉ đã cho xây dựng một nhà kính.
Như vậy, chỉ cần dựa vào hệ thống chiếu sáng và phun sương bên trong là đã có thể cung cấp môi trường sống thích hợp cho cả vườn hoa tường vi rộng lớn. Cố Phỉ còn lắp camera trong nhà kính để tiện theo dõi tình hình sinh trưởng của hạt giống bất cứ lúc nào.
Vì lý do công việc, cô chắc chắn không thể thường xuyên bay ra nước ngoài. Có nhà kính và camera, Cố Phỉ có thể ghi lại động thái của khu vườn bất cứ lúc nào.
Khi quản gia đưa hai người ra sân bay, Bùi Dao nép trong lòng Cố Phỉ, trơ mắt nhìn cô cầm điện thoại xem camera, rồi còn đặc biệt điều chỉnh góc độ cận cảnh, chụp lại một tấm ảnh, lưu vào một album riêng biệt để làm nhật ký.
Đối diện với ánh nhìn tò mò của Bùi Dao, Cố Phỉ hơi đỏ mặt.
"Em muốn ghi lại quá trình trưởng thành của chúng."
"Không phải là cần tới 2-3 năm thì hoa mới nở sao?"
Bùi Dao cười, nhéo nhéo vành tai cô.
"... Ưm, thì hai năm với ba năm vẫn có sự khác biệt mà."
Cố Phỉ nhỏ giọng đáp.
Lặng lẽ cười khẽ, Bùi Dao tựa vào lòng cô, ánh mắt lại rơi vào cảnh đường phố lướt qua ngoài cửa sổ.
"Chẳng biết là hoa sẽ nở trước, hay là bệnh của chị sẽ khỏi trước đây..."
Trái tim thắt lại, Cố Phỉ dịu dàng trấn an.
"Đừng vội mà vợ, chúng ta từ từ điều trị, rồi sẽ khỏi thôi."
"... Nếu không khỏi được thì sao?"
Bùi Dao mân mê đầu ngón tay cô, nàng hỏi.
"Thì em sẽ làm quyển sổ ghi chép riêng cho chị, ghi lại cuộc sống của chúng ta thật kỹ. Những gì chị quên mất, em đều sẽ nhắc cho chị nhớ..."
Lặng lẽ nhếch môi, Bùi Dao nghiêng đầu, hôn nhẹ lên cằm cô, giọng điệu trêu chọc.
"Vậy Chủ tịch Cố nhớ lại giúp chị xem, tối qua em đã cắn mấy lần? Rồi gọi mấy tiếng?"
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt dùng môi chặn lời nàng.
***
Đến sân bay, máy bay tư nhân của Cố Phỉ đã chờ sẵn từ lâu.
Cô đã sớm nhờ Thư ký đăng ký đường bay từ trước khi kỳ nghỉ kết thúc.
Vì để triệt tiêu khả năng Bùi Dao phát hiện ra giấy tờ có điểm bất thường.
Thậm chí lúc thu dọn hành lý về nước, Cố Phỉ còn lẳng lặng cất hết giấy tờ của cả hai vào túi của mình.
Về phương diện công việc, Cố Phỉ cũng đã liên lạc với Phùng Thiến, tạm thời hoãn dự án điện ảnh mới lại. Cô sẽ gánh chịu mọi tổn thất cho đến khi nhân cách chính quay trở lại.
Ngoài ra, Phùng Thiến còn báo cáo thêm với Cố Phỉ về động thái của Chu Bằng. Kể từ sau khi Cố Liễm vào tù, Chu Bằng không hề lộ diện, điện thoại cũng không nghe.
Còn về chuyện mẹ của Tần Thanh Vi, sau khi Phùng Thiến nhận thấy Cố Thị Giải Trí không còn đào nghệ sĩ dưới trướng của mình đi nữa, bà ta liền đoán được đó là công lao của Cố Phỉ, nên đã trực tiếp soạn một bản tài liệu chi tiết rồi gửi cho cô.
Nhưng những thông tin hữu ích mà bà ta nắm giữ cũng không nhiều, chỉ biết Tần Linh vì chuyện ngoại tình của người vợ thứ hai mà tinh thần trở nên bất ổn, sau đó không lâu thì gặp tai nạn ngã từ trên lầu xuống, trở thành người thực vật.
Còn về người vợ thứ hai kia, họ tên là Quý Mâu, cũng là một đạo diễn trong giới giải trí, nhưng tài năng bình thường, không có tác phẩm gì nổi bật.
Năm đó Quý Mâu ngoại tình khi đang trong hôn nhân, không lâu sau thì chết vì tai nạn giao thông. Tần Linh không biết có phải vì bị kích động hay không, nhất quyết nói cái chết của Quý Mâu không phải tai nạn...
Nhưng ai ngờ chẳng bao lâu sau, chính Tần Linh cũng gặp tai nạn.
Chỉ để lại Tần Thanh Vi khi đó còn chưa thành niên.
Giờ đây Cố Phỉ cũng không biết có nên tiếp tục điều tra hay không.
Mà nên điều tra theo người nhà của vợ mình, hay là tiếp tục điều tra Chu Bằng – người trông có vẻ chẳng liên quan gì...
***
Trên máy bay, Bùi Dao đang xem thông tin về chuyên gia tâm thần mà Cố Phỉ đã hẹn giúp nàng.
Nàng vốn định sau khi xuống máy bay sẽ đi gặp bác sĩ ngay, chỉ có chữa khỏi bệnh sớm, nàng mới có thể yên tâm kết hôn với Cố Phỉ.
Nhưng lúc này, khi thời gian máy bay hạ cánh ngày càng rút ngắn, Bùi Dao vẫn không tránh khỏi cảm thấy căng thẳng.
Lặng lẽ nhìn góc nghiêng yên tĩnh của nàng, Cố Phỉ nghiêng người, hôn lên khóe môi Bùi Dao, nhẹ nhàng an ủi.
"Vợ ơi, hay là em dời lịch hẹn lại vài ngày nhé? Hôm nay về nhà nghỉ ngơi thật tốt đã..."
Chân mày khẽ nhíu, Phó Kim Khê nhìn chằm chằm vào thông tin của bác sĩ tâm thần đang hiển thị trên máy tính bảng, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng.
Hồi lâu sau, nàng nhếch môi cười lạnh.
"Không cần, cứ hôm nay đi."