Chương 62 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"... Em đã nỗ lực lắm rồi mà..."

Cố Phỉ đỏ mặt, lí nhí đáp lại.

Nỗ lực cả một đêm mới đổi lại được một câu khen ngợi của Bùi Dao.

Cô khẽ cọ khuôn mặt đỏ bừng vào lòng nàng, không nỡ dùng răng cắn nữa.

Cô lại lỡ làm chỗ đó bị cắn sưng lên rồi...

Nghe thấy lời tố cáo nhỏ nhẹ của cô, Bùi Dao khẽ nhếch môi, nàng rũ mắt x** n*n cằm Cố Phỉ, ánh mắt đầy vẻ quyến rũ mềm mại.

"Có phải mỏi miệng rồi không?"

"... Lúc nãy ở trên giường thì có một chút ạ."

Vành tai Cố Phỉ nóng ran, khẽ khàng đáp lại, rồi nhìn vào nơi trước mắt mà nhẹ nhàng mân mê...

"Vợ ơi, lần sau nếu em còn cắn nữa... chị cứ véo em một cái nhé, em nhất định sẽ không dùng lực như thế nữa..."

Đã mấy lần làm sưng lên rồi, Cố Phỉ thầm tự kiểm điểm trong lòng, cảm thấy mình ở trên giường càng ngày càng mất đi chừng mực...

Bùi Dao cười khẽ một tiếng, nắm lấy cằm Cố Phỉ rồi nhẹ nhàng đút cho cô.

"Biết rồi, lần sau nếu baby còn dùng răng như trẻ nhỏ thế này, chị sẽ..."

"Sẽ thế nào ạ?"

Đôi mắt Cố Phỉ vừa thẹn thùng vừa sáng lấp lánh ngước nhìn nàng.

Cô nghĩ chắc chắn vợ sẽ không phạt mình nặng đâu, vả lại... mỗi lần trừng phạt đối với Cố Phỉ mà nói, lại giống như một phần thưởng hơn.

Đôi mày liễu khẽ nhướn, đối diện với ánh mắt cô, Bùi Dao nhếch môi.

Lòng bàn tay nàng chậm rãi trượt từ vai Cố Phỉ xuống tận sau thắt lưng.

"Sẽ phạt em..."

Véo nhẹ một cái lên vùng thắt lưng săn chắc của cô, Bùi Dao cười khẽ, nói.

"... Gọi Mommy." 

"..."

Sắc mặt Cố Phỉ ngay lập tức đỏ bừng, cô ngượng ngùng lắc đầu từ chối.

"... Em không muốn đâu."

Nói xong, vì sợ Bùi Dao tiếp tục trêu chọc mình, Cố Phỉ khẽ dùng sức ở cánh tay, bế bổng Bùi Dao từ trên bàn xuống.

"Sau này em nhất định không cắn nữa, em cũng không muốn gọi..."

Vì quá xấu hổ nên không thể lặp lại danh xưng đó, Cố Phỉ nhanh chân bế Bùi Dao quay về phòng ngủ.

Chui vào chăn, đắp kín mít, nhắm mắt lại, động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Nằm nghiêng bên cạnh cô, nhìn Cố Phỉ đang hận không thể vùi cả đầu vào trong chăn, Bùi Dao nhếch môi, đưa tay kéo cô vào lòng mình.

"Có gọi hay không... phải xem biểu hiện của Chủ tịch Cố đã."

Dựa vào khả năng tự kiềm chế của Cố Phỉ, Bùi Dao cảm thấy, có lẽ mình sẽ sớm được nghe thấy ngoan baby nào đó gọi Mommy...

Nàng lặng lẽ nhếch môi, khẽ kẹp lấy bắp chân Cố Phỉ dưới lớp chăn, xoay người ôm chặt lấy cô.

Khoảng cách giữa hai người khắng khít không kẽ hở, Cố Phỉ đỏ mặt tiến lại gần, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ của Bùi Dao, sau đó định nhắm mắt đi ngủ, nhưng ngay khắc sau lại bị nhéo vành tai.

"Vợ ơi..."

Cô hơi ngơ ngác nhìn Bùi Dao, không biết mình lại phạm lỗi gì.

"Lần sau đừng có nửa đêm không ngủ mà chạy ra ngoài nữa..."

Giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, Bùi Dao nhắm mắt ôm chặt lấy eo Cố Phỉ. Tiếng tim đập mạnh mẽ và kịch liệt trong đêm khuya yên tĩnh có thể dễ dàng được Cố Phỉ cảm nhận.

"... Chị sẽ tưởng rằng, em muốn bỏ rơi chị."

Trái tim thắt lại, Cố Phỉ mím chặt môi, ôm đáp lại nàng rồi gật đầu, nhỏ giọng trấn an.

"Chúng ta sắp kết hôn rồi mà vợ, em sẽ ở bên chị cả đời."

Ở góc độ mà Cố Phỉ không nhìn thấy, Bùi Dao khẽ nhếch môi.

"Chị tin baby, ngủ thôi."

Nàng không nói cho Cố Phỉ biết, khi nàng tỉnh dậy giữa đêm và phát hiện bên cạnh không thấy bóng dáng Cố Phỉ đâu, trong lòng nàng đã hoảng loạn đến mức nào.

Nàng tưởng rằng, Cố Phỉ lại một lần nữa ra đi không lời từ biệt.

Giống như ngày họ vừa đính hôn, rõ ràng ban ngày còn thân mật dựa dẫm vào nhau, nhưng chờ đến khi tàn tiệc đính hôn, Cố Phỉ lại biến mất không còn tăm hơi.

Dù là ban ngày chủ động thử váy cưới để "bức hôn" Cố Phỉ, hay là thú nhận bệnh tình của mình, đều là những thủ đoạn mà Bùi Dao dùng để giữ Cố Phỉ ở lại bên mình.

Kết hôn chỉ là hình thức bên ngoài, điều nàng thực sự muốn làm là khiến Cố Phỉ không thể rời xa nàng.

Dù là về thể xác, hay là linh hồn.

Trên giường thì quyến rũ cô, dẫn dụ cô, nuông chiều cô, khiến Cố Phỉ nghiện nàng.

Ở dưới giường thì thú nhận bệnh tình của mình, để Cố Phỉ biết nàng cần sự bầu bạn của cô đến nhường nào, từ đó vô thức nảy sinh lòng thương xót.

Tất cả, tất cả đều chỉ để giữ Cố Phỉ ở lại bên cạnh nàng mà thôi.

...

Sáng sớm, trời vừa tờ mờ sáng, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường của Cố Phỉ đã phát ra một tràng tiếng rung trầm đục.

Mắt còn chưa mở ra, Cố Phỉ đã mơ mơ màng màng đưa tay dứt khoát tắt điện thoại đi.

Đây là báo thức cô đặt hôm qua, đã hẹn sẽ cùng những người thợ làm vườn tiếp tục trồng hoa.

Nằm tĩnh lặng trên giường thêm vài giây, Cố Phỉ tỉnh táo lại, định ngồi dậy thì bị Bùi Dao đang dựa trong lòng ôm lấy eo và khẽ cọ xát.

"Baby, sao dậy sớm thế?"

Giọng nàng vẫn mang theo vài phần ngái ngủ lười biếng, vô tình lại có chút gợi cảm mê người.

Vành tai hơi đỏ, Cố Phỉ vốn định nói dối là đi xử lý công việc nhưng chợt khựng lại, cô nhớ tới cảnh tối qua Bùi Dao đến phòng làm việc tìm mình, sợ hôm nay vợ không tìm thấy mình thì sẽ lo lắng, Cố Phỉ đành đỏ mặt nói thật.

"Em xuống vườn hoa dưới lầu học trồng hoa ạ."

Đôi mắt xinh đẹp chậm rãi mở ra, Bùi Dao vô thức nhìn về phía cửa sổ.

"Vậy cũng không cần vội như thế đâu, trời còn chưa sáng mà baby..."

"Ưm... Em hẹn với mấy người thợ làm vườn rồi."

Vừa nhặt chiếc áo ngủ ở cuối giường khoác lên người, Cố Phỉ vừa có chút chột dạ đáp lại.

"Vợ ngủ thêm chút nữa đi, đến giờ ăn sáng em sẽ lên gọi chị."

Nói xong, cô chạy tót vào phòng tắm.

Dựa theo tốc độ của ngày hôm qua, Cố Phỉ cảm thấy, có lẽ cô sẽ trồng đầy hạt giống hoa tường vi khắp cả khu vườn trước khi kỳ nghỉ này kết thúc.

Trong khi Cố Phỉ tràn đầy động lực đang vệ sinh cá nhân trong phòng tắm, Bùi Dao ở trên giường tựa vào đầu giường, nhìn theo bóng lưng cô vừa rời đi, khẽ nhướng mày.

Nàng xuống giường đi tới bên cửa sổ, dùng đầu ngón tay khẽ vén rèm, rũ mắt nhìn xuống lầu.

Khi xác nhận trong vườn hoa đúng là có bóng dáng vài người thợ làm vườn đội mũ rộng vành, Bùi Dao mới buông bỏ sự hoài nghi trong lòng.

Không thể phủ nhận, nàng đúng là rất đa nghi.

Nhưng thực sự cũng trách Cố Phỉ quá khiến nàng không yên tâm.

Tuổi tác nhỏ hơn nàng đã đành, lại còn ở vị trí cao, sự nghiệp thành đạt, ngoại hình lại đáng yêu đến thế...

Quan trọng hơn là, còn có một nguồn tinh lực dùng hoài không hết.

Vừa nghĩ đến cảnh tối qua nàng đã mệt đến mức ngủ thiếp đi rồi, mà Cố Phỉ vẫn còn có thể một mình chạy sang phòng bên cạnh để xem phim nóng, Bùi Dao lập tức cảm thấy nghẹn lòng.

Không phải người ta thường nói "tuổi 30 như sói" sao?

Sao Cố Phỉ mới ngoài hai mươi mà nhu cầu còn mãnh liệt hơn cả nàng thế này...

Nghĩ đến đây, Bùi Dao cảm thấy mình vẫn không thể lơ là cảnh giác.

Thế là, khi Cố Phỉ vừa tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm, liền thấy Bùi Dao không biết đã xuống giường từ lúc nào, đang đứng bên cửa sổ quay lưng về phía ánh bình minh, nhìn cô với ánh mắt không rõ ý vị.

Nhìn đến mức Cố Phỉ vừa đỏ mặt vừa rung động.

Bùi Dao lúc mới ngủ dậy toát ra một phong thái lười biếng quyến rũ, rõ ràng chẳng làm gì cả, nhưng vẫn khiến trái tim Cố Phỉ đập loạn không thôi.

Đang định bước tới xin vợ một nụ hôn chào buổi sáng, cô lại thấy Bùi Dao chỉ khẽ nhếch môi.

"Đợi chị một chút, chị đi cùng em."

Nói xong, Bùi Dao liền đi lướt qua người Cố Phỉ, tiến thẳng vào phòng tắm.

Để lại một mình Cố Phỉ đứng ngẩn ngơ tại chỗ vì xin hôn bất thành, trong lòng lo lắng không yên.

"..."

Nếu vợ cùng cô đi trồng hoa, thì bất ngờ này còn được tính là bất ngờ nữa không?

Cố Phỉ nhất thời cảm thấy có chút muộn sầu.

...

Trước lúc xuống lầu, Cố Phỉ do dự, vẫn nắm lấy đầu ngón tay của Bùi Dao, khẽ lắc nhẹ.

"Vợ ơi, chị thật sự muốn đi cùng em sao? Lát nữa mặt trời lên sẽ nắng lắm đấy..."

Đôi mày liễu khẽ nhướn, Bùi Dao chỉ tay vào lọ kem chống nắng trên bàn trang điểm.

"Chị dùng cái đó rồi, em chưa bôi sao?"

"... Bôi rồi ạ."

Khuyên ngăn vô hiệu, Cố Phỉ đành để Bùi Dao dắt tay đi xuống lầu. Suốt quãng đường cô chẳng nghĩ thêm được lý do nào để thuyết phục Bùi Dao ở lại trên phòng.

Lúc ở phòng dụng cụ thay đồ bảo hộ, động tác của Cố Phỉ có chút lề mề. Bùi Dao đứng đối diện giúp cô chỉnh lại dây mũ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

"Sao thế, trong vườn có tiên hoa à? Chủ tịch Cố không muốn chị đi cùng em đến mức đó sao?"

"... Tiên hoa thì không có, nhưng hạt giống hoa thì có rất nhiều."

Nhỏ giọng lầm bầm một câu, Cố Phỉ cam chịu dẫn Bùi Dao ra vườn.

Khi hai người xuất hiện, những người thợ làm vườn khác đều có chút ngạc nhiên nhìn Bùi Dao đứng bên cạnh Cố Phỉ.

Có vài người còn lén nháy mắt ra hiệu với Cố Phỉ, muốn hỏi có phải kế hoạch bất ngờ đã bị lộ sớm rồi hay không, nếu không sao cô lại trực tiếp đưa Bùi Dao tới đây.

Rất là buồn rầu sờ sờ vành tai, trước ánh mắt ngày càng nghi hoặc của Bùi Dao, Cố Phỉ đỏ mặt thú nhận.

"Vợ ơi, vốn dĩ em muốn dành cho chị một bất ngờ. Em định tự tay trồng một vườn hoa tường vi để tặng chị, nhưng mà..."

Cô nhìn lướt qua mấy người thợ làm vườn đang đứng xung quanh, thẹn thùng mím môi.

"Nhưng mà một mình em trồng thì chậm quá, không những phải tìm người giúp đỡ, mà còn để lộ bất ngờ mất rồi..."

Càng nói Cố Phỉ càng thấy hổ thẹn, cảm thấy dù sau này vườn hoa có nở rộ thì nó cũng không còn đặc biệt nữa.

Nó vốn không phải do một mình cô dùng trọn vẹn tâm ý để chuẩn bị... chẳng khác gì hoa tường vi được mua ở tiệm cả...

Thấy hốc mắt Cố Phỉ ngày càng đỏ, Bùi Dao khẽ cười, búng nhẹ lên chóp mũi cô.

"Baby, hoa còn chưa mọc lên mà, bất ngờ đương nhiên vẫn là bất ngờ."

Nàng khựng lại một chút, hơi nghiêng người, dưới vành mũ rộng che khuất, nàng khẽ hôn lên khóe môi Cố Phỉ.

"Quan trọng không phải là bản thân của điều bất ngờ, mà là tâm ý của em."

Tthấy Cố Phỉ vẫn đỏ hoe mắt nhìn mình, Bùi Dao nuông chiều, mỉm cười nhéo đầu ngón tay cô.

"Dù em có tự tay trồng một bông hoa tặng chị, chị cũng sẽ rất vui."

"... Một bông thì ít quá."

Cố Phỉ nhỏ giọng phản bác, nhớ lại khối lượng công việc ngày hôm qua của mình.

"Ít nhất cũng phải 9999 bông thì mới đại diện được cho tâm ý của em."

Khóe môi khẽ nhếch, Bùi Dao nhìn xuống túi hạt giống trong tay cô.

"Vậy xin hỏi Chủ tịch Cố, tâm ý của em bao lâu mới nở hoa đây?"

"... Chắc là 2-3 năm."

Cố Phỉ chột dạ cúi đầu vờ như bận rộn, cũng không quên trịnh trọng hứa hẹn với Bùi Dao.

"Tuy hoa nở hơi chậm một chút, nhưng bén rễ nảy mầm thì nhanh lắm..."

Lặng lẽ nhếch môi, Bùi Dao từ phía sau vòng tay ôm lấy eo cô.

"Baby đang nói về hạt giống hoa, hay là tâm ý của em đây?"

"Đương nhiên là hạt giống hoa rồi."

Cố Phỉ đỏ mặt, nhưng cực kỳ nghiêm túc đáp lại.

"Còn tâm ý của em, sớm đã nở đầy hoa trong lòng rồi."

Đến câu cuối cùng, mặt Cố Phỉ đã đỏ đến mức không nhìn nổi.

Bùi Dao nhìn cô, trái tim tan chảy hết mức. Nếu không vì kiêng kỵ xung quanh còn có người khác, nàng thực sự muốn mặc kệ hoàn cảnh mà kéo thẳng Cố Phỉ vào lòng để hôn cô, đút cho cô...

***

Mười giờ sáng, thấy mặt trời ngày càng gắt, Cố Phỉ hẹn với những người thợ làm vườn hôm nay tạm nghỉ tại đây, sau đó nắm tay Bùi Dao lên lầu, trở về phòng ngủ.

Cả hai đều ra không ít mồ hôi. Gần như không cần nói ra, Cố Phỉ liền đi theo sau Bùi Dao vào phòng tắm.

Sau khi xả nước dưới vòi hoa sen cùng sữa tắm, hai người cùng ngồi vào bồn tắm.

Bồn tắm tròn rộng rãi dễ dàng chứa được cả hai người. Cố Phỉ nằm sấp trong lòng Bùi Dao, đầu ngón tay dưới làn nước cũng nhẹ nhàng x** n*n, nghịch ngợm những ngón tay thon dài của nàng.

Ánh mắt quyến rũ nhìn xuống cô, Bùi Dao khẽ tiến lại gần bên môi Cố Phỉ, nhếch môi dịu dàng dẫn dụ.

"Baby, cắn một cái đi."