Trên bãi cỏ trước tòa lâu đài cổ, các đầu bếp đang dựng lò nướng, hương sườn cừu hòa quyện với mùi bánh mì và rau quả tỏa ra trong không trung, vô cùng hấp dẫn.
Trong khi đó, tại khu rừng nhỏ phía sau lâu đài cổ, Cố Phỉ đang dắt con ngựa trắng, cùng Bùi Dao đi dạo trên con đường nhỏ giữa rừng.
Vừa đi, Cố Phỉ vừa cầm bình xịt muỗi loại nhỏ, phun khắp xung quanh hai người một ngựa, chỉ sợ có côn trùng bay ra quấy phá.
Dù thời tiết gần đây đã rất mát mẻ, nhưng ở nơi sông nước cây cối um tùm thế này, vẫn không thể không đề phòng.
Bùi Dao ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao rũ mắt nhìn xuống cô, vẻ mặt như cười như không.
Kể từ sau khi nàng chủ động nói muốn "thử một lần trên lưng ngựa", hơi nóng trên mặt Cố Phỉ chưa từng hạ xuống. Thế nhưng lúc ra cửa, cô vẫn dùng thái độ nghiêm túc để từ chối lời đề nghị cùng cưỡi một ngựa.
Thậm chí lý do còn rất bài bản, nói rằng con ngựa này không phải do họ nuôi từ nhỏ nên sẽ không quen thuộc, lỡ như có tác động gì đó làm ngựa hoảng sợ mà hất văng cả hai xuống...
Một tràng lý do không kẽ hở, khiến Bùi Dao suýt chút nữa đã bị cô lừa gạt.
Chẳng qua là nhân lúc cưỡi ngựa thì cảm nhận sự xóc nảy một chút thôi, làm sao mà hoảng sợ được chứ?
Nàng khẽ hừ một tiếng trong lòng, nắm lấy dây cương, hơi cúi người xuống, nhéo tai Cố Phỉ.
"Lên đây, cùng với chị."
"... Thôi ạ."
Cố Phỉ đỏ tai, giả vờ không hiểu ám chỉ của nàng, chỉ tỏ vẻ nghiêm túc cầm bình xịt phun thêm vài cái sang bên cạnh.
Nhưng giây tiếp theo, không khí xung quanh đột nhiên im bặt, con ngựa được cô dắt cũng dừng lại tại chỗ.
Cố Phỉ chậm rãi chớp mắt, khi nghiêng đầu qua, vừa vặn chạm phải ánh mắt ai oán đang lặng lẽ nhìn mình của Bùi Dao.
"Baby, lẽ nào chị lại ăn tươi nuốt sống em sao?"
"..."
Cố Phỉ rất muốn gật đầu.
Cô quá hiểu thủ đoạn của vợ mình khi muốn "chơi xấu" rồi, vì để cô cắn câu, "vừa uy h**p vừa dụ dỗ" đủ mọi cách đều có thể đem ra dùng.
Cố Phỉ tuy cũng rất động lòng, nhưng "trên ngựa" và "trong xe" vẫn có sự khác biệt rất lớn. Khi cưỡi ngựa, những yếu tố không thể kiểm soát là quá nhiều...
Định thần nhìn nhau hai giây, sau khi xác nhận Cố Phỉ thực sự không hề lung lay, Bùi Dao mất hứng buông dây cương.
"Lên đây cùng chị cưỡi ngựa bình thường thôi cũng không được sao? Em ngồi phía trước."
"... Dạ được."
Rốt cuộc vẫn không dám thực sự làm vợ không vui, Cố Phỉ giẫm lên bàn đạp, xoay người ngồi vào phía trước Bùi Dao, một tay nắm dây cương, tay kia cũng theo bản năng vòng ra sau, bảo hộ trên vòng eo của nàng.
"Vợ ơi, chị ôm em đi."
Ước chừng thời gian bữa tối cũng sắp được làm xong, Cố Phỉ định dắt vợ chạy vài vòng quanh đây rồi về dùng bữa.
Rũ mắt nhìn vòng eo thanh mảnh dẻo dai của cô, Bùi Dao nhếch môi, dán chặt vào lưng cô, hai tay cũng nhẹ nhàng vòng quanh bụng dưới của Cố Phỉ.
"Như thế này sao?"
Nàng khẽ nói bên tai cô.
Hơi thở ấm áp khiến hơi nóng trên mặt Cố Phỉ vừa hạ xuống, lại một lần nữa leo thang.
"Ưm..."
Điều khiển cho ngựa chạy nhanh vài bước, Cố Phỉ cảm nhận sự xóc nảy phía sau, vành tai đỏ ửng nhỏ giọng đáp lại.
"Chặt thêm một chút nữa ạ."
Bùi Dao ôm hơi lỏng, Cố Phỉ sợ lát nữa chạy nhanh sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Khóe môi lặng lẽ cong lên, cánh tay Bùi Dao hơi dùng lực, gò má tựa lên vai Cố Phỉ rồi khẽ cọ xát vào hõm cổ cô.
"Chặt nữa là sẽ có cảm giác đấy... baby, em lại không muốn chịu trách nhiệm..."
"... Em không có nói là không chịu trách nhiệm."
Cố Phỉ đỏ mặt lí nhí phản bác.
Cô vừa chuẩn xác bắt lấy đầu ngón tay của Bùi Dao đang định thò vào trong vạt áo mình, vừa yếu ớt bổ sung thêm.
"Vợ ơi, chị đừng làm loạn nữa..."
Đôi mắt nheo lại, Bùi Dao nhếch môi, khẽ nhéo hông cô.
"Ăn đi... là sẽ không làm loạn nữa."
Nói xong, đôi chân nàng hơi dùng lực, dễ dàng điều khiển cho con ngựa dưới thân hai người chạy vọt đi.
"..."
Cố Phỉ không kịp phòng bị, ngả người ra phía sau, lọt thỏm vào lòng nàng.
Tiếng th* d*c đầy ẩn ý vang lên bên tai, vành tai Cố Phỉ cũng bị Bùi Dao ngồi phía sau khẽ cọ qua, giọng nói cất lên vừa hờn dỗi vừa mềm mỏng và quyến rũ.
"Baby, em đụng đau chị rồi."
"... Em xin lỗi."
Cố Phỉ mặt đỏ tía tai muốn ngồi dậy, nhưng lại bị Bùi Dao ôm chặt trong lòng không thể nhúc nhích.
Bạch mã chạy rất nhanh, sự xóc nảy cũng vô cùng kịch liệt.
Bên tai là tiếng gió đêm gào thét, trên trời là những vì sao sáng ngời, Cố Phỉ đỏ mặt mím môi, vẫn không khỏi động lòng mà nghiêng đầu chủ động hôn lên môi Bùi Dao.
Thế nhưng, dưới sự xóc nảy trên lưng ngựa, răng hai người khẽ va vào nhau.
"Ah..."
Bùi Dao hơi nhíu mày lườm cô một cái, đôi môi hồng nhuận cũng vương vài vệt máu bắt mắt.
Cố Phỉ có chút đỏ mặt, vội vàng siết chặt dây cương trong tay, bạch mã chậm lại, cô cũng nghiêng người đầy áy náy muốn nhìn rõ vết thương trên môi Bùi Dao.
Nhưng Bùi Dao chỉ giữ lấy eo cô, thấp giọng quan tâm nhắc nhở.
"Cẩn thận một chút, đừng để bị ngã."
Khẽ mím môi, Cố Phỉ rũ mắt nhìn, giẫm lên bàn đạp để thay đổi vị trí, xoay người ngồi đối diện với Bùi Dao.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, Cố Phỉ mượn ánh trăng để tỉ mỉ quan sát vết thương trên môi nàng, ngoài việc hơi sưng đỏ ra, còn có một dấu răng rất rõ ràng...
"Có đau không vợ?"
Cô tháo đôi găng tay da ra, xót xa dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lại bị Bùi Dao – người vẫn luôn chú ý đến cô – khẽ hé môi ngậm lấy...
"... Vợ ơi."
Cố Phỉ nuốt khan trong cổ họng, nhìn nàng, bên cổ cũng nhanh chóng dâng lên một luồng hơi nóng.
Bùi Dao lặng lẽ nhếch môi, rũ mắt, nhẹ l**m lòng bàn tay cô.
"Baby, chị nhớ em lâu lắm rồi..."
Thấp giọng ôm lấy eo Cố Phỉ, Bùi Dao hôn lên vành tai cô.
Cố Phỉ không nói nên lời, đỏ mặt vùi đầu vào hõm cổ nàng, trong lòng căng thẳng đến cực điểm.
Nhếch môi hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô, Bùi Dao th* d*c một tiếng, khi bắp chân căng cứng, không rõ là vô ý hay cố tình mà khẽ thúc vào bụng ngựa.
Con ngựa trắng cao lớn phi nước đại trong rừng.
Cố Phỉ lại va vào lòng Bùi Dao.
Lần này, tiếng th* d*c kia còn ẩn chứa vài phần vui vẻ.
"Baby... không thể vì đang ở trên ngựa... mà em lười biếng đâu nha..."
"... Em không có."
Vừa mới thật sự căng thẳng đến mức không dám động đậy, Cố Phỉ đỏ mặt tía tai nhỏ giọng đáp lại.
Nghe tiếng th* d*c của Bùi Dao bên tai, cô khẽ mím môi, ngước mắt, ngậm lấy môi nàng, vừa khẽ hôn lên vết thương nhỏ kia, vừa nỗ lực chứng minh mình không hề lười biếng...
Khẽ nhếch môi, Bùi Dao đưa tay xoa nhẹ sau gáy cô, thấp giọng ám chỉ.
"Vừa nãy... đều làm đau chị rồi... baby... em không định kiểm tra một chút sao..."
"..."
Cố Phỉ ôm chặt eo nàng mà không nói lời nào, chỉ để nhịp tim tăng tốc và tiếp tục nỗ lực.
Rất nhanh, Bùi Dao đã mềm nhũn mà ngã vào lòng cô.
......
Khi thu dọn mọi thứ rồi quay về lâu đài, Cố Phỉ khẽ nói bên tai Bùi Dao.
"Buổi tối nhất định sẽ giúp chị kiểm tra thật kỹ, nha vợ."
Dáng vẻ lười biếng tựa vào lòng cô, Bùi Dao nghe vậy thì nhướng mí mắt, cười khẽ một tiếng.
"Biểu hiện của Chủ tịch Cố vừa rồi tệ quá, hoạt động buổi tối bị hủy bỏ."
"..."
Cố Phỉ đầy ấm ức rũ mắt nhìn nàng.
"Vừa rồi em đã rất nỗ lực mà."
Là vì ở trên ngựa không tiện dùng sức thôi, cũng không đến nỗi tệ lắm chứ...
Cố Phỉ có chút hoài nghi bản thân, đưa tay ra nhìn ngón tay mình.
Nhếch môi một cái, Bùi Dao trong lòng cô đổi sang một tư thế thoải mái hơn.
"Chỉ nỗ lực thôi thì có ích gì, Chủ tịch Cố nếu có cơ hội thì nên tìm tư liệu học tập cho tốt đi."
"..."
Nghe ra sự chê bai của vợ, chân mày Cố Phỉ càng nhíu chặt hơn, cô nghiêm túc nâng lấy khuôn mặt nàng, nhỏ giọng khiếu nại.
"Lúc trước chị toàn khen em làm rất tốt mà."
"Chị từng khen à?"
Bùi Dao nghi hoặc nhướng mày nhìn cô.
Sao nàng nhớ mình luôn áp dụng giáo dục kiểu "khích tướng dụ dỗ" với Cố Phỉ nhỉ?
Khen ngợi trực tiếp không phải là thủ đoạn tán tỉnh thường thấy của Bùi Dao.
"... Từng khen rồi."
Nhận ra mình đã lẫn lộn các nhân cách của vợ, Cố Phỉ giả vờ trấn tĩnh gật đầu.
Nheo mắt nhìn cô vài giây, Bùi Dao nhất thời cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng là mình lại quên mất những ký ức đó.
"Cho dù từng khen thì cũng là lừa em thôi, baby à, chỗ em cần nỗ lực còn nhiều lắm."
Cười khẽ, Bùi Dao vẻ mặt vô tội nhéo nhéo vành tai cô.
Để lại một mình Cố Phỉ vừa xấu hổ vừa uất ức mà yên lặng đỏ hoe hốc mắt, rơi vào sự hoài nghi bản thân một cách sâu sắc.
Chẳng lẽ cô thực sự tệ đến thế sao...
...
Câu hỏi này đã quẩn quanh Cố Phỉ suốt cả một buổi tối, ngay cả lúc ăn tối cũng có chút tâm thần bất định, khiến bếp trưởng cũng có chút không chắc chắn mà chủ động chạy lại hỏi thăm Cố Phỉ, có phải cơm tối không hợp ý không, có cần làm món khác cho cô không.
Cố Phỉ đỏ mặt lắc đầu từ chối, tuy đúng là cô ăn không thấy ngon, nhưng vẫn lịch sự khen ngợi tay nghề của bếp trưởng.
Thế nhưng ngay giây phút lời nói thốt ra, cô chợt nhận ra hình như mình cũng đang nói dối.
Vì không muốn bếp trưởng buồn nên đã nói một lời nói dối thiện ý.
Chẳng lẽ lúc vợ khen cô cũng là tâm thái này sao?
"..."
Cảm thấy trời sắp sập đến nơi, Cố Phỉ lặng lẽ liếc nhìn Bùi Dao bên cạnh, đáng tiếc vợ cô lúc này chỉ tập trung ăn đồ ăn trong đĩa, ánh mắt nhìn đồ ăn còn thâm tình hơn nhìn cô.
"..."
Cố Phỉ nghẹn ngào và u sầu, bưng ly rượu trên bàn uống cạn một hơi.
"... Sao thế?"
Giống như vừa mới chú ý tới cảm xúc không ổn của cô, Bùi Dao dịu dàng hỏi, còn đút một quả cà chua bi nướng đến bên môi cô.
Hé môi cắn lấy quả cà chua bi chua chua ngọt ngọt, vành tai Cố Phỉ đỏ ửng, cô nhìn vào đôi môi đỏ của vợ, ở dưới bàn lặng lẽ móc lấy đầu ngón tay Bùi Dao.
"Vợ ơi, chị ăn no chưa?"
"Em muốn làm gì?"
Giả vờ không thấy sự vội vàng và xốn xang trong mắt cô, Bùi Dao nhếch môi thong thả hỏi.
"... Muốn làm cho chị khen em."
Cố Phỉ có chút oán hận lại có chút khẩn cầu, nhìn nàng một cái.
Hôm nay cô nhất định phải chứng minh cho Bùi Dao thấy, cô không hề tệ chút nào.
Lặng lẽ nhếch môi, Bùi Dao búng nhẹ lên sống mũi cô, cố ý trêu chọc.
"Nhưng chị đã nói với em rồi, hoạt động tối nay bị hủy bỏ."
"... Khôi phục lại có được không?"
Cố Phỉ dùng giọng điệu mềm mỏng khẩn cầu.
Bùi Dao không nói gì, chỉ nhếch môi cười nhìn cô.
Trái tim khẽ rung động, Cố Phỉ liếc nhìn đám người vẫn đang tiếp tục dùng bữa và trò chuyện cách đó không xa, đè nén sự thẹn thùng trong lòng, trực tiếp bế Bùi Dao đứng dậy, chạy thẳng vào trong lâu đài.
Để lại bếp trưởng và những công nhân khác ở lại ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người.
"Tiểu thư bị sao vậy?"
"Có phải không khỏe chỗ nào không?"
"..."
Chỉ có vị bác sĩ gia đình là nhìn thấu tất cả, mỉm cười nhấp một ngụm vang đỏ.
"Làm ơn, có chút không khí lãng mạn được không? Mấy người nghĩ đôi tình nhân đang trong tuần trăng mật vào một đêm trăng đẹp thế này thì nên làm chuyện gì..."
"..."
Mọi người lập tức hiểu ra, đồng loạt để lộ nụ cười đầy ẩn ý.
Còn ở trên lầu, Cố Phỉ một hơi bế thẳng Bùi Dao về phòng ngủ.
Ngay cả đèn cũng không bật, dưới ánh trăng chiếu rọi, hai người cùng ngã xuống giường.
Hai tay đan chặt với Bùi Dao, Cố Phỉ đè nàng dưới thân, hôn môi đầy ái muội và triền miên, đầu gối chân phải cũng từ từ...
Bùi Dao không nhịn được khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, đuôi mắt đỏ ửng, mở mắt nhìn cô.
"Chủ tịch Cố vội vàng lên đây như vậy, chỉ thế này thôi sao?"
Cố Phỉ mặt đỏ tía tai đối mắt với nàng, không nói gì, chỉ ấn chặt lấy hai tay nàng.
Đuôi mắt Bùi Dao càng đỏ hơn.
Vậy mà nụ hôn của Cố Phỉ chỉ lưu luyến trên môi nàng, dường như chỉ định bắt nạt nàng như vậy suốt cả đêm.
Vòng eo Bùi Dao run rẩy kịch liệt, trên người cũng nhanh chóng toát một tầng mồ hôi mỏng.
Rõ ràng chỉ là đầu gối... nhưng cứ mỗi khi chạm vào ánh nhìn chằm chằm đầy cố chấp và thâm tình của Cố Phỉ, nhịp thở của Bùi Dao lại trở nên hỗn loạn và dồn dập...
Cố Phỉ mím môi, vành tai đỏ bừng, cúi người ôm lấy nàng, khẽ hôn lên đuôi mắt còn vương tình ý của Bùi Dao, giọng nói còn mang theo vài phần cố chấp trẻ con.
"Vợ ơi, đêm nay chị nhất định phải khen em một lần."
th* d*c khẽ nhếch môi, Bùi Dao nhẹ nhàng vén vạt áo mình lên.
Sau đó là móc cài ở đằng sau.
Nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo Cố Phỉ, nàng ấn người vào ngực mình.
"Em cứ nỗ lực trước đã rồi hãy nói..."