Chương 6 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Vẫn chưa hề hay biết mình đang bị vợ kết tội, Cố Phỉ cúp điện thoại, đứng dậy định dắt Tống Yến Nhiên về phòng.

"Vợ ơi, chúng ta đi bôi thuốc trước đã. Đúng rồi, hồi nãy chị nói muốn em làm chuyện gì ấy?"

"...Không có gì."

Tống Yến Nhiên khó khăn lắm mới dời được ánh mắt khỏi hai hộp thuốc mỡ kia. Nàng vô thức nhìn vào những ngón tay thon dài trắng trẻo của Cố Phỉ, cảm nhận được hơi nóng đang bốc lên nơi cổ, nàng lập tức lắc đầu nguầy nguậy.

"Em... cứ đến công ty bận việc đi, tôi tự bôi được."

Hôm nay có nói gì thì nàng cũng không muốn có tiếp xúc thân mật với Cố Phỉ, càng không đời nào để cô chạm vào chỗ đó của mình.

Nhìn thấy vẻ mặt vẫn chưa yên tâm của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên thầm thở dài bất lực, nén lại sự rối rắm trong lòng, nở một nụ cười nhạt với cô.

"Tôi tự làm được mà, em đi làm việc đi, đừng vì tôi mà lỡ việc chính."

"Giúp chị bôi thuốc cũng là việc chính." 

Cố Phỉ hơi đỏ mặt, mím môi nói nhỏ, ánh mắt vô thức rơi xuống vùng dưới bụng dưới của Tống Yến Nhiên.

"Xin lỗi vợ, tối qua em..."

"Cố Phỉ."

Tống Yến Nhiên hoàn toàn không muốn nghe về đêm xuân giữa cô và Tần Thanh Vi, nàng lên tiếng cắt ngang đầy cứng rắn. Trước ánh mắt ngạc nhiên của Cố Phỉ, nàng nhếch môi, đầu ngón tay cũng có chút lạnh lẽo.

"Không đến công ty là muộn giờ làm đấy."

"...Được rồi, vậy vợ nhớ bôi thuốc nhé. Căn phòng đầu tiên bên tay phải hành lang tầng hai là phòng ngủ cũ của em, dì Tôn chắc vẫn dọn dẹp định kỳ..."

Thấy nàng kiên trì, Cố Phỉ không ép buộc thêm nữa, chỉ ngoan ngoãn dặn dò vị trí phòng rồi chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng trước khi đi, cô sực nhớ ra điều gì đó.

"Vợ, hôm nay chị có về nhà không? Hay là định ở hẳn bên này?"

"...Ở lại đây."

Tống Yến Nhiên mỉm cười đáp lại, trong lòng thực chất chẳng hề muốn quay về nơi Cố Phỉ và Tần Thanh Vi đang sống chung.

"Được, vậy tối tan làm em cũng đi thẳng về đây luôn."

Cố Phỉ cười một tiếng, ngó đầu nhìn vào bếp một cái, rồi nhanh tay ôm lấy eo Tống Yến Nhiên, hôn nhẹ lên khóe môi nàng.

"Tạm biệt vợ nhé."

"...Tạm biệt."

Nhìn theo bóng lưng nhanh nhẹn của cô, Tống Yến Nhiên vô thức đưa tay chạm lên bờ môi còn vương hơi ấm, đáp lại khe khẽ. Khi tâm trí quay về thực tại, đôi mày của nàng lại khẽ cau lại đầy phức tạp.

***

Trên đường đến công ty, trong đầu Cố Phỉ liên tục hiện lên những hình ảnh đêm qua và cả lúc nãy ở cùng Tần Thanh Vi.

Không biết có phải do mình quá nhạy cảm hay không, cô luôn cảm thấy "Cố Y" và "Tống Yến Nhiên" do Tần Thanh Vi đóng vai có trạng thái rất khác so với bình thường.

Là do tính chuyên nghiệp của diễn viên sao?

Kỹ năng diễn xuất tốt đến mức khiến cho Cố Phỉ là người nhà cũng cảm thấy không thích ứng kịp.

***

Xe dừng ở hầm gửi xe, lúc đi thang máy lên lầu, Cố Phỉ tìm lại đoạn livestream Tần Thanh Vi bỏ dở buổi lễ trao giải tối qua. Trong hình, sắc mặt Tần Thanh Vi rất tệ, chỉ nhìn thôi cũng khiến Cố Phỉ thấy xót xa.

Cô đặc biệt đối chiếu thời gian, tối qua cô nhận được điện thoại của Tần Thanh Vi chỉ sau khi nàng rời khỏi sân khấu hai phút.

Lúc đó giọng nói của Tần Thanh Vi nghe đã có gì đó không ổn, nhưng chỉ chưa đầy nửa phút sau, nàng lại hẹn cô ra quán bar, và trạng thái ở quán bar lại hoàn toàn khác biệt so với trước đó...

Trước khi bước vào văn phòng, Cố Phỉ định bảo thư ký hẹn gặp người đại diện của Tần Thanh Vi để tìm hiểu tình hình. Nhưng nghĩ lại việc Tần Thanh Vi ở nhà không hề chủ động nhắc chuyện này với mình, Cố Phỉ tạm thời gác lại ý định đó.

Dẫu vậy, vì vẫn lo lắng, cô bảo thư ký Trần báo cáo kết quả xử lý dư luận tối qua.

"Vì thời điểm cô Tần rời đi khá nhạy cảm, vừa đúng ngay trước khi công bố người đoạt giải, nên trên mạng đã xuất hiện một số lời lẽ không hay. Tuy nhiên, bộ phận PR đã can thiệp kịp thời, chuyển hướng trọng tâm dư luận, hiện tại sẽ không gây ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của cô Tần..."

Trước bàn làm việc, thư ký Trần tận tâm báo cáo công việc, nhưng trong lòng lại thầm suy đoán về mối quan hệ giữa Cố Phỉ và Tần Thanh Vi. Bởi lẽ, Tần Thanh Vi là người đầu tiên có thể khiến một Cố Phỉ vốn nghiêm túc lại phải phân tâm ngay trong giờ làm việc như thế này.

"Tốt, tối qua mọi người vất vả rồi. Nói với bộ phận tài chính, tháng này tiền thưởng của bộ phận PR gấp đôi."

Cố Phỉ không ngẩng đầu, tiếp tục lướt qua tài liệu trong tay, giọng điệu ôn hòa bổ sung thêm một câu.

"Cứ trừ vào tài khoản cá nhân của tôi."

"Vâng, thưa Chủ tịch Cố."

Thư ký Trần vừa thầm ghi chú vào sổ tay, vừa gật đầu nhận lệnh với dáng vẻ ngưỡng mộ. Sau khi lén liếc nhìn Cố Phỉ đang tập trung làm việc, cô do dự một chút, quyết định chủ động tranh thủ thêm chút phúc lợi cho tiền thưởng của mình.

"Chủ tịch Cố, có một việc tôi nghĩ có lẽ cũng cần báo cáo với cô."

"Cô nói đi."

"Tối qua, lúc đồng nghiệp ở bộ phận PR xử lý dư luận, tôi cũng có theo sát một chút. Tôi phát hiện từ khi sự việc xảy ra đến giờ, Weibo cá nhân cũng như studio của cô Tần hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp xử lý nào."

Ngòi bút khựng lại một nhịp, Cố Phỉ nhớ đến ánh sáng mờ ảo trong quán bar tối qua và bờ môi ấm áp của Tần Thanh Vi, vành tai bỗng chốc ửng hồng.

Cô khẽ động cổ tay, cúi đầu giả vờ trấn tĩnh để ký nốt cái tên.

"Có lẽ là vì chúng ta can thiệp kịp thời, nên phía studio không muốn làm mọi chuyện rắc rối thêm. Cứ để nhiệt độ từ từ giảm xuống cũng là một cách xử lý."

Cố Phỉ không am hiểu sâu về giới giải trí, nhưng về dư luận và các chiêu trò marketing thì cô vẫn hiểu đôi chút.

Tần Thanh Vi tối qua luôn ở bên cạnh cô, không có thời gian xử lý việc trên mạng là điều cô biết rõ. Nhưng studio của nghệ sĩ đáng lẽ phải luôn chú ý đến động thái mạng xã hội, chuyện tối qua họ không thể nào không biết một chút gì.

Mà biết nhưng không làm, đơn giản chỉ có hai nguyên nhân.

Một là như cô vừa đoán, hai là studio và Tần Thanh Vi đang xảy ra mâu thuẫn.

Nhưng theo Cố Phỉ biết, chủ studio của Tần Thanh Vi chính là người đại diện của nàng, cả hai đã hợp tác từ khi nàng mới ra mắt, đến nay đã hơn mười năm rồi...

"Chủ tịch Cố, có một số tình hình có lẽ cô không rõ lắm."

Thư ký Trần khẽ lắc đầu, nhìn Cố Phỉ vốn chỉ hiểu bề nổi của showbiz, cô đẩy gọng kính trên sống mũi, thấp giọng phổ cập nội tình.

"Tối qua tôi lướt mạng thấy fan của cô Tần để lại lời nhắn, theo họ tiết lộ thì hợp đồng giữa cô Tần và studio sắp hết hạn. Sếp của cô ấy có vẻ muốn lợi dụng sự cố lần này để gây sức ép, buộc cô Tần phải gia hạn hợp đồng với công ty..."

Cố Phỉ hoàn toàn không thể xem tiếp tài liệu được nữa, cô ngẩng đầu, cau mày nhận lấy chiếc máy tính bảng từ tay thư ký Trần. Một mặt cô lướt xem chi tiết nội dung, mặt khác trong đầu lại nhanh chóng hiện lên hình ảnh Tần Thanh Vi bỏ dở buổi truyền hình trực tiếp đêm qua.

"Chuyện này trong giới giải trí rất thường gặp. Studio không nỡ bỏ rơi cây rụng tiền này, nên sẽ cố tình bôi đen họ trên mạng..."

Thấy đôi mày Cố Phỉ càng lúc càng nhíu chặt, sự tò mò của thư ký Trần về mối quan hệ của hai người cũng càng sâu sắc hơn.

"Nhưng cô cũng không cần quá lo lắng đâu, nói cho cùng thì người thật sự đoạt giải tối qua chính là bản thân cô Tần mà. Chỉ cần dẫn dắt dư luận một chút là có thể dễ dàng đập tan những lời đồn thất thiệt đó..."

"Vậy sao?"

Cố Phỉ bắt đầu lên mạng tìm kiếm thông tin về studio, thần sắc có chút giãn ra. Suy nghĩ một chút, cô quyết định tối nay về sẽ hỏi Tần Thanh Vi về công việc của nàng. Nếu việc hủy hợp đồng có gặp khó khăn, cô đương nhiên sẽ không chút do dự mà ra tay giúp đỡ vợ mình.

Ngẩng đầu nhìn thư ký Trần đang nhìn mình đầy mong chờ từ nãy đến giờ, Cố Phỉ có chút buồn cười, nhẹ cong khóe môi.

"Thư ký Trần cũng vất vả rồi, tháng này tiền thưởng gấp ba."

"Cảm ơn Chủ tịch Cố."

Thư ký Trần mỉm cười kín đáo, mục đích đã đạt được, cô xoay người rời đi để tiếp tục công cuộc đóng góp cho lương và thưởng của mình.

***

Giờ nghỉ trưa, Cố Phỉ không nén nổi lo lắng, vẫn gửi tin nhắn cho Tần Thanh Vi, nhưng đối phương mãi không hồi âm. Suy nghĩ một hồi, cô chuyển sang gọi điện cho dì Tôn.

Dì Tôn vừa cầm điện thoại đi lên lầu vừa trả lời câu hỏi của Cố Phỉ qua video call: "Cô Tống vẫn luôn ở trong phòng tập đàn hồi xưa của con đấy..."

"Phòng tập đàn?"

Cố Phỉ hơi ngạc nhiên. Cô nhìn khung cảnh quen thuộc hơi rung lắc trong cuộc gọi video, trong lòng thấy có chút kỳ lạ.

Cô từng tập violin một thời gian, nhưng từ khi lên đại học thì hầu như không chạm vào nữa, nói chi đến việc bước chân vào căn phòng đã lâu không vào đó.

Theo tiếng gõ cửa của dì Tôn, vài giây sau, Cố Phỉ cũng nhìn thấy Tống Yến Nhiên đang đứng ngược sáng khi cửa mở.

"Có chuyện gì không ạ?"

"Cô Tống, là Tiểu Phỉ gọi điện tới..."

Trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa Tống Yến Nhiên và dì Tôn, có lẽ vì cách một cái màn hình điện thoại, từ một góc độ khác, Cố Phỉ nhìn rõ sự chuyển biến cảm xúc trong đôi mắt dịu dàng kia khi nghe thấy tên mình.

Từ sự nhu hòa ban nãy, chuyển sang một vẻ khó tả như bây giờ.

Cố Phỉ nhất thời không hiểu nổi.

"Tôi đã bôi thuốc rồi, em không cần lo lắng."

Khi Cố Phỉ còn đang im lặng, Tống Yến Nhiên nhìn cô qua màn hình, chủ động lên tiếng

"Ngoài ra, tôi muốn nhờ em một việc."

"...Chị nói đi."

Ngay từ đầu đã mất quyền chủ động mở lời, Cố Phỉ chớp chớp mắt.

"Tôi muốn mượn máy tính trong phòng em một chút, có được không?"

"Tất nhiên rồi, mọi thứ trong nhà chị đều có thể tùy ý sử dụng."

Cố Phỉ mỉm cười đáp lại, nhưng ở góc độ Tống Yến Nhiên không thấy, cô lại vô thức mím môi, xoa nhẹ chiếc vòng trên cổ tay.

Cô cũng không biết tại sao, cứ cảm thấy bầu không khí đối thoại của hai người lúc này có chút kỳ lạ, khiến Cố Phỉ thấy... căng thẳng.

Cảm giác căng thẳng này không phải là sự thẹn thùng kiểu "tiểu biệt thắng tân hôn" trước đó, mà là một sự mất kiểm soát và mờ mịt chưa rõ nguyên nhân.

"Mật khẩu máy tính là sinh nhật của em."

Cố Phỉ nhẹ nhàng bổ sung khi Tống Yến Nhiên gật đầu cảm ơn.

"...Được."

Lần này, người thấy căng thẳng và mờ mịt lại là Tống Yến Nhiên.

Sự im lặng kéo dài lan tỏa giữa hai người. Ánh mắt rơi trên đôi khuyên tai hình hoa tường vi của Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ chủ động chuyển chủ đề

"Thanh Vi, điện thoại chị hết pin hay là... từ sáng đến giờ em cứ không liên lạc được với chị."

"Có lẽ là sơ ý làm mất rồi."

Gương mặt hơi ửng hồng, Tống Yến Nhiên cúi đầu nói dối một cách mất tự nhiên.

"Em cứ tìm tôi là vì có việc gì sao?"

Nàng vô thức hỏi một câu, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Tống Yến Nhiên mới nhận ra sự bất ổn.

Dựa trên mối quan hệ giữa Cố Phỉ và Tần Thanh Vi, thì việc liên lạc bất cứ mọi lúc cũng chẳng có gì lạ...

Nhìn vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi của Cố Phỉ ở đầu dây bên kia, Tống Yến Nhiên thầm thở dài, cảm thấy thời điểm mình xuất hiện lần này thực sự không đúng lúc chút nào.

Nàng vốn không giỏi nói dối trước mặt Cố Phỉ, cũng hoàn toàn không đành lòng để chính mình nói ra sự thật cho cô biết.

...

Khi cuộc gọi kết thúc, Cố Phỉ ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc một hồi lâu, sau đó xuống lầu tìm một cửa hàng đại lý gần đó để mua điện thoại và sim mới.

Sau khi gọi dịch vụ giao hàng hỏa tốc gửi hai thứ này đến biệt thự nhà họ Cố, cô mới ngồi một mình trong văn phòng, đôi mắt hơi đỏ lên, bắt đầu tra cứu trên mạng những nội dung liên quan đến "dấu hiệu rạn nứt hôn nhân". 

Thái độ xa cách của Tống Yến Nhiên trong điện thoại lúc nãy đã khiến lòng cô rối bời.

Vừa nhớ lại những chi tiết hai người ở bên nhau trong hai ngày qua, Cố Phỉ vừa mím môi đầy thẹn thùng, gõ thêm vào thanh tìm kiếm từ khóa 'Chuyện giường chiếu không hòa hợp' ...

Cố Phỉ lúc này bắt đầu hối hận ngàn lần vì sự cố chấp của mình tối qua, và ước gì có thể xuyên không về để nhắc nhở bản thân nhớ mang theo bao ngón tay...

Nếu Tần Thanh Vi thực sự vì sự từ chối của cô tối qua mà sinh ra bất mãn, Cố Phỉ cảm thấy mình chắc chắn sẽ hối hận cả đời.

***

Còn tại biệt thự nhà họ Cố, khi trả điện thoại cho dì Tôn, Tống Yến Nhiên do dự một chút rồi vẫn mở lời hỏi ngày sinh nhật của Cố Phỉ.

Sau khi nhận được câu trả lời, nàng lên lầu bắt đầu dùng máy tính của Cố Phỉ để viết lách.

Vì lý do công việc của Tần Thanh Vi, Tống Yến Nhiên không thể ra ngoài lộ diện để tìm những công việc bình thường.

Nhưng nàng cũng không muốn cứ thế tiêu tiền của Tần Thanh Vi giống như Cố Y, hoặc là cứ dựa dẫm vào Cố Phỉ để sống. Suy đi tính lại, Tống Yến Nhiên quyết định tận dụng kiến thức chuyên môn tích lũy hồi đại học để viết bài, gửi bản thảo cho một số tạp chí nước ngoài.

Đến khi dì Tôn mang điện thoại mới lên lầu cho nàng, Tống Yến Nhiên đã hoàn thành nội dung bài viết đầu tiên.

Số thuê bao cho điện thoại mới đã được Cố Phỉ đăng ký sẵn, xác thực danh tính cũng dùng thông tin của Cố Phỉ, điều này mang lại sự thuận tiện cho Tống Yến Nhiên, đỡ cho nàng phải mất thời gian về nhà Tần Thanh Vi tìm giấy tờ tùy thân.

Mãi cho đến khi gửi bài viết đi, nhìn vào hộp thư mới đăng ký bằng số điện thoại của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên khẽ cong môi cười chua xót.

Lần đầu tiên nàng cảm thấy có chút nuối tiếc về thời điểm xuất hiện của mình.

***

Gần đến giờ tan làm, Cố Phỉ nhận được bản kế hoạch từ Trưởng phòng thương hiệu gửi tới. Trên đó là vài phương án chọn Đại ngôn cho dòng xe thể thao đời thứ 6 mới của tập đoàn Cố Thị, và ứng cử viên đầu tiên chính là Tần Thanh Vi.

Ánh mắt dừng lại trên gương mặt thanh lãnh của Tần Thanh Vi trong ảnh một lúc, Cố Phỉ có chút dao động, nhưng vẫn kìm nén sự thôi thúc muốn tan làm ngay lập tức để về nhà tìm vợ, tiếp tục lật xem từng trang phía sau.

Trưởng phòng đứng đó thấy Cố Phỉ không có phản ứng gì thì căng thẳng lau mồ hôi trên trán. Theo tin tức cô nhận được từ bộ phận PR sáng nay, Chủ tịch Cố mới nhậm chức rõ ràng rất quan tâm đến cô Tần, hẳn là sẽ không có lý do gì để từ chối phương án này ha?

Sau khi Trưởng phòng thao thao bất tuyệt đưa ra hàng chục lý do chọn Tần Thanh Vi làm ứng cử viên số một, Cố Phỉ mới giữ kẽ gật đầu ký tên, sau đó dứt khoát đứng dậy rời đi đúng 5 giờ tan làm.

Chỉ sau khi cô đi khuất, Trưởng phòng thương hiệu mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Không có gì khác, chỉ vì ba năm trước, khi dòng xe đời thứ 4 ra mắt, cô cũng từng đưa phương án tương tự cho Chủ tịch đương nhiệm lúc đó là Cố Liễm, nhưng đã bị bác bỏ không thương tiếc.

Trưởng phòng không phải có tư tâm gì, mà dựa trên phân tích thị trường lúc bấy giờ, Tần Thanh Vi với tư cách là nghệ sĩ cực hot những năm gần đây, hoàn toàn phù hợp với định vị thương hiệu của họ. Việc chọn nàng làm Đại ngôn là phương án mà bên bộ phận cô đã xác định sau khi phân tích kỹ lưỡng, không ngờ lại bị cấp trên gạt đi chỉ vì một phiếu chống.

***

Trên đường tan làm, Cố Phỉ dừng xe trước một hiệu thuốc gần biệt thự. Sau vài giây do dự, cô vẫn đỏ mặt bước vào trong.

Điều Cố Phỉ không biết là, ngay khi cô bước vào hiệu thuốc, Cố Liễm cũng tình cờ lái xe ngang qua và thoáng thấy bóng dáng cô.

Liếc nhìn vị trí của hiệu thuốc, Cố Liễm thu hồi tầm mắt với vẻ mặt không cảm xúc, trực tiếp lái xe trở về biệt thự.

Khi dì Tôn ra đón, Cố Liễm lấy ra từ trong cốp xe một chiếc máy massage được đóng gói tinh xảo, rồi đưa cho bà.

"Thấy dạo này lưng dì có vẻ không tốt, lần trước ra nước ngoài con tiện tay mua cái này, dì cầm lấy mà dùng."

"Ôi chao, mua ở nước ngoài à, chắc là đắt lắm đấy..."

Dì Tôn được quan tâm thì cười không khép được miệng, nhận lấy máy massage nhưng miệng vẫn càm ràm Cố Liễm tiêu xài lãng phí.

Cố Liễm chỉ mỉm cười nhạt, không nói gì thêm, vừa xua tay vừa đi vào phòng khách.

"Con lên lầu nghỉ ngơi đây, bữa tối không cần gọi con."

"Ơ, Tiểu Liễm..."

Dì Tôn sực nhớ ra điều gì, vội đuổi theo gọi chị lại.

"Tiểu Phỉ tối nay cũng về đấy, còn dẫn cả bạn về nhà nữa. Hai chị em các con lâu rồi không gặp, hay là ăn tối cùng nhau đi, ngồi lại nói chuyện một chút thì tốt biết mấy..."

"Bạn? Em ấy dẫn bạn gái về à?"

Cố Liễm vốn chẳng mặn mà gì với việc ăn tối cùng nhau, nghe vậy liền hơi nhướng mày. Chị bắt đầu thấy tò mò, Cố Phỉ định dẫn cô bạn gái nào về đây?

Hay là... dẫn cả hai về cùng một lúc?

Nghĩ đến đó, Cố Liễm không nhịn được mà nhếch môi cười đầy ẩn ý.

"Không phải, không phải đâu, là gia sư của nó, đang ở trên lầu ấy... Nhưng mà con nói thế... chẳng lẽ Tiểu Phỉ thật sự có bạn gái rồi à?"

Thấy dì Tôn hiểu lầm, chị vội lên tiếng giải thích, nhưng cũng không nén nổi sự tò mò và phấn khích mà hỏi dồn.

"Ừm, để nó tự giới thiệu với dì đi."

Vừa nghe không phải bạn gái, Cố Liễm lập tức mất sạch hứng thú trò chuyện, gương mặt lộ vẻ chán chường rồi xoay người trở về phòng.

Không lâu sau khi chị lên lầu, Cố Phỉ cũng đã mua xong đồ ở hiệu thuốc và quay trở về.

Nhìn thấy chiếc xe đậu trong sân, cô vô thức ngẩn người.

Ngước mắt nhìn lên tầng ba, thấy đèn trong phòng Cố Liễm đã sáng, Cố Phỉ lại nhìn sang tầng hai, phòng ngủ của cô vẫn là một mảnh đen kịt.

Trái tim thắt lại, Cố Phỉ lo sợ Tần Thanh Vi đã rời đi, vội vã sải bước vào phòng khách.

"Dì Tôn, Thanh... à, cô Tống còn ở trên lầu không ạ?"

"Còn chứ, cô ấy chưa hề xuống lầu đâu."

Dì Tôn vẫn đang mải suy nghĩ về chủ đề bạn gái của Cố Phỉ nên đáp lại theo bản năng. Thấy Cố Phỉ vội vàng định chạy lên lầu,bà bỗng nhiên được linh tính mách bảo.

"Tiểu Phỉ này, khoan hãy vội lên lầu, nói cho dì Tôn nghe xem, cô Tống đó... thực chất là bạn gái con phải không?"

Gương mặt Cố Phỉ đỏ bừng, khóe môi khẽ động đậy, nhưng nhớ đến việc Tần Thanh Vi cố ý đổi tên, cô vẫn mơ hồ lắc đầu.

"Không phải à?"

Dì Tôn nhận được câu trả lời thì có vẻ hơi thất vọng, nhưng nghĩ lại thì bà lại thấy nhẹ nhõm phần nào.

"Chắc là vẫn chưa tiến tới bước đó nhỉ? Dì thấy cô Tống rất xứng đôi với con, chắc cô ấy cũng có cảm tình với con đấy, chiều nay còn đặc biệt đến hỏi dì ngày sinh nhật của con nữa..."

"...Cái gì ạ?"

Nụ cười trên gương mặt đang thẹn thùng của Cố Phỉ bỗng chốc cứng đờ lại.