Sau khi đo xong kích cỡ, thừa dịp Bùi Dao đang trao đổi với nhà thiết kế trong tiệm, Cố Phỉ lén đi tìm cửa hàng trưởng để hỏi xem thời gian chế tác váy cưới mất khoảng bao lâu.
Khi nhận được câu trả lời là sớm nhất cũng phải sáu tháng, Cố Phỉ cụp mắt suy nghĩ, cảm thấy thời gian này vẫn là quá nhanh.
Từ lúc cô biết bệnh tình của vợ đến nay đã gần hai tháng, nhưng cô vẫn chưa điều tra rõ nguyên nhân gây bệnh cụ thể.
Cộng thêm việc Tần Thanh Vi đã nói rõ là không muốn điều trị...
Hiện tại đừng nói là sáu tháng, ngay cả sáu năm thì Cố Phỉ cũng không có cái niềm tin có thể tổ chức một hôn lễ hoàn mỹ với Bùi Dao mà giấu giếm được Tần Thanh Vi.
Nhưng cô lại không muốn làm Bùi Dao thất vọng...
Cố Phỉ phiền muộn xoa xoa tai, nhìn cửa hàng trưởng trước mặt, cân nhắc mở lời.
"Tôi hy vọng có thể cùng vợ mình tổ chức một hôn lễ khó quên, về phần váy cưới, tốt nhất cũng phải thật hoàn mỹ... Tôi có thể trả thêm gấp ba chi phí, mong mọi người chế tác tinh xảo hơn nữa... Thời gian cũng không cần quá gấp, có thể đảm bảo..."
Mím môi, nhìn Bùi Dao đang ngồi bên cửa sổ bàn bạc kiểu dáng với nhà thiết kế, Cố Phỉ theo bản năng mỉm cười.
"... Hoàn thành vào tầm này năm sau là được."
Một năm, đây đã là thời gian dài nhất mà Cố Phỉ có thể trì hoãn để đảm bảo Bùi Dao không tức giận.
Đồng thời, đó cũng là thời gian để Cố Phỉ chuẩn bị một kế hoạch hoàn hảo cho hôn lễ của họ.
"Được, quý khách cứ yên tâm."
Cửa hàng trưởng vốn tưởng Cố Phỉ muốn thúc giục làm gấp, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mở tiệm bao nhiêu năm, thú thật thì Cố Phỉ là người đầu tiên chủ động thêm tiền để kéo dài thời gian mà bà gặp phải.
Nếu không phải vừa thấy Cố Phỉ và Bùi Dao hôn nhau ngọt ngào, bà còn tưởng Cố Phỉ không hài lòng với cô dâu của mình nên mới tìm đủ mọi cách để hoãn kết hôn...
Cố Phỉ hoàn toàn không biết mình suýt bị hiểu lầm, sau khi cùng vợ xem qua mấy bản phác thảo của nhà thiết kế, cô nhẹ nhàng âm thầm lấy chiếc điện thoại của vợ trong túi ra, bí mật mở dưới gầm bàn.
Đến tận bây giờ cô vẫn không biết cơ chế chuyển đổi nhân cách của vợ là gì. Ngoài lần chuyển đổi mà được Minh Đàn thông báo trước, thì lần duy nhất xảy ra vào ban ngày là ở phòng làm việc tại biệt thự nhà họ Cố.
Từ Cố Y chuyển sang Minh Đàn.
Cố Phỉ không biết là do nhân cách Minh Đàn đặc thù, hay là do nguyên nhân khác.
Nhưng cô luôn ghi nhớ kiến thức lâm sàng khi trao đổi với bác sĩ: Nhân cách chuyển đổi đa phần là do chịu k*ch th*ch từ bên ngoài.
Và việc cô cần làm với tư cách người nhà bệnh nhân, là tỉ mỉ tìm kiếm xem yếu tố k*ch th*ch đó liên quan đến cái gì.
Cố Phỉ định xem qua điện thoại của vợ trước, nếu không tìm thấy manh mối, cô sẽ...
Lén liếc nhìn camera an ninh ở góc tiệm, Cố Phỉ đỏ mặt mím môi.
Cô định dùng lý do mất đồ để nhờ cửa hàng trưởng cho xem lại camera.
Hôm nay Cố Phỉ mới nảy ra một ý định vô cùng táo bạo.
Sau khi về nước, cô muốn lắp camera ở mọi ngôi nhà của hai người.
Dù là cửa ra vào, sân vườn, phòng khách, bếp, phòng ăn, phòng làm việc, phòng ngủ... hay là phòng tắm...
Đều phải lắp.
Dù hành vi này có chút b**n th** và chắc chắn sẽ quay lại những cảnh thân mật của hai người...
Nhưng để chữa khỏi bệnh cho vợ, Cố Phỉ cũng không quản được nhiều như vậy nữa.
Vừa cười hùa theo câu chuyện của Bùi Dao và nhà thiết kế, Cố Phỉ vừa dùng khoé mắt liếc nhìn màn hình điện thoại dưới bàn.
Nhật ký cuộc gọi và tin nhắn không có gì đặc biệt, cô giữ vẻ mặt bình thản mà mở phần mềm trò chuyện, khi nhìn thấy khung chat mới nhất, đầu ngón tay đang lướt màn hình của cô bỗng khựng lại.
Phùng Thiến.
Bốn mươi phút trước có một cuộc gọi thoại kéo dài một phút.
Là vợ cô chủ động gọi đi.
Khoảng thời gian đó chính là lúc nhân cách chuyển sang Bùi Dao.
Ngón tay dừng lại trên trang đó vài giây, sau khi xác định không còn gì bất thường ở các ứng dụng khác, Cố Phỉ lặng lẽ cất điện thoại lại vào túi của mình.
***
Khi hai người rời khỏi tiệm váy cưới thì đã đến giờ cơm trưa.
Cố Phỉ đưa Bùi Dao quay lại tiệm kem để mua thêm vài vị nàng thích, sau đó cùng nàng đến nhà hàng Michelin đã đặt trước.
Bùi Dao rõ ràng rất hài lòng với sự sắp xếp của Cố Phỉ. Khi thưởng thức món ngon, đôi mắt xinh đẹp của nàng sẽ vô thức nheo lại, đuôi mắt hay chân mày đều là ý cười vui vẻ.
Cố Phỉ ngồi bên cạnh cũng không nhịn được mỉm cười theo.
Rốt cuộc bây giờ cô cũng được biết tú sắc khả xan là cảm giác thế nào. Rõ ràng đã đi bộ cả một buổi sáng, rất đói bụng, nhưng nhìn vợ đắm chìm trong đồ ăn ngon, cô cảm thấy còn mãn nguyện hơn cả tự mình ăn.
[Tú sắc khả xan: nhìn người đẹp thôi cũng thấy no bụng =)))))]
Đang lúc cô nhìn Bùi Dao đến xuất thần, một miếng thịt cá trắng ngần bất ngờ được đưa đến bên môi. Cố Phỉ theo bản năng cắn lấy, khi ngước mắt lên liền chạm phải nụ cười đầy ẩn ý của Bùi Dao.
"Chủ tịch Cố, đói thì ăn đi, đừng có nhìn chị mãi thế."
Nhìn gương mặt thẹn thùng của Cố Phỉ, giọng nàng khẽ dừng lại, ghé sát tai cô.
"Baby đừng vội, về nhà chị đút cho em sau nhé?"
"... Em không phải ý đó."
Cố Phỉ đỏ mặt nhỏ giọng thanh minh.
Bùi Dao khẽ cười, nhéo tai cô, không tin chút nào vào sự khẩu thị tâm phi của Cố Phỉ.
Ánh mắt Cố Phỉ lúc nãy si mê như muốn dán chặt lên người nàng, nhìn đến mức vòng eo nàng cũng nhịn không được muốn nhũn ra.
Nếu không phải kiêng dè chỗ đông người, Bùi Dao nhất định đã kéo Cố Phỉ vào lòng rồi.
Nửa sau bữa trưa, vì sợ vợ lại hiểu lầm nên Cố Phỉ im lặng cúi đầu ăn. Nhưng vì canh cánh trong lòng về cuộc điện thoại kia, nên cô ăn không được bao nhiêu là đã no, chỉ ngồi bên cạnh nhấm nháp nước trái cây.
Cô định tối nay đợi vợ ngủ rồi sẽ liên lạc với Phùng Thiến để làm rõ nội dung cuộc gọi.
Cô không nghĩ Phùng Thiến là yếu tố trực tiếp k*ch th*ch Tần Thanh Vi chuyển đổi nhân cách, vì họ đã hợp tác hơn mười năm, và Tần Thanh Vi cũng từng có vài lần nhắc đến Phùng Thiến với cô, lúc đó cô không thấy vợ có gì bất thường.
Đang lúc Cố Phỉ suy tư, lòng bàn tay cô đặt trên đầu gối bỗng bị nắm lấy, rồi nhanh chóng bị dời đến một n** m*m m** khác.
Cố Phỉ giật mình nhìn xuống, tận mắt thấy Bùi Dao cầm đầu ngón tay cô trượt nhẹ trên đùi nàng, và có xu hướng ngày càng đi lên.
"Cho em giải cơn thèm trước đấy, baby."
Bùi Dao đang đường hoàng thưởng thức món tráng miệng, mỉm cười nháy mắt với cô.
"..."
"Vốn cũng không thèm lắm" - Cố Phỉ đỏ mặt giữ chặt ngón tay nàng, tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đây không phải phòng riêng, mà là một dãy ghế nhìn ra cửa sổ với tầm nhìn rất thoáng. Qua cửa sổ, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh ngôi nhà thờ đã tham quan trước đó, thấy những ô cửa sổ hoa hồng lấp lánh dưới ánh mặt trời...
Ngay sát lối đi còn có nhân viên thường xuyên qua lại...
Ở nơi gần như công cộng thế này, Cố Phỉ xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, giữ chặt lấy tay Bùi Dao, sợ vợ lại dắt mình đi làm loạn.
Bùi Dao sau khi dùng xong đồ ngọt mới thong thả nhấp một ngụm vang đỏ, trên mặt vẫn giữ nụ cười xinh đẹp và chừng mực, nhưng ngón tay dưới bàn lại vô cùng không thành thật.
Nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay Cố Phỉ. Bùi Dao rũ mắt nhìn trang phục mình đang mặc.
Chỉ là một chiếc quần dài bình thường thôi mà, có phải váy ngắn đâu...
Cũng đâu có thực sự chạm vào được, có cần xấu hổ đến vậy không?
Gần như mỗi ngày đều phải rèn luyện tố chất tâm lý - Cố Phỉ không biết suy nghĩ trong lòng vợ, cô vội lấy chiếc áo khoác dài của mình đắp lên chân Bùi Dao rồi mới gọi nhân viên tính tiền.
Bùi Dao khẽ nhếch môi, nghiêng người nói nhỏ vào tai cô, ngón tay dưới lớp áo khoác vẫn không ngừng trêu chọc.
"Sao đây? Chủ tịch Cố tưởng vừa rồi đã xoa đến mức làm chị có cảm giác à?"
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt không nói lời nào, giả vờ bình tĩnh nhận hóa đơn mà nhân viên đưa tới.
Đến khi thanh toán xong định dắt Bùi Dao rời đi, cô lại bị nàng dùng lực kéo ngược vào lòng.
"Ưm..."
Cố Phỉ suýt nữa đè lên người vợ, mặt đỏ gay muốn đứng dậy, nhưng lại bị Bùi Dao giữ lại.
"Lúc nãy em còn chưa chạm tới, chị chẳng có cảm giác gì cả... baby, hay là em thử lại lần nữa đi?"
Nụ cười trêu chọc nơi đáy mắt, Bùi Dao nói vào tai cô.
Nếu Cố Phỉ đã hiểu lầm, Bùi Dao đương nhiên sẽ chiều lòng cô.
Không thì chẳng phải sẽ làm cho Tiểu Cố Đổng của nàng trông như không có bản lĩnh sao.
"..."
Đầu Cố Phỉ sắp bốc khói, cô thực sự muốn vác vợ chạy thẳng ra khỏi nhà hàng này.
...
Buổi chiều, hai người đi dạo dọc bờ sông ở trung tâm thành phố. Cố Phỉ định thuê xe đạp nhưng Bùi Dao nói thích nắm tay đi dạo hơn, Cố Phỉ đương nhiên sẽ không từ chối yêu cầu của vợ.
Hai người cứ thế đi đi dừng dừng, khi thấy bên bờ sông có người đang đàn hát, họ sẽ nán lại lắng nghe, hết một khúc nhạc mới tiếp tục tiến về phía trước.
Trong lúc đó, khi nhìn thấy có người đang chơi violin bên sông, trái tim Cố Phỉ khẽ rung động.
Cô bất giác nhớ lại hình ảnh lần trước mình chơi đàn cho Tống Yến Nhiên nghe trên đỉnh núi.
Cho đến tận bây giờ, Cố Phỉ vẫn không biết rốt cuộc vợ đã biết mình biết kéo violin từ khi nào.
Chỉ đơn giản là vì tình cờ nhìn thấy phòng tập đàn của cô ở biệt thự nhà họ Cố sao?
Theo bản năng, Cố Phỉ cảm thấy không phải là như vậy.
Có lẽ, cô đã quen biết vợ từ rất lâu về trước?
Hay là...
Vợ cô thực chất đã thầm thương trộm nhớ cô từ lâu...
Vừa nghĩ đến khả năng thứ hai, Cố Phỉ đã không kìm được mà để lộ vài phần vui vẻ trên mặt.
Cô nghiêng đầu nhìn Bùi Dao bên cạnh, nhẹ nhàng đung đưa bàn tay đang nắm chặt.
"Vợ ơi, chị có muốn nghe em kéo violin không?"
Bùi Dao hơi ngẩn ra, nàng vốn đang nhìn mặt sông thẫn thờ, khẽ gật đầu.
Và Cố Phỉ cũng từ phản ứng đó mà nhận ra rằng, Bùi Dao không hề biết chuyện cô biết chơi violin.
Cố Phỉ mỉm cười, quay người đi về phía người nghệ sĩ đường phố vừa kết thúc buổi biểu diễn. Sau một hồi thương lượng, Cố Phỉ nhận lấy cây đàn violin, mỉm cười nhìn về phía Bùi Dao và bắt đầu màn trình diễn của mình.
Vẫn là bản nhạc trên đỉnh núi lần trước, và thính giả vẫn là người mà cô yêu nhất.
Dù tâm trạng đã khác, nhưng tình yêu thì vẫn vẹn nguyên như vậy.
Trong lúc Cố Phỉ biểu diễn, nhìn thấu tình cảm sâu nặng trong mắt cô, Bùi Dao cũng khẽ cuộn tròn đầu ngón tay, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
Có những chuyện, không phải cứ phớt lờ đi là được.
...
Gần chập tối, hai người quay trở lại lâu đài cổ. Bếp trưởng đang dẫn người dựng lò nướng trên bãi cỏ trong sân để chuẩn bị cho bữa tiệc nướng ngoài trời vào buổi tối. Cố Phỉ vốn định chạy lại giúp vui một tay, nhưng lại bị người bên cạnh nắm lấy cổ tay.
"Cố Phỉ, chị có chuyện muốn nói với em."
Bùi Dao đã do dự suốt cả quãng đường, nhìn cô rồi khẽ mở lời.
"Sao thế, vợ ơi?"
Nhìn vẻ mặt trịnh trọng của nàng, Cố Phỉ cũng vô thức trở nên căng thẳng.
Mím đôi môi đỏ mọng, không có chút ấn tượng nào về tòa lâu đài cổ này, Bùi Dao đưa mắt nhìn quanh, dắt cô đi về phía một kiến trúc nhỏ gần đó nhất.
Ý định của nàng là muốn tìm một nơi yên tĩnh để thú nhận với Cố Phỉ, nhưng ai ngờ vừa đẩy cửa ra, nàng lại chạm mặt với mấy con ngựa đang khịt mũi bên trong.
"..."
"... Vợ ơi, chị muốn cưỡi ngựa sao?"
Cố Phỉ nghiêm túc nghiêng đầu nhìn nàng.
"... Ừm."
Bùi Dao nhắm mắt lại, mặt hơi đỏ lên, gật đầu.
Cố Phỉ cúi đầu nén ý cười nơi đáy mắt, cô tiến lên chọn ra một con ngựa trắng. Sau khi lắp xong yên cương và bàn đạp, Cố Phỉ dắt Bùi Dao sang phòng thay đồ bên cạnh để chuẩn bị thay đồ cưỡi ngựa.
Tâm trí Bùi Dao hoàn toàn bị xáo trộn, nàng khẽ mím môi. Khi Cố Phỉ giúp nàng đội mũ bảo hiểm, nàng cuối cùng không nhịn được nữa, đưa tay ôm chặt lấy eo cô, tựa vào vai Cố Phỉ nhỏ giọng nói.
"Baby, có lẽ chị bị bệnh rồi."
Động tác khựng lại, trái tim Cố Phỉ không khỏi đập liên hồi.
Cô nhất thời không nói gì, vừa sợ mình hiểu sai ý Bùi Dao, vừa sợ nàng thực sự đã phát hiện ra chân tướng mà bản thân cô lại không biết phải an ủi thế nào.
"Chị đã quên mất rất nhiều chuyện. Rõ ràng quá khứ có nhiều việc như thế, nhưng chị lại chỉ nhớ được cảnh tượng lúc đính hôn với em..."
"Ngay cả lần này đến đây, chị cũng không nhớ nổi vì sao chúng ta lại đến..."
"Baby, chị muốn kết hôn với em, muốn kết hôn với em một cách thật khỏe mạnh. Sau này... chị còn muốn cùng em sinh một đứa nhỏ nữa..."
Cùng với những nụ hôn nóng bỏng và lời nói của Bùi Dao rơi xuống bên tai, Cố Phỉ vòng tay ôm chặt lấy nàng, lòng bàn tay khẽ v**t v* sau lưng nàng, nhẹ nhàng trấn an.
Nhịp tim cô vẫn rất nhanh, nhanh đến mức não bộ của Cố Phỉ có một khoảnh khắc trống rỗng. Nhưng trong lòng lại tỉnh táo cảm nhận được một nửa xót xa, một nửa đắng chát.
Cô rõ ràng muốn mở miệng an ủi Bùi Dao trong vòng tay mình, muốn nói với nàng rằng nếu bệnh thì chúng ta đi khám bác sĩ là được. Thế nhưng ngay khoảnh khắc định lên tiếng, thứ rơi xuống trước cả lời nói lại chính là những giọt nước mắt trong đôi mắt cô.
"Đợi sau khi về nước, baby đi cùng chị đến gặp bác sĩ, có được không?"
Cảm nhận được sự im lặng của Cố Phỉ, trong lòng Bùi Dao vô cùng giày vò, nàng siết chặt vải áo sau lưng cô, rất sợ Cố Phỉ vì chuyện này mà vứt bỏ mình.
Nàng chỉ còn có Cố Phỉ thôi, không thể mất cô thêm lần nữa.
Nếu không có Cố Phỉ, có lẽ Bùi Dao sẽ không nghĩ đến việc chữa bệnh cho mình, quên thì cứ quên thôi, sống mơ hồ cũng chẳng có gì không tốt, dù sao nàng cũng chẳng có ký ức nào cần phải ghi nhớ sâu đậm.
Nhưng sự xuất hiện của Cố Phỉ đã khiến nàng thay đổi suy nghĩ.
Nàng sợ bệnh tình của mình trở nặng, nặng đến mức có một ngày... ngay cả Cố Phỉ nàng cũng sẽ quên mất.
"... Được, em sẽ đi cùng chị."
Cố Phỉ cố nén sự nghẹn ngào trong cổ họng, mỉm cười nhỏ giọng đáp lời. Khi nhận thấy cảm xúc của Bùi Dao đang dao động, cô nhẹ nhàng vỗ lưng nàng dỗ dành.
"Vợ đừng sợ, em luôn ở bên cạnh chị mà."
"... Ừm."
Bùi Dao không nhìn thấy những giọt nước mắt trên mặt Cố Phỉ, nhưng nàng vẫn thấy lòng mình bình an hơn rất nhiều trước lời hứa của cô.
Sau khi lặng lẽ ôm nhau một hồi, Bùi Dao khẽ hôn lên tai Cố Phỉ, giọng nói mang theo vài phần quyến rũ và mê hoặc.
"Baby, chúng ta thử trên lưng ngựa có được không? Nghe nói lúc cưỡi ngựa sẽ k*ch th*ch hơn đấy..."
"..."
Nước mắt trong hốc mắt Cố Phỉ lại bị nghẹn ngược trở vào.