Chương 58 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Vì đây là tiệm kem thủ công được yêu thích nhất địa phương, nên người xếp hàng mua rất đông.

Nhìn dòng người dài dằng dặc trước cửa tiệm, Cố Phỉ bảo Tần Thanh Vi sang quán cà phê đối diện ngồi nghỉ một lát, để cô tự đi mua là được.

Hai cửa hàng nằm rất gần nhau, Tần Thanh Vi ngồi bên cửa sổ có thể nhìn thấy bóng dáng Cố Phỉ đang xếp hàng. Nàng chống cằm quan sát một hồi, khi Cố Phỉ như cảm nhận được mà nghiêng đầu nhìn sang, Tần Thanh Vi mỉm cười cầm điện thoại lên, chụp cho cô một tấm ảnh.

Cùng lúc đó, một thông báo tin tức hiện lên trên thanh thông báo của Tần Thanh Vi.

— —Cựu Chủ tịch Tập đoàn Cố thị bị kết án tù vì nghi ngờ vi phạm pháp luật.

Đầu ngón tay khẽ khựng lại, Tần Thanh Vi thản nhiên gạt thông báo đó đi.

Không còn Cố Liễm, Chu Bằng cũng chẳng còn gì đáng để kiêng dè nữa.

Chỉ cần đảm bảo mụ ta không xuất hiện trước mặt Cố Phỉ là được.

Nàng rũ mắt mỉm cười, trả lời tin nhắn hỏi về vị kem của Cố Phỉ, sau đó chuyển sang gọi một cuộc điện thoại.

"Bà đã ký hợp đồng với đạo diễn Chu Bằng rồi đúng không? ... Bảo bà ta liên lạc với tôi... Bà ta sẽ không chê tiền đâu."

Sau khi cúp máy, Tần Thanh Vi nhíu mày nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, trong đầu vẫn hơi khó hiểu trước sự ngập ngừng trong giọng điệu của Phùng Thiến lúc nãy.

Nghe có vẻ như Phùng Thiến cảm thấy Chu Bằng sẽ không muốn liên lạc với nàng...

Nhưng, sao có thể chứ?

Hiện tại Cố Liễm đã không thể tự lo cho bản thân, không còn ai để Chu Bằng hút máu nữa. Nàng chủ động đưa tiền, sao Chu Bằng lại không muốn?

...

Tiệm kem tuy đông người xếp hàng nhưng tốc độ phục vụ cũng rất nhanh. Đến lượt Cố Phỉ, cô chỉ mua hai viên, một viên vị hạt dẻ cười và một viên vị chocolate bạc hà. 

Về phương diện ăn uống, tiêu chí của Cố Phỉ là nếm thử cho biết, bởi vì vợ cô thực sự ăn quá ít, đặc biệt là loại đồ ngọt như thế này. Cố Phỉ lo lắng nếu mua nhiều quá thì lát nữa Tần Thanh Vi sẽ không chịu ăn thêm một miếng cơm trưa nào mất.

Khi Cố Phỉ bưng hộp kem trên tay và quay lại quán cà phê đối diện, cô không thấy Tần Thanh Vi ở chỗ ngồi bên cửa sổ nữa, nhưng chiếc điện thoại trên bàn vẫn còn đó.

Nhìn quanh một lượt không thấy bóng dáng vợ đâu, Cố Phỉ liền hỏi nhân viên phục vụ trong quán.

"Vị nữ sĩ đó vừa lên tầng hai rồi ạ."

Nhân viên lịch sự chỉ tay về phía cầu thang ở góc tường.

"Cảm ơn, tầng hai cũng là quán cà phê sao?"

Cố Phỉ thở phào nhẹ nhõm, cầm theo điện thoại của Tần Thanh Vi, trước khi lên lầu còn thuận miệng hỏi một câu.

"Không ạ, trên đó là một tiệm váy cưới."

Nhân viên mỉm cười, chỉ cho cô xem mấy bức ảnh cưới treo trên tường.

Trước vẻ mặt ngơ ngác của Cố Phỉ, nhân viên giải thích thêm.

"Thưa quý khách, chúng tôi là một tiệm váy cưới thủ công may đo riêng và có cung cấp thêm cà phê ạ."

"..."

Cố Phỉ ngượng ngùng mím môi, ánh mắt dời xuống dưới. Lúc này cô mới nhìn thấy trên đồng phục của nhân viên có in tên cửa hàng.

Trong một chuỗi từ ngữ dài dằng dặc, có kẹp một chữ "Cà phê" rất ngắn.

Cố Phỉ đỏ mặt đi lên lầu.

Lúc bước lên cầu thang cô vẫn không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, lần này cô đã thấy rõ những bộ váy cưới tinh xảo được trưng bày sau lớp kính ở tầng một.

...

Khi lên đến tầng hai, Cố Phỉ đã ổn định lại tâm trạng, và bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem có nên đặt may váy cưới với vợ ở đây luôn không. Lúc trước họ chỉ mới lấy giấy kết hôn, không những chưa tổ chức hôn lễ, mà ngay cả ảnh cưới cũng chưa từng chụp.

Ý định này càng thêm kiên định khi cô nhìn thấy Tần Thanh Vi chẳng biết đã thay một bộ váy cưới từ lúc nào.

"Đẹp không?"

Nhìn thấy Cố Phỉ qua gương soi toàn thân, Bùi Dao mỉm cười xoay người lại.

"Đẹp, vợ ơi chị xinh quá."

Đôi mắt cong cong, Cố Phỉ không kìm được mà chạy nhào tới. Nhìn bộ váy cưới trắng tinh khôi trên người nàng, cô muốn chạm vào nhưng lại có chút căng thẳng lạ thường, chỉ dám khẽ v**t v* trong không trung.

Khẽ cười một tiếng, Bùi Dao ôm lấy eo Cố Phỉ, kéo cô vào lòng mình.

"Chủ tịch Cố ngay cả vợ mình cũng không dám chạm vào sao?"

"Không phải..."

Nhỏ giọng phản bác, vành tai Cố Phỉ hơi ửng hồng.

Thật sự là vợ trong bộ váy cưới có chút quá đỗi thần thánh, khiến cô cầm lòng chẳng đặng, luống cuống tay chân, cứ cảm thấy chỉ có thể đứng ngắm nhìn từ xa, không thể...

Khóe môi khẽ nhếch, Bùi Dao nhìn hộp kem trong tay cô, vươn tay khẽ nhéo vành tai đang ngày càng nóng hổi của Cố Phỉ.

"Đút chị ăn đi."

"... Ồ."

Hoàn toàn không nhận ra vợ mình đã chuyển đổi nhân cách, Cố Phỉ ngoan ngoãn múc một thìa kem đưa đến bên môi nàng.

Vị kem mịn màng ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi, Bùi Dao theo bản năng nheo mắt lại, khi ngước mắt lên, liền chú ý đến ánh mắt Cố Phỉ đang nhìn chằm chằm vào môi mình.

"Chủ tịch Cố cũng muốn ăn sao?"

Nàng mỉm cười hỏi.

Cố Phỉ đỏ mặt mím môi, đút cho nàng thêm một thìa vị chocolate bạc hà.

"Em đã ăn thử ở cửa hàng rồi."

Vị thanh mát của bạc hà và chocolate hòa quyện tan chảy trong khoang miệng, Bùi Dao quàng cổ Cố Phỉ, áp sát lại rồi khẽ hôn lên khóe môi cô một cái.

"Đã ăn những vị gì rồi?"

"... Dâu tây, vani, caramel, hạt dẻ..."

Cố Phỉ đỏ mặt nhỏ giọng đáp.

"Ăn nhiều thế cơ à..."

Bùi Dao nhẹ nhàng m*n tr*n vành tai cô, rũ mắt ngậm lấy môi Cố Phỉ, dễ dàng c**n l** đ** l*** cô.

"Cho chị nếm thử với nào..."

"Ưm."

Cố Phỉ hí mắt chú ý tới nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh đang mỉm cười lánh đi, mặt cô lập tức đỏ lên gay gắt hơn.

"Vợ ơi..."

Cô thẹn thùng nhỏ giọng ngắt quãng nụ hôn muốn tiến sâu hơn của Bùi Dao, cụp mắt chuyển chủ đề, nhìn về phía bộ váy cưới trên người nàng.

Nhìn kỹ lại, Cố Phỉ phát hiện ra rất nhiều điểm không vừa vặn. Một là phần eo của bộ váy này hơi rộng, sau lưng Bùi Dao phải dùng tới mấy cái kẹp mới miễn cưỡng lộ ra đường cong vòng eo.

Thứ hai là chất liệu vải có vẻ không phù hợp, chỉ mới một lúc mà cô đã thấy chỗ xương quai xanh của Bùi Dao bị cọ đến đỏ ửng.

Ngoài ra tà váy cũng hơi dài quá...

Một khi đã nhìn một cách nghiêm túc, Cố Phỉ cảm thấy chỗ nào cũng không ổn, vẫn nên đặt may riêng một bộ mới là tốt nhất.

"Vợ ơi, hay là chúng ta đặt may riêng một bộ váy cưới ở đây, để đến lúc tổ chức hôn lễ sẽ mặc nhé?"

Cô mỉm cười đề nghị. Dù chưa biết khi nào mới có thể tổ chức hôn lễ với vợ, nhưng cứ nghĩ trước cũng tốt.

Nghe vậy, Bùi Dao khẽ nhướn mày, nàng xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay Cố Phỉ, nhếch môi lên tiếng.

"Vậy Chủ tịch Cố tính khi nào thì cưới chị?"

Nàng lên đây thử váy cưới chính là muốn nhắc nhở Cố Phỉ chuyện kết hôn. Dù sao họ cũng đã đính hôn được một thời gian rồi, tiếp theo đương nhiên phải cân nhắc đến việc kết hôn chính thức.

Đôi mắt khẽ chớp, lúc này Cố Phỉ mới dần nhận ra có điểm gì đó không đúng.

Cô và vợ rõ ràng đã kết hôn từ lâu rồi, Thanh Vi sẽ không hỏi cô như vậy...

Lại còn cách xưng hô "Chủ tịch Cố" này nữa...

Ban đầu Cố Phỉ chỉ coi đó là thú vui trêu chọc của vợ, nhưng giờ nghĩ lại...

Hình như chỉ có Bùi Dao mới thích gọi cô như thế.

"... Đợi chúng ta về nước đã ạ."

Cân nhắc rồi trịnh trọng đáp lại, Cố Phỉ giờ không dám tùy tiện hứa hẹn với Bùi Dao. Một khi bị Thanh Vi phát hiện cô và Bùi Dao tổ chức hôn lễ, Cố Phỉ sợ mình sẽ phải đối mặt với rủi ro mất vợ.

Đôi mày khẽ nhíu, Bùi Dao bình tĩnh nhìn cô.

"Cụ thể là khi nào?" 

"..."

Không nỡ nhìn thấy vợ buồn, Cố Phỉ lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Cô mím môi, nắm lấy tay Bùi Dao, nghiêm túc hứa hẹn.

"Đợi bộ váy cưới đặt may xong là chúng ta tổ chức hôn lễ, được không vợ?"

"Vậy lúc nãy em do dự cái gì?"

Bùi Dao không dễ bị lừa như vậy, nàng khẽ véo vành tai cô, ý cười nơi khóe môi có chút nguy hiểm.

"Sao vậy? Không muốn kết hôn với chị à?"

"Không phải, em nằm mơ cũng muốn tổ chức hôn lễ với chị."

Cố Phỉ đỏ mặt thanh minh cho mình.

Hừ nhẹ một tiếng, không rõ Bùi Dao có tin hay không, nàng chỉ nắm lấy cổ áo Cố Phỉ, lôi cô vào phòng thay đồ.

"Giúp chị thay quần áo."

Váy cưới vừa khó mặc vừa khó cởi, Bùi Dao cũng không hẳn là thích bộ này, chẳng qua chỉ là tùy tiện chọn một bộ trông cũng được để mặc cho Cố Phỉ xem thôi.

Giờ mục đích đã đạt được, nàng cũng không cần phải khư khư mặc bộ đồ trưng bày này trên người để làm khó bản thân.

Sau khi dây kéo sau lưng được Cố Phỉ cẩn thận kéo xuống, Bùi Dao rũ mắt chỉnh lại lớp vải trước ngực.

"Baby, em cắn dữ quá đấy. Kích cỡ vòng một của bộ váy này vốn rất vừa vặn, nhưng hôm nay chị mặc lại thấy hơi chật..."

"... Em xin lỗi vợ."

Cố Phỉ biết mình "tội nghiệt sâu nặng", đỏ mặt xin lỗi nàng.

Váy cưới được cởi ra, Cố Phỉ treo nó lên giá áo bên cạnh, Bùi Dao lại từ phía sau ôm lấy cô, nhếch môi nói bên tai.

"Nói xin lỗi thì có ích gì? Lần sau muốn ăn thì nhớ gọi chị dậy, đừng có lúc nào cũng thừa dịp chị đang ngủ mà... ra tay không nặng không nhẹ như thế, baby hư hỏng."

Nói xong, Bùi Dao đưa tay nhéo nhẹ vào lòng Cố Phỉ để dạy dỗ cô.

"Ah... Em sai rồi, vợ ơi."

Đã lâu không bị dạy dỗ, Cố Phỉ mặt đỏ tía tai, rụt vai lại.

"Đau à?"

Thấy ngay cả hốc mắt cô cũng đỏ lên, Bùi Dao tưởng mình ra tay quá nặng, lo lắng vén vạt áo cô lên.

"... Không đau ạ."

Cố Phỉ xấu hổ đến mức muốn khóc, lặng lẽ lắc đầu.

Cô biết tối qua mình cắn rất mạnh. Bởi vì chỉ cần vợ ôm cô từ phía sau như thế này, cách một lớp vải lót mỏng, Cố Phỉ cũng có thể...

Nhưng trong mắt Bùi Dao, dáng vẻ này của Cố Phỉ là do bị nàng nhéo đau đến mức sắp rơi nước mắt.

Cảm thấy xót xa, nàng hôn nhẹ lên vành tai cô, lòng bàn tay đặt lên eo Cố Phỉ.

"Để chị xem nào..."

Nói rồi, chiếc áo len ngắn tay trên người Cố Phỉ bị Bùi Dao nhanh chóng cởi ra.

"..."

Cố Phỉ còn chưa kịp giải thích đã phải đứng chôn chân tại chỗ đầy xấu hổ, nhìn hình ảnh Bùi Dao đang rũ mắt tỉ mỉ kiểm tra cho mình trong gương.

"..."

Nhưng mà kiểm tra cũng quá kỹ rồi. Cố Phỉ nhất thời không phân biệt được là vợ đang cố ý trêu ghẹo mình, hay thực sự chỉ đơn thuần là kiểm tra.

Giữ lấy đầu ngón tay vợ, Cố Phỉ đỏ mặt nhỏ giọng.

"Em không đau nữa rồi, vợ ơi."

Tỉ mỉ quan sát thần sắc của cô, Bùi Dao khẽ nhếch môi.

"Nếu đã không đau, vậy chúng ta tiện thể đo kích cỡ ở đây luôn nhé?"

"... Kích cỡ gì ạ?"

Cố Phỉ đang cố gắng mặc lại quần áo, hơi do dự, ngước mắt lên.

"Em nói xem?"

Gạt cánh tay đang che chắn trước người của Cố Phỉ ra, Bùi Dao tùy tiện lấy một cái thước dây trên giá bên cạnh, quấn lỏng quanh eo Cố Phỉ.

Cô nhìn xuống, vô thức đỏ mặt nín thở.

"Vợ ơi, chúng ta có lưu kích cỡ ở cửa hàng quần áo trước đây rồi mà."

Đồ của họ trước đây đều là may đo riêng, Cố Phỉ cảm thấy hôm nay không cần phải đo lại nữa.

Nhưng Bùi Dao lại mỉm cười, chậm rãi di chuyển thước dây ra phía trước người Cố Phỉ.

"Kích cỡ cũng có lúc thay đổi chứ, ví dụ như..."

Nàng áp sát vào lưng Cố Phỉ.

"Baby thấy vòng một của chị bây giờ có giống như trước không?"

"..."

Tim Cố Phỉ hẫng một nhịp, cô nắm lấy thước dây, nhỏ giọng.

"Đợi về bôi thêm ít thuốc là sẽ hồi phục thôi ạ."

Dừng một chút, cô đỏ mặt bổ sung.

"Lỡ như kích cỡ không đúng, váy cưới sẽ không vừa người đâu, vợ ơi..."

Bùi Dao khẽ cười một tiếng, đầu ngón tay m*n tr*n xương quai xanh của cô.

"Nếu không vừa người... baby, em lại cắn thêm lần nữa, chẳng phải là xong rồi sao?"