l**m nhẹ làn nước trên môi, Cố Phỉ vươn tay m*n tr*n, rồi nắm lấy đầu ngón tay của Tần Thanh Vi.
"Em muốn nhìn, vợ ơi..."
Tần Thanh Vi rũ mắt, hơi thở có chút dồn dập, nàng nhìn những sợi tóc bị mồ hôi làm ướt trước trán cô, cùng với d*c v*ng đang dâng trào trên khuôn mặt ấy.
Đầu ngón tay khẽ động, dải thắt lưng đang bịt mắt Cố Phỉ bị nàng lấy đi.
Lớp vải trơn mượt áp sát vào da thịt chậm rãi rời khỏi.
Sự tiếp xúc của hơi thở nóng bỏng ở khoảng cách gần, gần như khiến Tần Thanh Vi không thể trụ vững.
Khi vòng eo khẽ run rẩy, Cố Phỉ kịp thời vươn tay đỡ lấy thắt lưng của nàng.
Những đầu ngón tay thon dài ửng hồng.
Chúng có thể dễ dàng ôm trọn vòng eo của Tần Thanh Vi.
Cũng có thể hái được đóa tường vi rực rỡ nhất trong vườn hoa.
Cố Phỉ biết mình muốn tặng vợ món quà như thế nào.
Đó là đóa hoa tường vi do chính tay cô vun trồng.
Sau khi trải qua những rung cảm mãnh liệt, cánh hoa sẽ bung nở.
Nhưng Cố Phỉ cảm thấy món quà mình tặng chắc chắn không phải là tốt nhất.
Bởi vì thứ tốt nhất, rõ ràng đang ở ngay trước mắt cô.
......
Sáng sớm hôm sau, gần như lúc trời còn chưa sáng, Cố Phỉ đã tỉnh giấc.
Men rượu tối qua đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại những ký ức tình tứ trong tâm trí.
Cô nhớ mình đã thấy đóa tường vi nở rộ nhất.
Quá đỗi mềm mại, chỉ có thể dùng môi lưỡi để chăm sóc.
Đỏ mặt nghiêng đầu, Cố Phỉ thấy Tần Thanh Vi đang tựa vào vai mình, ngủ say.
Gương mặt khi ngủ tinh tế mà dịu dàng, bờ vai trắng ngần rải rác vết hôn hơi lộ ra ngoài lớp chăn mỏng, Cố Phỉ theo bản năng đỏ mặt.
Cô định đưa tay đắp chăn cho vợ, nhưng khi cử động, cô lại nhớ đến hành vi quá đáng của mình trong phòng tắm tối qua.
Đôi môi đỏ mọng mím nhẹ, vành tai ửng hồng, cô khẽ chui xuống dưới chăn.
Qua chút ánh sáng le lói, Cố Phỉ thấy chỗ bị mình cắn đến mức hơi sưng đỏ...
Gương mặt xấu hổ đến mức đỏ bừng, Cố Phỉ thu lại đầu ngón tay vốn định chạm vào lần nữa.
Cô lặng lẽ bước xuống giường, sau khi xác định không làm Tần Thanh Vi thức giấc, Cố Phỉ cầm quần áo sang phòng bên cạnh tắm rửa.
Khi xuống lầu, bầu trời vẫn còn lảng vảng sương mù, trong trang viên không có mấy người, chỉ có vài người thợ làm vườn đang chăm sóc bồn hoa.
Cố Phỉ tiến lên trao đổi một lát, hỏi xong mới biết được là quản gia biết cô muốn trồng tường vi, nên đã dặn trước với thợ vườn cùng giúp một tay.
Nếu không thì chỉ dựa vào nỗ lực của một mình Cố Phỉ, e là cả tháng cũng không gieo hết hạt giống trong trang viên.
Cố Phỉ cũng vào phòng dụng cụ thay bộ đồ lao động. Cô đã tìm hiểu kiến thức trồng tường vi, thực ra gieo trồng từ hạt là cách ngốc nghếch và tốn thời gian nhất.
Nếu muốn nhanh chóng có kết quả, tốt nhất là di dời cây giống từ ba đến năm năm tuổi. Bây giờ trồng xuống thì mùa hè năm sau là có thể thấy được thành quả.
Nhưng đối với Cố Phỉ, điều quan trọng nhất không phải là kết quả đó, cô cũng không quan tâm sẽ tốn bao nhiêu thời gian.
Giống như cuộc hôn nhân của cô và Tần Thanh Vi, từ lần đầu gặp đến khi kết hôn chỉ vỏn vẹn hai tháng.
Cố Phỉ quả thực đã gặt hái được hạnh phúc vô bờ bến.
Nhưng nếu có thể làm lại, Cố Phỉ hy vọng mình có thể quen biết Tần Thanh Vi sớm hơn một chút.
Tốt nhất là trước khi vợ phải chịu đựng những tổn thương tâm lý đó.
Có lẽ lúc đó họ sẽ không kết hôn sớm như vậy, nhưng Cố Phỉ có thể ở bên cạnh Tần Thanh Vi sớm hơn, cùng nàng chậm rãi trưởng thành.
Có lẽ lúc đó cô còn nhỏ tuổi, chưa đủ mạnh mẽ, nhưng Cố Phỉ vẫn sẵn lòng học cách bảo vệ Tần Thanh Vi một cách vụng về.
Bởi vì cô biết, dù bao lâu đi nữa, hoa tường vi cuối cùng cũng sẽ nở rộ, và cô cùng vợ chắc chắn sẽ có ngày yêu nhau đậm sâu.
...
Sương mù buổi sớm dần tan, ánh nắng chan hòa khắp vườn.
Cố Phỉ dùng cổ tay lau mồ hôi đọng dưới cằm, nhìn công trình đã bắt đầu có thành quả, cô không kìm được mỉm cười.
Quả nhiên là đông người thì sức mạnh lớn, nếu chỉ dựa vào mình cô, e là hết kỳ nghỉ cũng không trồng xong.
Ước chừng vợ cũng sắp ngủ dậy, Cố Phỉ hẹn với những người thợ vườn sáng mai sẽ tiếp tục nữa, rồi thay quần áo chạy lên lầu.
Lúc đi ngang qua phòng ăn, cô gặp vị bác sĩ gia đình tối qua đã chữa trị cho mình.
Đối phương đang ăn sáng, thấy Cố Phỉ liền cười chào hỏi, hỏi xem triệu chứng dị ứng của cô đã đỡ hơn chưa.
Đỏ mặt dừng bước, Cố Phỉ muộn màng nhìn xuống cánh tay, các nốt đỏ đã lặn rồi, thế nhưng...
Nhớ đến vết sưng đỏ đã thấy hồi sáng, Cố Phỉ nén sự xấu hổ, xin bác sĩ thêm một tuýp thuốc mỡ nữa.
Trước khi đi, không biết đối phương có đoán ra điều gì không, mà sao ánh mắt nhìn cô đầy vẻ trêu chọc.
Mặt đỏ bừng bừng trở về tầng trên, Cố Phỉ đi tắm rồi thay bộ đồ mới, sau đó mới đẩy cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng bước đến bên giường.
Tần Thanh Vi vẫn đang ngủ, tấm lưng trần trắng nõn lộ ra phân nửa, nửa khuôn mặt xinh đẹp vùi sâu vào chiếc gối của Cố Phỉ.
Trái tim tan chảy, Cố Phỉ mỉm cười, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh nàng. Chưa kịp vươn tay ôm lấy người bên cạnh, Tần Thanh Vi đã như cảm nhận được mà chủ động xích lại gần vào lòng cô.
Vô thức nín thở, Cố Phỉ khẽ v**t v* lưng nàng, sau khi xác định Tần Thanh Vi không bị mình làm tỉnh giấc, cô mới vặn nắp tuýp thuốc mỡ.
Lớp thuốc mát lạnh rơi trên đầu ngón tay, Cố Phỉ rũ mắt ngửi nhẹ, sau đó mới đỏ mặt thọc tay vào trong chăn, dựa vào trực giác và ký ức...
Ánh mắt Cố Phỉ phiêu lãng, rơi trên tấm rèm cửa đang khẽ bay trong gió sớm.
Không biết có phải do thuốc mỡ quá lạnh hay không, Tần Thanh Vi hơi nhíu mày, lông mi khẽ run, ý thức cũng dần thức tỉnh.
Cố Phỉ vẫn chưa phát hiện ra vợ đã tỉnh ngủ, cô vừa nhìn vừa không dám nhìn, lại tiếp tục lấy thêm một ít thuốc mỡ bôi lên ngón tay rồi tiếp tục...
Góc chăn khẽ động, Tần Thanh Vi cụp mắt nhìn động tác của cô, khẽ nhếch môi.
"Bôi nhiều như vậy, không đổi bên sao?"
Nàng nhẹ nhàng đưa tay nhéo nhéo tai Cố Phỉ.
"..."
Cổ tay khựng lại, Cố Phỉ đỏ mặt tía tai chớp chớp mắt, sau đó ngoan ngoãn đổi sang bên kia.
Tần Thanh Vi nghiêng người tựa vào lòng cô, lặng lẽ nhìn ngắm gương mặt dần bị sắc hồng bao phủ của Cố Phỉ.
"Sau lưng còn ngứa không?"
Nàng đột nhiên lên tiếng hỏi.
Cố Phỉ lắc đầu, đưa cánh tay cho nàng xem.
"Đã lặn hết rồi ạ."
Làn da trắng trẻo mịn màng đã khôi phục như thường.
Tần Thanh Vi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n trên đó, rũ mắt hôn một cái.
Hồi lâu sau, cho đến khi Cố Phỉ định nặn thuốc mỡ lên ngón tay lần thứ ba, Tần Thanh Vi mới cười bất lực, ngăn cô lại.
"Bôi nữa là không mặc quần áo được đâu, Tiểu Phỉ."
"..."
Bị nhìn chằm chằm, Cố Phỉ theo bản năng cụp mắt.
Hình như đúng là bôi hơi nhiều thật.
Tần Thanh Vi nhìn ánh mắt thẹn thùng nhưng lại không thể dời đi của cô, mỉm cười, xoay người đè Cố Phỉ dưới thân.
"Có phải em đang mượn cơ hội bôi thuốc để tranh thủ chiếm tiện nghi không?"
"... Em..."
Cố Phỉ chột dạ đỏ mặt.
Vừa rồi cô đúng là có chút tâm hồn treo ngược cành cây.
Nghĩ vậy, Cố Phỉ lại không kìm được mà đưa mắt nhìn về phía...
Cổ họng nuốt một cái, cô đưa tay chậm rãi nắm lấy.
"Bây giờ không được ăn đâu."
Vòng eo Tần Thanh Vi hơi nhũn ra, thấp giọng cười trêu chọc.
"... Em không có."
Cố Phỉ mím môi liếc nàng một cái, nhỏ giọng phản bác.
"Em giúp chị xoa cho thuốc tan ra nhé, vợ?"
Vành tai cô đỏ bừng, khẽ khàng đề nghị, ánh mắt cầu khẩn mềm mại khiến Tần Thanh Vi không khỏi xao động.
"Hay là lau thuốc đi thì hơn..."
Nàng thấp giọng hôn lên môi Cố Phỉ.
"Chị vốn không có đau mà, Tiểu Phỉ..."
"... Không được."
Cố Phỉ ôm eo nàng, khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng xoa đều lớp thuốc mỡ.
"Vợ ơi, chị không được chiều em như thế..."
Cô nhỏ giọng nói bên tai Tần Thanh Vi.
Cứ thế này chắc Cố Phỉ mất hồn mất vía thật mất.
Khẽ nhếch môi, Tần Thanh Vi nâng cằm cô, tỉ mỉ quan sát.
"Trước đó chẳng phải còn nói chị đối xử với em rất xấu sao? Giờ không xấu nữa à?"
"..."
Gương mặt hơi đỏ lên, Cố Phỉ hôn lên đầu ngón tay nàng một cái, ánh mắt dịu dàng thẹn thùng nhìn nàng.
"Vợ có xấu một chút em cũng yêu."
Câu nói đó vốn cũng chỉ là lời cô làm nũng với vợ, thực tế thì vợ đối xử với cô chẳng xấu xa chút nào.
Nghĩ vậy, Cố Phỉ lại không kìm được cười cong mắt, hôn nhẹ lên môi Tần Thanh Vi.
Khi lý trí một lần nữa bị vợ câu đi, việc xoa thuốc đã vô tình mất đi chừng mực.
Tần Thanh Vi đã sớm nhận ra, nhưng chỉ mỉm cười, không hề nhắc nhở cô.
Cho đến khi nụ hôn kết thúc, Cố Phỉ rũ mắt nhìn lòng bàn tay đầy thuốc mỡ của mình, mặt đỏ tía tai, muốn nói lại thôi.
"Tiểu Phỉ càng ngày càng khẩu thị tâm phi rồi."
Thấp giọng cười rồi nhéo đầu mũi cô một cái, Tần Thanh Vi nhìn lớp thuốc mỡ trơn trượt phủ trên những vết đỏ trước ngực mình, đứng dậy đi vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.
Để lại một mình Cố Phỉ ngồi trên giường đỏ mặt, rơi vào vòng tự kiểm điểm mới.
Tại sao định lực của mình lại kém như vậy nhỉ?
***
Sau khi dùng bữa sáng, Cố Phỉ đưa Tần Thanh Vi đến một nhà thờ ở trung tâm thành phố, đài phun nước nguyện ước trước nhà thờ là một trong những điểm tham quan nổi tiếng nhất của thành phố này.
Trên quảng trường có vài nhóm du khách đang chụp ảnh check-in, những chú bồ câu trắng bay lượn thỉnh thoảng dừng chân để nhận thức ăn, có vài con còn nghịch ngợm tha đi những đồng xu người ta ném vào hồ nguyện ước.
Ở địa phương có một truyền thuyết: Ném đồng xu thứ nhất và ước nguyện được quay lại thành phố này, định mệnh sẽ dẫn lối bạn trở lại.
Ném đồng xu thứ hai là có thể ước một điều về tình yêu tốt đẹp.
Đồng xu thứ ba là về hôn nhân, dù muốn kết hôn hay ly hôn đều có thể thành hiện thực.
Trong thời gian Cố Phỉ và Tần Thanh Vi dừng chân, họ đã chứng kiến hai cặp đôi cầu hôn tại đây.
Khẽ chớp mắt, Cố Phỉ nhìn xuống lắc tay trên cổ tay mình và Tần Thanh Vi.
Dù cô không mê tín, nhưng thử một chút cũng không sao...
Cô cũng không tham lam, chỉ cần ném hai đồng xu là được.
Đưa tay sờ túi áo, đang lúc Cố Phỉ cân nhắc việc tìm người đổi ít tiền lẻ để lấy đồng xu, thì trước mắt cô đã xuất hiện hai đồng xu.
Đồng xu lấp lánh dưới ánh nắng nằm gọn trong lòng bàn tay mềm mại, Cố Phỉ theo bản năng nhìn sang Tần Thanh Vi bên cạnh.
"Muốn ước nguyện không?"
Nàng dịu dàng nhìn cô.
"Ưm... Vợ ơi, chị không ước cùng em sao?"
Đỏ mặt gật đầu, nhận lấy hai đồng xu, Cố Phỉ khẽ hỏi.
Thấp giọng cười rồi lắc đầu, Tần Thanh Vi đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi loạn bên mặt cô.
"Chị không tin mấy cái này lắm."
"Được rồi, vậy vợ chờ em một lát, em ước nhanh lắm."
Không do dự nhiều, Cố Phỉ cười xoay người chạy đến trước hồ nguyện ước, quay lưng lại, nhắm mắt, ném xuống đồng xu thứ nhất.
Cô chắc chắn sẽ quay lại thành phố này, dù sao vẫn còn rất nhiều hoa tường vi đang chờ cô chăm sóc.
Khi thầm ước nguyện điều thứ nhất trong lòng, Cố Phỉ không kìm được mà nhếch môi.
Ở bên cạnh cô, Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn hai đồng xu còn lại trong lòng bàn tay mình, thần sắc thanh lãnh quyến luyến ném một đồng vào hồ.
Nó rơi ngay cạnh đồng xu Cố Phỉ vừa ném.
Nàng không ước nguyện, vì tâm nguyện của nàng đã sớm thành hiện thực rồi.
Nhưng còn tâm nguyện của Cố Phỉ, nàng không muốn vắng mặt.
Dù là quay lại thành phố này, hay là về tình yêu, hoặc hôn nhân.
Cứ như vậy, khi Cố Phỉ thần sắc trịnh trọng và nghiêm túc ném đồng xu thứ hai vào hồ, ngay sau đó, đồng xu thứ hai trong lòng bàn tay Tần Thanh Vi cũng rơi xuống theo.
Nó tình cờ nằm chồng lên trên đồng xu của Cố Phỉ.
Lặng lẽ quan sát, Tần Thanh Vi khẽ nhếch môi.
Xem ra, nguyện vọng của Cố Phỉ phải để nàng giúp cô thực hiện rồi.
***
Sau khi rời khỏi hồ nguyện ước, hai người tiện thể vào trong nhà thờ tham quan, bên trong đang có người làm lễ, vô cùng yên tĩnh và tốt lành.
Cố Phỉ dắt Tần Thanh Vi ngồi xuống hàng ghế trống phía sau, vừa nghỉ ngơi vừa dùng điện thoại để tìm đường đến tiệm kem nổi tiếng nhất.
Ngồi bên cạnh cô, Tần Thanh Vi vô thức tựa vào vai cô, nhìn động tác của Cố Phỉ rồi khẽ hỏi.
"Tiểu Phỉ vừa ước điều gì thế?"
Vành tai hơi đỏ, Cố Phỉ do dự nhìn nàng.
"Nói ra liệu có mất linh không ạ?"
Tần Thanh Vi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.
"... Em hy vọng có thể cùng vợ trường trường cửu cửu, bên nhau trọn đời."
Cố Phỉ nhỏ giọng đáp lại trước sự truy hỏi của vợ.
Khóe môi khẽ nhếch, Tần Thanh Vi hôn lên tai cô một cái.
"Sẽ thành hiện thực, chị hứa đấy."
"..."
Thấy nụ hôn của vợ càng lúc càng dời xuống dưới, Cố Phỉ đỏ mặt đưa tay che miệng nàng lại.
Dù trong lòng rất ngọt ngào, nhưng cô vẫn phải thấp giọng nhắc nhở.
"Đây là nhà thờ mà vợ ơi..."
Đôi mày khẽ nhướn, Tần Thanh Vi dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m vào lòng bàn tay cô.
"Họ không nhìn thấy đâu."
"..."
Cố Phỉ đầy xấu hổ dắt Tần Thanh Vi chạy ra ngoài.
Cô vẫn nên đưa vợ đi mua kem thôi, để hạ hỏa.
=======================
=================
"Họ không nhìn thấy đâu."
Linh mục đang làm lễ và nhìn xuống bầy chiên con của ổng: