Chương 55 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Lòng tràn đầy ngọt ngào, thẹn thùng gật đầu, Cố Phỉ đưa tay sờ dải lụa đang bịt trên mắt mình.

Dù không nhìn thấy, nhưng đối với Cố Phỉ mà nói, trò chơi mà vợ đưa ra vẫn vô cùng đơn giản.

Vị trí nhạy cảm nhất của Tần Thanh Vi là ở cổ, mỗi khi Cố Phỉ hôn vào đó, nhịp thở của Tần Thanh Vi sẽ không tự chủ được mà trở nên dồn dập.

Trong mắt đã mang theo sự vui vẻ nhàn nhạt, hai tay ôm lấy Tần Thanh Vi vẫn đang ngồi trên đùi mình chưa đứng dậy, Cố Phỉ thử nghiêng người tới gần, muốn dựa vào trí nhớ vừa rồi để hôn chính xác vào cổ nàng.

Tần Thanh Vi lặng lẽ mỉm cười ngồi yên không động đậy, ngay khoảnh khắc môi Cố Phỉ sắp chạm xuống, nàng đưa tay lên chặn lại.

Cánh môi mềm mại chạm vào đầu ngón tay nàng.

Hôn sai chỗ, Cố Phỉ nhận ra có gì đó không đúng, theo bản năng khẽ cọ xát lên làn da bên môi.

Tần Thanh Vi để mặc cô cọ loạn, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ hồng của Cố Phỉ, nhất thời không nói gì.

Nhận ra mình đã hôn sai, Cố Phỉ thử vươn tay nắm lấy lòng bàn tay Tần Thanh Vi, đầu ngón tay nhẹ nhàng x** n*n ngón tay nàng.

Khẽ mím môi, Cố Phỉ thấp giọng lên án.

"Thanh Vi, chị ăn gian."

Cô rõ ràng đã hôn rất chuẩn xác, dù có lệch thì cũng phải là xương quai xanh hoặc vai, sao lại có thể hôn trúng tay được?

Tần Thanh Vi khẽ cười đáp lại một tiếng, nhếch môi, nhéo đầu mũi cô.

"Dù sao thì Tiểu Phỉ cũng đã hôn sai một lần rồi."

"..."

Bị trúng kế, Cố Phỉ có chút thẹn thùng khẽ hé môi, cố ý ngậm lấy ngón tay Tần Thanh Vi rồi dùng răng nghiến nhẹ.

Ánh mắt tức khắc trở nên sâu thẳm, Tần Thanh Vi nhìn chằm chằm vào động tác của cô, nhịp thở có chút loạn.

Nhưng lúc này Cố Phỉ lại phớt lờ phản ứng nhỏ nhặt đó của vợ, sau khi "trả đũa" xong, cô tiếp tục bắt đầu lượt chơi thứ hai của mình.

Để đề phòng Tần Thanh Vi lại gây rối, lần này Cố Phỉ trực tiếp ấn cả hai tay của vợ vào lòng mình, sau đó tràn đầy tự tin, chuẩn xác không chút sai sót mà hôn lên cổ Tần Thanh Vi.

Nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống, Cố Phỉ nhẹ nhàng cọ vào hõm cổ, xác nhận lần này mình đã hôn đúng chỗ, cô mỉm cười giơ tay định tháo dải lụa trên mắt xuống, nhưng lại bị Tần Thanh Vi giữ lấy đầu ngón tay.

"Tiểu Phỉ thấy lần này mình đã hôn đúng chỗ chưa?"

Giọng nói của nàng trầm thấp, nhẹ nhàng hỏi.

"Chắc chắn là đúng."

Cố Phỉ đầy tự tin.

Tần Thanh Vi cười khẽ, giúp cô chỉnh lại dải lụa hơi xộc xệch trên mắt.

"Nhưng mà, hiện tại bộ phận nhạy cảm nhất của chị, không phải ở đây."

Giọng nói nóng bỏng lại ẩn chứa ý tứ dẫn dụ vang lên bên tai Cố Phỉ, cô theo bản năng đỏ mặt.

"Em không tin."

Cô thấp giọng phản bác.

Vợ chắc chắn lại đang cố tình ăn gian để phạt cô mà thôi...

Tần Thanh Vi nhếch môi cười, nhẹ nhàng nói bên tai cô.

"Vậy thì chị chứng minh cho Tiểu Phỉ xem nhé."

Lời vừa dứt, Cố Phỉ liền cảm nhận được một cảm giác hơi lành lạnh lại chạm vào môi mình.

Tần Thanh Vi nhẹ nhàng m*n tr*n cánh môi cô, dịu dàng nhắc nhở.

"Mở miệng ra."

Cố Phỉ theo bản năng ngoan ngoãn hé môi.

Đầu ngón tay thon dài bị cô ngậm trong miệng.

Đầu lưỡi cũng bị ngón tay Tần Thanh Vi nhẹ nhàng ấn xuống trêu đùa.

Cố Phỉ có chút mặt đỏ tai hồng, nhưng lại rất thành thật ngậm lấy một cách nghiêm túc.

Rất nhanh sau đó, Tần Thanh Vi lại đưa ngón tay thứ hai vào môi cô.

Cố Phỉ không kìm được nuốt khan một cái, hốc mắt cũng bắt đầu ầng ậng một tầng nước mỏng.

Cho đến khi cả hai ngón tay đều bị Cố Phỉ ngậm ướt, ánh mắt Tần Thanh Vi mới dời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô.

Chẳng mấy chốc, Cố Phỉ với quai hàm vẫn còn hơi mỏi đã nghe thấy một tiếng động nhỏ, kèm theo một tiếng th* d*c nhẹ thoát ra từ cổ họng Tần Thanh Vi.

Tiếng r*n r* nhàn nhạt vấn vương bên tai, hồi lâu vẫn chưa dứt.

Tần Thanh Vi tựa vào lòng cô, giọng nói khi cất lên lần nữa đã mang theo một chút nóng bỏng và quyến rũ.

"Tiểu Phỉ vừa rồi có nghe thấy không?"

Trái tim Cố Phỉ vẫn còn đập loạn nhịp, cô theo bản năng đỏ mặt gật đầu.

"Chị có lừa Tiểu Phỉ không?"

"Không có..."

Cố Phỉ mặt đỏ tai hồng, lắc đầu.

Là cô đã quá hạn hẹp rồi, bộ phận nhạy cảm nhất của vợ, rõ ràng còn có đáp án khác.

Tần Thanh Vi khẽ nhếch môi, hôn nhẹ lên cổ Cố Phỉ.

"Vì đoán sai nên Tiểu Phỉ phải nhận hình phạt nhé."

Cố Phỉ gật đầu loạn xạ, cô gần như chẳng nghe rõ vợ đang nói gì, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ muốn tháo dải lụa trên mắt ra ngay lập tức để giúp vợ giải tỏa...

Nhưng Tần Thanh Vi sẽ không để cô toại nguyện dễ dàng như thế.

Nàng nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai Cố Phỉ, thấp giọng nói.

"Hình phạt là... không được cử động loạn..."

Cố Phỉ mím môi đầy đáng thương và nôn nóng, nhưng vì đó là mệnh lệnh của vợ, cô chỉ có thể ngoan ngoãn vâng lời.

"Dạ."

Tần Thanh Vi mỉm cười, lại đưa ngón tay lên môi cô.

"l**m cho sạch đi, Tiểu Phỉ."

"... Vợ ơi, chị bắt nạt em..."

Nhận ra vợ đang cố ý quyến rũ mình, Cố Phỉ lẩm bẩm đầy ấm ức, nhưng miệng vẫn ngoan ngoãn hé ra ngậm lấy đầu ngón tay của nàng.

Hương tường vi ướt át lan tỏa trong khoang miệng, không cần Tần Thanh Vi chỉ dẫn thêm, Cố Phỉ đã đỏ mặt nghiêm túc l**m sạch sẽ...

Lần nữa nghe thấy tiếng th* d*c của vợ bên tai, lưng Cố Phỉ nóng đến mức rịn ra một tầng mồ hôi, nhưng trong đầu lại không kìm được mà tưởng tượng ra thần sắc của Tần Thanh Vi lúc này...

Tưởng tượng đôi mắt nàng long lanh như tường vi thấm sương, đuôi mắt ửng hồng...

Tưởng tượng đôi môi mỏng đỏ mọng hơi hé mở...

Tưởng tượng tầng mồ hôi mịn trên cần cổ trắng ngần tinh tế...

Tưởng tượng vòng eo quá đỗi thon thả nhưng lại không ngừng run rẩy...

Và cả những ngón tay thon dài ướt đẫm.

Càng nghĩ, hơi thở của Cố Phỉ càng loạn.

Cô thề sau này sẽ không bao giờ phàn nàn việc bác sĩ Minh coi cô là công cụ nữa, bây giờ vợ thậm chí còn không cho cô cơ hội để làm công cụ...

Đến cuối cùng, Cố Phỉ đã bắt đầu một vòng tự kiểm điểm mới.

Cô cảm thấy trước đây mình quá được nuông chiều, quá không biết trân trọng, giờ bị phạt mới biết trước đây vợ đối xử tốt với mình nhường nào.

Vừa bị "huấn luyện" trong vô hình đến mức bắt đầu có hiệu quả, Cố Phỉ đưa tay ôm lấy Tần Thanh Vi đang mất sức mà ngã vào lòng mình.

Cô giơ tay giật dải lụa trên mắt xuống, rũ mắt nhìn đầu ngón tay của vợ, không cần nàng nhắc nhở, liền chủ động đỏ mặt ngậm lấy.

Tần Thanh Vi chậm rãi ngước mắt, đuôi mắt ửng hồng, cười khẽ.

"Chị hết sức rồi, Tiểu Phỉ."

Hai lần, là đã đủ rồi.

Nàng tin rằng hai lần này sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho Cố Phỉ.

Để mỗi khi cô ở một mình mà động lòng, thứ đầu tiên hiện lên trong đầu chắc chắn sẽ là thanh âm của Tần Thanh Vi.

Nghe vậy, vành tai Cố Phỉ đỏ au, thấp giọng đáp một tiếng, nhưng vẫn rũ mắt và l**m một cách nghiêm túc.

Tần Thanh Vi tựa vào lòng cô lặng lẽ nhìn, không ngăn cản nữa.

Sau khi l**m sạch đầu ngón tay, Cố Phỉ bế vợ ngồi lên sofa.

Lấy áo khoác của mình lót phía dưới, cô quỳ trên thảm, vịn lên đầu gối Tần Thanh Vi, chậm rãi tiến lại gần.

Ý định của Cố Phỉ là giúp vợ làm sạch, nhưng cô vừa tiến lại gần, Tần Thanh Vi đã không kìm được mà run lên một cái.

Cổ họng Cố Phỉ vô thức chuyển động, cô nở nụ cười thẹn thùng, tiến lại gần hơn chút nữa.

Cô biết ngay là vợ vẫn còn phần thưởng dành cho mình mà.

Hơi thở hỗn loạn, Tần Thanh Vi nhìn đỉnh đầu cô, thầm nhếch môi, sắc đỏ nơi đuôi mắt càng thêm diễm lệ...

......

Một tuần sau, sau khi xong việc, hai người bay ra nước ngoài nghỉ dưỡng.

Địa điểm là một thành phố nhỏ không mấy nổi tiếng, tuy không được nhiều người biết tới, nhưng cảnh sắc tuyệt đẹp. Đây là địa điểm xếp cuối cùng trong danh sách đề xuất của Cố Phỉ.

Nó được lên bảng vì ngày xưa Cố Phỉ từng đến đây cùng gia đình. Nhưng đó đều đã là chuyện khi còn nhỏ. Trong đoạn kí ức đó, ấn tượng duy nhất của cô, chính là tòa cổ lâu đài cổ kính ấy.

Nghe nói đó là nơi bà cố của cô mua lại, lịch sử lâu đời, mấy thế hệ nhà họ Cố khi đến đây chơi đều ở đó một thời gian.

Lần cuối Cố Phỉ đến là khi sáu tuổi.

Lúc đó mẹ và má của cô vẫn còn.

Nhưng lần nghỉ dưỡng đó, Cố Liễm không đi cùng họ.

Bây giờ nghĩ lại, hẳn là lúc đó Cố Liễm đã ở bên Tằng Kiều.

Trong ảnh chụp năm đó chỉ có ba người họ và vài tấm ảnh đơn của Cố Phỉ.

Đêm quyết định địa điểm, Tần Thanh Vi nhìn tấm ảnh Cố Phỉ hồi nhỏ buộc tóc hai bên một hồi, không chỉ cài tấm ảnh đó làm hình nền điện thoại, mà còn quyết định cùng cô "thăm lại chốn xưa".

Cố Phỉ thấy khá xấu hổ, định dùng lý lẽ thuyết phục vợ đổi ảnh nhưng đã bị từ chối phũ phàng, đành ôm vợ rồi nũng nịu bên tai nàng cả đêm.

Đến mức cổ tay cũng không nhấc lên nổi.

Vậy mà vẫn không lay chuyển được ý định của Tần Thanh Vi.

Cố Phỉ càm ràm suốt quãng đường, xuống máy bay liền đeo kính râm, quyết định tạm thời không giao tiếp với vợ để biểu đạt sự bất mãn của mình.

Nhưng ý nghĩ đó lập tức tan biến khi gặp vị quản gia đến đón.

Đối mặt với lời chào hỏi nhiệt tìn của quản gia, Cố Phỉ hớn hở nắm tay vợ, giới thiệu Tần Thanh Vi chính là vợ mình.

Tần Thanh Vi liếc nhìn hai bàn tay đan chặt, lúc đi ra khỏi sân bay, nàng khẽ móc lấy đầu ngón tay Cố Phỉ.

"Vẫn còn giận chị sao?"

"... Hừm, giận chứ."

Cố Phỉ đỏ mặt cố gắng gồng mình gật đầu. Nếu cô giận, chắc vợ sẽ dỗ cô nhỉ?

Tần Thanh Vi dễ dàng nhìn thấu tâm tư của cô, khẽ nhếch môi.

Nàng hơi dùng lực, kéo Cố Phỉ vào lòng mình.

Giữa sân bay người qua kẻ lại, Tần Thanh Vi giữ gáy Cố Phỉ, hôn một cái lên môi cô.

"Buổi tối dỗ em sau nhé, được không?"

Cố Phỉ cố gắng kiềm chế khóe môi đang muốn nhếch lên, nhân cơ hội ra điều kiện.

"Không chỉ phải dỗ em, mà còn phải đổi ảnh nền đi."

Tần Thanh Vi lần này gật đầu dứt khoát.

"Được, chị hứa với Tiểu Phỉ."

Cố Phỉ cứ ngỡ kế hoạch thành công, đôi mắt cong cong, hôn lên mặt vợ một cái.

Ra đến ngoài sân bay, Cố Phỉ chở vợ trên chiếc xe mui trần mà quản gia đã chuẩn bị sẵn, cảnh sắc lúc chiều tà rất đẹp, gió nhẹ vừa ấm áp mà lại trong lành, rất thích hợp để đi hóng gió.

Cố Phỉ định đưa vợ đến cánh đồng hoa hướng dương ở ngoại ô, cô vừa mới hỏi lão quản gia, vườn hoa ấy vẫn còn, hiện tại đúng là thời điểm nở rộ nhất.

Tần Thanh Vi ngồi ở ghế phụ nghịch điện thoại, sau khi đổi hình nền mới, nàng rũ mắt nhìn một hồi, rồi mỉm cười tắt máy.

Xe dừng lại ở ngoại ô, bốn bề chỉ có cánh đồng hoa bát ngát, không có một người nào khác.

Cố Phỉ dắt tay Tần Thanh Vi, đi vào giữa thảm hoa.

"Vợ ơi, đẹp không?"

"Ừm, rất đẹp."

Đầu ngón tay chạm nhẹ cánh hoa, Tần Thanh Vi mỉm cười đáp.

Cố Phỉ ôm nàng từ phía sau, nhìn quanh một lượt, trong lòng khẽ xao động.

Thực ra trong tòa lâu đài cổ cũng có một vườn hoa nhỏ, tuy không hùng vĩ như ở đây, nhưng cảnh sắc cũng không tệ, nhất là khi đứng bên cửa sổ mà nhìn xuống, cũng rất có ý cảnh.

Nhìn góc nghiêng tinh tế của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ quyết định sẽ đổi sang trồng hoa tường vi ở đó.

Như vậy sau này họ quay lại sẽ thấy cả vườn tường vi đỏ thắm.

Nghĩ vậy, Cố Phỉ theo bản năng sờ vào túi, lấy điện thoại định nhắn cho quản gia mua hạt giống, nhưng lại sờ trúng khoảng không.

Hình như điện thoại để quên trên xe rồi.

"Vợ ơi, em ra xe lấy điện thoại để chụp ảnh nhé..."

Cô tùy tiện tìm một lý do rồi quay người đi về phía xe.

Từ lúc gieo hạt đến lúc nở hoa, ít nhất cũng phải cần thời gian khoảng 2-3 năm, Cố Phỉ tạm thời không nói bất ngờ này với Tần Thanh Vi.

Nhưng khi cầm lấy điện thoại trên xe, định nhắn tin thì cô sững sờ khi mở khóa màn hình.

Cô nhìn lại mặt sau của điện thoại, mới phát hiện đây là máy của Tần Thanh Vi.

Nhưng...

Cố Phỉ với gương mặt đầy xấu hổ, cầm điện thoại chạy đến bên Tần Thanh Vi.

Đối diện với khuôn mặt nhướn mày mỉm cười ý nhị của vợ, Cố Phỉ đỏ mặt, nói.

"Vợ ơi, hay là chị đổi lại hình nền cũ đi..."

Dùng ảnh cô hồi nhỏ buộc tóc hai bên, vẫn tốt hơn nhiều so với tấm ảnh cô đang bị bịt mắt, l**m ngón tay của nàng như thế này...

"Chắc chắn chưa? Tiểu Phỉ sẽ không giận chị nữa chứ?"

Tần Thanh Vi cười nhìn cô.

"... Vâng, không giận."

Cố Phỉ gật đầu với ánh mắt đầy"oán hận.

Thật là sơ suất, cô lại nhảy vào bẫy của vợ rồi...

"Nhưng Tiểu Phỉ trông vẫn có vẻ rất giận mà."

Tần Thanh Vi cười nhếch môi, chạm vào vành tai cô, ghé sát lại, hôn lên môi Cố Phỉ.

"Dỗ em ở đây trước nhé."

"Ưm..."

Cố Phỉ theo bản năng ôm lấy eo nàng, đỏ mặt quấn đầu lưỡi của Tần Thanh Vi.

"Vợ ơi, dạo này chị hư lắm đấy."

Cô thấp giọng lên án.

Khẽ nhếch môi, Tần Thanh Vi nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng m*n tr*n, cánh môi cũng rơi trên vành tai Cố Phỉ, mập mờ cọ xát.

"Vậy có muốn ở đây trừng phạt chị một chút không, hửm?"