Bên ngoài đêm khuya tĩnh lặng, chỉ có vầng trăng sáng treo cao.
Bên trong xe, không khí lại bao phủ bởi một tầng hơi nóng và hương hoa tình tứ nồng nàn.
Tần Thanh Vi tùy ý đặt chiếc áo khoác đã cởi sang một bên, lại đưa tay tháo móc cài phía sau lưng.
Dây áo trượt xuống tận khuỷu tay.
Cố Phỉ đang lúc * l**n t*nh m*, không kìm lòng được mà nhào vào ngực nàng.
Vốn dĩ cô định bế vợ vào nhà rồi mới tiếp tục, nhưng hiện tại, Cố Phỉ thực sự chẳng còn tâm trí nào để nghĩ ngợi thêm nữa.
Rũ mắt v**t v* sau gáy cô, Tần Thanh Vi chậm rãi nhếch môi.
Những sợi tóc xõa trên tấm lưng trắng muốt khẽ đung đưa, ngọn tóc lướt nhẹ qua mu bàn tay Cố Phỉ đang đặt trên eo nàng.
Cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ khiến trái tim vốn đang đập loạn của cô như lơ lửng giữa không trung, tê dại khôn nguôi.
......
Lần đầu tiên kết thúc, đã gần mười một giờ đêm.
Cố Phỉ ôm vợ đang tựa vào vai mình th* d*c, đưa tay bật đèn trần xe, s* s**ng một hồi mới tìm thấy chiếc áo lót bị vứt vào góc từ lúc nào.
Cô đỏ mặt mím môi, khẽ hôn lên trán Tần Thanh Vi.
"Vợ ơi, chúng ta mặc quần áo vào rồi về nhà nhé."
Tần Thanh Vi mở mắt nhìn cô với đuôi mắt hơi ửng hồng, nàng nhếch môi, đưa tay v**t v* cổ tay Cố Phỉ.
"Tiểu Phỉ mới một lần đã hết sức rồi sao?"
"Không phải ạ."
Cố Phỉ thẹn thùng lắc đầu, vành tai đỏ bừng.
"Trong xe chật quá, không thoải mái, vợ ơi, chúng ta vào nhà rồi làm tiếp..."
Dù sao cũng chỉ cách cửa nhà vài bước chân, Cố Phỉ cảm thấy ở nhà sẽ tốt hơn trong xe nhiều, lại còn có cảm giác an toàn hơn.
Cô có thể cùng vợ ở phòng khách, trên sofa, trong phòng tắm, hay trên giường...
Vợ đã cho phép cô làm mãi đến khi không còn sức lực mới thôi, Cố Phỉ đương nhiên là vui sướng vô cùng, làm sao có chuyện một lần là đủ được...
Lặng lẽ nhìn nhau vài giây, Tần Thanh Vi đưa tay kéo cô trở lại lòng mình, giọng nói trầm thấp dịu dàng hôn lên môi Cố Phỉ.
"Về nhà cũng được, nhưng Tiểu Phỉ không được rời ra..."
Nói đoạn, đón lấy gương mặt đang đỏ bừng vì đã hiểu ý của Cố Phỉ, nàng mỉm cười nhéo nhẹ vành tai cô.
"Không làm được sao? Định để chị thất vọng à, Tiểu Phỉ?"
Theo bản năng lắc đầu, Cố Phỉ mặt đỏ tai hồng giơ chiếc áo lót trong tay lên, nhỏ giọng nói.
"Vợ ơi, vậy trước tiên mặc quần áo vào được không?"
Liếc nhìn bâng quơ một cái, Tần Thanh Vi mỉm cười.
"Mặc giúp chị đi."
"... Vâng."
Cố Phỉ đỏ mặt bắt đầu giúp vợ mặc đồ.
Nhưng hiện tại cô chỉ có thể cử động bằng một tay, Cố Phỉ loay hoay nửa ngày, tuy đã khoác được áo vào cho vợ, nhưng cái móc cài phía sau, dù cô thử đi thử lại bao nhiêu lần cũng không tài nào cài được bằng một tay.
Ngược lại còn mệt đến mức tựa vào vai Tần Thanh Vi, mồ hôi mịn vã ra đầy trán.
Mà Tần Thanh Vi cũng không có ý định giúp đỡ, chỉ nhẹ nhàng m*n tr*n cổ tay phải của cô, nhắc nhở Cố Phỉ không được cử động loạn.
Cố Phỉ mím môi nhìn vợ, khi nhận ra sự vui vẻ dịu dàng nơi đáy mắt nàng, tai cô càng đỏ hơn.
Giờ cô mới nhận ra vợ đang cố tình trêu chọc mình, nếu là trước kia, Thanh Vi sẽ không bao giờ đối xử với cô như thế...
Cảm thấy có chút chua xót xen lẫn hạnh phúc kỳ lạ, Cố Phỉ rũ mắt giấu đi nụ cười nhàn nhạt, cô nghĩ một lát rồi trực tiếp lấy chiếc áo khoác gió bên cạnh quấn chặt lấy thân thể Tần Thanh Vi.
Cài từng chiếc cúc ở cổ áo thật kỹ, đảm bảo không để lộ một chút da thịt nào. Dưới ánh nhìn đầy ẩn ý của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ đỏ bừng mặt, trực tiếp bế nàng mở cửa xuống xe.
Khoảnh khắc rời khỏi xe, Tần Thanh Vi bị bế trong lòng cũng khẽ r*n r* một tiếng, vòng eo mềm nhũn.
Tiếng r*n r* ngay sát bên tai Cố Phỉ, vừa thanh lãnh lại vừa quyến rũ.
Bước chân hơi khựng lại, Cố Phỉ đỏ tai ôm chặt lấy nàng, dùng lòng bàn tay nâng đỡ thêm một chút.
Tần Thanh Vi hôn nhẹ lên cái cằm tinh tế của cô, đuôi mắt ửng hồng.
"Giỏi lắm, Tiểu Phỉ."
Nhìn vành tai Cố Phỉ ngày càng đỏ, nàng khẽ cười.
"Muốn tiếp tục ở đây luôn không?"
"... Không đâu ạ."
Vừa rồi cô chỉ là muốn "trả đũa" việc vợ cố tình trêu mình một chút thôi...
Chứ không phải là muốn làm ở bên ngoài.
Đỏ mặt tía tai bế Tần Thanh Vi về đến nhà, Cố Phỉ trực tiếp đưa nàng vào phòng tắm.
Nước nóng từ vòi sen phía trên trút xuống.
Chiếc áo gió rơi xuống sàn.
Sau đó là áo sơ mi trên người Cố Phỉ, rồi nội y...
Chiếc quần jeans bị thấm ướt trở nên đậm màu hơn...
Tuột xuống một nửa, vắt trên vòng eo tinh xảo...
Mảnh vải đen mỏng manh rõ ràng ở bên trong, nhưng lại bị ướt còn nhiều hơn cả bên ngoài.
......
Dưới vòi hoa sen, Cố Phỉ và vợ kết thúc lần thứ hai.
Hai người không ngâm bồn, sau khi quấn tạm áo choàng tắm, Cố Phỉ liền bế Tần Thanh Vi trở về phòng ngủ.
Cô vốn định lên giường luôn, nhưng lại được Tần Thanh Vi dẫn dắt đi vào phòng thay đồ phía trong.
"Thanh Vi?"
Ngoan ngoãn bật đèn phòng thay đồ, Cố Phỉ có chút không hiểu.
Cô vẫn đang canh cánh trong lòng lần thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Có lẽ nhận ra suy nghĩ của cô, Tần Thanh Vi hôn trấn an lên môi cô, thấp giọng nói bên tai Cố Phỉ.
"Nhìn chiếc gương đằng kia đi, Tiểu Phỉ."
Cố Phỉ vô thức liếc nhìn.
Dễ dàng thấy được, trong gương là tư thế thân mật và ái muội của hai người.
Không giống như lúc ở phòng thử đồ chiều nay, mà là thân mật hơn nhiều.
Gần như không thể tách rời.
Cố Phỉ lập tức đỏ mặt, ngoảnh đầu muốn dời tầm mắt đi, nhưng bị Tần Thanh Vi bóp cằm không cho trốn tránh.
"Cứ như vậy, vừa nhìn vừa làm."
Nàng mỉm cười, nhẹ giọng ra lệnh.
"... Không được..."
Cố Phỉ xấu hổ lắc đầu. Cô thực sự hối hận vì đã chọc giận vợ rồi, Tần Thanh Vi lúc nổi giận còn bá đạo hơn cả khi trở thành bác sĩ Minh...
Nhưng lạ thay, Cố Phỉ vẫn cứ bị rung động đến không chịu nổi.
Khẽ cười một tiếng, Tần Thanh Vi không coi sự từ chối nhất thời của Cố Phỉ là thật, vì nàng hiểu vợ mình nhất.
Cố Phỉ tuy hay thẹn thùng, nhưng lại nghe lời nàng nhất.
"Tiểu Phỉ không yêu chị nữa sao..."
Nàng bóp cằm thấp giọng hôn cô, bàn tay còn lại đã âm thầm cởi bỏ đai lưng áo choàng tắm của Cố Phỉ.
Bị nghi ngờ, Cố Phỉ đỏ mặt lật ngược tình thế, quấn lấy đầu lưỡi Tần Thanh Vi.
Nghi ngờ tình yêu của cô dành cho vợ còn quá đáng hơn cả việc nghi ngờ cô "không được"!
Cố Phỉ một lần nữa bị Tần Thanh Vi nắm thóp, lý trí bị cuốn đi mất.
Đến khi tỉnh táo lại, cô phát hiện mình đang ôm vợ đứng trước gương...
Rất gần, rất gần.
Trán Tần Thanh Vi tựa nhẹ vào mặt gương, lòng bàn tay vẫn nắm chặt cổ tay phải của Cố Phỉ, như là muốn cô dừng lại, lại như là ý khác...
Cố Phỉ ôm nàng từ phía sau, chống đỡ vòng eo thon thả đã sớm mềm nhũn không còn sức lực của Tần Thanh Vi.
Tầm mắt không kìm được mà rơi trên mặt gương, Cố Phỉ đỏ mặt nhìn chằm chằm vào đó...
......
Trong phòng thay đồ, hai người đã làm thêm hai lần nữa.
Cố Phỉ hoàn toàn chìm đắm.
Gần như Tần Thanh Vi bảo cô làm gì cô đều làm nấy. Sau này cô sẽ không bao giờ từ chối vợ nữa, rõ ràng mỗi đề nghị của vợ đều tuyệt vời như vậy.
Lúc ôm Tần Thanh Vi nằm trên giường, Cố Phỉ vùi đầu vào lòng nàng, đỏ mặt nghĩ thầm.
Là vợ dạy cô làm ở trên xe...
Cũng là vợ nói với cô có thể dùng miệng...
Còn cả vừa rồi đứng trước gương nữa...
Tuy rất xấu hổ, nhưng không thể phủ nhận, Cố Phỉ cảm thấy mọi chuyện làm cùng vợ đều thật hạnh phúc.
Suy nghĩ này kéo dài cho đến tận sáng hôm sau.
Khi đang xử lý công việc tại văn phòng, ngón tay cầm chuột của Cố Phỉ đột nhiên khựng lại.
Cảm giác đau âm ỉ quen thuộc cùng sự run rẩy không ngừng, khiến cô đỏ mặt thu tay lại.
Cúi đầu tự xoa bóp cổ tay, Cố Phỉ hồi tưởng lại đêm qua, đếm kỹ xem mình và vợ rốt cuộc đã làm bao nhiêu lần...
Năm lần, sáu lần... hay là bảy lần?
Cô không nhớ rõ nữa.
Đêm qua khi ở trên giường, trong đầu Cố Phỉ đã hoàn toàn quên hết mọi thứ khác.
Chỉ nhớ phải nghe lời vợ, không được từ chối vợ, phải làm cho vợ vui...
Sáng sớm khi thức dậy, Cố Phỉ phát hiện tay mình vẫn còn...
Cô thậm chí không biết hai người đã ngủ thiếp đi lúc mấy giờ, chỉ biết khi cô rời đi, Tần Thanh Vi vẫn còn đang nghỉ ngơi.
Xem thời gian thấy vẫn còn sớm, Cố Phỉ kìm lại ý định gửi tin nhắn cho vợ.
Cô an tâm tự xoa bóp cho mình một lát, sau khi cổ tay khôi phục lại như thường, Cố Phỉ lại tiếp tục lao vào công việc.
Trong thời gian đó, vị luật sư được cô ủy thác xử lý chuyện của Cố Liễm đã đến một lần để báo cáo kết quả.
Trọng điểm của sự việc không nằm ở chỗ Cố Phỉ có thực sự ngoại tình hay không, mà là sự tống tiền trong lời nói của Cố Liễm, cũng như ý đồ muốn xâm phạm thêm quyền riêng tư cá nhân của Cố Phỉ.
Sau khi luật sư ra tay, Cố Liễm nhận ra mình đã bị Tần Thanh Vi chơi xỏ. Dù rất phẫn nộ nhưng chị ta không còn tâm trí để dây dưa với luật sư, cũng không muốn lôi nhau ra tòa.
Đối với Cố Liễm lúc này, việc cấp bách nhất là lấy tiền đưa Chu Bằng ra nước ngoài.
Nếu không, với trạng thái hiện tại của Chu Bằng, sớm muộn gì cũng bị tống vào trại cai nghiện lần thứ hai.
Cố Liễm đề nghị hòa giải riêng, nhưng Cố Phỉ không muốn bỏ qua như vậy.
Cô không thể đảm bảo sau này Cố Liễm có tiếp tục dùng chuyện này để uy h**p mình nữa hay không.
Uy h**p trực tiếp Cố Phỉ thì còn dễ nói, cô có thể xử lý ổn thỏa, nhưng nếu một ngày nào đó Cố Liễm cầm những tấm ảnh mới rồi trực tiếp đi tìm Tần Thanh Vi, lại làm hỏng mọi chuyện lần nữa...
Khẽ lắc đầu, Cố Phỉ trực tiếp bày tỏ suy nghĩ của mình với luật sư.
Từ chối hòa giải, lập án theo đúng quy trình.
Luật sư gật đầu nhận lệnh, nhưng trước khi đi vẫn do dự nhắc nhở Cố Phỉ một câu.
Vì số tiền Cố Liễm đòi hỏi trước đó rất lớn, nên một khi lập án, hình phạt cũng sẽ rất dài.
Dù sao, Cố Liễm cũng được coi là chị gái của Cố Phỉ...
Luật sư không ngờ Cố Phỉ lại có thể nhẫn tâm đến thế.
Cố Phỉ rũ mắt nhìn tài liệu trước mặt, vô cảm đáp lại một câu.
"Cứ làm theo quy trình."
***
Buổi chiều, Cố Phỉ gửi tin nhắn cho Tần Thanh Vi để xem vợ đã tỉnh ngủ chưa.
Không ngờ Tần Thanh Vi trực tiếp gửi lại một tấm ảnh.
Cố Phỉ vô thức phóng to lên xem, cảm thấy trong ảnh giống như một nơi tương tự như studio chụp ảnh.
— —Thanh Vi, chị đang làm việc ở bên ngoài sao?
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ hơi chột dạ chạm vào vành tai mình.
Cô vậy mà cứ ngỡ vợ vẫn còn đang ngủ... Thật hổ thẹn quá đi.
Nhìn xấp tài liệu trước mặt, Cố Phỉ hít một hơi thật sâu, cảm thấy mình cũng phải tiếp tục nỗ lực mới được.
Nhưng ngay khi Cố Phỉ hạ quyết tâm sẽ dồn 100% tâm trí vào công việc, cô lại không kìm được mà bắt đầu tâm hồn treo ngược cành cây, sau khi đọc tin nhắn thứ hai của Tần Thanh Vi.
Địa điểm quay chụp của vợ chính là tại tòa nhà tập đoàn Cố thị.
Lúc này Cố Phỉ mới nhớ ra, hiện tại tất cả các sản phẩm dưới trướng Cố thị đều do vợ cô làm đại ngôn, hơn nữa, nửa cuối năm có rất nhiều sản phẩm mới cần ra mắt, nên thời gian này Tần Thanh Vi chắc chắn sẽ phải quay chụp rất nhiều quảng cáo...
Vậy chẳng phải kế hoạch đi du lịch của họ sẽ phải hoãn lại sao?
Cố Phỉ vốn định tranh thủ trước khi bộ phim mới của vợ khai máy sẽ đi du lịch, nay cảm thấy có chút hụt hẫng.
Cô nén sự thất vọng để xử lý nốt công việc còn lại, xem đồng hồ rồi đứng dậy đi xuống tầng mà Tần Thanh Vi đang làm việc.
Tuy không thể trực tiếp công khai mối quan hệ với vợ, nhưng đứng nhìn một chút cũng tốt.
Khi đến phòng chụp, Cố Phỉ đứng ngoài đám đông, cách một vòng ồn ào náo nhiệt để nhìn về phía Tần Thanh Vi một lát.
Cô đến đây rất khiêm tốn, chỉ đứng ở góc khuất, các nhân viên khác cũng đang bận rộn nên nhất thời không ai phát hiện ra sự hiện diện của Chủ tịch Cố.
Chỉ có Tần Thanh Vi, trong lúc nghỉ giải lao, đã chuẩn xác đối mắt với Cố Phỉ xuyên qua đám đông.
Ánh mắt thanh lãnh dường như chứa đựng một chút vui vẻ, thoáng qua rồi biến mất.
Gương mặt Cố Phỉ hơi đỏ lên, nhịp tim gia tốc.
Ý định ban đầu là chỉ xem một chút rồi lặng lẽ rời đi đã thay đổi, Cố Phỉ tìm một nhân viên để hỏi xem còn bao lâu nữa thì kết thúc, sau khi có câu trả lời, cô nhìn quanh một lượt rồi đi về phía phòng nghỉ có treo tên Tần Thanh Vi.
Khoảng hai mươi phút sau, theo sau một tiếng khóa cửa bị chốt lại, Cố Phỉ đang ngồi trên ghế cúi đầu xem điện thoại liền bị một người ôm lấy từ phía sau.
"Ngoan quá, thật sự xuống đây thăm chị rồi."
Giọng nói thanh lãnh dịu dàng vang lên bên tai, vành tai Cố Phỉ vô thức trở nên nóng bừng.
Cô thấp giọng đáp lại một tiếng, nắm lấy cổ tay Tần Thanh Vi rồi kéo nàng vào lòng mình.
Tiện đà ngồi nghiêng trên đùi cô, Tần Thanh Vi giơ tay nâng cằm Cố Phỉ, nhận ra sự buồn bã thoáng qua nơi đáy mắt cô.
"Sao vậy?"
Khẽ lắc đầu, Cố Phỉ vùi mặt vào lòng nàng.
"Thanh Vi, có phải chúng ta không thể đi du lịch được nữa không?"
Ánh mắt khẽ động, Tần Thanh Vi hồi tưởng lại lịch trình công việc của mình, thầm nhếch môi.
Những chuyện nàng đã hứa với Cố Phỉ, sao có thể nuốt lời?
Tuy nhiên... nhìn vẻ mặt thất vọng của Cố Phỉ lúc này, Tần Thanh Vi vẫn nương theo lời cô mà đáp lại một tiếng
"Ừm".
Quả nhiên, Cố Phỉ ở trong lòng nàng có chút tủi thân mà khẽ cắn một cái.
Hôm nay nàng mặc một chiếc sơ mi cổ chữ V, trên cổ còn thắt một dải ruy băng lụa đồng bộ, dải lụa satin dài bị Cố Phỉ cọ đến hơi lệch đi, tăng thêm vài phần lười biếng cho khí chất thanh lịch vốn có.
Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn cô một hồi, giơ tay tháo dải lụa trên cổ mình ra, rồi nhẹ nhàng buộc lên mắt Cố Phỉ, che khuất tầm nhìn của cô.
"Tiểu Phỉ, chúng ta chơi một trò chơi, có được không?"
Cố Phỉ bị bịt mắt, vành tai hơi đỏ lên.
"Trò chơi gì ạ?"
Cô khẽ hỏi.
"Nếu em có thể hôn trúng chị một cách chuẩn xác, chị sẽ đi du lịch cùng em."
Vô thức mím môi, Cố Phỉ có chút háo hức muốn thử.
"Được ạ."
Nhận ra sự phấn khích của cô, Tần Thanh Vi nhếch môi, thấp giọng bổ sung bên tai cô.
"Phải hôn trúng bộ phận nhạy cảm nhất của chị, Tiểu Phỉ à, nếu hôn sai chỗ là sẽ có hình phạt đấy."