Chương 53 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Tần Thanh Vi khẽ đáp lại một tiếng, thu hồi tầm mắt. Sau khi giúp Cố Phỉ chỉnh lại những sợi tóc bị rối do đeo mặt nạ, nàng liền dắt tay cô đi xuống lầu.

Tần Thanh Vi thực sự thích tường vi đỏ, nhưng Cố Y lại luôn cho rằng nàng không thích.

Có lẽ vì ở những phương diện khác họ luôn khác biệt, nên Cố Y vô thức mặc định rằng sở thích của hai người chắc chắn sẽ không có điểm giao thoa.

Lần đầu tiên gặp gỡ khi xem mắt với Cố Phỉ, Cố Y đã từng xuất hiện trong một khoảng thời gian cực ngắn.

Khoảng một phút, hoặc chỉ nửa phút.

Đó là lần xuất hiện ngắn nhất của Cố Y.

Tần Thanh Vi lúc đó tưởng rằng do bản thân cuối cùng cũng được toại nguyện, nên cảm xúc không ổn định, mới dẫn đến hiện tượng này.

Thêm vào đó, Cố Phỉ ngồi đối diện cũng không lộ ra vẻ gì bất thường, nên Tần Thanh Vi không hề nghĩ tới việc Cố Y và Cố Phỉ đã có sự giao lưu.

Cho đến buổi hẹn hò thứ hai.

Cố Phỉ đã tặng nàng một bó tường vi đỏ.

Không lâu sau, Cố Y lại xuất hiện, và trước khi rời đi đã để lại tin nhắn trong điện thoại cho Tần Thanh Vi.

Cố Y nói lần xem mắt trước, Cố Phỉ đã chủ động hỏi cô ấy thích hoa gì, Cố Y nhất thời không kịp phản ứng nên đã buột miệng trả lời loại hoa mình thích là tường vi đỏ.

Cố Y biết Tần Thanh Vi không thích, nên nếu nhận được hoa Cố Phỉ tặng thì cứ mang hết đến quán bar, đừng lãng phí, để lại cho Cố Y dùng tắm bồn.

Tần Thanh Vi không hồi đáp Cố Y, nhưng mỗi khi nhận được một bó tường vi đỏ từ Cố Phỉ, nàng đều sẽ mua riêng một bó khác gửi đến quán bar cho Cố Y.

Cố Y từng nói cô ấy không thích Cố Phỉ, cũng không tin vào tình yêu.

Cô ấy sở dĩ có chấp niệm với Cố Phỉ chỉ vì cô đã từng cứu mạng mình mà thôi.

Trong mắt Cố Y, chỉ có Cố Phỉ là sạch sẽ.

Còn đối với Tần Thanh Vi, ngoại trừ Cố Phỉ, Cố Y chính là người nàng tin tưởng nhất.

Nhưng mà, trước đây độ tin cậy của Cố Phỉ trong lòng nàng được xếp ngang hàng với Cố Y, còn hiện tại...

Liếc nhìn Cố Phỉ đang ngoan ngoãn bên cạnh, ánh mắt Tần Thanh Vi sâu thẳm, nàng mím môi.

Cố Phỉ hoàn toàn không biết địa vị của mình đã rớt xuống hạng hai, cô vẫn đang nắm tay vợ, khẽ đung đưa đầy tình tứ.

Cô vẫn còn đang mừng thầm vì ban nãy mình không bị lộ tẩy chuyện cái tiêu bản hoa khô kia, vừa mỉm cười thanh thản vừa cùng Tần Thanh Vi đi tới cửa chính của quán bar.

Bên ngoài, ngoại trừ hai bảo vệ và quản lý quán bar, sáu bảy người còn lại đều là bạn bè do người phụ nữ đeo mặt nạ xanh dẫn tới.

Cô ta nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của Tần Thanh Vi và Cố Phỉ, sau đó dời tầm mắt lên mặt Cố Phỉ.

Dù cách một lớp mặt nạ, Cố Phỉ vẫn có thể thông qua độ cong khóe miệng của đối phương mà nhận thấy rằng, cô ta đang rất bất mãn.

"Khá đấy, cô vậy mà theo đuổi được bà chủ Cố rồi."

Người phụ nữ mang mặt nạ xanh khoanh tay trước ngực, giọng điệu chua loét, ánh mắt không ngừng đánh giá khuôn mặt Cố Phỉ.

Như thể muốn nhìn xuyên qua lớp mặt nạ xem cô rốt cuộc có gì đặc biệt mà có thể làm lung lay bà chủ Cố từng tuyên bố "tình yêu chỉ là ảo ảnh của d*c v*ng".

"Truyền thụ cho chị em vài chiêu với nào..."

Cố Phỉ nhíu mày, vô thức tiến lên một bước, đã chuẩn bị gọi người đến xử lý.

Có lẽ nhận ra sắc mặt cô đã thay đổi, người phụ nữ kia cũng hơi sợ Cố Phỉ thực sự gọi người tới động thủ, vội vàng sửa miệng.

"Đừng hiểu lầm nhé, chúng tôi không đến để gây sự, chỉ là thực sự tò mò thôi. Bà chủ Cố, ban đầu chính cô nói tuyệt đối không bàn chuyện tình cảm, sao bây giờ lại lật mặt vậy?"

Nếu không phải lúc trước bà chủ Cố từ chối quá dứt khoát, cô ta cũng sẽ không từ bỏ việc theo đuổi...

Biết đâu vợ của bà chủ quán bar này bây giờ đã là cô ta rồi.

Người phụ nữ mang mặt nạ xanh uất ức và tức giận nghĩ thầm.

"Người này rốt cuộc có điểm gì khiến cô động lòng? Theo đuổi cô còn lâu hơn cả tôi sao?"

Liếc nhìn cô ta một cái vô cảm, Tần Thanh Vi nhàn nhạt lên tiếng.

"Cô ấy không theo đuổi tôi."

Không biết có phải ảo giác không, Cố Phỉ cảm thấy trong giọng nói của vợ có chút oán giận.

Cô do dự nhìn Tần Thanh Vi một cái, ngắt cuộc gọi đang định gọi đi, chưa kịp mở lời thì đã nghe người phụ nữ mặt nạ xanh ở đối diện hét lên kinh ngạc.

"... Vậy là cô theo đuổi ngược lại cô ta?!"

Ngón tay chỉ vào Cố Phỉ run rẩy, người phụ nữ mặt nạ xanh cảm thấy trời sập đến nơi rồi.

Ngày nào cũng có người xếp hàng dài trước cửa quán bar để tỏ tình với Cố Y, kết quả là người bạn gái mà cô ấy tìm được lại là do cô ấy tự mình theo đuổi ngược lại...

Trong khoảnh khắc, ánh mắt của hầu hết mọi người đều đổ dồn vào Cố Phỉ.

"..."

Lặng lẽ siết chặt bàn tay đang nắm lấy Tần Thanh Vi, cô đỏ mặt lên tiếng đính chính.

"Tôi và vợ tôi là nhất kiến chung tình."

Cho nên không tồn tại chuyện ai theo đuổi ai cả.

Ngay từ đầu đã là cả hai đều có tình cảm với nhau.

Tần Thanh Vi không nói gì, chỉ để quản lý tiếp tục chuẩn bị kinh doanh.

Dù sao nhóm người kia cũng không thực sự muốn làm loạn, chỉ là đến xem náo nhiệt. Bây giờ ồn ào đòi gặp bạn gái của Cố Y thì cũng đã gặp được rồi, vậy họ còn gì để ồn ào nữa. Buồn bực lắm thì cũng chỉ có thể uống vài ly rượu mà thôi.

Cố Phỉ ở lại quán bar với vợ thêm một lát. Để phòng sau này lại có người tới gây sự, cô vẫn sắp xếp thêm vệ sĩ tới đây. Quán bar có khi sẽ rất hỗn loạn, chỉ có hai người bảo vệ thôi thì không được.

Hai người ngồi chiếc ghế dài, nhân viên chủ động mang đến hai ly rượu thường ngày Cố Y hay uống.

Cố Phỉ theo bản năng nhận lấy, chỉ đưa lên ngửi nhẹ chứ không uống.

Tửu lượng của cô không tốt lắm. rất dễ uống say, mà lát nữa còn phải sắp xếp bàn giao chút việc với bảo vệ, nên Cố Phỉ chỉ thưởng thức mùi rượu.

Nhưng Tần Thanh Vi bên cạnh cô thì không có gì phải kiêng dè. Dù không nói ra, nhưng buồn bực trong lòng nàng đương nhiên cũng sẽ không thật sự dễ dàng tiêu tan ngay lập tức như vậy.

Cố Phỉ cứ thế trơ mắt nhìn vợ dốc thẳng một ly rượu xuống bụng trong tích tắc.

Giữa ánh đèn lập loè mà u tối, Tần Thanh Vi buông ly rượu rỗng trong tay xuống, ánh mắt thanh lãnh từ từ dừng lại trước ly rượu của Cố Phỉ.

"Vợ ơi, sẽ say đấy."

Đẩy ly ra xa một chút, Cố Phỉ nhẹ nhàng ôm lấy nàng trấn an.

"Không đâu."

Thấp giọng phủ nhận, Tần Thanh Vi nhón tay đến ly rượu, lại hơi ngửa đầu nhấp một ngụm.

Lần này nàng không nuốt xuống ngay, mà bóp lấy cằm Cố Phỉ, hôn lấy môi cô.

Chất lỏng ngọt ngào không có chút cay nồng của rượu được Cố Phỉ nếm vào, cô không kìm được mà nhắm mắt lại.

"Ngon không?"

Tần Thanh Vi nhếch môi nhìn cô.

"Ngon ạ."

Mím môi, Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.

Im lặng cười khẽ, Tần Thanh Vi uống cạn chỗ rượu còn lại.

Cố Phỉ trực tiếp bị nàng đè xuống ghế sofa phía sau.

Hương rượu lan tỏa.

Môi lưỡi quấn quýt.

Người phụ nữ mặt nạ xanh định cầm rượu sang xin lỗi Cố Y, nhìn thấy cảnh này thì biểu cảm vô cùng đặc sắc.

......

Nhận được cuộc gọi đến của vệ sĩ, Cố Phỉ đỏ mặt, ôm Tần Thanh Vi ngồi dậy.

Bắt máy, nhỏ giọng nói chuyện điện thoại vài câu, cô nhìn Tần Thanh Vi trong lòng mình đang nhắm mắt bình phục.

"Vợ ơi, chúng ta về nhà nhé?"

"Ừm."

Đáp lời xong, Tần Thanh Vi mặc cho Cố Phỉ đỡ mình rời đi.

Sau khi sắp xếp xong vệ sĩ, hai người liền lên xe chuẩn bị về nhà.

Nhưng trong một khắc từ chỗ ghế phụ qua ghế lái, Cố Phỉ chợt nhớ ra gì đó, vành tai đỏ ửng, lấy điện thoại ra tìm tài xế lái thay.

Tuy cô không trực tiếp uống rượu, nhưng mà... Bị vợ mớm cho những thứ đó thì cũng coi như là có đi.

Khi tài xế lái thay đến, họ đã cùng nhau ngồi ở ghế sau.

Sau khi xác nhận địa chỉ, chiếc xe nhanh chóng được khởi động.

Trong lúc Tần Thanh Vi dựa vào vai Cố Phỉ để nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết có phải cảm giác say đã đến hay không, mà khiến nàng mệt rã rời.

Cố Phỉ kéo vách ngăn trong xe lên, khoác áo cho Tần Thanh Vi, rồi sau đó cũng ôm vợ mà nhắm mắt lại.

Xe chạy rất ổn định, Cố Phỉ vốn chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, nhưng không biết có phải do ôm vợ quá thoải mái hay không, hay là do nồng độ cồn trong ngụm rượu kia thực sự không thấp, mà cô đã vô thức ngủ thiếp đi.

Đến khi Cố Phỉ tỉnh lại, liền cảm thấy xương quai xanh của mình có chút nhột ngứa, cùng với hơi thở nóng rực, và chút ướt át.

Cô mở to mắt, thấy Tần Thanh Vi đang vùi trong lòng mình hôn lên xương quai xanh, tay m*n tr*n dưới vạt áo.

Cố Phỉ đỏ mặt nhìn ra cửa sổ, thấy xe vẫn còn đang chạy trên đường.

Giơ tay v**t v* khuôn mặt Tần Thanh Vi, Cố Phỉ nói nhỏ nhẹ, muốn xác nhận xem có phải Tần Thanh Vi còn say không.

"Vợ ơi..."

Tần Thanh Vi lơ đãng đáp lại, vừa hôn vừa vỗ về. Vẫn cứ tiếp tục.

Cổ Phỉ hơi đỏ mặt.

"Vợ ơi, mình về nhà rồi hãy làm tiếp..."

Tần Thanh Vi lại không nghe cô, chỉ dùng răng nhẹ nhàng m*n tr*n trên xương quai xanh của Cố Phỉ một lát, để lại vài dấu răng.

Ngoài cái này ra, cần cổ thon thả và trắng ngần của Cố Phỉ cũng được rải những dấu hôn đỏ rực.

Chúng đều được Tần Thanh Vi lưu lại lúc cô đang ngủ.

Lặng lẽ nhếch môi, Tần Thanh Vi cởi thêm vài cúc áo của Cố Phỉ, rồi dẫn dắt tay cô...

Chiếc áo khoác ở trên người họ đã che đậy tất cả, một tay Cố Phỉ ôm chặt vòng eo của Tần Thanh Vi, tay còn lại thì không dám cứ vậy mà...... 

Chiếc quần jeans đã cởi được một phần, ở đ*ng q**n bị giãn ra rất căng.

Hơn nữa phía trước vẫn còn đang có người khác, tiếng tim đập của Cố Phỉ gần như đinh tai nhức óc.

Tần Thanh Vi ngồi trên người cô, hơi thở thanh khiết vùi vào hõm vai Cố Phỉ.

"Không đi vào, chị sẽ rất khó chịu, Tiểu Phỉ."

"Vợ ơi, chị nhịn thêm một chút nữa thôi..."

Cố Phỉ tiến thoái lưỡng nan, mồ hôi lấm tấm trên trán, cô thấp giọng hôn nhẹ lên vành tai nàng.

Không đáp lời, Tần Thanh Vi nhắm nghiền mắt, đuôi mắt ửng hồng. Chỉ có lòng bàn tay vẫn không ngừng m*n tr*n nhẹ nhàng trên lưng Cố Phỉ.

Khi chiếc xe dừng hẳn tại vị trí đỗ trước cửa nhà, Cố Phỉ nghe tiếng tài xế lái thay đã rời đi, tảng đá trong lòng lúc này mới thực sự được hạ xuống.

Tần Thanh Vi mỉm cười, chạm vào lớp mồ hôi mỏng trên trán cô.

"Tiểu Phỉ vẫn không muốn vào sao?"

"Muốn..."

Cố Phỉ đỏ mặt, khẽ nâng thắt lưng nàng.

Chiếc áo khoác vốn che đậy cho hai người nãy giờ, rơi xuống sàn xe, không một ai buồn để tâm đến.

Tần Thanh Vi mềm nhũn ngã vào lòng Cố Phỉ, hơi thở nóng ấm phả vào cổ cô.

"Nóng không?"

Nàng hỏi bên tai Cố Phỉ.

Nhịp tim tăng tốc, Cố Phỉ đáp lại bằng hơi thở hỗn loạn.

Tần Thanh Vi khẽ cong môi, ngậm lấy vành tai Cố Phỉ.

"Tiểu Phỉ có thích không?"

"Thích."

Cố Phỉ theo bản năng gật đầu, ánh mắt hoàn toàn không thể rời khỏi vợ mình, trong mắt trong lòng lúc này chỉ còn lại duy nhất một mình Tần Thanh Vi.

"Vậy đêm nay cứ như thế này mãi nhé?"

Tần Thanh Vi hơi ưỡn người lên, xoa bóp sau gáy Cố Phỉ, rồi ấn cô vào ngực mình, nàng kề sát tai cô, mỉm cười thì thầm.

"Đến khi nào không còn sức lực nữa mới được phép dừng lại."