Chương 50 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Hai giờ chiều.

Sau khi ăn xong toàn bộ bữa trưa tình yêu do vợ mang đến, Cố Phỉ tiếp tục xử lý công việc tại văn phòng, còn Tần Thanh Vi thì ở trong phòng nghỉ phía sau xem kịch bản. Hai người không làm phiền nhau, nhưng vẫn luôn có đối phương bầu bạn.

Cho đến khi một hồi chuông điện thoại vang lên.

Tần Thanh Vi đang xem kịch bản liếc mắt nhìn sang, lúc này mới phát hiện điện thoại của Cố Phỉ không biết đã rơi xuống gầm giường phòng nghỉ từ bao giờ.

Nhớ lại cảnh tượng lúc nãy mình giúp Cố Phỉ c** đ* trên giường, vành tai Tần Thanh Vi chợt thoáng qua một luồng hơi nóng.

Nàng đứng dậy, nhặt chiếc điện thoại vẫn đang kêu dưới đất lên, định mang ra cho Cố Phỉ.

Nhưng khi nhìn thấy tên ghi chú trên màn hình, động tác định mở cửa của nàng khựng lại.

Là Cố Liễm.

Tin tức Cố thị và Cố Liễm hoàn toàn cắt đứt quan hệ, Tần Thanh Vi đã đọc được trên mạng.

Gọi điện vào lúc này, đại khái sẽ chẳng có lời nào tử tế.

Cánh môi mím nhẹ, Tần Thanh Vi ngắt cuộc gọi.

Nhưng rất nhanh sau đó, Cố Liễm lại gửi tới một tin nhắn, một dòng chữ ngắn ngủi hiện ra giữa màn hình.

— —Nếu không muốn chuyện ngoại tình của cô bị tung ra ngoài, tốt nhất là nghe máy và nói chuyện đàng hoàng với tôi.

Đầu ngón tay chợt siết chặt. Mặc dù phản ứng đầu tiên trong lòng là Cố Liễm đang đe dọa vô căn cứ, nhưng không thể phủ nhận, nhịp thở của Tần Thanh Vi vẫn ngưng lại trong thoáng chốc.

Đồng thời, trong đầu nàng lại hiện lên hình ảnh hai chiếc ghế văn phòng đặt sát rạt nhau mà nàng từng thấy trong văn phòng Cố Phỉ hôm đó.

Cả hình ảnh Thư ký gọi nhầm tên nàng thành một người khác nữa.

Một diện mạo tương đồng đến mức khiến người ngoài dễ dàng nhận lầm, đối mặt với một Thư ký có ngoại hình giống hệt vợ mình như vậy, liệu Cố Phỉ có thực sự thản nhiên đối mặt được không?

Hai lần đến công ty, nàng đều không gặp lại vị Thư ký Bùi kia nữa.

Là thực sự không đi làm, hay là do Cố Phỉ cố ý sắp xếp?

Thời khắc này, Tần Thanh Vi không thể khống chế được mà bắt đầu suy nghĩ miên man.

Sắc thái nơi chân mày cũng trở nên trầm mặc và thanh lãnh.

Rũ mắt nhìn chiếc điện thoại lại vang lên trong lòng bàn tay, nàng nhấn nút nghe.

"Ha, chịu nghe máy rồi sao? Không đóng vai nặng tình nữa à?"

"Cố Phỉ, cô nghĩ sau khi tôi tung tin này ra, cô sẽ nhận lại được gì? Cổ phiếu lao dốc, hay danh tiếng bị hủy hoại?"

"Đúng rồi, nghe nói dự án gần đây của cô đều liên quan đến Chính Phủ. Chậc, nếu vì bê bối tình ái của Chủ tịch Cố mà gây tổn thất cho dự án, sau này Cố thị còn nhận được sự hỗ trợ từ Chính Phủ không đây?"

Nghe những lời nói đầy châm biếm và đe dọa của Cố Liễm bên tai, Tần Thanh Vi không mang theo cảm xúc gì, chỉ nhắm mắt lại.

"Cô muốn cái gì?"

Đầu dây bên kia, giọng Cố Liễm khựng lại, chị ta nhìn màn hình một cái rồi chậm rãi nhếch môi.

"Tần Thanh Vi? Sao đây, cô định trả món nợ thối nát này giúp nó à?"

Nhớ lại sự dung túng và bảo vệ mà Tần Thanh Vi dành cho Cố Phỉ ở biệt thự vào lần trước, Cố Liễm chẳng hề thấy phản ứng hiện tại của nàng có gì lạ.

Cho dù Cố Phỉ có tồi tệ đến đâu, người này vẫn một lòng si mê nó.

Hừ.

Cố Liễm vô cảm liếc nhìn Chu Bằng đang nằm trên sofa với vẻ mặt điên dại.

Chị ta có tư cách gì mà mỉa mai Tần Thanh Vi chứ?

Cố Liễm chị ta, chẳng phải cũng y hệt như vậy sao?

Lặng lẽ nghe con số mà Cố Liễm đưa ra ở đầu dây bên kia, nét mặt Tần Thanh Vi vẫn luôn thanh lãnh và bình thản.

"Đưa những thứ trong tay cô cho tôi."

Rất nhanh, Cố Liễm gửi tấm ảnh duy nhất trong điện thoại của Chu Bằng cho Tần Thanh Vi.

Tấm ảnh vẫn là bức hình chụp lén ở hầm gửi xe trung tâm thương mại.

Đây là thứ Chu Bằng đã mua từ tay trợ lý của Tần Thanh Vi từ rất lâu trước đây, nhưng đáng tiếc là hình ảnh quá mờ, không nhìn rõ mặt người phụ nữ còn lại.

Đại khái cũng hiểu rõ sức thuyết phục của tấm ảnh này quá thấp, Cố Liễm nhếch môi bổ sung.

"Ăn vụng thì luôn để lại dấu vết. Nếu không muốn tôi tìm người tiếp tục nhìn chằm chằm Cố Phỉ để đào sâu thêm, tốt nhất là nên chuyển tiền cho tôi ngay bây giờ."

Nếu là trước buổi chiều hôm nay, Cố Liễm sẽ không từ bỏ cơ hội lật đổ Cố Phỉ dễ dàng như vậy, nhưng...

Nhìn vào tình trạng hiện tại của Chu Bằng, Cố Liễm chỉ có thể thỏa hiệp.

Chị ta cần một lượng vốn lớn.

Đừng nói là tiếp tục đấu với Cố Phỉ, hiện tại ngay cả mấy công ty mới mở, chị ta cũng định từ bỏ.

Nếu tiếp tục để Chu Bằng như vậy, chị ta sẽ thực sự bị hủy hoại.

Cố Liễm không hiểu, rõ ràng đã cai được mười mấy năm, tại sao chỉ nằm viện một lần, Chu Bằng lại dẫm vào vết xe đổ năm xưa... 

Sau khi cúp máy, Tần Thanh Vi nhìn vào số tài khoản ngân hàng mà Cố Liễm gửi tới, không có hành động gì.

Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh mờ nhạt kia rất lâu, rất lâu.

Cho đến khi một giọt nước mắt rơi xuống màn hình, nàng mới bàng hoàng sực tỉnh. 

...

Khi điện thoại được đặt xuống trước mặt, Cố Phỉ đang ký tên vào văn kiện, cô vô thức nhếch môi, hạ bút nét cuối cùng rồi mỉm cười ngước mắt lên.

Nhưng đập vào mắt lại là đôi mắt đỏ hoe thanh lãnh và bình lặng của Tần Thanh Vi.

"Thanh Vi..."

Cô theo bản năng đứng dậy, nụ cười trên mặt biến thành lo lắng và quan tâm.

"Sao vậy chị?"

Cố Phỉ bước đến trước mặt Tần Thanh Vi, vươn tay nắm lấy đầu ngón tay nàng.

Nhưng cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ lòng bàn tay lại khiến Cố Phỉ nhíu mày.

"Có phải chị không khỏe ở đâu không?"

Không có lời đáp, Tần Thanh Vi bình thản nhìn vào sự xót xa và tình cảm sâu nặng không hề giả tạo trong mắt Cố Phỉ, chỉ cảm thấy lồng ngực gần như nghẹt thở.

Nàng mở chiếc điện thoại bị Cố Phỉ ngó lơ ra, để lộ tấm ảnh cùng nhật ký cuộc gọi.

"... Cố Liễm biết em đang liên lạc với người phụ nữ khác, muốn lấy đó làm yêu sách..."

Giọng nói trần thuật bình tĩnh của nàng vang vọng trong văn phòng, nhưng Cố Phỉ cảm thấy trong đầu nổ vang một tiếng.

"Em..."

Cô hoảng loạn định mở miệng giải thích, nhưng lời đến cửa miệng lại cắn chặt môi nén lại.

Cô không thể giải thích cho chính mình, càng không thể nói ra sự thật trong tình cảnh bệnh tình của vợ hiện chưa ổn định.

Sự do dự, đấu tranh của Cố Phỉ đều được Tần Thanh Vi thu vào tầm mắt.

Ánh mắt nàng có chút ảm đạm rũ xuống, nhìn đầu ngón tay mình đang được Cố Phỉ nắm chặt, thật lâu sau đó, rõ ràng đó là hơi ấm nàng từng tham luyến nhất. Nhưng giờ đây, Tần Thanh Vi chỉ cảm thấy lạnh lẽo.

"Em không muốn giải thích, vậy thì hãy xử lý tốt chuyện này trước đi."

Đầu ngón tay rút ra khỏi lòng bàn tay Cố Phỉ, Tần Thanh Vi xoay người định rời đi, nhưng lại bị Cố Phỉ giữ chặt cổ tay.

Cô lắc đầu, vành mắt đỏ hoe đến mức không nói nên lời, nhưng vẫn cố chấp không chịu để Tần Thanh Vi đi.

Cảm xúc dưới đáy mắt đau đớn và dồn nén, Cố Phỉ tiến một bước đến trước mặt Tần Thanh Vi.

"Thanh Vi, đừng bỏ rơi em... Chỉ cần chị đừng không cần em, bảo em làm gì cũng được."

Cố Phỉ không phải chưa từng nghĩ đến ngày này, nhưng cô không ngờ nó lại đến nhanh và đột ngột như thế.

Và khi bị vợ nhìn bằng ánh mắt thất vọng và bi thương như vậy, cô không thể kìm nén được sự hoảng loạn, đầu óc gần như trống rỗng.

Hai người dằn xéo rất lâu, cho đến khi điện thoại Cố Phỉ lại vang lên.

Vẫn là Cố Liễm gọi tới, đại khái thấy tiền mãi chưa về tài khoản nên không đợi nổi nữa.

Tần Thanh Vi nhìn động tác định ngắt máy của Cố Phỉ, trầm giọng nói.

"Cứ nghe đi, chị sẽ không đi đâu."

Dù Cố Phỉ thực sự phản bội nàng, Tần Thanh Vi cũng chưa từng nảy sinh ý định ly hôn.

Nàng cảm thấy bản thân như vậy thật thảm hại, nhưng nàng vẫn không thể làm gì khác được.

...

Cố Phỉ cố ép bản thân bình tĩnh lại để bắt máy. Sau cuộc đối thoại kéo dài năm phút, cô lập tức liên lạc với luật sư, giao toàn bộ sự việc cho họ xử lý.

Có những chuyện cô không thể thú nhận với Tần Thanh Vi, nhưng không có nghĩa là cô phải tiếp tục gánh cái danh "ngoại tình" trước mặt người ngoài.

Sự việc này chỉ cần xử lý kín đáo, Cố Liễm không những không lấy được tiền mà còn sẽ bị kiện ra tòa vì tội vu khống và tống tiền.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Cố Phỉ đã lấy lại thần thái bình tĩnh và xử lý xong xuôi mọi thứ. 

Trong lúc đó, Tần Thanh Vi ngồi xuống ghế sofa trong văn phòng, ánh mắt thanh lãnh rũ xuống, thất thần nhìn chiếc lắc bạc trên cổ tay.

Cố Phỉ vì sợ vợ bỏ rơi mình, dứt khoát quỳ xuống ngay trước mặt nàng, một tay nắm chặt lòng bàn tay Tần Thanh Vi, một tay cầm điện thoại thấp giọng trao đổi với luật sư.

Cho đến khi cuộc gọi kết thúc, Cố Phỉ mím môi, thận trọng quỳ tiến lại gần vợ thêm một chút.

"Thanh Vi, em biết lỗi rồi, em xin lỗi."

Cô biết lời giải thích của mình rất nhạt nhẽo, cũng biết chuyện này đả kích Tần Thanh Vi lớn đến mức nào. Nhưng chính vì hiểu rõ tất cả, Cố Phỉ càng hiểu rằng mình tuyệt đối không thể nói ra sự thật vào lúc này.

Tần Thanh Vi chậm rãi ngước mắt, ánh nhìn thanh lãnh đối diện với Cố Phỉ.

"Là Thư ký Bùi phải không?" 

"... Vâng."

Cố Phỉ thon thót gật đầu thừa nhận.

"Bắt đầu từ lúc nào?"

Tần Thanh Vi thấp giọng hỏi.

Cố Phỉ do dự, không biết mình có nên nói thật hay không.

Và sự im lặng của cô khiến Tần Thanh Vi càng hiểu lầm sâu hơn.

"Có phải... trước khi chúng ta kết hôn không?"

"Không phải!"

Cố Phỉ hoảng loạn lắc đầu phủ nhận thật nhanh.

Dù trả lời thế nào cũng không thoát khỏi cái danh ngoại tình, nhưng Cố Phỉ không muốn vợ hiểu lầm rằng cô đã không chung thủy ngay từ đầu...

Đôi môi mỏng mím nhẹ, Tần Thanh Vi nhìn vành mắt đỏ hoe cùng thần sắc áy náy xen lẫn căng thẳng của Cố Phỉ, trong lòng nàng phần nào khẳng định được suy đoán của mình.

"Tiểu Phỉ," nàng thấp giọng gọi, "Vì cô đơn sao? Em đã... coi cô ấy là chị?"

Vị Thư ký Bùi kia xuất hiện sau khi nàng bị chuyển đổi nhân cách. Trong khoảng thời gian nàng không ở bên cạnh Cố Phỉ, một người phụ nữ có dung mạo cực kỳ giống nàng xuất hiện, đối với Cố Phỉ mà nói, không thể nào không có chút rung động.

"..."

Cố Phỉ toát mồ hôi hột, do dự gật đầu một cái.

Lý do này nghe có vẻ rất hợp lý, nhưng cũng có vẻ tội lỗi hơn.

Cô vì giải quyết nỗi cô đơn mà tìm cho mình một người thay thế vợ...

Nghĩ từ góc độ của vợ, Cố Phỉ cảm thấy mình đúng là tội không thể tha thứ.

Dù vợ có muốn ly hôn thì cũng là cái giá cô phải trả.

Nhưng mà...

Không được.

Cố Phỉ thận trọng quỳ gối nhích thêm hai bước, đưa tay thử ôm lấy vòng eo Tần Thanh Vi.

"Em xin lỗi, Thanh Vi, em xin lỗi..."

Mím môi nhìn đỉnh đầu cô, Tần Thanh Vi không giơ tay ôm lại, mãi lâu sau mới chậm rãi mở lời với tông giọng không rõ cảm xúc.

"Hai người đã làm những gì rồi?"

"..."

Trái tim Cố Phỉ như sắp nổ tung, cô vùi đầu vào lòng nàng, sau lưng vô thức rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

"Có giống như chúng ta trước đây không? Hẹn hò, xem phim, sống chung..."

"Không có."

Cố Phỉ nhỏ giọng phủ nhận, cân nhắc đáp lời, "Em chỉ đi trung tâm thương mại với cô ấy một lần thôi."

"Mua gì?"

Tần Thanh Vi tiếp tục hỏi.

"... Quần áo."

Cố Phỉ trả lời rất chột dạ.

"Còn gì nữa không?"

Tần Thanh Vi nâng cằm cô lên, ánh mắt thanh lãnh mà chuyên chú đối diện với cô.

Cố Phỉ chớp chớp vành mắt đỏ hoe, căng thẳng đến mức suýt khóc ra tiếng.

"... Nội y."

Đôi môi đỏ mím lại, Tần Thanh Vi nhất thời không nói gì. Phải vài giây sau, nàng mới tiếp tục.

"Cô ấy mặc cho em xem à?"

"Không có."

Cố Phỉ không kìm được mà rơi nước mắt.

Những giọt lệ nóng hổi trượt xuống đầu ngón tay Tần Thanh Vi, mang đến một chút nhiệt độ cho bàn tay lạnh lẽo của nàng.

Nàng chậm rãi rũ mắt, nhìn đầu ngón tay dần bị nước mắt làm ướt, khẽ nói.

"Em sẽ chia tay với cô ấy chứ?"

Nước mắt Cố Phỉ rơi lã chã, nghe vậy thì gật đầu lia lịa.

Nàng nhếch môi, dù độ cong ấy chẳng có mấy phần vui vẻ. Tần Thanh Vi giơ tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt Cố Phỉ, cứ như thể chuyện này đã lật sang trang mới vậy.

Nhưng Cố Phỉ biết, không phải như thế.

"Đi làm việc đi."

Đối diện với giọng nói nhỏ nhẹ như thường lệ của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ mím môi gật đầu. Sau khi xác nhận đi xác nhận lại rằng Tần Thanh Vi sẽ không bỏ đi ngay lúc này, cô mới chậm rãi đứng dậy.

Suốt cả buổi chiều, Cố Phỉ xử lý công việc một cách mất tập trung, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tần Thanh Vi một cái. Nhưng Tần Thanh Vi lại biểu hiện mọi thứ như bình thường, chỉ rũ mắt yên lặng đọc kịch bản, như thể không hề chú ý đến ánh mắt của Cố Phỉ.

Mãi đến lúc tan làm, hai người cùng nhau về nhà.

Vẫn như mọi khi cùng làm cơm tối trong bếp, Cố Phỉ nấu vài món hợp khẩu vị của Tần Thanh Vi, còn Tần Thanh Vi dùng nguyên liệu mua từ hôm qua để hầm một bát canh bồi bổ cơ thể cho Cố Phỉ.

Bữa tối trôi qua trong bình lặng.

Ngay cả buổi tối đi ngủ, Cố Phỉ cũng không bị vợ đuổi ra ngủ phòng khác.

Nhưng lòng cô vẫn phập phồng lo sợ, buổi đêm ngủ không yên giấc, thỉnh thoảng lại mở mắt ra để xác nhận xem Tần Thanh Vi còn ở bên cạnh mình hay không.

Cho đến ba giờ sáng.

Một lần nữa mở mắt ra, Cố Phỉ phát hiện bên cạnh đã không còn bóng dáng ai.

Tim cô hẫng một nhịp, lúc xuống giường tìm người suýt chút nữa thì vấp ngã.

Tìm kiếm khắp nơi trong nhà từ trong ra ngoài, cuối cùng cô chặn được Tần Thanh Vi đang khởi động xe trong gara.

Qua cửa kính xe, hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Cho đến khi Cố Phỉ vì cơn gió lạnh ban đêm mà vô thức rùng mình một cái, Tần Thanh Vi mới rũ mắt, thu lại đầu ngón tay đang bấm chặt vào lòng bàn tay, chậm rãi hạ cửa kính xe xuống.

"Ngày mai đoàn phim tổ chức buổi đọc kịch bản, chị có để lại tin nhắn trên điện thoại cho em rồi."

"... Em, em chưa kịp xem."

Cố Phỉ mím môi, biết mình đã hấp tấp.

"Về nghỉ ngơi đi."

Tần Thanh Vi khẽ dời ánh mắt, không nỡ nhìn cô chịu lạnh ở bên ngoài.

Bước chân khẽ động, Cố Phỉ đi đến trước mặt nàng, nhỏ giọng khẩn cầu.

"Để em đưa chị đi được không? Chị có thể ngủ thêm một lát nữa."

"... Được."

Tần Thanh Vi mở cửa xe, đi ngang qua người Cố Phỉ, nhường vị trí ghế lái cho cô.

Chiếc xe chậm rãi khởi động trong đêm đen, không khí trong xe tĩnh lặng chưa từng có.

Tần Thanh Vi không biết có phải thực sự buồn ngủ hay không, từ đầu đến cuối đều tựa vào cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần.

Cố Phỉ nhìn vợ qua gương chiếu hậu mấy lần, hơi thở cũng cố gắng giữ thật nhẹ, thật chậm, sợ làm phiền vợ nghỉ ngơi.

Địa điểm đọc kịch bản của đoàn phim nằm ở một khách sạn trong thành phố, nhưng cách trung tâm khá xa, phải lái xe liên tục hai tiếng mới đến nơi.

Dù vậy, nếu sáng mai mới khởi hành thì vẫn kịp.

Tuy nhiên, đối diện với ánh mắt của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ rất biết điều mà không mở miệng vạch trần.

Vợ không đánh cô một trận đã là bao dung lắm rồi, Cố Phỉ không dám làm bất cứ điều gì trái ý vợ nữa. 

Khi xe dừng lại, không cần Cố Phỉ lên tiếng, Tần Thanh Vi đã mở mắt.

Hai người lần lượt xuống xe, Cố Phỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng nàng đi vào khách sạn trong màn đêm, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được.

Cô xỏ đôi dép lê chạy về phía Tần Thanh Vi.

Cơn gió lạnh mang theo hơi sương thổi rối mái tóc cô, nhưng Cố Phỉ không kịp để tâm.

Cho đến khi chạy tới trước mặt Tần Thanh Vi.

Vành mắt đỏ hoe, nước mắt từng giọt lã chã rơi xuống.

Tần Thanh Vi mím môi, đầu ngón tay gần như bấm vào lòng bàn tay thành vệt đỏ.

"Sao vậy?"

Nàng thấp giọng hỏi, giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.

"Em..."

Cố Phỉ giơ tay vội vàng lau nước mắt trên mặt. Cô biết, dưới góc nhìn của vợ, cô mới là người không có tư cách để đau lòng nhất.

Tùy ý quệt đi vệt nước mắt, Cố Phỉ ép mình nhếch môi, mỉm cười nói với Tần Thanh Vi.

"Em chỉ muốn nói với chị một câu, vợ ơi tạm biệt."

Hàng mi khẽ run, Tần Thanh Vi mím chặt môi, chỉ khẽ "ừm" một tiếng đáp lại.

Nhận được hồi đáp, Cố Phỉ nén lại sự thôi thúc muốn rơi lệ lần nữa, xoay người định rời đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc đi ngang qua Tần Thanh Vi, cổ tay cô bỗng bị giữ chặt.

Ngay sau đó, cô bị ghì lấy sau gáy, kéo mạnh vào lòng Tần Thanh Vi, đôi môi hồng nhuận cũng bị nàng cắn lấy như thể đang phát tiết.