Chương 47 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Cổ họng vô thức khẽ động, chóp mũi và bờ môi của Cố Phỉ đều phủ một tầng hơi nước mờ ảo.

Vòng eo Tần Thanh Vi khẽ run rẩy, những ngón tay trắng nõn vô thức siết chặt lấy chiếc chăn mỏng dưới thân.

Nàng đỏ mặt rũ mắt, trong bóng tối gần như không nhìn rõ gì cả.

Chỉ có thể nghe thấy tiếng nuốt nhỏ nhẹ...

Sự xấu hổ mãnh liệt đan xen cùng một loại thỏa mãn và yêu thương khó tả, khiến nàng gần như ngạt thở.

Cố Phỉ cảm nhận được cơ thể căng thẳng của vợ, nhịp thở có chút loạn, đồng thời hơi nóng trên gò má cũng không ngừng tăng cao.

Cô biết vợ chiều chuộng cô đến nhường nào, và yêu cô sâu đậm ra sao.

Khẽ giơ tay, Cố Phỉ dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng m*n tr*n sau đầu gối của Tần Thanh Vi để an ủi.

Thực ra cô rất muốn nói thật nhiều lời âu yếm để vợ thả lỏng hơn một chút.

Nhưng Cố Phỉ thực sự không có cách nào cả.

Bởi vì vợ không cho cô lấy một giây phút nào để tạm hoãn.

......

Mãi cho đến khi Cố Phỉ không còn khát nữa, Tần Thanh Vi mới bủn rủn tay chân, nhắm mắt nằm xuống bên cạnh cô.

Trên người nàng đã sớm rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, từ cổ, trước ngực, cho đến sau lưng...

Cố Phỉ ôm lấy nàng, dù cách lớp băng gạc nơi lòng bàn tay nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự ẩm ướt sau khi thuỷ triều vừa dứt.

Tần Thanh Vi khẽ mở mắt, vệt đỏ nơi đuôi mắt vẫn chưa tan hết, nhưng vẫn không yên tâm mà giơ tay sờ lên trán Cố Phỉ.

Im lặng nở nụ cười, Cố Phỉ ngoan ngoãn để vợ cảm nhận nhiệt độ. Khi Tần Thanh Vi thu tay lại để lấy chiếc nhiệt kế trên bàn trà, cô cười rồi áp trán mình vào trán nàng mà cọ nhẹ, vành tai đỏ ửng, thành thật mở lời.

"Thanh Vi, bây giờ là không đo ra được đâu ạ."

Tần Thanh Vi hơi nghi hoặc ngước mắt lên, trong ánh nhìn thanh lãnh mà dịu dàng ấy đầy ắp hình bóng của Cố Phỉ.

"Em..."

Hơi đỏ mặt mím môi một cái, Cố Phỉ ôm lấy nàng, nhỏ giọng nói bên tai Tần Thanh Vi, bù đắp lại tất cả những lời âu yếm mà cô chưa kịp nói lúc nãy.

"Khi em ở bên cạnh chị, chỗ nào cũng nóng bừng lên cả. Trong lòng nóng, miệng cũng nóng, cả mắt, lòng bàn tay, gương mặt nữa..."

Cô nhỏ giọng thủ thỉ, dùng những từ ngữ thẳng thắn và chân thành nhất để bày tỏ sự rung động của mình dành cho Tần Thanh Vi.

Không chỉ là bây giờ.

Ngay từ lần đầu tiên hai người gặp mặt ở buổi xem mắt, vào khoảnh khắc đầu tiên đối diện với Tần Thanh Vi, trong lòng Cố Phỉ đã dâng lên một sự cháy bỏng.

Khi hai người ngồi cạnh nhau, lòng bàn tay Cố Phỉ hiếm khi căng thẳng đến mức rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Khi trò chuyện với Tần Thanh Vi, đầu óc Cố Phỉ vừa tỉnh táo lại vừa mê man.

Cô chỉ biết nhìn chằm chằm vào Tần Thanh Vi, đến khi sực tỉnh muốn mở lời đáp lại, thì một câu nói đơn giản cũng phải đảo đi đảo lại trong lòng đén mấy lần. Dù vậy, lúc mới bắt đầu giới thiệu bản thân, cô vẫn căng thẳng đến mức nói vấp.

Cố Phỉ rất khó để miêu tả cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên là như thế nào, cô chỉ biết rằng, khoảnh khắc nhìn thấy Tần Thanh Vi, trái tim cô giống như là bay lên vậy.

Vừa nóng, lại vừa mềm.

Vừa được tỏ tình, Tần Thanh Vi không nói lời nào, chỉ nhìn Cố Phỉ. Vệt đỏ nơi đuôi mắt vẫn còn, nhưng sâu trong đôi mắt thanh lãnh lại gợn lên tình nồng rực cháy.

Nàng chậm rãi đưa tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* làn môi hơi ẩm ướt của Cố Phỉ, hồi lâu sau mới nghiêng người ngậm lấy đôi môi cô.

Những sợi tóc còn vương hơi ẩm trượt khỏi bờ vai, lướt qua gò má Cố Phỉ rồi rủ xuống hõm cổ.

Vô thức cười cong mắt, Cố Phỉ giơ tay nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo của Tần Thanh Vi.

Hai người cứ thế quyến luyến và nồng nàn ôm hôn nhau, không còn d*c v*ng quá mức như vừa nãy, nhưng vẫn tràn đầy sự lưu luyến và tan chảy.

***

Khi bước ra khỏi phòng tắm đã là chín giờ tối.

Nhiệt độ trên người Cố Phỉ đã trở lại mức bình thường. Rõ ràng thắt lưng cũng không còn đau dữ dội như vậy, nhưng cô vẫn dính chặt trên người Tần Thanh Vi, ôm lấy nàng từ phía sau rồi đi theo vào phòng bếp.

Tần Thanh Vi mặc cho cô ôm, lòng bàn tay nhẹ nhàng m*n tr*n x** n*n mu bàn tay Cố Phỉ, đồng thời mở cửa tủ lạnh ra xem.

Nàng vốn định mua một ít nguyên liệu nấu canh để bồi bổ cơ thể cho Cố Phỉ vào buổi tối, nhưng xem ra hôm nay đã hơi trễ giờ.

"Có đói không? Nấu chút mì Ý nhé?"

Nghe vậy, Cố Phỉ đang hôn nhè nhẹ lên hõm cổ của vợ liền ngước mắt lên, thầm cảm nhận một chút rồi đỏ mặt thành thật đáp.

"Dạ không đói lắm."

Tần Thanh Vi hơi ngạc nhiên liếc nhìn cô, sau đó như nhận ra điều gì, khẽ chau mày.

"Là không có cảm giác thèm ăn sao?"

Cố Phỉ vừa mới hạ sốt, sau khi ốm xong không muốn ăn cũng là bình thường.

Nhưng Cố Phỉ chỉ lắc đầu, cô mím môi, có chút thẹn thùng đối mắt với Tần Thanh Vi, nói.

"Em uống nhiều nước quá rồi..."

"..."

Tần Thanh Vi đại khái là bị sự thẳng thắn của cô làm cho bị phỏng rồi, hàng mi khẽ run rẩy một nhịp. Vài giây sau, nàng mới đỏ mặt quay đầu lại, một lần nữa đặt tầm mắt vào bên trong tủ lạnh.

"... Vậy thì giống chị, thế trộn một ít salad trái cây nhé..."

Cố Phỉ mỉm cười khẽ đáp lại một tiếng, đứng ngay sau lưng nàng, vươn tay lấy mấy hộp trái cây trong tủ lạnh ra.

Tần Thanh Vi đã lấy lại tinh thần, liền đón lấy chúng từ tay cô, đồng thời cũng rũ mắt nhìn kỹ lòng bàn tay của Cố Phỉ.

"Lần cuối thay thuốc là khi nào?"

"Ưm... chiều hôm qua ạ."

Chớp chớp mắt, sắc mặt Cố Phỉ có chút không tự nhiên, cô thận trọng đáp lời.

Cô vốn định nói là tối hôm qua, nhưng lại sợ vợ nghi ngờ nên đành dời thời gian lên sớm hơn một chút.

May mắn là Tần Thanh Vi không nghĩ nhiều, nàng chỉ đổ trái cây vào rổ lọc rồi rửa dưới vòi nước.

"Bác sĩ có nói bao lâu thì thay thuốc một lần không? Lần tới để chị đưa em đến bệnh viện nhé."

"... Không cần đâu vợ ơi, tay em sắp khỏi rồi, thay thuốc ở nhà là được. Chị giúp em nhé, được không?"

"Có làm em đau không?"

Tần Thanh Vi hơi lo lắng, dịu giọng ngoảnh lại nhìn cô. Cố Phỉ chỉ nói là lúc làm việc nhà không cẩn thận bị thương, nên nàng cứ mặc định là bị bỏng.

Dù sao thì nhà họ cũng không có nhiều việc nhà, bình thường việc dọn dẹp đều gọi giúp việc, chỉ có nấu ăn mới miễn cưỡng tính là một loại việc nhà...

"Không đau đâu, em tin chị mà."

Thầm hồi tưởng lại dáng vẻ chuyên nghiệp và nhanh nhẹn của vợ khi giúp mình xử lý vết thương trước đó, Cố Phỉ không kìm được mà mỉm cười, thầm cảm thán trong lòng.

Vợ biết nhiều thứ quá, mình thật là hạnh phúc.

Nghĩ vậy, cô lại rúc vào sau lưng Tần Thanh Vi, ôm lấy nàng, rũ mắt nhìn những đầu ngón tay trắng trẻo thon dài của vợ dưới làn nước. Trong đầu Cố Phỉ bỗng hiện lên hình ảnh đôi bàn tay này vừa che mắt mình lúc nãy... 

Mềm mại và nóng bỏng.

Cố Phỉ mím môi, hơi thở có chút loạn, định đưa tay ra cùng rửa lòng bàn tay cho hạ nhiệt.

Nhưng Tần Thanh Vi đã kịp thời giữ tay cô lại.

"Đừng lộn xộn."

"Nhưng mà em ngứa... vợ ơi."

Những vết thương đang lên da non nên không tránh khỏi cảm giác ngứa ngáy.

Cố Phỉ vốn có thể chịu đựng được, nhưng ở bên cạnh Tần Thanh Vi, cô muốn kể cho vợ nghe tất cả những cảm xúc của mình, lúc nào cũng muốn chia sẻ cảm giác của bản thân với nàng.

Im lặng một lát, Tần Thanh Vi nắm lấy đầu ngón tay Cố Phỉ. Sau khi liếc mắt đối diện với ánh nhìn vô tội và mềm mại của cô, nàng chợt bật cười.

Bây giờ giống cái gì nhỉ?

Giống như lần đầu tiên họ đi hẹn hò xem phim, Tần Thanh Vi cố tình giả vờ ngủ gật rồi "vô ý" tựa vào vai Cố Phỉ. Lúc đó, nàng đã nghe thấy tiếng th* d*c hỗn loạn tức thì của người bên cạnh.

Sau đó là cánh tay của Cố Phỉ chậm rãi nâng lên sau lưng nàng, thử thăm dò xem có nên ôm lấy eo nàng hay không.

Mãi đến khi phim kết thúc, Tần Thanh Vi giả vờ tỉnh dậy, Cố Phỉ cũng quên luôn việc thu tay về.

Đối mặt với ánh mắt trong trẻo đong đầy tình ý của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ đỏ mặt nghiêm túc bày tỏ rằng cô chỉ cảm thấy ôm eo bạn gái rất thoải mái, nhưng nếu nàng không thích thì cô sẽ không làm như vậy nữa.

Nhưng làm sao Tần Thanh Vi có thể không thích được đây?

Từ nắm tay, ôm ấp cho đến hôn môi, bước đầu tiên gần như đều do Tần Thanh Vi "vô tình" thúc đẩy.

Không còn cách nào khác, Cố Phỉ thực sự là một người rất nghiêm túc.

Khi yêu đương cũng vậy.

Cô lên mạng tìm kiếm một bảng tiến độ tình cảm đại khái, ví dụ như quen nhau bao lâu thì được nắm tay, bao lâu thì được ôm, hôn, sống chung...

Nhưng ở phương diện này, Tần Thanh Vi lại không muốn chiều theo cô.

Thực ra trước khi hai người ở bên nhau, Tần Thanh Vi đã đợi rất lâu rồi. Nàng cứ ngỡ mình đã đủ kiên nhẫn để từ xem mắt rồi mới dần bước tới, dụ dỗ Cố Phỉ vào lòng mình từng bước một.

Nhưng khi Cố Phỉ thực sự ở bên cạnh và bày tỏ tình yêu mãnh liệt dành cho nàng, sự kiên nhẫn của Tần Thanh Vi hoàn toàn sụp đổ.

Đã là "tình trong như đã", thì mọi chuyện tự nhiên nên "nước chảy thành sông".

Dưới sự thúc đẩy hữu ý lẫn vô tình của Tần Thanh Vi, tiến độ yêu đương của hai người phát triển thần tốc.

Cũng may mà Cố Phỉ không hề thấy phản cảm, ngược lại còn rất hưởng thụ.

Tần Thanh Vi khẽ nhếch môi, không ngăn cản Cố Phỉ nữa, chỉ vặn vòi nước nhỏ lại một chút, rồi dắt đầu ngón tay đang lộ ra ngoài của cô rửa dưới làn nước chảy chậm.

"Đỡ hơn chút nào không?"

"Có ạ."

Cố Phỉ dụi vào vai nàng, gật đầu.

Rõ ràng là ngứa ở lòng bàn tay, nhưng cô vẫn cong mắt bày tỏ sự mãn nguyện.

Sau khi rửa xong trái cây, vòi nước được khóa lại.

Ra đến phòng ăn, hai người ngồi vào bàn. Tần Thanh Vi nhìn xuống, mỉm cười giúp Cố Phỉ lau khô những giọt nước trên ngón tay, lúc thu tay về còn khẽ vân vê đốt ngón tay cô.

"Thật sự sắp khỏi rồi sao?"

Nàng ngước mắt nhìn Cố Phỉ, khẽ hỏi.

Những lời chưa nói đều hiện rõ cùng với tình nồng nơi đáy mắt.

"... Ừm, dạ."

Nhịp tim đập nhanh, Cố Phỉ gật đầu.

"Sắp khỏi rồi ạ."

Cô nghiêm túc đáp lại, thậm chí còn hơi muốn tháo băng gạc ra để chứng minh cho vợ thấy mình đã ổn.

Tần Thanh Vi mỉm cười, giơ tay v**t v* đuôi mắt hơi ửng hồng vì nôn nóng của Cố Phỉ, rồi ghé sát lại hôn nhẹ lên môi cô.

Cố Phỉ ngậm lấy môi nàng, rồi đến đầu lưỡi mềm mại.

Trong hơi thở giao hòa, cô ép Tần Thanh Vi vào giữa bàn ăn và cơ thể mình.

Cô muốn chứng minh với vợ rằng mình thực sự đã ổn rồi.

So với lúc ở nhà hàng vào buổi trưa, lực đạo lần này nặng hơn.

Mà chiếc váy ngủ mỏng manh trên người Tần Thanh Vi cũng thiếu đi một lớp ngăn cách.

Vải lụa trơn nhẵn, băng gạc thô ráp.

Đóa tường vi nở rộ.

Gương mặt đỏ bừng, Cố Phỉ mở mắt ra, bế Tần Thanh Vi ngồi lên bàn ăn.

Cô chậm rãi rũ mắt, muốn vén vạt váy kia lên.

Nhưng khi lớp vải vừa trượt đến sau đầu gối thì đã bị Tần Thanh Vi chặn lại, gương mặt nàng cũng ửng hồng không kém.

Đối mặt với ánh nhìn tan chảy đầy chấp niệm của Cố Phỉ, nhịp thở của Tần Thanh Vi có chút loạn, nàng dời tầm mắt sang đĩa trái cây bên cạnh.

Trái cây vừa rửa xong vẫn còn vương những giọt nước tinh khiết.

Có nho xanh, phúc bồn tử, cherry, và cả những quả dâu tây với màu sắc rực rỡ nhất, căng mọng nhất.

Đầu ngón tay khẽ động, nàng cầm lấy một quả dâu tây, hàng mi run rẩy, đưa tới trước mặt Cố Phỉ.

Nhìn vợ một cái, vành tai Cố Phỉ đỏ lên, cô theo bản năng há miệng đón nhận.

Ngay khi cô định cắn một nửa quả dâu để mớm cho vợ, thì bị Tần Thanh Vi khẽ khàng ngăn lại.

"Đừng cắn."

Cố Phỉ ngẩn ra, ngậm quả dâu tây mà không biết phải làm sao.

Trong phòng ăn yên tĩnh, Tần Thanh Vi tựa vào vai cô, giọng nói có chút th* d*c và ẩm ướt, nhẹ nhàng hỏi bên tai.

"Tiểu Phỉ, em có muốn ăn... trái cây đã được làm ấm không?"