Chương 44 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

"Tại sao quay lại?"

Trong bóng tối, Cố Phỉ bị Minh Đàn ép dưới thân, hơi nóng từ từ lan tỏa hướng lên trên...

Khi vạt áo sơ mi ở bên hông bị vén lên nhẹ nhàng, nhịp tim Cố Phỉ mất kiểm soát, đồng thời cô cũng nghe thấy tiếng hỏi khẽ của Minh Đàn bên tai.

Rõ ràng giọng nói mang theo chút khàn đặc của màn đêm, nhưng Cố Phỉ vẫn nghe ra được một chút chấp niệm và chiếm hữu ẩn giấu trong đó.

Theo bản năng, cô đỏ mặt nói thật.

"... Em chưa từng rời đi, vợ ơi."

Ngừng một chút, cảm nhận lòng bàn tay Minh Đàn v**t v* bên eo mình, cô không kìm được mà đỏ bừng vành tai.

"Em... không thể rời xa chị..."

Cố Phỉ đỏ mặt tía tai, nhỏ giọng bổ sung khi hơi nóng chạm đến vùng bụng.

Trong bóng tối, ở khoảng cách cực gần, cô bị Minh Đàn nâng cằm, hai người nhìn chằm chằm vào mắt nhau.

"Nóng không?"

Minh Đàn nhếch môi hỏi.

"... Ưm..."

Cổ họng Cố Phỉ co lại, không thốt nên lời.

Minh Đàn cười khẽ một tiếng, rũ mắt hôn lên môi cô một cái. Khi nhận ra nàng định chạm nhẹ rồi tách ra ngay, Cố Phỉ đỏ mặt giữ chặt eo nàng, chủ động ngậm lấy đôi môi Minh Đàn.

Hai người quấn quýt môi lưỡi trong đêm tối.

Cố Phỉ sờ loạn, tranh thủ những nhịp ngắt nghỉ của nụ hôn để đắp chiếc chăn mỏng lên người Minh Đàn.

Im lặng nhếch môi, Minh Đàn mềm nhũn vòng eo, vịn lấy vai cô, lòng bàn tay còn lại thì m*n tr*n đầy ám muội trên xương quai xanh của Cố Phỉ.

Trên nền gạch, cái bóng của chiếc ghế mây đổ xuống khẽ đung đưa.

Trong bóng tối.

Cố Phỉ không biết đã trôi qua bao lâu, chỉ biết mình đã đổ rất nhiều mồ hôi, cô vợ trên thân mình cũng vậy.

Những giọt mồ hôi mịn màng rịn ra trên trán, rồi lăn dọc theo gò má, nhỏ xuống xương quai xanh của Cố Phỉ, nóng đến mức khiến lòng cô mềm nhũn.

Mà thứ nóng nhất, đều rơi ở vùng bụng Cố Phỉ. 

...

Mãi đến khi chân trời hửng sáng, đường nét cảnh vật trong sân dần trở nên rõ ràng.

Minh Đàn với đuôi mắt ửng đỏ tựa vào vai Cố Phỉ, đầu ngón tay khẽ móc lấy chiếc chăn mỏng đang đắp trên người hai người.

Trong ánh sáng mờ ảo, nàng nhìn thấy những vệt đỏ trên bụng Cố Phỉ.

Chân mày khẽ động, nàng chậm rãi dùng đầu ngón tay v**t v* trên làn da mịn màng đó.

Cảm giác hơi lạnh khiến Cố Phỉ theo bản năng gồng người trong chốc lát, rồi khi nhận ra điều gì đó, cô đỏ mặt nắm lấy đầu ngón tay Minh Đàn.

"Vợ ơi..."

Đêm qua để vợ chủ động nên không quá mệt, Cố Phỉ gần như đã làm động tác gập bụng suốt cả đêm, bây giờ mới muộn màng cảm nhận được sự đau nhức.

Cô thật sự không xong rồi, nếu còn tiếp tục nữa, cái eo này chắc chắn sẽ hỏng mất...

Cố Phỉ cũng không muốn thừa nhận, nhưng thật sự là độ khả thi của chiếc ghế mây có hạn, chỉ cần khẽ cử động là...

Vừa khiến Cố Phỉ được nếm mùi "thực tuỷ tri vị", vừa hiếm hoi nếm trải cảm giác túng dục thương thân.

[Thực tuỷ tri vị: được nếm trải ngọt ngào và còn muốn được tận hưởng thêm]

Lặng lẽ nhếch môi, có lẽ là thương cho sự vất vả của Cố Phỉ, Minh Đàn hơi nhổm người dậy, giúp cô chỉnh lại vạt áo hỗn loạn, sau đó tùy ý quấn chiếc chăn mỏng trên người, rời khỏi ghế mây.

Đối mặt với dáng vẻ đang cố tỏ ra thong dong muốn ngồi dậy của Cố Phỉ, Minh Đàn đưa tay giúp đỡ.

Cố Phỉ đỏ mặt mím môi, nắm lấy lòng bàn tay nàng, chậm rãi đứng lên.

"... Cảm ơn vợ."

Minh Đàn không đáp lời, chỉ rũ mắt nhìn vòng eo thon thả dẻo dai của cô.

Rồi nàng dời tầm mắt lên mái tóc màu đỏ rượu vang cực kỳ xinh đẹp và rực rỡ dưới ánh ban mai của Cố Phỉ.

"Em muốn tôi châm cứu cho em, hay là đi nhuộm lại màu tóc trước?"

"..."

Cố Phỉ nhất thời có chút ngơ ngác, chớp mắt.

Dưới ánh mắt thản nhiên nhưng dường như ẩn chứa ý cười trêu chọc của Minh Đàn, trong lòng Cố Phỉ bỗng nảy sinh một dự cảm "không lành".

"Trước khi Tần Thanh Vi quay lại, em còn ba tiếng đồng hồ."

Nhìn về phía bầu trời đang hửng sáng, Minh Đàn nhẹ giọng nhắc nhở cô.

Nàng sẽ không thừa nhận là nàng cố ý.

Nàng muốn cho Cố Phỉ biết, đôi khi, nàng cũng không thích người quá nghe lời cho lắm...

Giả sử đêm qua Cố Phỉ không quay lại, Minh Đàn cũng sẽ không chủ động nhường chỗ cho Tần Thanh Vi.

Cho nên, đêm qua, khi Cố Phỉ đi rồi lại quay về, dù lòng Minh Đàn có chút thư thái, nhưng nàng vẫn quyết định cho Cố Phỉ một vài bài học khó quên.

Ví dụ như, kéo cái eo đau nhức rã rời để chạy đua với thời gian chải chuốt lại bản thân, đề phòng Tần Thanh Vi phát hiện điểm bất thường...

Minh Đàn chắc chắn rằng, dù có như vậy, Cố Phỉ đại khái vẫn sẽ ngốc nghếch thầm cảm ơn nàng từ tận đáy lòng.

Quả nhiên, Cố Phỉ bị nhắc nhở liền đỏ mặt muốn chạy ra ngoài.

Cô vốn đã định tìm lúc nào đó để nhuộm lại màu tóc, dù sao những nhân cách khác không để ý, nhưng không có nghĩa là Tần Thanh Vi và Bùi Dao sẽ không để ý.

Đặc biệt là Thanh Vi...

Chuyện Thư ký lần trước đã khiến nàng có chút không vui rồi, lần này nếu để nàng phát hiện trong lúc nàng vắng mặt, Cố Phỉ không những chủ động đổi màu tóc mới một cách bất thường, mà thậm chí còn ở cùng với Cố Y... 

[remind + giải thích nhẹ: Tần Thanh Vi không biết bản thân có tới 7 nhân cách, chỉ biết mỗi sự tồn tại của Cố Y thôi. Nên dù đêm qua là ở với Minh Đàn, thì trong suy nghĩ của Tần Thanh Vi sẽ vẫn chỉ là "Cố Phỉ đã ở cạnh Cố Y"]

Cố Phỉ không dám nghĩ vợ sẽ đau lòng đến mức nào.

Chạy được nửa đường, Cố Phỉ lại đỏ mặt muốn nói lời cảm ơn với vợ, nhưng phát hiện Minh Đàn đã quấn chăn quay về phòng ngủ từ lúc nào.

"..."

Sờ sờ vành tai, Cố Phỉ đứng yên tại chỗ im lặng mỉm cười, cô cũng không biết lúc này mình nên vội vàng hay nên thả lỏng.

Rõ ràng, vợ đang ở ngay bên cạnh cô mà.

Thả lỏng tâm thái, Cố Phỉ liên hệ với người giúp việc đến nhà dọn dẹp trước, sau đó đặt lịch với thợ làm tóc buổi sáng.

Hôm nay là ngày làm việc, dù Cố Phỉ vốn định làm việc online một thời gian, nhưng hôm nay tình hình đặc biệt...

Như vậy, dù vợ có gọi điện cho cô, Cố Phỉ cũng có thể tranh thủ thêm chút thời gian cho mình.

Rũ mắt nhìn bộ quần áo cực kỳ lộn xộn của mình, Cố Phỉ không kìm được đỏ bừng vành tai.

Cô định lát nữa sẽ trực tiếp đến công ty, thay quần áo và chải chuốt lại trong phòng nghỉ, sau đó đi nhuộm lại tóc, rồi lại đến bệnh viện để châm cứu.

Nếu không, Cố Phỉ cảm thấy bộ dạng mình hiện giờ chắc chắn sẽ bị vợ nghi ngờ.

Sắp xếp xong xuôi, Cố Phỉ quay người định đi ra ngoài, nhưng khi thấy những món đồ lót mỏng manh còn sót lại trên ghế mây, cô đỏ mặt cúi người nhặt lên, chuẩn bị mang vào phòng ngủ trả lại cho vợ.

Cầm áo ngủ trong lòng bàn tay, một mảnh vải đen bị xếp bên trong lại vì không để ý mà nhẹ nhàng rơi xuống.

Cổ họng khẽ động, Cố Phỉ đỏ mặt tía tai giơ tay đón lấy.

Dù lòng bàn tay còn một lớp băng gạc, Cố Phỉ vẫn cảm thấy nóng bỏng cả một vùng.

...

Khi đẩy cửa vào phòng ngủ, Cố Phỉ không thấy bóng dáng Minh Đàn trong phòng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm bên trong.

Liếc nhìn về phía đó, Cố Phỉ đặt quần áo lên sofa, sau một hồi do dự mới nhẹ bước đi tới trước phòng tắm, gõ cửa.

"Vợ ơi, em đi đây..."

"..."

Minh Đàn đang tắm hơi liếc mắt nhìn qua.

Nàng cảm thấy Cố Phỉ không phải muốn đi, mà là muốn ở lại.

Vài giây sau, ngay khi Cố Phỉ không nhận được phản hồi của vợ nên định tiếc nuối rời đi, cửa phòng tắm trước mặt cô bỗng nhiên được mở ra từ bên trong.

Minh Đàn không một mảnh vải che thân, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.

"Em có thể vào."

Dù sao, người phải gánh chịu hậu quả là Cố Phỉ, không phải nàng.

Dời tầm mắt đầy vẻ thẹn thùng, Cố Phỉ lặng lẽ lùi lại một bước.

"... Thôi ạ."

Mặc dù nói vậy, nhưng Minh Đàn vẫn thấy cổ họng của cô không kìm nén được mà khẽ động một cái.

Im lặng nhếch môi, Minh Đàn đang định đóng cửa thì lại bị Cố Phỉ giơ tay chặn lại.

Cô nhét vào tay nàng mảnh vải đen mà mình đã nắm chặt trong lòng bàn tay hồi lâu, đỏ mặt quay người chạy biến ra ngoài.

"Tạm biệt vợ."

"..."

Đầu ngón tay khẽ co lại, mở mảnh vải ướt sũng đó ra, Minh Đàn vô thức mỉm cười.

Thực ra, nàng lại mong Cố Phỉ mang nó đi hơn.

Thật đáng tiếc, cũng quá ngoan, quá nghe lời rồi...

***

Tại công ty, Cố Phỉ sau khi tắm rửa và thay một bộ đồ khác trong phòng nghỉ, trước khi rời đi, cô lấy chiếc nhẫn đính hôn trong ngăn kéo đeo vào tay.

Bên trong đó, bây giờ ngoài chiếc nhẫn này, còn có thêm một cặp nhẫn mới.

Đó là món quà cô hứa tặng cho cô giáo Tống.

Mở hộp ra nhìn một chút, Cố Phỉ xem thời gian, định bụng ghé qua nhà cô giáo Tống trước, căn hộ đó nằm ngay gần công ty.

Nhà đã được dọn dẹp xong từ hôm qua, Cố Phỉ định đặt nhẫn vào đó, sau đó sẽ dành thời gian đến trung tâm thương mại để chuẩn bị một số nhu yếu phẩm cho từng nhân cách.

Ngoài những món đồ đặt riêng như quần áo, giày túi, thì về đồ dùng hàng ngày, Cố Phỉ luôn thích dùng đồ đôi với vợ.

Đợi đến khi ngồi vào tiệm làm tóc không lâu, Cố Phỉ canh chuẩn thời gian nhìn vào khung chat với vợ.

Minh Đàn nói ba tiếng, Cố Phỉ nhất định tin tưởng tuyệt đối.

Ngoài việc thầm ghi nhớ sự khác biệt trước và sau lần hoán đổi nhân cách này, Cố Phỉ cũng dựa trên những tài liệu bệnh lý mình nắm được mà có thêm những nhận thức mới.

Có lẽ, Minh Đàn mới là nhân cách phụ tồn tại lâu nhất, hoặc là nhân cách đang gánh vác nỗi đau lớn nhất.

Việc có thể chủ động quyết định thứ tự chuyển đổi nhân cách đồng nghĩa với việc năng lực của nhân cách này rất mạnh.

Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Minh Đàn dễ dàng bẻ gãy tay Chu Bằng, Cố Phỉ lặng lẽ chớp mắt.

Vợ cô quả thực rất mạnh.

Đang thả hồn suy nghĩ vẩn vơ, điện thoại Cố Phỉ vang lên một tiếng thông báo.

Là tin nhắn từ Tần Thanh Vi.

Theo bản năng, cô cong mắt mỉm cười, gọi điện lại cho vợ.

Trái ngược với sự vui vẻ của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi tỉnh dậy tại y quán lại có chút khổ sở.

Nàng không biết ngày hôm qua Cố Y đã làm gì mà khiến eo nàng hôm nay lại đau nhức đến vậy.

Vì chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Cố Y sẽ có vướng mắc tình cảm với ai khác, Tần Thanh Vi vô thức phớt lờ đáp án gần với sự thật nhất.

Nhìn quanh không gian gọn gàng của y quán, Tần Thanh Vi nảy ra suy đoán.

Chắc lại là thức đêm dọn dẹp vệ sinh rồi.

Dù sao tình cảnh tương tự nàng cũng đã trải qua một lần vào hai năm trước.

Đó là lần đầu tiên Tần Thanh Vi nhìn thấy ngôi nhà cổ này, nơi này đã tiêu tốn gần như toàn bộ thù lao đóng phim cả năm của nàng.

Nàng không than trách, chỉ tò mò tại sao Cố Y lại muốn mở một tiệm thuốc Đông y?

Nhưng cũng giống như chuyện muốn mở quán bar, lý do của Cố Y vẫn luôn như vậy,

Thích thì mở thôi.

Lúc đó Tần Thanh Vi chỉ thấy bất lực.

Quán bar dù sao cũng có thể làm giấy phép kinh doanh, nhưng y quán mà muốn khai trương thì không đơn giản như thế.

Kết quả đúng như nàng nghĩ, mua về hai năm, ngôi nhà này gần như bị bỏ hoang.

Đại khái là Cố Y lại nổi hứng chạy tới dọn dẹp một trận, Tần Thanh Vi đứng bên cửa sổ nhà chính, nhìn vào cách bài trí ngăn nắp bên trong, bất lực mỉm cười.

Nàng không trò chuyện lâu với Cố Phỉ vì sợ sẽ phiền cô làm việc, chỉ hẹn tối gặp nhau ở nhà rồi cúp máy.

Rời khỏi y quán, Tần Thanh Vi suy nghĩ một chút rồi bắt xe đến một tiệm Đông y.

Tình trạng này của nàng...

Dường như không thuận tiện cho lắm...

Rũ mắt thầm nghĩ, Tần Thanh Vi lại ghi chép vào điện thoại, số ngày mình vắng mặt lần này.

Nàng muốn bù đắp lại tất cả những gì mình còn thiếu nợ Cố Phỉ.

***

Cùng lúc đó, không lâu sau khi cuộc gọi kết thúc, Cố Phỉ nhận được tin nhắn từ Thư ký Trần.

Ngay vừa rồi, Cố Liễm đã bí mật gặp gỡ ba vị cấp cao của tập đoàn.

Tuy nhiên, bất kể mục đích của Cố Liễm là gì, chị ta chắc chắn đã chậm một bước.

Ngoài chuyện đó, Thư ký Trần còn tìm thấy tài liệu về bạn gái của Cố Liễm.

Ngoài tệp đính kèm chi tiết được gửi vào email, Thư ký Trần còn cắt riêng một trang rồi gửi cho Cố Phỉ.

Trên đó là ảnh chụp chung của Cố Liễm và một người phụ nữ.

So với hiện tại, ngoại hình của hai người trẻ hơn nhiều.

Và điều quan trọng nhất chính là, người phụ nữ này tên là Tằng Kiều.

Nhưng người này, rõ ràng có gương mặt giống hệt Chu Bằng.

— —Chủ tịch Cố, sau khi xác minh, Chu Bằng là thân phận mới của Tằng Kiều sau khi thay đổi họ tên.

Lặng lẽ nhìn dòng chữ này, Cố Phỉ một lần nữa nhìn vào bức ảnh chụp chung của hai người.

Trên mặt Cố Liễm hiếm hoi mang theo nụ cười, khẽ liếc nhìn bạn gái bên cạnh, còn Chu Bằng thì nhìn thẳng vào ống kính.

Đôi mắt đó, gần như giống hệt trong ký ức của Cố Phỉ...

Những hình ảnh mờ nhạt trong đầu thoáng qua.

Hơi thở của Cố Phỉ trở nên nặng nề, cô mím môi nhẫn nhịn cơn đau âm ỉ sau đầu, vẫn nhìn trân trân vào bức ảnh của hai người.

...

"Cố Phỉ, đây là bạn gái chị, Tằng Kiều."

...

"Xin lỗi Cố Phỉ, cô ấy không cố ý xông vào phòng em đâu, chỉ là lần đầu đến nhà nên chưa quen lắm."

...

"Tằng Kiều, con bé mới có mười một tuổi!"

...

"Cố Phỉ, nếu không phải tại mày quyến rũ cô ấy, thì tụi tao đã kết hôn từ lâu rồi!"

Bộp.

Điện thoại rơi xuống đất.

"Cô Cố, cô không sao chứ?"

Đứng phía sau, thợ làm tóc lo lắng nhìn cô qua gương.

Chậm rãi ngước mắt, Cố Phỉ mới phát hiện sắc mặt mình trắng bệch đến mức đáng sợ.

"Không sao."

Khẽ nhếch môi, Cố Phỉ cúi người nhặt điện thoại lên.

"Cô Cố, màu tóc của cô đã được nhuộm lại xong rồi."

Thợ làm tóc nhẹ giọng nhắc nhở.

Đến lúc này Cố Phỉ mới nhận ra mình đã nhìn bức ảnh đó bao lâu.

"... Được, cảm ơn."

Ngước mắt lặng lẽ nhìn gương mặt mình trong gương một lát, Cố Phỉ cầm điện thoại đứng dậy.

***

Khi trở lại xe, mãi đến khi tiếng nói trầm thấp và dịu dàng của Tần Thanh Vi vang lên trong điện thoại, Cố Phỉ mới phát hiện mình đã vô thức gọi lại cho vợ từ lúc nào.

"Thanh Vi..."

Vành mắt lẳng lặng đỏ hoe, Cố Phỉ theo bản năng khởi động xe, muốn lập tức quay về bên cạnh nàng.

"Chị đang ở đâu... Em muốn đến tìm chị."