Chương 43 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Đầu ngón tay cũng nhiễm phải hơi nóng.

Nhịp thở của Cố Phỉ đột nhiên dồn dập, trái tim đập càng lúc càng nhanh.

Cô vùi đầu trong lòng Minh Đàn, hơi thở nóng rực như thiêu như đốt.

Lớp băng gạc ma sát trên làn da lúc có lúc không...

Vừa k*ch th*ch, vừa đầy mời gọi.

Một bàn tay của Minh Đàn chống lên mép bàn phía sau, những ngón tay thon dài hơi dùng lực, lộ ra vẻ nhẫn nhịn đầy cấm dục.

Hơi thở mang theo sức nóng của nàng phả qua vành tai Cố Phỉ, thấp giọng dẫn dắt.

"Sờ thấy chưa?"

"Ưm..."

Gương mặt Cố Phỉ đỏ bừng thành một mảnh, cô nhỏ giọng đáp lại với thanh âm hơi khàn.

"Nhưng mà em... không đi vào được, vợ ơi..."

Cố Phỉ cảm thấy đây có lẽ là ngày "vô năng" nhất của mình.

"Không sao."

Minh Đàn nhếch môi, hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô.

"Cứ như vậy đi."

Nói rồi, vòng eo của nàng khẽ chuyển động một chút.

Cố Phỉ bị bỏng rồi.

Không chỉ là ngón tay, mà còn là nhịp đập của trái tim.

Hơi thở vô thức trở nên nặng nề, cả người Cố Phỉ đều bị d*c v*ng nơi đáy lòng thao túng, toàn bộ tâm trí đều đang suy nghĩ làm sao để khiến vợ vui vẻ.

Cánh môi khẽ động.

"Vợ ơi..."

Cô vô thức gọi khẽ, giọng nói cũng bị kìm nén đến mức không thể diễn tả.

"Mạnh thêm một chút nữa..."

Minh Đàn th* d*c một tiếng, ghé sát tai cô, khẽ khàng chỉ dẫn.

"Dạ..."

Cố Phỉ ôm chặt lấy vòng eo đang run rẩy của nàng...

Cánh môi cũng không tự chủ được mà để lại một vết hôn trên xương quai xanh của Minh Đàn.

Thật lâu sau đó.

Đầu ngón tay Minh Đàn khẽ cuộn lại, cơ thể cũng có chút mất sức mà tựa nhẹ vào vai Cố Phỉ, vệt hồng nơi đuôi mắt lóng lánh đến mức thậm chí còn vương chút hơi ẩm.

Nàng khẽ thở dài một tiếng, đôi mắt mê ly rơi trên lòng bàn tay Cố Phỉ.

Đầu ngón tay bị lớp vải quần áo che khuất...

Chỉ còn lại lớp băng gạc trắng tinh nơi lòng bàn tay...

Cũng đã nhuốm một mảng ẩm ướt...

Minh Đàn hơi giơ tay, nắm lấy cánh tay đang có chút gồng cứng của Cố Phỉ, đầu ngón tay ch*m r** v**t v*, nàng thấp giọng cười khẽ.

"Chẳng phải là rất được sao?"

"..."

Cố Phỉ đỏ mặt tía tai không thốt nên lời, dù nhịp tim vẫn chưa bình ổn, nhưng không thể phủ nhận, cảm giác vui sướng khi được vợ khen ngợi vẫn khiến cô cười cong mắt.

Trong không khí tràn ngập sự ám muội chưa tan, cùng hương thuốc nhàn nhạt, lại pha lẫn với sắc dục sau khi đ*ng t*nh.

Minh Đàn đang tựa trong lòng Cố Phỉ chậm rãi chống người dậy, lòng bàn tay bọc lấy cổ tay cô, rút ra.

Khi ánh mắt rơi trên lớp băng gạc đó, nàng nhẹ nhàng dùng tay ấn một cái.

Cố Phỉ nhìn động tác của nàng, đỏ mặt mím môi.

"Đau à?"

Minh Đàn hỏi.

"... Em không biết."

Chỉ nhớ rõ cảm giác nơi đầu ngón tay, Cố Phỉ đỏ mặt thành thật lắc đầu. Đến tận bây giờ cô vẫn còn chìm đắm trong d*c v*ng bị vợ khơi lên, chỉ thấy đầu ngón tay tê tê dại dại...

Còn lòng bàn tay, Cố Phỉ thực sự khó lòng phân tâm ra để cảm nhận.

Đau hay không đau...

Cô thật sự không biết.

Minh Đàn nhếch môi, buông cổ tay cô ra, rũ mắt chỉnh đốn lại quần áo trên người, định lát nữa sẽ giúp Cố Phỉ thay thuốc lần nữa.

Nhưng ngay khi nàng đang móc lấy dây áo lót trượt xuống khuỷu tay, thì lại bị Cố Phỉ đỏ mặt ôm lấy eo không buông.

"Vợ ơi... thêm một lần nữa đi..."

Cô nũng nịu khẩn cầu mềm mỏng, gương mặt vùi vào hõm cổ Minh Đàn cọ nhẹ, cánh môi mềm mại từng chút từng chút hôn lên xương quai xanh tinh tế của nàng.

"Vợ ơi..."

Lý trí Cố Phỉ gần như hoàn toàn bị t*nh d*c thao túng, toàn tâm toàn ý đều đặt trên người Minh Đàn, muốn tiếp tục cùng nàng, muốn hôn vợ, muốn được vợ khen...

Càng muốn giật phăng lớp băng gạc trên tay ra, để được hoàn toàn ở bên vợ...

Hơi rũ mắt, Minh Đàn đưa tay sờ sờ gò má cô, nhưng ánh mắt lại rơi trên đống bã thuốc đã bị mình dọn sang một bên.

Nàng đương nhiên biết trạng thái tối nay của Cố Phỉ là có chuyện gì, chỉ là không ngờ d*c v*ng sâu nhất trong lòng Cố Phỉ lại là cái này...

Thật là thành thật đến mức câu người.

Cười khẽ một tiếng, nàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cánh môi Cố Phỉ.

"Nhịn thêm một lát, giúp em thay thuốc trước đã."

Ngừng một chút, nhìn Cố Phỉ đang kìm nén đến đỏ vành mắt, Minh Đàn nhếch môi hôn nhẹ lên má cô một cái.

"Tay mà hỏng, là không còn gì để chơi đâu."

Giọng điệu của nàng mang theo một chút trêu chọc, nhưng sự dịu dàng hiếm khi để lộ nơi đáy mắt lại tức khắc khiến Cố Phỉ được an ủi.

Ngoan ngoãn đứng thẳng, Cố Phỉ mím môi, nhìn động tác thong dong của Minh Đàn, đầu tiên là cài lại khuy áo sau lưng, sau đó là vạt áo hỗn loạn...

Cùng với lớp vải mỏng manh bị tụt xuống tận hông, được những ngón tay thon dài trắng trẻo của Minh Đàn khẽ móc lấy, chỉnh đốn lại từng món từng món một...

Nhìn mãi, Cố Phỉ lại không nhịn được mà đỏ mặt, cổ họng cũng không ngừng khẽ động.

Minh Đàn nhanh chóng khôi phục lại vẻ cấm dục đạm mạc ban đầu, nhưng trong mắt Cố Phỉ lại không ngừng hiện lên dáng vẻ đ*ng t*nh mơ màng vừa rồi của nàng.

Đặc biệt là khi bị đôi mắt bình thản của Minh Đàn chăm chú nhìn vào, trái tim Cố Phỉ lại rung động một trận khó nén.

Liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn quay người lấy hộp thuốc từ trên tủ xuống, lại dời chiếc ghế lúc nãy tới, ra hiệu cho Cố Phỉ ngồi xuống.

Mím môi ổn định lại nhịp thở có chút loạn, Cố Phỉ ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện Minh Đàn, lại ngoan ngoãn đưa tay ra.

Trên đầu ngón tay vẫn còn vương chút... chưa khô.

Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, nhìn chăm chú, vừa định cúi người ngửi một chút, đã bị động tác của Minh Đàn cắt ngang.

Bông cồn mát lạnh vô tình lau đi chút niệm tưởng còn sót lại của Cố Phỉ.

Cô chịu không nổi, hơi co lại đầu ngón tay, muốn né tránh.

Nhưng Minh Đàn lại tưởng là do vết thương bị cồn chạm vào.

Động tác hơi khựng lại, nàng hơi cúi người, nhẹ nhàng thổi vào đầu ngón tay Cố Phỉ, thấp giọng an ủi.

"Nhịn một lát."

"... Ùm."

Tức khắc được dỗ dành, Cố Phỉ cong môi cười một cái.

Ngước mắt nhìn dáng vẻ cười ngốc nghếch của cô, Minh Đàn không nói gì, chỉ rũ mắt thả nhẹ động tác trên tay hơn, tháo lớp băng gạc chỗ lòng bàn tay Cố Phỉ ra.

May mà vị trí bị vệt nước thấm vào không chạm tới vết thương, Minh Đàn tỉ mỉ kiểm tra một lượt, xác nhận không có tình trạng nhiễm trùng gì xảy ra, nàng mới giúp Cố Phỉ bôi thuốc lại một lần, rồi lại thay lớp băng gạc mới để bao bọc.

Động tác của nàng chuyên nghiệp và ổn định, ngón tay thỉnh thoảng chạm vào đầu ngón tay Cố Phỉ, rõ ràng là cảm giác hơi lạnh, nhưng luôn khiến đáy lòng Cố Phỉ thấy nóng bỏng.

Cô nhìn Minh Đàn không chớp mắt, nhìn khuôn mặt đẹp đẽ, đôi môi mỏng khẽ mím, đôi bàn tay xinh đẹp của nàng...

Tất cả mọi thứ đều khiến Cố Phỉ rung động không thể tự thoát ra được.

"Xong rồi."

Theo động tác đứng dậy của Minh Đàn, Cố Phỉ cũng không chờ đợi được mà lập tức ôm lấy nàng từ phía sau.

"Vợ ơi..."

Cô thân mật hôn lên cổ Minh Đàn, gần như không rời nàng nửa bước.

Lặng lẽ nhếch môi, Minh Đàn sắp xếp lại hộp thuốc trên tay, không ngăn cản, chiều theo động tác của Cố Phỉ, để cho cô hôn một lát.

Cho đến khi nàng cất hộp thuốc về chỗ cũ, lại rửa tay lần nữa, rồi mới quay người ngăn đầu ngón tay đang định thò vào cổ áo mình của Cố Phỉ lại.

"Ăn tối trước đã."

"... Dạ."

Có chút hụt hẫng nhưng vẫn ngoan ngoãn chớp mắt, Cố Phỉ được vợ dắt ra sảnh trước.

Sau một hồi để ý những món Minh Đàn thích ăn, Cố Phỉ vẫn không nhịn được, đỏ mặt nhỏ giọng mở lời hỏi ý kiến.

"Khi nào thì có thể làm vậy, vợ ơi?"

Thần sắc nhạt nhòa ngước mắt đối diện với cô, đón nhận sự mong chờ nơi đáy mắt Cố Phỉ, Minh Đàn rũ mắt, húp một ngụm canh có vị thanh ngọt.

Lúc mở miệng lần nữa, nàng đã che giấu được sự vui vẻ cực nhạt nơi đáy mắt, chỉ còn lại vẻ cấm dục và thản nhiên đầy mặt.

"Hôm nay không làm nữa."

"..."

Cố Phỉ hụt hẫng và uất ức tức khắc mím chặt môi.

Nhưng khi đối mắt với Minh Đàn, cô vẫn mang theo vành mắt đỏ hoe mà gật đầu đồng ý.

Nhìn dáng vẻ ăn cơm cũng bắt đầu có chút ăn không ngon của cô, Minh Đàn thần sắc nhạt nhòa, chống cằm mở lời.

"Ăn cơm xong em có thể về nhà rồi."

"Tại sao?"

Cố Phỉ vô cùng uất ức nhìn nàng, đáy mắt không tự chủ được mà phủ một tầng sương mỏng.

"Vết thương của em đã xử lý xong rồi, ở lại cũng không có việc gì để làm."

Ánh mắt nàng quét qua lòng bàn tay và đôi môi cô, Minh Đàn nhạt giọng đáp lại.

Im lặng đối mặt với nàng một lát, Cố Phỉ không nói một lời nào mà ăn cơm, thực chất là thấy ấm ức đến mức chóp mũi cũng đỏ lên.

Minh Đàn lẳng lặng nhìn cô, nhưng cũng không mở lời an ủi.

Nàng cũng chỉ muốn biết, điều Cố Phỉ chấp nhất trong lòng rốt cuộc là d*c v*ng, hay là... người.

Khi nhận ra nàng không bao dung và nuông chiều cô vô hạn giống như Tần Thanh Vi, Cố Phỉ có còn chấp nhất ở lại bên cạnh nàng nữa không? Nếu là bình thường, Minh Đàn có lẽ sẽ không làm những trò thử thách vô nghĩa này.

Nhưng những loại thuốc do chính tay nàng phối ra, vẫn không tránh khỏi tạo ra chút ảnh hưởng đối với nàng.

Vị trí độc nhất vô nhị.

Đối với một bệnh nhân đa nhân cách, đó luôn là thứ có sức hấp dẫn nhất.

Dù trong số tất cả các nhân cách, Minh Đàn đã là sự tồn tại ít quan tâm đến những thứ này nhất, nhưng khi đối diện với nội tâm, cũng vẫn khó lòng né tránh vấn đề này.

...

Nửa sau của bữa tối trôi qua trong im lặng, Cố Phỉ vẫn luôn không nói gì, đợi đến khi Minh Đàn cũng ăn xong, cô liền đứng dậy dọn dẹp lại mặt bàn, rồi thu dọn hộp cơm vào lại túi đựng cơm ban đầu.

Sau khi liếc nhìn Minh Đàn một cái, cô xách theo cái túi mình mang đến, quay về đường cũ.

Trước khi đi, còn không quên giúp Minh Đàn đóng cổng lại.

Ánh mắt thâm sâu luôn nhìn theo bóng lưng cô, cho đến khi Cố Phỉ hoàn toàn biến mất trong sân.

Minh Đàn ngồi yên không động đậy, chỉ có khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

Nàng không hối hận vì thử thách của mình, nhưng vẫn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo thấu xương vì kết quả này.

Rõ ràng người có ràng buộc sâu nhất với Cố Phỉ là nàng, nhưng đến cuối cùng, người bị lãng quên sạch sẽ nhất cũng là nàng.

...

Đêm khuya.

Cố Phỉ ở trong xe đợi đến tận nửa đêm, mới đợi được ánh đèn trong y quán tắt hết.

Lại kiên nhẫn ngồi trong xe đợi thêm nửa tiếng, Cố Phỉ xuống xe chạy chậm tới trước cổng y quán.

Xuyên qua khe cửa, bên trong đen kịt một mảnh, Cố Phỉ đoán Minh Đàn chắc hẳn đã ngủ rồi.

Từ trong cốp xe, Cố Phỉ lấy ra chiếc thang rút vừa sai người mang tới, cô đứng ở vị trí góc tường mà mình đã chọn sẵn, ánh mắt sáng quắc bắt đầu con đường leo tường của mình.

Cô như thế này cũng không tính là không nghe lời vợ chứ, vợ bảo cô đi cô đã đi rồi, không thể tính là bằng mặt không bằng lòng được.

Còn hiện tại, chỉ đơn thuần là vì nhớ vợ đến mức không ngủ được, trong lúc nhất thời nôn nóng mới nghĩ ra hạ sách này mà thôi.

Còn việc sau khi bị phát hiện vợ có giận hay không, Cố Phỉ cũng đã sớm có tính toán.

Dù có phải tạ lỗi với vợ, cô cũng muốn được quỳ trực tiếp trước mặt nàng mà xin lỗi. 

Đối mặt giải quyết vấn đề luôn là cách trực tiếp và hiệu quả nhất.

Cố Phỉ vừa cẩn thận ngồi lên đầu tường, vừa khom lưng nhẹ tay nhấc chiếc thang rút lên, chuyển vào phía bên trong bức tường.

Khi bước chân chạm xuống nấc thang cuối cùng để tiếp đất trong sân, Cố Phỉ mới thở phào nhẹ nhõm.

Cho đến khi cô lần mò bật đèn chiếu sáng trên điện thoại, đang định tìm xem rốt cuộc căn phòng nào mới là phòng ngủ của Minh Đàn, thì không ngờ đèn trong sân đột nhiên sáng trưng.

"..."

Cố Phỉ theo bản năng nheo mắt, lấy tay che mặt xoay người lại, thông qua kẽ hở ngón tay để nhìn Minh Đàn đang đứng trong sân.

"... Bác sĩ Minh."

Cố Phỉ đỏ mặt vì ngượng ngùng.

Cô không tài nào ngờ được, mình vừa mới vào đã bị phát hiện ngay lập tức.

Cũng chính lúc này, cô mới nhìn thấy một chiếc ghế mây đặt dưới hành lang, trên đó còn xếp một chiếc chăn mỏng.

Rõ ràng, Minh Đàn vừa nãy chắc hẳn đang nghỉ ngơi tại đây.

Minh Đàn không nói gì, chỉ dời tầm mắt từ chiếc thang phía sau Cố Phỉ lên gương mặt cô.

Khoảng cách hơi xa, nàng không nhìn rõ thần sắc trên mặt cô.

Nhưng đại khái là đang vừa ngượng vừa thẹn.

Vô thức nhếch môi, Minh Đàn khẽ giơ tay, một lần nữa nhấn tắt đèn trong sân.

Cố Phỉ theo bản năng nhắm mắt lại.

Theo sau tiếng đong đưa cọt kẹt của chiếc ghế mây, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp dịu dàng của Minh Đàn trong bóng tối.

"Lại đây."

Vành tai hơi ửng đỏ, Cố Phỉ lần theo con đường vừa nhìn thấy để tiến gần về hướng của nàng.

"Vợ ơi... em nhìn không rõ lắm..."

Mãi đến khi cổ tay bị ai đó nắm lấy, lời còn chưa dứt, Cố Phỉ đã bị kéo vào một vòng ôm mềm mại thơm ngát.

Theo bản năng giơ tay ôm đáp lại, trong bóng tối, Cố Phỉ chạm phải tấm lưng trần mịn màng của Minh Đàn.

Khác với hình ảnh mặc áo ngủ kín đáo lúc nãy, đây là sự tiếp xúc trực tiếp giữa đầu ngón tay và làn da.

"Vợ ơi..."

Cố Phỉ đỏ mặt ôm chặt người kia thêm một chút.

Minh Đàn im lặng mỉm cười, lòng bàn tay hơi dùng lực, Cố Phỉ liền bị nàng ép xuống chiếc ghế mây phía dưới.

Cùng với một tiếng "kẽo kẹt", Cố Phỉ theo bản năng bám vào tay vịn của ghế mây, cũng chạm phải chiếc chăn mỏng kia.

Chưa kịp đắp chiếc chăn mỏng đó lên người Minh Đàn, Cố Phỉ đã cảm nhận được đùi mình bị đè chặt.

Mềm mại mà ấm nóng.