Trong lúc được Minh Đàn dắt ra ngoài, Cố Phỉ cuối cùng cũng hoàn hồn từ động tác dứt khoát của vợ.
Liếc nhìn khu vực văn phòng - nơi các nhân viên đang cố ý hoặc vô tình liếc trộm về phía này, cánh môi Cố Phỉ mím nhẹ, nắm chặt lấy lòng bàn tay Minh Đàn.
"Vợ ơi, đợi đã."
Ánh mắt cô chạm phải Phùng Thiến đang đứng ở cửa văn phòng xem kịch hay, chân mày Cố Phỉ khẽ động, nhếch môi nhạt nhòa.
"Giám đốc Phùng, vào nói chuyện chút chứ?"
"... Cô Cố."
Bị gọi tới tên, Phùng Thiến tuy trong lòng mắng thầm một trận, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười rạng rỡ, bước tới.
"Vừa rồi... đạo diễn Chu làm sao vậy?"
Dù lúc nãy có nghe thấy ồn ào, nhưng khi nhìn thấy Chu Bằng đang đau đến sắp ngất đi trên mặt đất, Phùng Thiến vẫn không khỏi kinh ngạc.
Đồng thời, sự sợ hãi đối với Cố Phỉ trong lòng bà ta lại vô thức tăng thêm một bậc.
Bà ta cứ ngỡ người phụ nữ này chỉ biết thủ thỉ bên gối hoặc là dùng mưu hèn kế bẩn, không ngờ lại dám trực tiếp ra tay...
So với Tần Thanh Vi đã hợp tác với mình hơn mười năm, Phùng Thiến thà tin rằng đây là do Cố Phỉ làm.
Nhìn ra sự căm phẫn nhưng không dám nói của bà ta, nụ cười trên mặt Cố Phỉ sâu thêm một chút, tay cũng thầm bóp nhẹ đầu ngón tay Minh Đàn. Nhìn thoáng qua sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt của cô, ánh mắt sâu thẳm của Minh Đàn dời đi chỗ khác, không nói gì.
Tiến lại gần Phùng Thiến hai bước, Cố Phỉ ôn hòa mở lời.
"Đạo diễn Chu đã lớn tuổi rồi, vừa nãy đi đứng không cẩn thận nên bị ngã, e là bị gãy tay rồi."
"... Hóa ra là vậy."
Nhận ra sự uy h**p rõ ràng trong mắt cô, Phùng Thiến cười như không cười, đáp lại.
"Cô Cố yên tâm, lát nữa tôi sẽ tìm người đưa bà ấy đến bệnh viện."
Nhếch môi một cái, Cố Phỉ hất cằm về phía Chu Bằng dưới đất.
"Giám đốc Phùng có hợp tác với bà ta à?"
Nếu không thì khó giải thích được tại sao Chu Bằng lại xuất hiện ở đây.
"... Đúng vậy, đạo diễn Chu vừa ký hợp đồng với công ty."
Ngập ngừng một chút, bà ta lại nhìn sang Minh Đàn đang lạnh lùng đứng bên cạnh.
"Bộ phim tiếp theo của Thanh Vi cũng là hợp tác với đạo diễn Chu, nhưng mà..."
Nhìn Chu Bằng đã đau đến ngất đi, Phùng Thiến tức đến nổ phổi.
Giờ Chu Bằng thành ra thế này, xem ra dự án mới phải hoãn quay rồi...
Cứ nghĩ đến đây, bà ta lại thấy mình và Cố Phỉ xung khắc.
Tại sao cứ gặp Cố Phỉ là bà ta lại chẳng suôn sẻ việc gì?
Chân mày khẽ động, nghe thấy tin này, Cố Phỉ liếc nhìn vợ.
Lại phát hiện Minh Đàn dường như đang thả hồn trên mây, ánh mắt rũ xuống không biết đang nghĩ gì.
Suy nghĩ một chút, Cố Phỉ thu hồi ánh mắt, nói với Phùng Thiến đang có sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Vậy thì đổi đạo diễn khác đi. Vì sự đồng cảm, tôi sẽ rót vốn vào dự án mới của Giám đốc Phùng."
Phùng Thiến ngẩn người, sau đó có chút mừng rỡ.
Bà ta chẳng quan tâm Cố Phỉ có đang chế giễu mình hay không, miễn tiền về tay là được.
"Nhưng mà..."
Cố Phỉ cười một tiếng, chỉ tay về phía camera giám sát ở góc phòng khách.
Dù không nói thẳng, nhưng Phùng Thiến đã hiểu ý cô.
"Cô Cố yên tâm, tôi sẽ xử lý sạch sẽ."
Lợi ích là trên hết, chỉ cần Cố Phỉ không đánh chết người ở chỗ bà ta, Phùng Thiến đều có thể coi như không thấy gì.
"Nhân phẩm của Giám đốc Phùng, tôi không yên tâm nổi."
Liếc nhìn bà ta, Cố Phỉ trực tiếp bắt Phùng Thiến đưa mình đến phòng giám sát.
Mãi cho đến khi tự tay xóa sạch đoạn video giám sát và xác nhận không thể khôi phục, Cố Phỉ mới nắm tay Minh Đàn rời đi.
Trong suốt quá trình đó Minh Đàn vẫn không nói lời nào, cho đến khi hai người bước vào thang máy. Trong không gian yên tĩnh, nàng nhìn bóng dáng mờ ảo của hai người phản chiếu trên vách thang máy, khẽ nhíu mày hỏi.
"Còn đau đầu không?"
Cố Phỉ hơi ngẩn ra, suýt nữa quên mất trước đó mình có chút khó chịu, theo bản năng lắc đầu.
"Không có gì đáng ngại nữa, chắc là do đêm qua ngủ không ngon, vợ đừng lo lắng."
Minh Đàn chăm chú nhìn cô một lúc, mãi đến khi cửa thang máy mở ra mới dời mắt đi.
"Tôi phải đến y quán một chuyến, chiều nay em không cần đi theo tôi nữa."
"... Vâng."
Lại bị vợ "bỏ rơi", Cố Phỉ hụt hẫng gật đầu.
***
Năm phút sau, hai người tạm biệt nhau dưới chân tòa nhà công ty quản lý.
Để Minh Đàn trực tiếp lái xe đi, Cố Phỉ gọi điện cho tài xế của tập đoàn đến đón mình.
Trong lúc chờ xe, trong đầu Cố Phỉ chậm rãi nhớ lại mấy câu Chu Bằng đã nói trong phòng khách.
Dù chỉ mới tiếp xúc ngắn ngủi vài lần, nhưng Cố Phỉ vẫn phải xác nhận một sự thật: Chu Bằng đã biết mình từ rất lâu về trước.
Mà bản thân cô lại hoàn toàn không có ấn tượng gì.
Thần sắc hơi trầm xuống, Cố Phỉ hồi tưởng lại thông tin về thân phận của Chu Bằng mà cô đã xem trước đó.
Vài giây sau, cô gọi một cuộc điện thoại về biệt thự.
"... Dì Tôn, dì đã từng gặp bạn gái của Cố Liễm chưa?"
Đầu dây bên kia, thần sắc hiền hòa trên mặt dì Tôn thoáng chốc trở nên căng thẳng.
"... Không có, chị con đã độc thân bao nhiêu năm rồi, lấy đâu ra bạn gái?"
Dù nói vậy, nhưng bàn tay dì Tôn đang cầm ống nghe lại vô thức siết chặt.
"Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này thế, Tiểu Phỉ?"
"Không có gì ạ, chỉ là hồi trước con có thấy chị ấy khá thân mật với một người phụ nữ, con tưởng đó là bạn gái của chị ấy..."
Cố Phỉ nhếch môi nhạt nhòa, hỏi thêm một câu.
"Người phụ nữ đó tên là Chu Bằng, dì thật sự không biết sao?"
Cái tên xa lạ này khiến dì Tôn lập tức thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi có một khoảnh khắc, bà còn tưởng Cố Phỉ đã nhớ lại những chuyện năm xưa.
"Haiz, dì thật sự không biết, chắc là bạn gái mới của chị con thôi, cũng chẳng thấy nó dẫn về nhà ra mắt..."
Đang nói dở, chợt nhớ ra hai chị em nhà này đã trở mặt, dì Tôn liền im bặt.
Cố Phỉ cũng im lặng nhếch môi, khi thấy tài xế dừng xe trước mặt, cô ôn tồn chào bà rồi cúp máy.
"Được rồi, dì cứ bận việc đi, lúc nào rảnh thì dẫn Tiểu Cố về chơi nhé."
Dì Tôn hớn hở đáp lại.
"Vâng."
Sau khi cúp máy, Cố Phỉ yên lặng ngồi ở ghế sau, nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời không ngừng sắp xếp lại thông tin sau ba lần tiếp xúc với Chu Bằng.
***
Đến công ty, Cố Phỉ gọi Thư ký Trần vào văn phòng.
"... Điều tra mối quan hệ giữa Chu Bằng và Cố Liễm, và cả..."
Giọng nói khựng lại một chút, Cố Phỉ nhớ lại sự căng thẳng vô thức trong giọng điệu của dì Tôn khi trả lời câu hỏi đầu tiên.
Dì Tôn từ nhỏ đã rất yêu thương Cố Phỉ, bao năm qua, chỉ khi Cố Phỉ hỏi bà về chuyện mất trí nhớ hồi cấp hai, bà mới có chút ấp úng, nếu không lấp l**m được thì sẽ trực tiếp lảng sang chuyện khác.
Đã bao nhiêu năm rồi, thói quen vô thức này của dì Tôn vẫn không hề thay đổi.
Cố Phỉ rũ mắt cười nhạt, dù biết dì Tôn là vì muốn tốt cho mình, nhưng cô cảm thấy có những chuyện đã định sẵn sẽ được nhớ lại theo sự xuất hiện của một số người.
Tất cả chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Chỉ trong vài giây, Cố Phỉ đã đưa ra quyết định.
Cô ngẩng đầu nhìn Thư ký Trần, ôn tồn ra lệnh.
"... Và cả thông tin về tất cả những người bạn gái mà Cố Liễm từng hẹn hò..."
Trong lòng Cố Phỉ có một linh cảm.
Cuộc điều tra về Chu Bằng lần trước nhất định đã có chỗ nào đó xảy ra sai sót.
***
Bệnh viện.
Đợi đến khi Cố Liễm nhận được tin tức rồi chạy đến phòng bệnh, cánh tay của Chu Bằng đã được xử lý xong, mụ ta đang nằm trên giường bệnh, dùng điện thoại tìm kiếm ảnh của Tần Thanh Vi.
"Ha, chẳng phải cô ta cũng lớn tuổi hơn em sao, tại sao cô ta thì được, còn sự yêu thích của tôi thì lại khiến em thấy ghê tởm? Cố Phỉ, em có biết tôi đã thương nhớ em bao nhiêu năm rồi không..."
Bước chân khựng lại, Cố Liễm vừa bước tới cửa phòng bệnh thì nghe thấy những lời lẩm bẩm một mình của mụ ta, sắc mặt chị ta âm trầm, bóp nát đóa hoa tươi trên tay rồi ném xuống đất.
Nghe thấy động tĩnh, Chu Bằng theo bản năng ngẩng đầu, khi nhìn thấy Cố Liễm liền nhếch môi cười một cái.
"Lại chịu không nổi à? Yên tâm đi, tôi đối với Cố Phỉ chỉ là chấp niệm, đối với em mới là tình yêu."
"Chúng ta đã có tình cảm bao nhiêu năm rồi, A Liễm, em là người hiểu tôi nhất."
"... Hừ, tôi thà rằng chưa từng quen biết cô."
Nói xong, Cố Liễm mang thần sắc u uất quay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng cô, Chu Bằng mỉm cười không mấy bận tâm, mụ ta chẳng hề để lời của Cố Liễm vào lòng.
Cố Liễm yêu mụ ta sâu đậm nhường nào, mụ ta biết rõ.
Mụ ta tồi tệ ra sao, Cố Liễm cũng rõ như lòng bàn tay.
Nhưng vậy thì đã sao, vòng vo mười mấy năm rồi, Cố Liễm chẳng phải vẫn không buông bỏ được Chu Bằng đó sao?
Tùy ý đặt điện thoại sang một bên, Chu Bằng đang định nằm xuống nghỉ ngơi thì đột nhiên nhận được tin nhắn từ Phùng Thiến.
Dự án điện ảnh dự định tháng sau do mụ ta làm đạo diễn, hiện đã được thay người, đổi thành một đạo diễn khác.
Chu Bằng nhếch môi có chút bạc bẽo, xóa tin nhắn đi, không đáp lại.
Nếu không phải Cố Liễm hiện tại đã mất đi địa vị ở Cố Thị, mụ ta đâu đến mức phải hạ mình ký hợp đồng với một công ty nhỏ như thế này.
Nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, Chu Bằng ném điện thoại lên chiếc bàn bên cạnh.
Không có việc làm cũng tốt, vậy thì mụ ta cứ ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng cho tốt.
Dù sao, Cố Liễm cũng sẽ không bỏ mặc mụ ta.
Ở nước ngoài bao nhiêu năm đều là Cố Liễm nuôi mụ ta, cũng chẳng thiếu nửa đời sau này.
Nghĩ đến đây, Chu Bằng lại rướn người định lấy điện thoại, dự định gọi cho Cố Liễm để xin lỗi và dỗ dành cô.
Dù sao cũng là "phiếu cơm" dài hạn, mụ ta không ngu ngốc đến mức thật sự chọc người ta đi mất.
Và cũng đúng lúc này, cửa phòng bệnh của Chu Bằng vang lên tiếng gõ.
Mụ ta cứ ngỡ là Cố Liễm chủ động quay lại, không ngờ người ló đầu vào lại là một nhân viên giao hàng.
"Xin chào, là bà Chu phải không ạ? Ở đây có một bó hoa gửi cho bà."
"Ai gửi vậy? Có phải họ Cố không?"
Chu Bằng theo bản năng cười một tiếng, tưởng rằng Cố Liễm đặc biệt gửi hoa tới để tạ lỗi.
Dù sao vừa rồi Cố Liễm đã trực tiếp ném bó hoa tặng mụ ta xuống đất mà.
"Cái này, trên đơn hàng không để lại tên..."
Nói xong, người giao hàng liền quay người rời đi.
Chu Bằng nhìn bó hoa trên tay, khẽ nhíu mày.
Mụ ta theo bản năng cúi đầu ngửi ngửi, trong lòng bất chợt nảy ra một suy đoán.
Có lẽ, là Cố Phỉ.
Đứa trẻ đó từ nhỏ đã lương thiện lại cực kỳ có giáo dưỡng, tuy chán ghét Chu Bằng, nhưng dù sao cánh tay này bị thương cũng là vì cô, trong lòng Cố Phỉ chắc chắn vẫn thấy áy náy nên mới dùng cách này để xin lỗi mụ ta.
Nghĩ đến đây, Chu Bằng lại mân mê cánh hoa, liên tục cúi đầu ngửi hương hoa.
Cùng lúc đó, trên hành lang bên ngoài phòng bệnh, Minh Đàn mặt không cảm xúc đứng ngoài cửa, xuyên qua lớp kính trên cánh cửa, nàng đăm đăm nhìn Chu Bằng vẫn đang chìm đắm trong hương hoa.
Dù mũ và khẩu trang đã che gần hết khuôn mặt, nhưng sự âm lãnh trong đôi mắt đẹp đẽ kia lại kéo dài không dứt.
Bó hoa đó, là "món quà" nàng dành tặng cho Chu Bằng.
Nhìn Chu Bằng đặt bó hoa ở đầu giường, Minh Đàn nhếch môi không chút cảm xúc.
Nàng vốn dĩ định thông qua việc gia nhập đoàn phim để tiếp cận Chu Bằng, hiện tại dù xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng đối với Minh Đàn mà nói, cũng không phải chuyện xấu.
Nàng đảm bảo rằng, mỗi ngày Chu Bằng nằm viện đều sẽ nhận được một bó hoa "chúc bà mau khỏe".
***
Buổi tối, Cố Phỉ tan làm sớm, mua sẵn một ít đồ ăn ở nhà hàng rồi lái xe đến y quán nơi Minh Đàn đang ở.
Chiều nay cô lại trò chuyện với bác sĩ, việc trao đổi về bệnh tình giúp Cố Phỉ có những nhận thức sáng suốt hơn.
Mỗi một nhân cách đều độc lập, có những điều họ quan tâm và cả những điều họ chán ghét.
Đối với người vợ hiện tại, có lẽ y quán mới là nơi ở mà nàng thực sự công nhận trong lòng.
Còn việc Minh Đàn tối qua bằng lòng theo cô về nhà, thực chất chỉ là đang chiều theo Cố Phỉ mà thôi.
Giống như việc nàng khăng khăng đòi thay dép mới và ngủ ở phòng phụ, trong lòng Minh Đàn thực sự vẫn để tâm việc Cố Phỉ đánh đồng nàng và Tần Thanh Vi làm một.
Điểm này cũng tồn tại tương tự ở Cố Y, Tống Yến Nhiên và Phó Kim Khê.
Còn về Bùi Dao...
Cố Phỉ nhìn đèn đỏ phía trước, lặng lẽ chớp mắt.
Bùi Dao là một trường hợp đặc biệt, nàng thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của Tần Thanh Vi.
Vì vậy sau khi hồi thần, Cố Phỉ cảm thấy mình không nên ích kỷ như vậy, cứ mãi để vợ phải chiều theo mình.
Cô cũng nên tôn trọng suy nghĩ thực sự của mỗi nhân cách.
Thế nên, trước khi đến y quán, Cố Phỉ đã tỉ mỉ chọn ra chín căn trong số các bất động sản mình từng mua, sắp xếp người dọn dẹp lại toàn bộ.
Cô quyết định sẽ cung cấp cho mỗi nhân cách một "ngôi nhà" mới.
Bao gồm cả Bùi Dao.
Để đề phòng vạn nhất, Cố Phỉ quyết định khi nào Bùi Dao xuất hiện vào lần tới, cô sẽ dẫn nàng đi chuyển nhà ngay.
Một là để duy trì sự ổn định cho nhân cách Bùi Dao, hai là để Tần Thanh Vi không phát hiện ra điểm bất thường trong nhà.
Cứ mãi suy nghĩ như vậy, khi xe dừng trước cửa y quán, Cố Phỉ nhấn chuông cửa.
"Có chuyện gì?"
Minh Đàn thần sắc nhạt nhòa đứng ở cửa nhìn cô.
Dường như không có ý định để Cố Phỉ vào ngay.
"Dạ có."
Cố Phỉ đã sớm chuẩn bị, đỏ mặt nhếch môi cười.
"Nói đi."
Vô cùng kiệm lời, Minh Đàn liếc nhìn túi giữ nhiệt đựng đồ ăn trên tay cô.
Trong lòng thầm cân nhắc xem có nên để cho Cố Phỉ cứ vậy mà vào hay không.
Theo quy định, y quán là nơi chỉ tiếp đón bệnh nhân. Thân là một bác sĩ, Minh Đàn cũng không muốn làm chuyện linh tinh với Cố Phỉ ở nơi này.
Tuy nhiên, xuất phát từ tư tâm mà nói, nàng sẽ phải nhanh chóng rời đi, lần ra ngoài tiếp theo cũng không biết sẽ là khi nào, nếu cứ ngăn cách Cố Phỉ ở ngoài cửa như vậy...
Mà ở ngay lúc nàng đang suy tư cân nhắc, Cố Phỉ đã đỏ mặt tiến lên một bước, khẽ mở miệng.
"Em lỡ làm bỏng lưỡi rồi... Bác sĩ Minh, chị có trị được không?"
"..."
Nghe thấy câu mình không muốn nghe nhất, Minh Đàn nâng ánh mắt sâu thẳm lên.
Tay còn chưa khỏi, miệng đã lại không xong rồi...