Chương 39 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Khoảng cách từ khách sạn đến y quán của Minh Đàn cũng không tính là gần, mất gần nửa giờ đi xe.

Trên đường đi vẫn là Minh Đàn lái xe, Cố Phỉ ngồi ở ghế phụ.

Nhìn góc nghiêng thanh lãnh đạm mạc của nàng, Cố Phỉ lại thầm cảm nhận cổ tay mình hình như thực sự đã được xoa dịu.

Cô cũng không rõ đó có phải là tác dụng tâm lý hay không, tóm lại từ trước tới giờ, Cố Phỉ luôn có độ bao dung cực cao đối với vợ.

Chỉ cần tay cô còn có thể cử động, thì điều đó đã chứng minh y thuật của Minh Đàn vô cùng cao siêu.

"Vợ ơi, em đã đặt trước dịch vụ vệ sinh trên mạng cho ngày mai rồi. Nhưng vì cái viện này khá lớn, có lẽ phải mất hai ba ngày mới có thể dọn dẹp xong hoàn toàn, hơn nữa nếu muốn vào ở thì ít nhất cũng phải đợi một tuần..."

Vừa thao tác đặt hàng trên điện thoại, Cố Phỉ vừa có chút chột dạ mím môi.

Thật ra nếu tìm một đội vệ sinh đông người, chỉ cần một ngày là có thể dọn sạch cả viện, nhưng mà...

Cố Phỉ có tư tâm.

Cô sợ sau khi mình và Minh Đàn tách ra thì sẽ khó gặp lại nhau nữa.

Dù sao cô vẫn còn nhớ câu nói trước đó của Minh Đàn.

Y quán chỉ tiếp đãi bệnh nhân.

Mặc dù Cố Phỉ có thể làm bất cứ điều gì vì vợ, nhưng việc không bệnh mà giả bệnh thì vẫn có hơi khó khăn, chủ yếu là cái "độ khó" này rất khó kiểm soát...

Tay đã bị châm cứu một lần rồi, lần sau chắc chắn không thể dùng cùng một lý do nữa.

Nếu không, số lần nhiều lên, Cố Phỉ sợ vợ sẽ chê mình quá yếu. 

Nếu là cảm cúm phát sốt thông thường, thì tắm nước lạnh là có thể làm được, nhưng Cố Phỉ lại sợ lúc ở bên cạnh Minh Đàn thì sẽ vô tình lây cho nàng...

Vì vậy trong vòng vài chục giây suy nghĩ ngắn ngủi, Cố Phỉ đã loại bỏ ý định "tự mang bệnh đến cửa", cảm thấy vẫn nên giữ vợ ở bên cạnh thì tốt hơn.

Ánh mắt Minh Đàn nhạt nhòa liếc nhìn cô một cái, nàng không vạch trần cô, chỉ thuận theo lời Cố Phỉ mà đáp.

"Em đang hy vọng tôi ở lại nhà em sao?"

Gương mặt đỏ bừng, Cố Phỉ cong môi có chút mong đợi nhìn nàng.

"Có được không ạ?"

"..."

Nhất thời không nói gì, Minh Đàn tiếp tục lái xe bình ổn, giữa lông mày cũng không có bất kỳ dao động cảm xúc nào.

Cố Phỉ có chút hụt hẫng mím môi, tưởng rằng vợ đã từ chối mình, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu trịnh trọng lên kế hoạch cho một phương án đổ bệnh mới.

Cho đến nửa phút sau, khi chiếc xe quay đầu tại ngã tư phía trước, giọng nói bình thản của Minh Đàn mới nhàn nhạt vang lên trong xe.

"Được."

Ngẩn người một chút, Cố Phỉ không kìm được mà nở nụ cười.

***

Một tiếng rưỡi sau, xe dừng lại tại nơi ở của Cố Phỉ và Tần Thanh Vi.

Cố Phỉ đặc biệt để ý đến thần sắc trên mặt vợ, nhưng ngặt nỗi cảm xúc của Minh Đàn luôn rất nhạt, Cố Phỉ cũng không nhìn ra nàng đối với môi trường ở đây... là quen thuộc hay xa lạ.

Chỉ là, khi thay dép lê đi trong nhà, Minh Đàn không nhận lấy đôi dép cặp - rõ ràng là cùng một bộ với đôi trên chân Cố Phỉ, mà lại chọn một đôi mới trong tủ giày.

"Đôi này cũng là đồ mới ạ..."

Cố Phỉ nhỏ giọng giải thích.

Vì thái độ bài xích lần trước của Phó Kim Khê, Cố Phỉ đã cố ý chuẩn bị thêm nhiều đồ dùng đôi với vợ ở trong nhà, như vậy cho dù các nhân cách có bài xích lẫn nhau, thì cũng sẽ không vì thế mà phát sinh mâu thuẫn.

Không đáp lời, Minh Đàn sau khi thay giày xong chỉ nhạt nhòa ngước mắt hỏi.

"Phòng làm việc ở đâu?"

"... Em dẫn chị đi."

Cánh môi mím nhẹ, Cố Phỉ nhanh chóng thay cho mình một đôi dép lê cùng mẫu với đôi trên chân Minh Đàn, rồi giả vờ không thấy cái nhìn chằm chằm đầy ẩn ý của nàng, dẫn nàng đi về phía phòng làm việc.

"..."

Chân mày khẽ động, ánh mắt Minh Đàn quét qua đôi dép của hai người.

"Em chuẩn bị mấy đôi?"

Nàng hỏi.

Cố Phỉ đang đi đến trước cửa phòng làm việc, chuẩn bị bật đèn thì theo bản năng ngoái đầu lại, do dự một chút mới mím môi đáp.

"Mười..."

Lần trước Phó Kim Khê đã là nhân cách thứ năm của vợ, Cố Phỉ không thể không phòng hờ trường hợp bất ngờ, liền trực tiếp chuẩn bị mười đôi dép đôi với các mẫu mã khác nhau.

Hiện tại, cô nhìn Minh Đàn, trong lòng căng thẳng lại thấp thỏm.

Cô thật sự rất muốn nghe Minh Đàn nói với mình rằng, sáu đôi là đủ rồi. 

Như vậy cho dù đồ Cố Phỉ chuẩn bị có chút thừa thãi, cô cũng sẽ không vì thế mà thấy hụt hẫng.

Nhưng...

Có lẽ là nhìn ra cảm xúc trong mắt Cố Phỉ, Minh Đàn thần sắc thản nhiên đi ngang qua người cô, chỉ đến khi ngồi xuống bàn làm việc mới chậm rãi nhếch môi, ngước mắt, đáp lại.

"Vừa đủ." 

"..."

Trái tim thắt lại, đầu óc Cố Phỉ nhất thời có chút choáng váng.

Điều này dẫn đến việc cô không chú ý thấy nụ cười trêu chọc cực nhạt trên mặt Minh Đàn khi nàng rũ mắt.

Mười phút sau.

Cố Phỉ dần ổn định lại cảm xúc, cô nhắm mắt hít sâu một hơi rồi mới chầm chậm bước đến ngồi xuống vị trí đối diện Minh Đàn.

Cô nhìn vợ đang nghiêm túc lướt màn hình máy tính, không lên tiếng làm phiền mà cũng mở máy tính dự phòng trước mặt lên bắt đầu làm việc.

Thời gian lúc này vẫn chưa muộn, mới hơn chín giờ.

Nhưng công việc chính sự này thực ra đã âm thầm lưu giữ trong đầu Cố Phỉ suốt cả buổi chiều.

Cô không biết Cố Liễm có vì bị kích động mà ra tay hay không, nhưng Cố Phỉ trước giờ luôn làm việc thỏa đáng.

Vài vị cấp cao của tập đoàn Cố Thị đều do một tay Cố Liễm nâng đỡ, tình nghĩa mười mấy năm, tuy việc công thì luôn lấy lợi ích làm đầu, nhưng Cố Phỉ không muốn dùng yếu tố may rủi vào chuyện này.

Thế nên, sau khi tân Chủ tịch nhậm chức được nửa tháng tiến hành một đợt thay máu lớn ở bộ phận cấp cao của tập đoàn, dường như là một việc rất hợp tình hợp lý.

...

Ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên khuôn mặt của hai người. So với Minh Đàn chỉ tùy ý di chuyển chuột lướt màn hình, thì tiếng gõ bàn phím được truyền qua từ phía Cố Phỉ lại vang lên đặc biệt giòn giã trong phòng làm việc.

Minh Đàn sau khi đã thu thập đủ thông tin cần thiết thì ngước mắt nhìn Cố Phỉ, thấy thần sắc cô chuyên chú và nghiêm túc nên không lên tiếng.

Nàng chỉ đứng dậy, đến bên cửa sổ nhìn màn đêm suy nghĩ một lát, sau đó quay lại bàn làm việc rồi ngồi xuống.

Nàng lật mở cuốn sách mang về từ y quán, xem được vài dòng thì lại bị tiếng động phía Cố Phỉ thu hút sự chú ý.

"..."

Cố Phỉ bị bắt quả tang, đỏ mặt, có chút lúng túng đối diện với nàng.

"Sao vậy?"

Nhìn hành động tay trái nắm tay phải của cô, Minh Đàn đã có phán đoán riêng, khẽ nhíu mày.

"Không..."

Cố Phỉ giả vờ bình tĩnh lắc đầu, đồng thời đặt hai tay trở lại bàn phím, làm ra vẻ nghiêm túc làm việc.

Cô cũng không ngờ mình chỉ mới làm việc nhà một chút mà lòng bàn tay đã bị mài ra bọng nước rồi, nếu để vợ biết, chắc chắn sẽ càng chê cô hơn...

Cố Phỉ có chút chột dạ và bất lực hồi tưởng lại, hình như lúc quét sân đúng là có thấy lòng bàn tay hơi đau, nhưng lúc đó cô không để ý nhiều...

Trong lúc cô đang tỉnh táo lại, Minh Đàn đã đứng dậy đi đến trước mặt cô.

"Đưa tay ra."

Nàng nói, giọng nhàn nhạt.

"..."

Cố Phỉ đỏ mặt đưa tay ra.

Giữa lòng bàn tay mềm mại và những đốt ngón tay thon dài là vài nốt bọng nước màu đỏ rất dễ nhận thấy.

Minh Đàn mím chặt môi.

"Sao không nói với tôi?"

"..."

Cố Phỉ không nói gì, chỉ né tránh ánh mắt, định rụt tay lại.

"Nói."

Minh Đàn bóp nhẹ đầu ngón tay cô.

"Ưm... Em lo chị sẽ chê em, rồi muốn đổi em đi."

Cố Phỉ đỏ vành tai, nhìn nàng lí nhí nói.

Cô không cảm nhận được nhiều tình ý từ Minh Đàn, nên chỉ có thể theo bản năng mà coi tất cả lời Minh Đàn nói là thật.

Giống như lời nàng từng nói chỉ coi cô là công cụ, Cố Phỉ đã thực sự tin là thật.

Bây giờ "công cụ" đang dùng tốt lại trở nên yếu ớt đến mức không dùng được nữa, thay vì nói cho vợ biết để nhận được sự thương xót, phản ứng đầu tiên của Cố Phỉ là che giấu.

Mà cùng lúc đó, Minh Đàn cũng nhìn thấu lớp sương mù đang dần dâng lên nơi đáy mắt cô.

Nàng nhìn cô trân trân không nói gì, hồi lâu sau mới nắm cổ tay Cố Phỉ dắt ra phòng khách.

...

Cho đến khi hai người ngồi đối diện nhau trên sofa phòng khách.

Khi nhìn thấy Minh Đàn một lần nữa cầm kim chuẩn bị hạ xuống lòng bàn tay mình, Cố Phỉ định theo bản năng khẽ kêu lên vì đau khi mũi kim đâm thủng da thịt, nhưng lại vì một câu nói bình thản đến cực điểm của Minh Đàn mà ngay lập tức đỏ mặt tía tai.

"Nếu tôi chỉ cần công cụ, tại sao tôi không mua đồ chơi t*nh d*c?"

"..."

Cánh môi mấp máy, Cố Phỉ đỏ mặt cố gắng phản bác một chút.

"Những thứ đó không thể điều chỉnh tuỳ thời được, còn em... thì vẫn có thể tùy cơ ứng biến mà..."

Ví dụ như, khi vợ nhíu mày, cô sẽ nhanh hơn.

Khi ánh mắt vợ mê man, cô sẽ mạnh hơn.

"..."

Mi mắt khẽ nâng, Minh Đàn nhạt giọng thuận theo lời Cố Phỉ, nói không chút cảm xúc.

"Em không chỉ biết tùy cơ ứng biến."

"Em còn có sức bền rất tốt."

"Thích nghi được cả nóng lẫn lạnh."

"Lại còn biết dạo đầu và an ủi sau khi xong việc..."

Gương mặt Cố Phỉ theo từng câu từng chữ của nàng mà xấu hổ đến mức muốn bốc khói. Đến nước này, nếu cô còn không nhận ra vợ quan tâm mình thì đúng là đồ ngốc.

Nhưng Minh Đàn dường như không định buông tha cô dễ dàng như vậy.

Sau khi chọc thủng hết các nốt bọng nước trên tay Cố Phỉ, bôi thuốc và băng bó kỹ càng, nàng giơ tay nâng cằm Cố Phỉ lên.

Khi ánh mắt hai người giao nhau, Minh Đàn mỉm cười với cô.

"Quan trọng nhất là, em còn có một cái miệng không gì thay thế được, có thể sử dụng luân phiên."

Nói xong, nàng đứng dậy thu dọn hộp thuốc.

Để mặc Cố Phỉ ngồi tại chỗ lặng lẽ mím môi, tim đập loạn nhịp.

***

Đợi Minh Đàn thu dọn xong, khi quay lại thì thấy Cố Phỉ vẫn còn ngây người tại chỗ, nàng đưa tay tùy ý nhéo cái vành tai đỏ bừng của cô.

"Đi tắm đi, nghỉ ngơi sớm một chút."

"... Vợ ơi, một mình em không cách nào tắm được..."

Cố Phỉ hoàn hồn, giơ đôi tay đang băng bó ra để ra hiệu với nàng, đồng thời đôi mắt cũng lấp lánh nhìn Minh Đàn.

Ý vị mong đợi và ám chỉ vô cùng rõ ràng.

Chỉ tiếc, Minh Đàn không hề phối hợp.

"Tự mình nghĩ cách đi."

Nói xong, nàng sải bước chọn đại một căn phòng phụ ở gần đó rồi đi vào.

Cũng tiện tay đóng cửa lại luôn.

"..."

Đứng tại chỗ chần chừ một lát, Cố Phỉ vẫn lủi thủi một mình đi vào phòng tắm.

Cô định sẽ đợi mình gian nan tắm xong thì lại đi tìm vợ sau.

***

Trong phòng tắm.

Bồn tắm vẫn đang xả nước nóng, vừa mới c** q**n áo ra, Cố Phỉ đứng trước gương khẽ th* d*c một hơi, rồi thử giơ cao hai tay, vụng về ngâm mình vào bồn tắm để tránh cho lớp băng gạc trên tay bị dính nước.

Tư thế này tuy thoải mái nhưng giữ lâu cũng khá vất vả. Cố Phỉ ngửa mặt lên, tựa vào thành bồn, gương mặt xinh đẹp không biết do hơi nóng hay do mệt mà ửng hồng.

Ngay khi Cố Phỉ đang nhắm mắt định nghỉ ngơi một lát, kèm theo một tiếng động khẽ, Minh Đàn đẩy cửa đi vào.

Đai áo ngủ trên người nàng buộc lỏng lẻo đầy lười biếng, nhưng thần sắc vẫn thản nhiên tự tại như cũ.

"Vợ ơi..."

Cố Phỉ đỏ mặt nhìn nàng, theo bản năng giơ tay ra hiệu.

Khẽ nhếch môi không tiếng động, Minh Đàn bước đến bên cạnh cô, rũ mắt nhìn một lúc, sau đó mới hơi cúi người, đầu ngón tay trắng trẻo lướt qua cơ thể Cố Phỉ một cách đầy tự nhiên.

"Đang chào hỏi tôi đấy à?"

"..."

Mất một lúc mới phản ứng kịp, Cố Phỉ xấu hổ đến cực điểm.

"Cần tôi giúp không?"

Ngồi xuống phía sau cô, Minh Đàn tiếp tục hỏi.

"... Có ạ."

Cố Phỉ vừa xấu hổ vừa rung động, nhanh chóng đáp lại.

...

Lòng bàn tay cầm bông tắm trượt qua tấm lưng trần mịn màng, vùng eo nhạy cảm, đôi chân thon dài...

Cố Phỉ đỏ mặt ngồi ngoan ngoãn, hơi thở loạn đến mức biến dạng.

Cho đến khi Minh Đàn dùng chiếc khăn tắm rộng lớn bọc lấy cô, nhấc Cố Phỉ ra khỏi nước, lại tỉ mỉ cúi người giúp cô lau khô cơ thể.

Xuyên qua cổ áo ngủ bằng lụa hơi mở rộng, Cố Phỉ vô thức rũ mắt, liền nhìn thấy dáng người trắng trẻo ưu mỹ ẩn sau lớp vải.

Minh Đàn thần sắc nhàn nhạt đứng dậy, giúp cô thắt lại dây đai quanh eo.

Khoảnh khắc đầu ngón tay lướt qua làn da eo của Cố Phỉ, nàng nhếch môi ngước mắt nhìn.

"Đừng nhìn nữa, nhìn cũng vô dụng thôi."