Chương 38 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Trong khoảnh khắc lý trí sắp bị sự rung động đánh bại, Cố Phỉ thu hồi ánh mắt đang đối thị với Minh Đàn, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Em chọn châm cứu."

So với rủi ro bị châm kim chưa biết như thế nào, Cố Phỉ vẫn không thể vượt qua tầng xấu hổ trong lòng.

Ánh mắt rơi trên vành tai đỏ bừng của cô, Minh Đàn nhìn chằm chằm vài giây, không nói gì, chỉ buông cổ tay Cố Phỉ ra.

Tuy nhiên, ngay khi Cố Phỉ như trút được gánh nặng định xuống xe, cô lại phát hiện cửa xe phía trước không mở được.

Cô đẩy thêm một cái nữa, sau khi nhận được kết quả tương tự, cô mới có chút nghi hoặc ngoái đầu lại.

"Vợ ơi, cửa xe..."

Giọng nói đột ngột dừng lại, Cố Phỉ nhìn thấy đầu ngón tay Minh Đàn vừa thu hồi từ bảng điều khiển.

"..."

Khoảnh khắc hai người chạm mắt, Minh Đàn nhàn nhạt nhướng mày.

"Tôi đổi ý rồi."

"... Không được lật lọng."

Cố Phỉ không còn đường lui, đỏ mặt cố gắng đạo lý với nàng.

"Chiều nay ở phòng làm việc, chẳng phải em cũng nói một đằng làm một nẻo sao?"

Đáp lại một câu đầy đủ lý lẽ, Minh Đàn không nhìn cô nữa, mà nghiêng đầu mở hộc chứa đồ ở bảng điều khiển trung tâm ra.

Những chiếc hộp màu hồng được xếp ngay ngắn bên trong thực sự quá gây chú ý.

Là người luôn chú trọng chuẩn bị chu đáo mọi mặt, khi Cố Phỉ nhìn thấy cảnh này thì càng cảm thấy xấu hổ đến bùng nổ.

Kể từ lần đầu tiên vô tình làm đau Cố Y ở quán bar, cô đã chuẩn bị sẵn lượng lớn bao ngón tay dự phòng trong mỗi chiếc xe ở nhà.

Và thực tế chứng minh, sự chuẩn bị của cô quả thực rất hữu dụng.

Ít nhất, khi ở bên cạnh vợ, chúng gần như đều được dùng đến...

Hiện tại...

Vành tai đỏ đến nóng rát, Cố Phỉ lại liếc nhìn vợ một cái, đầu ngón tay buông thõng bên sườn vẫn lén lút ấn vào cửa xe, định trốn khỏi nơi khiến cô vừa xấu hổ vừa rung động này.

Nhưng sự vùng vẫy của Cố Phỉ đã được định sẵn là vô ích.

Minh Đàn tự nhiên cũng biết điều đó, nàng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ khẽ cong ngón tay lấy ra một hộp bao ngón tay.

Trong khi đang bình thản ngắm nghía, ngón tay nàng cũng ấn vào khu vực điều khiển bên phía ghế lái.

Sau một tiếng động nhỏ, lưng ghế dưới thân Minh Đàn chậm rãi ngả về phía sau, tạo thành một góc gần như nằm phẳng.

Cố Phỉ đỏ mặt lặng lẽ nhìn nàng, nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng cao.

Còn hành động cố gắng mở cửa phía sau lưng cô, không biết đã dừng lại từ lúc nào.

Góc độ một người trên một người dưới khiến Cố Phỉ có thể nhìn rõ hơn đôi mắt Minh Đàn đang chăm chú nhìn mình.

Cảm xúc trong mắt vẫn bình tĩnh, nhạt nhòa, nhưng lại chứa đựng sự khao khát và kiểm soát đối với cô như một lẽ đương nhiên.

Chỉ một ánh mắt đã khiến sự xao động và thẹn thùng trong lòng Cố Phỉ hoàn toàn đan xen vào nhau, không còn nảy sinh chút ý nghĩ muốn bỏ chạy nào nữa.

"Lại đây."

Minh Đàn nhìn chằm chằm Cố Phỉ, bình thản ra lệnh.

"..."

Cố Phỉ đỏ mặt chậm chạp tiến lại gần nàng.

Trong lòng còn có chút thất thần suy nghĩ, liệu có phải mình quá dễ dàng chấp nhận việc bị vợ coi là công cụ rồi không...

Nếu không tại sao lại cảm thấy bị vợ dùng giọng điệu ra lệnh thế này để sai bảo, lại có chút khó lòng cưỡng lại...

Đến khi Cố Phỉ hoàn toàn cúi người trước mặt Minh Đàn, đập vào mắt cô chính là đầu ngón tay thon dài của nàng.

Giữa những đầu ngón tay trắng trẻo pha chút sắc hồng là chiếc bao ngón tay đã được xé vỏ.

"Muốn tôi đeo cho em không?"

"... Có."

Cố Phỉ đã hoàn toàn vứt bỏ sự xấu hổ, quyết định thuận theo tiếng lòng mình.

...

Trong không gian xe không mấy rộng rãi, Cố Phỉ hoàn toàn bị bao vây bởi mùi hương thanh lãnh trên người Minh Đàn.

Nó khiến cô gần như choáng váng.

"Tôi biết em rất thích chỗ đó."

Khi Cố Phỉ đang chìm đắm, giọng nói trầm thấp nhạt nhòa của Minh Đàn vang lên trên đỉnh đầu.

"Nhưng so với cắn... hiệu quả của việc bú chắc chắn sẽ tốt hơn." (*)

Lý trí đã hoàn toàn hành động theo lời nàng.

Gương mặt đỏ bừng, Cố Phỉ nhắm nghiền mắt.

Gò má nóng hổi gần như vùi hẳn vào lòng ngực mát lạnh của Minh Đàn.

Trong từng nhịp thở, trái tim đã loạn đến mức không còn ra hình thù gì.

......

Khi nhận được phản hồi rất tốt từ vợ, Cố Phỉ đỏ mặt liếc nhìn lòng bàn tay mình.

Sự dừng lại nhẹ nhàng của cô khiến Minh Đàn tưởng rằng Cố Phỉ không còn kiên trì được nữa.

Đôi mắt mang theo sắc hồng và hơi nước khẽ mở, Minh Đàn có chút thất thần nhìn lên trần xe, thấp giọng lên tiếng.

"Nếu không còn sức nữa, có thể đổi sang một cách khác."

Gương mặt ửng hồng, Cố Phỉ mím môi, thẹn thùng hôn nhẹ lên khóe môi nàng.

"Em vẫn còn rất nhiều sức..."

Ánh mắt Minh Đàn chậm rãi dời xuống, nhìn lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán cô vì nóng, rồi dừng lại trên đôi môi hồng nhuận của Cố Phỉ.

Nàng nhìn chằm chằm rất lâu, lâu đến mức khiến Cố Phỉ vừa đỏ mặt vừa không tự chủ được mà mềm lòng đến cực điểm.

"Vợ ơi, sao thế?"

Nhẹ nhàng ngước mắt, Minh Đàn đối diện với cô.

Hồi lâu, khi nhịp thở hơi khựng lại, nàng nhẹ nhàng nâng tay.

Ngón tay thon dài mát lạnh lướt qua gò má nóng hổi của Cố Phỉ, rồi dưới cái nhìn chăm chú của cô, nàng chậm rãi đưa ngón tay vào giữa đôi môi ấy.

"Muốn bị em cắn."

Trong không gian mê loạn và ám muội, Minh Đàn nhìn cô, giọng nói trầm thấp và chậm rãi.

"Chắc chắn sẽ rất thoải mái."

Uỳnh.

Cố Phỉ hoàn toàn bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo, lý trí triệt để tan biến.

Cô hơi hé môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m qua đầu ngón tay của Minh Đàn.

Khi bắt gặp ánh mắt dường như chứa đựng một chút vui vẻ cực nhạt nhoà của nàng, Cố Phỉ nắm lấy đầu gối nàng, cúi người xuống...

......

Trong không gian xe kín mít, thời gian dường như đã mất đi ý nghĩa.

Chỉ còn lại nhịp thở đan xen của cả hai.

......

Khi mọi thứ bình lặng trở lại, Cố Phỉ nằm sấp trên người Minh Đàn, gò má áp vào làn da mịn màng của nàng, khẽ nhắm mắt th* d*c.

Đầu ngón tay cô vẫn vô thức móc lấy lòng bàn tay của Minh Đàn, khẽ nắm lấy nghịch ngợm.

Mùi vị ám muội trong xe vương vấn mãi không tan.

Tay Minh Đàn nhẹ nhàng v**t v* sau gáy Cố Phỉ, không phải kiểu dịu dàng như thường lệ, mà giống như một hành động thư giãn vô thức của cơ thể khi đang lười biếng đến cực độ.

Đường phố bên ngoài đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Minh Đàn tùy ý liếc nhìn qua cửa sổ xe, rồi khi thu hồi ánh mắt, nàng thấp giọng nói.

"Lần sau em có thể trực tiếp dùng miệng."

"..."

Cố Phỉ ngẩn ra, theo bản năng nhìn vào lòng bàn tay mình.

Cô bị vợ chê rồi sao?

Cùng với hơi nóng bốc lên trên gương mặt, giọng nói của Cố Phỉ cũng mang theo chút căng thẳng đầy bất an.

"Vợ ơi, có phải em làm chị không hài lòng không?"

Minh Đàn hơi ngồi dậy, nhặt lấy chiếc nội y rơi bên cạnh.

"Không phải."

Nàng cụp mắt, mặc quần áo vào, lúc trả lời thậm chí không thèm nhìn Cố Phỉ lấy một cái.

"Tôi thích k*ch th*ch hơn."

Trước khi xuống xe, đối diện với gương mặt đỏ gay của Cố Phỉ, Minh Đàn thầm nhếch môi.

Nàng có chút yêu thích cảm giác cận kề sự mất kiểm soát trong thời gian dài rồi.

***

Cơn gió đêm mát lạnh tràn vào ngay khoảnh khắc cửa xe mở ra, thổi tan mùi vị nồng đậm bên trong, cũng khiến nhiệt độ nóng rực trên mặt Cố Phỉ giảm đi đôi chút.

Cô đi theo sau Minh Đàn, bước vào ngôi nhà tứ hợp viện trông rất cổ kính.

Dưới ánh trăng, thứ đầu tiên đập vào mắt là đầy sân lá rụng và cỏ dại mọc um tùm, gần như chiếm trọn cả khoảng sân.

"..."

Cố Phỉ chớp mắt, theo bản năng nhìn sang Minh Đàn bên cạnh.

Nhưng mà dường như Minh Đàn không bận tâm đến sự hoang tàn ở đây, nàng đi thẳng vào nhà chính, chỉ có chút khựng lại khi nhập mật mã mở cửa.

Cố Phỉ thầm nén ý cười nơi đáy mắt và mím môi.

Cô vẫn còn nhớ cảnh tượng lúc nãy Minh Đàn thò tay vào khe hở của tượng đá trước cửa để lấy chìa khóa, cảm thấy vợ mình thực sự đáng yêu đến cực điểm.

Cảnh tượng bên trong nhà thực ra cũng chẳng khá hơn ngoài sân là bao, ngoài đèn điện vẫn còn chiếu sáng bình thường thì mọi đồ đạc đều được phủ lớp vải trắng dày cộm.

Cố Phỉ khẽ vén một góc, nhìn thấy lớp bụi bên dưới.

"Vợ ơi..."

Cô vô thức nhìn về phía Minh Đàn đã đi đến bên cửa sổ.

Dường như biết cô định hỏi gì, Minh Đàn không hề ngoái đầu, giọng nói bình thản không chút gợn sóng.

"Đã lâu không có người ở."

Nàng giơ tay đẩy cửa sổ ra cho thoáng khí, nhưng theo nhịp rung nhẹ của cánh cửa, bụi bẩn càng rơi xuống lả tả.

Ánh mắt đảo quanh một vòng, Cố Phỉ nhìn khuôn mặt càng thêm thanh lãnh dưới ánh trăng của Minh Đàn.

"Vợ ơi, hôm nay chúng ta... phải ở lại đây sao?"

Minh Đàn hơi nghiêng mắt, giọng bình thản đáp lại.

"Em thì không cần."

Nói đoạn, nàng đi về phía phòng bên, lấy ra một túi châm cứu từ ngăn kéo dưới của tủ sách, rồi tiện tay cầm thêm vài cuốn sách ở tầng giữa.

"Lại đây."

Nàng liếc nhìn Cố Phỉ, đồng thời bước về phía cửa phòng.

Cố Phỉ ngoan ngoãn đi theo, ngồi xuống bậc thềm đã được nàng lót sẵn hai cuốn sách theo chỉ thị.

"Duỗi tay ra."

"... Vâng."

Gương mặt hơi đỏ, Cố Phỉ hơi do dự đặt bàn tay phải lên đầu gối nàng.

Túi châm cứu được mở ra, bên trong là những cây kim bạc dài ngắn khác nhau.

Minh Đàn thắp một ngọn đèn cồn, động tác thuần thục khử trùng kim bạc.

Cố Phỉ nhìn thần sắc tuy lãnh đạm nhưng chuyên chú của nàng, sự căng thẳng trong lòng cũng vô thức dịu xuống.

Khi châm kim, ngón tay Minh Đàn rất ổn định, động tác toát lên sự chuẩn xác.

Dù không biết vợ châm có đúng hay không, nhưng đằng nào cũng đã châm rồi, Cố Phỉ vẫn thành thật ngồi yên tiếp nhận trị liệu. 

Nói chung, chạy là chuyện không thể nào.

Cả thân lẫn tâm đều đã chìm đắm ở đây, Cố Phỉ không muốn chạy, mà cũng chạy không thoát.

...

Sau khi lần lượt châm vài mũi, Minh Đàn hơi đứng dậy lùi lại một bước, bình thản quan sát phản ứng của Cố Phỉ.

"Cảm giác thế nào?"

"Hơi mỏi, cũng hơi tê ạ."

Cố Phỉ ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn nàng trả lời.

"Ừm."

Minh Đàn đáp nhẹ một tiếng, cầm đồ đạc của mình quay vào trong nhà.

"Lưu kim hai mươi phút."

Nói xong, bóng dáng nàng liền biến mất khỏi tầm mắt Cố Phỉ.

Cố Phỉ không dám cử động loạn, đành phải ngồi ngoan, nhìn những cây kim bạc rung rinh trên cổ tay mình, thi thoảng lại nghiêng người nhìn vào trong nhà để tìm bóng dáng Minh Đàn.

Rất nhanh sau đó, không đợi cô chủ động tìm kiếm, Minh Đàn đã xuất hiện trở lại.

Ống tay áo đã được xắn lên từ lúc nào, nàng đi ngang qua hành lang bên cạnh Cố Phỉ, bước vào một căn phòng phụ.

Ngay sau đó, tiếng nước chảy vang lên, Cố Phỉ xuyên qua bóng dáng bên cửa sổ, nhìn thấy dáng người của Minh Đàn in lên đó dưới ánh đèn.

Nửa phút sau, Minh Đàn xuất hiện với một chậu nước sạch và khăn mặt.

Ánh mắt Cố Phỉ không thể rời khỏi vợ lấy một giây, cô chớp mắt, lại đổi hướng nhìn theo bóng dáng xoay chuyển của Minh Đàn.

Cô nhìn Minh Đàn sắp xếp căn phòng, lau chùi bụi bặm, góc nghiêng khuôn mặt dưới ánh đèn ấm áp vừa mềm mại vừa thanh lãnh.

Lặng lẽ nhìn nàng, đáy lòng Cố Phỉ vừa tan chảy, vừa có chút chua xót.

Hai mươi phút sau, đã ngắm vợ đến mê mẩn, Cố Phỉ thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì Minh Đàn đã bước ra rút kim cho cô đúng thời gian.

"Em có thể đi được rồi."

Nàng vừa thu dọn kim châm vừa bình thản nói.

Cố Phỉ ngẩn ra, theo bản năng đứng dậy đi theo sau nàng.

"Vợ ơi, chị định ở lại đây một mình sao?"

"Ừm."

Minh Đàn đặt túi châm cứu về vị trí cũ, không ngẩng đầu lên, đáp lại.

"Nhưng ở đây..."

Cố Phỉ nhìn quanh một vòng, dù hai mươi phút qua Minh Đàn đã dọn dẹp một phần, nhưng đó cũng chỉ là muối bỏ biển.

Cô cảm thấy nơi này hiện tại chưa phải là nơi có thể ở được.

"Ngày mai lại đến ở được không vợ? Ở đây cần dọn dẹp nhiều quá, ngày mai chúng ta thuê một đội vệ sinh chuyên nghiệp..."

"Đó là việc của tôi vào ngày mai."

Minh Đàn ngước mắt nhìn cô, đáp lại.

"Em nên về nhà nghỉ ngơi đi."

"..."

Lời nói của nàng đầy ý đuổi khách, Cố Phỉ lại nhớ đến vị trí của mình trong mắt vợ hiện tại.

Là một công cụ có cũng được, mà không có cũng chẳng sao...

Mím môi có chút ấm ức, Cố Phỉ suy nghĩ một chút, rồi xoay người đi vào căn phòng phụ mà Minh Đàn vừa ghé qua.

Tìm thấy dụng cụ bên trong, Cố Phỉ vùi đầu bắt đầu lau dọn những nơi Minh Đàn chưa làm tới.

Vợ không đi, cô càng không thể đi.

Cố Phỉ rất ít khi làm việc nhà, lao động thường nhật nhất chắc là nấu ăn.

Trong những trải nghiệm làm việc nhà ít ỏi cùng vợ, có lẽ là lần cả hai cùng nhau thay ga giường vào đêm khuya...

Vừa thầm đỏ mặt suy nghĩ vẩn vơ, Cố Phỉ vừa nhanh nhẹn lau sạch bụi bặm trong phòng.

"..."

Lặng lẽ nhìn cô vài lần, chân mày Minh Đàn khẽ động, quay người rời đi một lát.

Khi nàng quay lại, trên tay đã xách một túi giữ nhiệt đựng đồ ăn.

"Lại đây ăn cơm."

Cố Phỉ đang vừa lau tủ sách vừa ngắm nhìn những cuốn sách bên trong bỗng giật mình tỉnh táo. Đối diện với ánh mắt nhìn thẳng của Minh Đàn, cô gật đầu đáp lời, rồi trước khi ngồi xuống, cô chạy đi rửa tay trước.

Trong vài phút cô rời đi, Minh Đàn thản nhiên cầm lấy điện thoại của Cố Phỉ để trên bàn, nhấn vài cái trên màn hình.

Đến khi cần nhập mật mã thanh toán, Minh Đàn nghe tiếng động trong phòng vệ sinh bên ngoài, mặt không đổi sắc nhập ngày sinh của Tần Thanh Vi. 

Thanh toán thành công.

Khẽ nhếch môi không chút cảm xúc, Minh Đàn đặt điện thoại về vị trí cũ.

Khi Cố Phỉ quay lại, cái bụng đã sớm đói meo khiến cô không hề nhận ra vợ vừa làm gì, chỉ vừa cười hỏi Minh Đàn mua món gì, vừa mở hộp đồ ăn ra.

Trong lúc cô cử động, Minh Đàn cũng nhìn thấy lòng bàn tay đỏ bừng của cô.

Đôi mày khẽ nhíu, nàng nhạt giọng đáp lời Cố Phỉ, đồng thời trong lòng cũng dập tắt ý định tiếp tục dọn dẹp phòng sau bữa khuya.

Trong kế hoạch riêng của Minh Đàn, nàng định đêm nay sẽ dọn dẹp hết cả sân, dù sao nàng cũng không thấy mệt, cũng chẳng thấy buồn ngủ, tận dụng thời gian buổi tối để tự sắp xếp cho mình một nơi ở là rất hợp lý.

Đối với ý định khăng khăng muốn ở lại của Cố Phỉ, Minh Đàn cũng không có quá nhiều cảm xúc.

Muốn ở thì ở, muốn đi thì đi.

Đây là chuẩn mực mà nàng tự đặt ra cho mối quan hệ giữa mình và Cố Phỉ.

Nhưng khi nhìn thấy những vết đỏ do ma sát trên lòng bàn tay Cố Phỉ, Minh Đàn vẫn phải thừa nhận rằng, nàng cảm thấy có chút không thoải mái.

Còn việc rốt cuộc là đau lòng cho "đôi tay công cụ" kia, hay là đau lòng cho bản thân con người Cố Phỉ...

Đối với nàng mà nói, chẳng có gì khác biệt.

Bởi vì cả hai đều quan trọng như nhau.

...

Sau khi ăn xong bữa khuya, ngay khi Cố Phỉ định đứng dậy tiếp tục dọn dẹp thì bị Minh Đàn ngăn lại. Tận mắt nhìn thấy vợ cầm lấy một cuốn sách, tắt đèn rồi bước ra ngoài, Cố Phỉ vui mừng khôn xiết đuổi theo sau.

"Vợ ơi, chúng ta về nhà ạ?"

Nghe ra sự kinh ngạc xen lẫn vui sướng vô thức trong giọng điệu của cô, Minh Đàn khẽ nhếch môi đến mức khó lòng nhận ra.

"Đến khách sạn, nhà em cách đây rất xa."

Nơi này nằm ở một khu vực hẻo lánh thuộc phố cổ, cách chỗ ở của Cố Phỉ và Tần Thanh Vi ít nhất một tiếng rưỡi đi xe.

"... Vâng, vậy để em tìm xem..."

Gật đầu đồng ý, Cố Phỉ lấy điện thoại ra, nhưng ngay khoảnh khắc mở màn hình, cô liền nhìn thấy tin nhắn thông báo hiển thị trên trang chủ.

Nửa giờ trước, cô đã đặt phòng tại một khách sạn.

Cố Phỉ theo bản năng nghiêng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt thanh lãnh của Minh Đàn dưới ánh trăng.

"Vốn định để nửa đêm cùng em đến đó thư giãn, nhưng mà..."

Liếc nhìn bàn tay của Cố Phỉ, Minh Đàn không nói tiếp nữa.

Kế hoạch ban đầu của nàng là dọn dẹp xong sân vườn sẽ cùng Cố Phỉ đến khách sạn gần đó thư giãn một chút, dù sao cái viện này ít nhất cũng phải để thoáng khí thêm một ngày nữa mới có thể vào ở.

Nhưng xem ra nàng đã quá chủ quan rồi.

Không chỉ phớt lờ sự chênh lệch múi giờ sinh hoạt giữa nàng và Cố Phỉ, mà còn phớt lờ thực lực của bàn tay phải Cố Phỉ.

Thật sự quá yếu ớt, e là không chịu nổi thêm một đợt giày vò nào nữa.

Lẳng lặng thuận theo ánh mắt của vợ, nhìn xuống bàn tay phải của mình, Cố Phỉ đỏ mặt đuổi theo.

"Vợ ơi, em vẫn còn miệng mà..."