Chương 36 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bất cứ ai cũng có thể nhận ra, so với việc tức giận chất vấn, phản ứng của Cố Y giống như đang dung túng và trêu chọc hơn.

Vành tai đỏ ửng, liếc nhìn vợ một cái, Cố Phỉ mím môi, đang định mở lời thì bị tiếng cười lạnh của Cố Liễm cắt ngang.

"Thật là rộng lượng, xem ra cô Tần và mẹ cô cũng cùng một giuộc, đều là loại thích dùng chung phụ nữ với người khác, đúng là đồ..."

Từ ngữ mang tính sỉ nhục cực độ kia còn chưa kịp thốt ra, Cố Liễm đã bị tạt thẳng một ly rượu vào mặt.

Chị ta đen mặt, không thể tin nổi nhìn về phía Cố Phỉ đang cầm ly rượu ở đối diện.

"Đủ tỉnh táo chưa?"

Sắc mặt sa sầm, Cố Phỉ nhìn chị ta, đầu ngón tay siết chặt ly rượu trống không đến mức trắng bệch.

Biết sự tồn tại của mình khiến Cố Liễm bất mãn, cũng biết Cố Liễm chưa bao giờ thấy mình thuận mắt, nên bao năm qua Cố Phỉ gần như đã quen với việc nhẫn nhịn chị ta.

Nhưng hành vi hôm nay của Cố Liễm khiến Cố Phỉ lần đầu tiên cảm thấy sự để tâm của mình vào tình thân nực cười đến nhường nào.

"... Dì Tôn, dì thấy rồi chứ? Đây chính là người mà dì nói là luôn coi con như chị gái ruột sao?"

Sắc mặt âm trầm, Cố Liễm dùng khăn ăn tùy tiện lau đi những giọt rượu đỏ còn đang nhỏ giọt trên mặt, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai ngước lên.

"Tiểu Liễm!"

Từ lúc Cố Liễm bắt đầu nhắm vào Cố Phỉ trên bàn ăn, trái tim dì Tôn đã luôn treo ngược cành cây.

Bà cũng không hiểu hôm nay Cố Liễm rốt cuộc bị làm sao, từng câu từng chữ đều đâm thọc...

"Ha, không giả vờ nổi nữa rồi chứ gì, Cố Phỉ, giáo dưỡng từ nhỏ của cô đâu?"

"Đối với người không liên quan, giáo dưỡng có ích gì không?"

Nhận thấy Cố Y đang nắm lấy tay mình ở dưới gầm bàn, Cố Phỉ khẽ rũ mắt, chớp chớp chút chua xót nơi hốc mắt.

Khi ngước mắt lên lần nữa, cảm xúc giữa lông mày cô đã khôi phục lại vẻ lạnh nhạt và bình tĩnh.

Nhìn Cố Liễm trong im lặng, vài giây sau, cô bình thản lên tiếng.

"Nếu chị đã ghét nhà họ Cố như vậy, chị có thể rời đi."

"Ý cô là gì?"

Chân mày nhíu lại cực sâu, Cố Liễm nhìn cô chằm chằm.

Không đáp lại nữa, Cố Phỉ chỉ lẳng lặng đối mắt với chị ta.

Bất luận là nhà họ Cố hay là cô, chưa bao giờ nợ Cố Liễm điều gì.

Từ lúc Cố Liễm nói ra những lời quá đáng với Cố Y, Cố Phỉ đã biết, chị ta chưa từng coi người em gái này là người nhà, cũng chưa từng nghĩ đến việc dành cho bạn gái của cô sự tôn trọng xứng đáng.

Nếu đã vậy, thì cứ nói rõ ràng tất cả đi.

Sau một hồi im lặng nhìn nhau, Cố Liễm chậm rãi nhếch môi đứng dậy.

"Xem ra việc tặng cổ phần tập đoàn cho cô là quyết định sai lầm nhất mà tôi từng làm." 

Chậm rãi ngước mắt, Cố Phỉ nhìn bóng lưng chị ta thản nhiên rời đi, không chút cảm xúc lên tiếng nhắc nhở.

"Những thứ đó vốn dĩ cũng không thuộc về chị."

"Cố Liễm, đừng nhớ nhầm."

Bóng lưng kia đột nhiên khựng lại tại chỗ, Cố Liễm siết chặt nắm đấm của mình.

***

Sự rời đi của Cố Liễm không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến bữa trưa này.

Chỉ là bầu không khí có phần nặng nề hơn.

Sau bữa trưa, dì Tôn thở dài, muốn nói lại thôi rồi rời đi.

Bà không hiểu nổi một bữa cơm đang yên lành sao lại thành ra thế này?

Cho đến khi phòng ăn chỉ còn lại hai người, khi được vợ lo lắng nâng mặt an ủi, Cố Phỉ theo bản năng mỉm cười với nàng.

"Chị ơi, em không sao. Chỉ là, khó khăn lắm mới đưa chị về một lần, lại để chị chịu ấm ức..."

"Ấm ức? Em đang nói đến chuyện gì vậy?"

Gương mặt không chút mờ mịt, Cố Y nhếch môi cười khẽ nhìn cô.

"Em tưởng chị để tâm đến những lời cô ta nói sao? Bé cưng."

Cánh môi khẽ động, Cố Phỉ có chút do dự mà gật đầu.

Câu nói liên quan đến người nhà của vợ đã khiến Cố Phỉ tức giận, đồng thời cũng không tránh khỏi nảy sinh một vài suy đoán.

Cô thậm chí còn nghĩ, liệu Cố Liễm có liên quan đến bệnh tình của vợ mình hay không?

Mà nguồn cơn mấu chốt của căn bệnh, chính là gia đình của Tần Thanh Vi...

Nhưng giây sau, ý nghĩ này của cô đã bị Cố Y ngắt ngang.

"Chị không có mẹ, Tần Thanh Vi cũng không. Họ đều đã qua đời vì bệnh từ lâu rồi, Tần Thanh Vi chưa nói với em sao?"

"... Có nói qua."

Ngập ngừng gật đầu, chân mày Cố Phỉ vẫn vô thức hơi nhíu lại.

"Nhưng mà..."

"Bé cưng, em muốn chị đổi Tần Thanh Vi ra đây giải thích với em sao?"

Nhìn thấy cô vẫn rất để tâm đến sự thật đằng sau câu nói đó, Cố Y véo cằm cô, nhướng mày, hỏi nhỏ.

"... Có được không ạ?"

Theo bản năng ngơ ngác đáp lại một tiếng, Cố Phỉ có một khoảnh khắc tưởng rằng các nhân cách của vợ có thể chủ động chuyển đổi.

"Chậc, đương nhiên là được."

Ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn cô, Cố Y nắm lấy đầu ngón tay Cố Phỉ đặt lên xương quai xanh của mình.

"Vừa hay, để Tần Thanh Vi ra xem thử, tối qua chị và em đã chơi kịch liệt đến mức nào."

"..."

Vành tai vô thức đỏ bừng, nhận ra vợ đang cố ý trêu chọc mình, ánh mắt Cố Phỉ có chút né tránh.

"Em... em đi vào bếp rửa ít trái cây nhé..."

Nói xong, cô thẹn thùng đứng dậy, nhanh chóng chạy trốn khỏi bầu không khí xấu hổ này.

Để lại một mình Cố Y nhìn theo bóng lưng cô, mỉm cười đầy thâm ý.

Nhưng khi nghĩ đến Cố Liễm, nụ cười dần biến mất.

"Hai con ruồi này thật đáng ghét... Minh Đàn, hay là cô ra giải quyết bọn chúng một thể đi?"

Trong phòng ăn yên tĩnh, Cố Y nhìn tia nắng hắt qua cửa sổ sát đất, nhỏ giọng lẩm bẩm.

...

Trong bếp, Cố Phỉ vừa bưng đĩa trái cây ra thì chạm mặt dì Tôn, cô mím môi, nhỏ giọng nói.

"Dì Tôn, con..."

"Được rồi, khó khăn lắm mới dẫn bạn gái về một lần, đừng có ủ rũ nữa."

Mỉm cười nhận lấy chiếc đĩa từ tay cô, dì Tôn quay người, đứng bên bồn nước rửa sạch.

"Tiểu Phỉ và Tiểu Liễm là do dì nhìn lớn lên, dì đều hiểu cả..."

Lặng lẽ đứng bên cạnh bà, hốc mắt Cố Phỉ hơi đỏ.

"Nhìn xem đứa nhỏ này, không được khóc đâu nhé, lớn ngần này rồi."

Khoé mắt nhận thấy cảm xúc của Cố Phỉ, dì Tôncười bất lực, nhét đĩa trái cây đã rửa sạch vào tay cô.

"Mau đi với bạn gái đi, có khóc thì cũng đến trước mặt con bé mà khóc, để tiểu Cố dỗ dành 'bé cưng' này của con bé..."

"..."

Cố Phỉ bị trêu chọc một lần nữa đỏ mặt vì xấu hổ.

Nhưng trước khi xoay người rời đi, cô vẫn do dự nói với dì Tôn.

"Con thực sự không có quen nhiều bạn gái đâu, dì tin con."

Dì Tôn ngẩn người, rồi cười phẩy tay.

"Biết rồi biết rồi, dì còn không hiểu con sao? Lại cùng Tiểu Cố chơi trò tiểu phẩm của hai đứa chứ gì, dì hiểu hết..."

"... Vâng."

Gương mặt có chút không tự nhiên, gật đầu thừa nhận, Cố Phỉ vô thức cong môi.

Người khác hiểu lầm cũng không sao, chỉ cần người cô quan tâm tin tưởng cô là được.

...

Khi Cố Phỉ bưng trái cây quay lại phòng ăn thì không thấy Cố Y đâu, cho đến khi cô tìm một vòng trên lầu mới thấy bóng dáng nàng đang đứng bên kệ sách trong phòng làm việc, lật xem sách.

"Chị ơi, đang xem gì thế?"

Trên môi mang theo nụ cười dịu dàng, Cố Phỉ thở phào, động tác tự nhiên, cô lấy một quả dâu tây từ đĩa đưa đến bên môi Cố Y.

"..."

Minh Đàn bị làm phiền chậm rãi rũ mắt, nhìn đầu ngón tay của cô gần trong gang tấc, trắng trẻo thon dài, trên đốt ngón tay còn vương những giọt nước tinh khiết.

Có lẽ do động tác của Cố Phỉ dừng lại hơi lâu, những giọt nước đó trượt xuống dọc theo đầu ngón tay, dần rơi xuống cổ tay.

Ánh mắt hơi tối lại, Minh Đàn khép quyển sách trong tay, giơ tay nắm lấy cổ tay Cố Phỉ.

"Chị..."

Cố Phỉ thắc mắc lên tiếng, dường như cô cũng nhận ra Cố Y im lặng quá lâu.

Trong ánh mắt không chắc chắn của cô, Minh Đàn chậm rãi ngước mắt, đồng thời, đầu ngón tay hơi lạnh của nàng cũng bình thản m*n tr*n trên cổ tay Cố Phỉ.

Cho đến khi lau sạch vệt nước kia.

"Không đau à?"

Nàng thấp giọng hỏi.

"Gì cơ ạ?"

Cố Phỉ nhất thời không phân biệt được người trước mặt là nhân cách nào, có chút ngơ ngác.

"Làm với Cố Y lâu như vậy, cổ tay của em, không đau à?"

Giọng nói trần thuật không chút gợn sóng, Minh Đàn lặng lẽ đối mắt với Cố Phỉ.

"..."

Một lần nữa bị sự thẳng thắn của vợ làm cho đỏ mặt tía tai, Cố Phỉ chớp chớp mắt, thẹn thùng ngập ngừng một hồi mới nhỏ giọng phủ nhận.

"... Không đau."

Đồng thời, trong lòng cô cũng không nhịn được lo lắng. Liệu tối qua cô có làm vợ đau không? Cho nên ngay cả khi đổi sang nhân cách mới, nàng cũng biết chuyện ngày hôm qua...

"Em định hỏi tôi có đau hay không à?"

Sau khi nhìn chằm chằm Cố Phỉ một lúc lâu, Minh Đàn lên tiếng vạch trần.

"... Vâng."

Theo bản năng rũ mắt, Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, gật đầu.

"Chỗ đau không phải là ở đó."

Giọng nói nhàn nhạt cắt đứt dòng suy nghĩ của Cố Phỉ, ánh mắt Minh Đàn di chuyển từng tấc trên khuôn mặt cô, cho đến khi dừng lại trên đôi môi mỏng hồng hào.

Bị vợ nhìn chằm chằm, Cố Phỉ có chút lo lắng mím môi.

"Vậy là chỗ khác không thoải mái sao?"

"Ừm."

Minh Đàn hơi giơ tay, đầu ngón tay mát lạnh đặt lên môi Cố Phỉ.

Ngón tay khẽ động, dễ dàng tiến vào giữa hàm răng cô.

Cố Phỉ bị ép phải hơi mở miệng ra, gương mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa mờ mịt.

"Chị ơi..."

Minh Đàn ngước mắt nhìn cô một cái, thần sắc cực lạnh nhạt nheo mắt lại.

Chỉ có ngón tay thon dài vẫn chậm rãi m*n tr*n trong răng miệng Cố Phỉ, giọng nói khi cất lên vẫn bình ổn như trước:

"Trên người tôi có dấu răng của em, Cố Phỉ."

"Ở ngực... bụng... lưng... đùi, và cả..."

Sau khi đối mắt với một Cố Phỉ đang đỏ mặt tía tai đến mức ánh mắt mơ màng, Minh Đàn thốt ra hai chữ cuối cùng.

"Cổ chân."

Uỳnh.

Trước khi những hình ảnh của tối qua kịp hiện lên trong đầu, Cố Phỉ đã vội vàng đỏ mặt lí nhí xin lỗi.

"... Tối qua em uống say quá, chị ơi em xin lỗi..."

Vì bị ép phải há miệng liên tục, cảm thấy có chút mất sức, Cố Phỉ chỉ có thể theo bản năng vịn lấy bàn sách sau lưng.

Nhưng dù vậy, cô vẫn nhìn Minh Đàn trước mặt mình bằng ánh mắt chuyên chú và thẹn thùng, thần sắc trên mặt là sự mềm yếu quyến luyến đến cực hạn.

"Có phải em cắn chị đau lắm không? Chị ơi."

"Người bị cắn không phải là tôi."

Thấy nhịp thở của cô đã trở nên hỗn loạn, Minh Đàn mới chậm rãi thu hồi đầu ngón tay của mình.

Nhưng ngay khi Cố Phỉ khẽ th* d*c, nàng lại lưu ý thấy một dấu hôn đỏ thẫm lộ ra nơi cổ áo cô.

Dưới sự phản chiếu của ánh sáng, vệt đỏ ấy trông vừa mong manh vừa đầy ám muội.

"Nhưng tôi quả thực có chút đau."

Trong phòng làm việc yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng thở, Minh Đàn nhìn chằm chằm vào dấu vết kia, u uất lên tiếng.

"Vậy... em đi mua ít thuốc về nhé..."

Vừa nghe vợ nói đau, Cố Phỉ chẳng còn màng đến quai hàm đang mỏi nhừ của mình, toàn bộ tâm trí đều đặt hết lên người Minh Đàn.

"Không cần."

Nắm lấy cổ tay Cố Phỉ khi cô định rời đi, Minh Đàn hơi giơ tay lên, động tác nhẹ nhàng, xuôi theo cúc áo đầu tiên ở cổ áo cô mà tháo dần xuống.

"Tôi thích ăn miếng trả miếng hơn."

"..."

Hiểu được ý của vợ, Cố Phỉ theo bản năng đỏ bừng mặt.

"Đây là phòng làm việc mà, chị ơi."

Hơi ngước mắt lên, Minh Đàn bình tĩnh nhìn cô một cái, rồi thu hồi đầu ngón tay, đi về phía cửa.

Cứ ngỡ vợ đã từ bỏ ý định, Cố Phỉ thở phào nhẹ nhõm, định bụng lát nữa về nhà sẽ thỏa mãn ý muốn của nàng.

Thế nhưng cô không ngờ tới, Minh Đàn chỉ là đi khóa trái cửa phòng làm việc, tiện tay kéo luôn rèm cửa lại, sau đó thong dong quay trở lại trước mặt Cố Phỉ.

Lần này, nàng thậm chí không còn tự mình ra tay nữa.

Nàng chỉ cầm lấy quyển sách đang xem dở, thần sắc bình thản, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh.

Khi Cố Phỉ theo bản năng định tiến lại gần bên cạnh nàng, Minh Đàn ngước mắt nhìn cô một cách thâm sâu.

"Cởi ra."