Chương 33 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Tầng hai quán bar.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng ngủ mở ra, Cố Phỉ đã bị vợ đè lên cửa, hôn môi.

Cảm nhận được lòng bàn tay của Cố Y đang nấn ná m*n tr*n nơi gấu váy sau eo mình, Cố Phỉ không tự chủ được mà đỏ bừng vành tai.

"Xem ra thực sự là có mặc..."

Cười khẽ một tiếng, Cố Y nhìn cô với ánh mắt đầy mê hoặc, rồi khi Cố Phỉ đỏ mặt vùi đầu vào hõm cổ nàng hôn nhẹ, nàng dịu dàng lên tiếng bên tai cô.

"Bé cưng, chị đợi em lâu lắm đấy."

Hàng mi khẽ run, Cố Phỉ mím môi bế nàng lên.

"Vậy, em cũng giúp chị kiểm tra một chút..."

Vừa nói, Cố Phỉ vừa bế người trong lòng đi vào bên trong.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng thanh khiết chiếu vào xuyên qua cửa sổ, giúp Cố Phỉ có thể lờ mờ nhìn thấy vài chai rượu bày trên bàn.

"Ra sofa đi..."

Cố Y trong lòng cô đã dùng đầu ngón tay khẩy dây áo của Cố Phỉ ra, giọng nói quyến rũ nhỏ nhẹ thúc giục cô.

"Sao chị lại uống nhiều rượu thế này?"

Ngoan ngoãn đặt người xuống sofa, khi bị Cố Y quàng cổ kéo xuống, Cố Phỉ đỏ mặt ngậm lấy môi nàng, khẽ hỏi.

"Ở quán bar không uống rượu thì làm gì..."

Ánh mắt hơi lóe lên trong thoáng chốc, Cố Y cười khẽ, ôm lấy eo cô.

Cố Phỉ thuận thế ngã đè lên người nàng, đầu ngón tay cũng bị nắm lấy bởi một Cố Y đã sớm không chờ nổi.

"Chị không chỉ mặc, mà còn ướt rồi..."

Nhếch môi n*n b*p cổ tay cô, Cố Y nhìn Cố Phỉ, hơi thở nóng rực.

Nàng đã đợi Cố Phỉ suốt cả một buổi chiều.

Luôn chờ cô gọi điện cho mình.

Trong quan niệm thời gian của Cố Y, Cố Phỉ một ngày ít nhất phải ở bên nàng hai lần mới được coi là một người tình hợp cách.

Ví dụ như hôm nay, sau khi kết thúc trên núi vào buổi sáng. Khi chập tối, Cố Phỉ nên hẹn nàng đi thuê phòng khách sạn mới đúng.

Dù sao mỗi lần nàng xuất hiện đều rất ngắn ngủi, từng phút từng giây đều rất quý báu.

Khoảng cách vài tiếng đồng hồ đối với nàng mà nói, gần như có thể tính là một tuần rồi.

Vì vậy, khi mãi không đợi được điện thoại của Cố Phỉ, tâm trạng Cố Y không tự chủ được mà trở nên tồi tệ.

Tuy nhiên, mọi thứ đều tan biến ngay khoảnh khắc Cố Phỉ xuất hiện tại quán bar.

...

Rèm cửa khẽ bay theo gió đêm. Trên chiếc sofa cách cửa sổ chỉ vài bước chân, Cố Phỉ bị vợ trêu chọc đến mức đỏ mặt tía tai.

"Bé cưng, lần sau trước khi qua đây, nhớ gọi điện cho chị nhé..."

"Vâng..."

Rũ mắt nhìn lòng bàn tay mình, Cố Phỉ đỏ mặt định đứng dậy đi đóng cửa sổ trước, nhưng lại bị Cố Y trực tiếp nhấn giữ đầu ngón tay.

"Chị ở ngay đây mà, đừng chạy lung tung."

Nhướng mày véo má cô một cái, Cố Y rũ mắt nhìn chằm chằm vào cổ tay Cố Phỉ, cho đến từng tấc từng tấc...

"Sẽ bị nhìn thấy mất..." 

Căng thẳng và thẹn thùng giữ lấy eo vợ, Cố Phỉ theo bản năng nhìn về phía cửa sổ sau lưng.

Dù rèm đã được buông xuống, nhưng cửa sổ vẫn mở, tấm rèm voan trắng bay phất phơ theo gió đêm, thỉnh thoảng còn có tiếng nhạc từ dưới lầu truyền lên...

"Không đâu. Tập trung một chút nào."

Nhếch môi lấy lệ, nàng nhặt chiếc áo sơ mi vừa bị cởi ra, đắp lên người cả hai, Cố Y gương mặt nóng bừng hôn lấy môi cô.

"Không làm chị hài lòng, tối nay không cho phép rời đi đâu đấy."

"... Vâng."

Gương mặt đỏ bừng đáp lời, Cố Phỉ nhỏ giọng hứa hẹn giữa những quãng nghỉ của nụ hôn.

"Chị ở đây, em sẽ không rời đi đâu."

Lặng lẽ nhếch môi, Cố Y dẫn tay trái của cô đi lên, trong lúc th* d*c, đôi chân nàng khẽ cử động, dịu dàng nhắc nhở một Cố Phỉ vẫn chưa hiểu rõ ẩn ý.

"Bé cưng, chị nói là em không thể rời khỏi chỗ này..."

"..."

Đỏ mặt tía tai vùi mặt vào lòng vợ, Cố Phỉ bị trêu chọc đến mức đầu óc quay cuồng, bắt đầu chuyên tâm làm việc.

Mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, cả hai vẫn còn đang triền miên trong đó, không hề có ý định nghe máy.

Nhưng tiếng chuông cứ reo mãi không ngừng, Cố Phỉ đỏ mặt định đứng dậy nghe thì bị Cố Y ấn ngược trở lại lòng mình, cánh tay trắng ngần hơi nâng lên, trực tiếp mò mẫm cầm lấy chiếc điện thoại trên chiếc bàn bên cạnh.

Ánh mắt vô tình liếc thấy tên danh bạ trên màn hình, Cố Y nhếch môi đầy ẩn ý.

"Là chị gái em."

Nói xong, nàng nhấn nút nghe rồi đưa điện thoại đến bên tai Cố Phỉ.

"..."

Gương mặt đỏ bừng đối diện với nàng, dưới ánh mắt trêu chọc của vợ, Cố Phỉ một lần nữa thất bại trong việc ngồi dậy, cô căng chặt cánh tay, vừa xấu hổ vừa căng thẳng nói vào điện thoại.

"Chị... có việc gì không?"

Đầu dây bên kia, sắc mặt Cố Liễm có chút phức tạp.

Kể từ sau bữa ăn tối hôm đó kết thúc trong sự không vui, Cố Liễm nhất thời không kìm được cơn giận mà cãi nhau một trận lớn với Chu Bằng. Nhưng khi đối mặt với lời đe dọa đòi rời đi của mụ ta, Cố Liễm vẫn mủi lòng mở lời níu kéo.

Cả đời này Cố Liễm chỉ yêu mỗi người này, sớm đã không thể dứt ra được.

Sau đó, Chu Bằng lại dò hỏi chị ta về người bạn gái mà Cố Phỉ đang quen là người thế nào. Dù bị Cố Liễm lấp l**m cho qua, nhưng thực chất chị ta cũng có vài phần để tâm.

Không chỉ là sự quan tâm của Chu Bằng dành cho Cố Phỉ, mà còn là Tần Thanh Vi một lần nữa xuất hiện bên cạnh Cố Phỉ.

Dù hiện tại trông hai người không mấy thân thiết, nhưng khó bảo đảm Tần Thanh Vi sẽ không thừa cơ tiếp cận Cố Phỉ...

Chuyện năm đó đối với Cố Liễm là một sự sỉ nhục, cũng là một cái gai cắm sâu trong lòng chị ta.

Với một người vốn luôn cực kỳ đố kỵ với sự tồn tại của Cố Phỉ như Cố Liễm, chị ta không hy vọng Cố Phỉ nhớ lại chuyện năm xưa.

Việc bị cô chứng kiến khoảnh khắc nhục nhã nhất của mình, chẳng khác nào đem lòng tự trọng của Cố Liễm ném xuống đất mà giẫm nát.

Cố Liễm thà dâng tặng cổ phần tập đoàn để bù đắp, còn hơn là hết lần này đến lần khác bị Cố Phỉ coi thường.

Vì vậy bằng bất cứ giá nào, Cố Liễm cũng phải đề phòng Tần Thanh Vi tiếp cận Cố Phỉ thêm lần nữa.

Có một quả bom hẹn giờ như vậy ở bên cạnh, Cố Phỉ sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục ký ức.

"Cô và Tần Thanh Vi, có liên lạc gì riêng tư không?"

Khi nghe Cố Liễm hỏi câu này, Cố Phỉ cảm nhận được thắt lưng mình bị vợ nhéo một cái.

Một tay cô theo bản năng đưa ra sau giữ lấy bàn tay đang làm loạn của vợ, vành tai đỏ bừng, mím môi, đối diện với ánh mắt đầy thâm ý của Cố Y, cô ấp úng nói dối.

"Chỉ là liên lạc vì công việc thôi ạ."

"Ưm..."

Đem gương mặt thẹn thùng ngã vào lòng vợ, Cố Phỉ thầm cầu xin nàng tha thứ.

"Chị ơi..."

Đôi mày khẽ nhướng, Cố Y nhìn vào màn hình điện thoại vẫn đang sáng.

Nàng sớm đã nhìn thấu tâm tư của Cố Liễm, đơn giản là sợ Tần Thanh Vi sẽ k*ch th*ch khiến Cố Phỉ nhớ lại chuyện cũ mà thôi.

Không chịu đi giải quyết mụ Chu Bằng đã gây ra lỗi lầm, lại chỉ nhìn chằm chằm vào hai người bị hại...

Khóe môi khẽ nhếch đầy châm biếm, Cố Y đặt đầu ngón tay ngay phía trên nút ngắt cuộc gọi, rồi chủ động nghiêng người, đưa đóa tường vi mềm mại của mình đến bên miệng Cố Phỉ.

Khi Cố Phỉ theo bản năng hé môi, nàng cười khẽ, giọng nói quyến rũ vang lên.

"Ăn ngon không? Bé cưng."

"Ưm..."

Trong lúc Cố Phỉ thẹn đỏ mặt muốn ngẩng đầu rời đi, Cố Y cũng nhếch môi nhấn kết thúc cuộc gọi.

Để lại Cố Liễm ở đầu dây bên kia nhíu mày nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã bị cúp máy mà ngẩn người.

......

Nửa đêm đến sáng.

Khi cả hai quay trở lại giường, Cố Phỉ nhìn thấy một bó hoa khô héo đặt trên tủ đầu giường.

Cô hơi nghi hoặc nhìn thêm vài cái, chưa kịp hỏi thành lời thì đã bị Cố Y từ phía sau ôm lấy eo, chủ động nhắc nhở bên tai.

"Đây là bó hoa em tặng Tần Thanh Vi tuần trước, không nhớ sao?"

Thần sắc khựng lại, cô theo bản năng nghiêng đầu đối diện với nàng, Cố Phỉ nhớ ra vài ngày trước, khi đến quán bar tìm vợ, mình đã đặt một bó tường vi trên mạng...

Thấy cô đã nhớ ra, Cố Y khẽ nhếch môi.

"Dù đã héo rồi, nhưng vứt đi thì thật đáng tiếc, dù sao cũng là tấm lòng của bé cưng mà..."

Nàng thong thả nói, giọng điệu dù mang theo sự vui vẻ, nhưng vẫn không khó để nhận ra vài phần hờn dỗi.

"Chị, em..."

Bị nàng nhìn chằm chằm bằng ánh mắt như vậy, Cố Phỉ bắt đầu vô thức cảm thấy đáng thương thay cho vợ mình.

Nhưng Cố Y không thực sự có ý muốn trách cô, nàng chỉ muốn tìm một cái cớ để Cố Phỉ xót xa mình thêm một chút mà thôi.

Nàng đã thay Tần Thanh Vi gánh chịu biết bao đau đớn, giờ đây chỉ là muốn nhận được chút an ủi từ Cố Phỉ, rất hợp lý mà.

"Bé cưng, em còn nợ chị một lần đấy..."

Khi Cố Phỉ mủi lòng, Cố Y tựa vào vai cô nhỏ giọng nói, đầu ngón tay cũng mang theo ý vị ám chỉ mà x** n*n ngón tay cô.

"Chị muốn được thân mật với em hơn một chút."

Hiểu được ám chỉ của vợ, Cố Phỉ mím môi có chút dao động, nhưng vài giây sau vẫn nhỏ giọng từ chối.

"Như vậy dễ bị bệnh lắm, chị..."

Bất lực thở dài trong lòng, lần thứ hai nghe thấy cùng một lý do, Cố Y không nói gì thêm, chỉ bước xuống giường, đến tủ rượu chọn một chai vang đỏ mang về.

"Vậy uống rượu cùng chị thì sao? Cũng định từ chối luôn à?"

Đối diện với dáng vẻ hơi cúi người, nhướng mày đầy ý cười của nàng, Cố Phỉ vốn đã mang lòng hổ thẹn vì từ chối vợ, nay lại bị trêu chọc đến mức tim đập loạn nhịp.

Đến khi cô hoàn hồn lại thì nửa chai vang đỏ trên bàn đã trôi xuống bụng.

"Tửu lượng tốt thế sao?" 

Trong cơn mơ màng, Cố Phỉ nghe thấy tiếng vợ nói bên cạnh.

Cô theo bản năng chớp chớp mắt, nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt đang chống cằm nhìn mình đầy ẩn ý của Cố Y.

"Vợ ơi..."

Chẳng hề nhận ra tâm tư xấu xa cố tình chuốc mình say của vợ, Cố Phỉ dính người ôm chầm lấy nàng, đè Cố Y xuống giường.

Cố Y nhướng mày, véo cằm cô, nụ cười nơi khóe môi đầy thâm ý.

"Bé cưng, chị là ai?" 

Đại não đã có chút hỗn loạn, Cố Phỉ gương mặt đỏ bừng nhìn nàng, sau khi do dự hai giây, cô thử gọi một tiếng "chị".

Thấy nụ cười trên khóe môi Cố Y đậm thêm, cô như trút được gánh nặng, tiếp tục khẽ khàng gọi nàng.

"Chị ơi... chị ơi..."

Vừa gọi khẽ, Cố Phỉ vừa ngậm lấy môi Cố Y, mười ngón tay đan chặt với nàng.

Nụ hôn nóng rực mang theo hương rượu từ cằm rơi xuống xương quai xanh.

Khi Cố Phỉ trực tiếp đi vào đóa tường vi, Cố Y với thần sắc thỏa mãn khẽ nhếch môi.

Xem ra việc cho bé cưng của nàng uống rượu quả nhiên có tác dụng. 

Khi trời vừa hửng sáng, ý thức của Cố Phỉ dần thanh tỉnh được vài phần.

Nhìn bờ lưng trắng ngần tinh tế phủ đầy những vết hôn trước mắt, cô theo bản năng muốn tiến lại gần thân mật với vợ, nhưng khi vừa nâng tay lên đã bị một giọng nói quyến rũ khàn khàn cắt ngang, cổ tay cũng bị lòng bàn tay mềm mại nắm lấy, xoa nhẹ.

"Bé cưng... chị thực sự không còn chút sức lực nào nữa rồi..."

"..."

Vành tai ngay lập tức đỏ bừng, nhận thức được điều gì đó, Cố Phỉ sững sờ tại chỗ.

Hồi lâu sau, cô cẩn thận rút cánh tay mình về, dưới ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, Cố Phỉ nhìn thấy những nếp nhăn trên đầu ngón tay mình.

"..."

Cố Phỉ đỏ mặt tía tai khẽ ngồi dậy, nhìn Cố Y đang nhắm mắt th* d*c bình phục bên cạnh.

"Chị ơi, tối qua em..."

Hàng mi khẽ run rồi mở ra, Cố Y hơi ngước mắt, đuôi mắt ửng hồng đối diện với một Cố Phỉ đã hoàn toàn tỉnh rượu.

Nàng lặng lẽ nhếch môi, vươn tay ôm lấy cô vào lòng, giọng khàn khàn, tựa vào vai cô nhắm mắt dưỡng thần.

"Tối qua bé cưng hung dữ quá... chị rất thích." 

Nói đoạn, nàng nắm lấy đầu ngón tay Cố Phỉ khẽ hôn một cái, rồi lại trêu chọc cười khẽ bên tai cô.

"Nhưng mà, bé cưng hung dữ thế này, Tần Thanh Vi có biết không?"