Chương 28 - Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Bị Người Vợ Mang Bảy Nhân Cách Hiểu Lầm Là Tra Nữ

Giải thích một chút: Cách gọi "cô Tống" ở chương này khác với cách gọi "cô Tống"/"cô giáo Tống" ở mấy chương trước nha. 

Lúc trước là "Tống lão sư", còn giờ là "Tống tiểu thư" á, nhưng mà ngay từ đầu tui đã dịch cái danh xưng "tiểu thư" = cô (Ms.) luôn rồi, nên giờ phải phóng lao theo lao thoy =))))))))

 

~~~

Sáng sớm hôm sau, hai người gần như cả đêm không ngủ ngon, dù ở chung một phòng nhưng giữa họ chỉ còn lại sự im lặng.

Trong phòng tắm, Cố Phỉ nhìn vào gương ngắm nghía quầng thâm nhạt dưới mắt mình, rồi cúi người vốc một vốc nước lạnh làm ướt mặt.

Khi cô vệ sinh cá nhân xong, vừa vặn bắt gặp Tống Yến Nhiên đang định vào ở cửa.

Hai bên nhìn nhau một cái, bước chân Cố Phỉ khựng lại, chủ động nghiêng người nhường đường cho Tống Yến Nhiên vào trước.

"(Tống tiểu thư) Cô Tống, buổi sáng tốt lành."

"... Buổi sáng tốt lành."

Vẻ mặt thoáng chút ngẩn ngơ, Tống Yến Nhiên siết chặt đầu ngón tay, cố tỏ ra thản nhiên đáp lại.

Hương hoa tường vi thanh khiết lướt qua bên người, Cố Phỉ dùng nhìn qua khóe mắt, chú ý đến bóng dáng Tống Yến Nhiên đang đứng đờ đẫn trước bồn rửa mặt, cô thầm cong môi.

Đêm qua, dù lúc bôi thuốc đã có cảm giác, Tống Yến Nhiên vẫn cắn răng không thốt ra một tiếng, nhất quyết không để lộ việc mình giả vờ ngủ trước mặt Cố Phỉ.

Cố Phỉ cũng tâm lý không vạch trần nàng, chỉ là lúc giúp Tống Yến Nhiên đắp lại chăn, cô đã khẽ hôn lên đóa hoa kiều diễm ướt át ấy một cái.

Cho dù vợ muốn chia tay với cô, Cố Phỉ vẫn có cách khiến nàng phải nhớ mãi không quên mình.

Cái hôn đêm qua chỉ là khởi đầu mà thôi. 

***

Sau khi vệ sinh xong, Cố Phỉ ngồi ngay ngắn trên sofa phòng khách nhắm mắt dưỡng thần. Cho đến khi nghe thấy tiếng Tống Yến Nhiên bước ra từ phòng tắm, cô mới chậm rãi mở mắt đứng dậy, nụ cười trên mặt ôn hòa mà khách sáo.

"Tôi không mang theo quần áo dự phòng, có thể mượn của cô Tống mặc tạm một chút không?"

"... Được."

Ánh mắt dừng lại trên nụ cười xa cách nơi khóe môi cô, Tống Yến Nhiên bình thản gật đầu, nhưng lúc quay đi lại vô thức mím môi.

Quần áo cho chuyến công tác lần này của Tống Yến Nhiên đều do Cố Phỉ chuẩn bị, nên bên trong có những gì, Cố Phỉ nắm rõ như lòng bàn tay.

Cô tùy ý chọn một chiếc sơ mi đơn giản và quần tây thoải mái, rồi trực tiếp thay đồ ngay trước mặt Tống Yến Nhiên. 

Khi dáng người trắng ngần thon thả phô diễn trước mắt, Tống Yến Nhiên có chút không tự nhiên mà nghiêng đầu đi.

Nhưng vài giây sau, nàng vẫn không cưỡng lại được sự rung động trong lòng mà chậm rãi ngước mắt.

Cố Phỉ đang quay lưng về phía nàng, nên dù nàng có đứng sau lưng nhìn, Cố Phỉ cũng sẽ không phát hiện ra đâu...

Tống Yến Nhiên nghĩ thầm như vậy.

Cố Phỉ âm thầm cong môi, liếc nhìn chiếc gương toàn thân bên cạnh, không hề vạch trần hành vi nhìn trộm của vợ. 

Trước khi ra khỏi cửa, Cố Phỉ mượn thêm của Tống Yến Nhiên một cái kính râm để che đi quầng thâm dưới mắt, cũng là để che đi ánh mắt có thể tùy ý nhìn ngắm Tống Yến Nhiên của mình.

Hai người im lặng ngồi trong nhà hàng dưới lầu. Ngồi đối diện nhau, mỗi người tự dùng bữa của mình.

"Sau khi gặp vị đạo diễn phụ trách quay phim xong, tôi sẽ rời đi ngay, không tiếp tục ở lại đây làm phiền cô Tống nữa."

Nhấp một ngụm cà phê, Cố Phỉ lặng lẽ quan sát Tống Yến Nhiên ở đối diện đang ra vẻ tập trung dùng bữa, cô chủ động lên tiếng giải thích.

"... Ừm."

Rũ mắt nhàn nhạt đáp một tiếng, Tống Yến Nhiên khuấy bát cháo bên cạnh, dường như không có phản ứng gì đặc biệt.

Chỉ là trong năm phút tiếp theo, Cố Phỉ không thấy nàng húp thêm một ngụm cháo nào nữa, tay chỉ vô thức khuấy mãi...

Cố Phỉ mím môi cười thầm, nén ý cười mà lên tiếng.

"Nếu cô Tống không thích ăn cháo thì đưa cho tôi đi, vừa hay tôi vẫn chưa ăn no."

Tống Yến Nhiên bỗng hoàn hồn lại, ngước mắt nhìn cô. Tiếc là cách một cái kính râm, nàng hoàn toàn không thấy được sự dịu dàng và ý cười trong mắt Cố Phỉ.

Chân mày khẽ nhíu, Tống Yến Nhiên vốn đã chẳng còn cảm giác thèm ăn, siết chặt cán muỗng trong tay.

"Em có thể gọi thêm một phần khác."

Họ bây giờ đã không còn quan hệ gì nữa, sao Cố Phỉ có thể ăn đồ thừa của nàng chứ...

"Cô Tống đừng hiểu lầm, tôi chỉ là không muốn lãng phí đồ ăn thôi."

Để vợ ăn thêm chút gì đó, Cố Phỉ mặt dày nói dối giải thích.

"..."

Mím môi liếc nhìn cô một cái, Tống Yến Nhiên rũ mắt, lẳng lặng húp một ngụm cháo ngọt mà đối với nàng lúc này chẳng có chút hương vị gì.

Nàng dùng hành động để chứng minh mình sẽ không lãng phí đồ ăn.

Cố Phỉ thản nhiên mỉm cười, ngồi đối diện bình tĩnh nghịch điện thoại, thực chất là đang ở sau kính râm dõi theo từng cử động húp cháo chậm chạp của Tống Yến Nhiên.

7 giờ 40 phút sáng.

Khi hai người đứng dậy chuẩn bị tiến về địa điểm ghi hình, Triệu Nguyên Nguyên vừa từ trên lầu xuống, lại một lần nữa mang đến tin tức buổi quay tiếp tục bị trì hoãn.

"...Nói là phải hoãn đến chiều..."

"Lý do là gì?"

Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, Cố Phỉ bình thản lên tiếng hỏi.

"Hình như là đạo diễn có việc đột xuất, phải đến chiều mới có thể chạy tới đây..."

Trợ lý Tiểu Dương đứng bên cạnh cũng giải thích với vẻ mặt có chút bất mãn.

"Người kiểu gì vậy, hoãn rồi lại hoãn... Xem ra Cố thị dường như căn bản không hề coi trọng buổi quay lần này, dù sao chị Thanh Vi cũng là Đại ngôn của họ mà, thế mà lại nhận được cái đãi ngộ này..."

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Cố Phỉ và Tống Yến Nhiên, Triệu Nguyên Nguyên nói kháy với vẻ mặt xem kịch vui không ngại chuyện lớn.

"Cô Cố, chẳng lẽ cô cứ trơ mắt nhìn chị Thanh Vi chịu uất ức như vậy sao..."

"Nếu không có việc gì làm thì có thể về nghỉ ngơi nhé."

Tống Yến Nhiên cau mày cắt ngang lời cô ta, thần sắc nhạt nhẽo xoay người đi về phía thang máy.

Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của nàng, Cố Phỉ rũ mắt, thần sắc không rõ vui buồn, gọi điện thoại cho Trưởng phòng của bộ phận thương hiệu.

"... Liên lạc với đạo diễn mới..."

"Ừm, xử lý theo diện vi phạm hợp đồng, tất cả tổn thất đều để Chu Bằng bồi thường..."

Sau khi cúp máy, Cố Phỉ mới quay người đi về bãi đỗ xe. Sau khi lấy được chiếc máy tính bảng cần dùng để xử lý công việc, cô một lần nữa lên lầu gõ cửa phòng Tống Yến Nhiên.

"Cô Tống, tôi có thể vào không?"

Đối mặt với gương mặt vô tội lại thản nhiên mà chân thành của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên nuốt lại lời nói định đề nghị cô đi mở một phòng khác, nghiêng người cho cô vào.

Hai người ngồi ở hai đầu sofa, nước sông không phạm nước giếng, người viết bài, người xử lý công vụ, không khí bình lặng mà hòa hợp.

Cho đến khi một cuộc điện thoại gọi tới.

Nhìn cái tên ghi chú trên màn hình, Cố Phỉ vốn đã dự liệu trước, cô cầm điện thoại đứng dậy, đi tới bên cửa sổ mới nhấn nút nghe.

"Chị, có chuyện gì không?"

Ở đầu dây bên kia, Cố Liễm nhìn Chu Bằng ở bên cạnh đang ung dung trang điểm trước gương, ẩn dưới thần sắc phức tạp là vẻ ôn hòa khó nhận ra. 

"Tôi nghe nói cô muốn thay đạo diễn buổi quay quảng cáo lần này."

"Vâng."

Cố Phỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, không giải thích quá nhiều.

Cô tin rằng nếu Cố Liễm đã có thể gọi cuộc điện thoại này tới, chắc chắn đã nắm rõ toàn bộ sự thật.

Một đạo diễn trì hoãn công việc hết lần này đến lần khác, bị thay thế hoàn toàn là hợp tình hợp lý.

"Đạo diễn Chu chỉ là có chút việc riêng cần xử lý, chiều nay là có thể chính thức khởi quay."

Khựng lại một chút, Cố Liễm có chút gượng gạo hạ thấp giọng.

"Cô ấy là bạn của tôi, vừa mới về nước, tôi muốn giúp cô ấy có nền móng sự nghiệp vững chắc ở trong nước, Cố Phỉ."

Im lặng một lát, Cố Phỉ cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.

"Hy vọng chiều nay cô ta đừng đến muộn nữa."

"... Ừm, cảm ơn."

Khẽ nói lời cảm ơn có chút xa lạ, Cố Liễm cúp máy, xoay người đi tới trước mặt Chu Bằng đang mỉm cười nhìn mình.

"Đi thôi, tôi đưa cô qua đó."

***

Mười một giờ trưa, Tống Yến Nhiên nhận được điện thoại của người phụ trách, nói là đạo diễn Chu đặc biệt mời nàng cùng ăn trưa để bày tỏ lời xin lỗi.

Cố Phỉ nghe thấy cũng lặng lẽ đứng dậy đi theo sau nàng.

"Tôi cũng muốn gặp vị đạo diễn Chu này."

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ mỉm cười giải thích.

"... Đi thôi."

Không nói gì thêm, hai người cùng nhau xuống lầu.

Cho đến khi gặp Cố Liễm và Chu Bằng đang ngồi trò chuyện cười nói vui vẻ trong phòng VIP, bước chân Cố Phỉ khựng lại, theo bản năng nhìn sang sắc mặt của Tống Yến Nhiên bên cạnh.

Thấy vợ không có gì khó chịu rõ rệt, Cố Phỉ mới yên tâm phần nào.

Có lẽ cô đã đoán sai, Chu Bằng quả thực không có liên quan gì đến bệnh tình của Tần Thanh Vi.

Mà so với trọng điểm mà Cố Phỉ quan tâm, suy nghĩ của những người khác thì lại không giống nhau.

Đặc biệt là Cố Liễm, chị căn bản không ngờ Cố Phỉ lại ở cùng một chỗ với Tần Thanh Vi.

"Cô và cô ta quen biết nhau từ bao giờ?"

Khi Cố Phỉ ngồi xuống bên cạnh Tống Yến Nhiên, Cố Liễm lạnh lùng lên tiếng chất vấn.

Khóe mắt chú ý đến Tống Yến Nhiên ở bên cạnh đang thờ ơ như không quan tâm đến bất cứ chuyện gì, Cố Phỉ mím môi.

"Em chỉ đến để gặp đạo diễn Chu thôi."

Thần sắc nơi chân mày khẽ thu lại, ánh mắt Cố Liễm đảo qua đảo lại giữa hai người, không nói thêm gì nữa.

Còn Chu Bằng thì chống cằm cười rạng rỡ như hoa.

"Đặc biệt đến gặp tôi? Có phải Tiểu Cố đổng đã xiêu lòng trước đề nghị ngày hôm qua của tôi rồi không?"

[Giải thích: "Cố đổng" = Chủ tịch Cố, còn "Tiểu Cố đổng" là cách gọi dùng để phân biệt Cố Phỉ - Chủ tịch đương nhiệm với Cố Liễm - Chủ tịch tiền nhiệm aka chị gái Cố Phỉ. 
Không biết dịch thuần Việt như nào mà vẫn giữ nguyên ý nghĩa, nên mình để yên nguyên cụm "Tiểu Cố đổng" nha.]

Chân mày khẽ nhíu, Cố Phỉ không tiếp lời.

Cô chỉ thầm nhắc nhở bản thân, Chu Bằng là bạn của chị gái cô, cô nên nhẫn nhịn một chút.

Tiếc là Chu Bằng lại cứ liên tục thử thách giới hạn của cô.

Trong bữa ăn, thỉnh thoảng ánh mắt mụ ta lại rơi lên người Cố Phỉ. So với đương sự là Cố Phỉ, người đầu tiên nhận ra điều này lại là Cố Liễm.

"Đừng có chọc vào em ấy nữa."

Ở dưới bàn, Cố Liễm siết chặt cổ tay Chu Bằng, trầm giọng cảnh cáo từng chữ một.

Liếc nhìn chị một cái, Chu Bằng trề môi không mấy bận tâm, chỉ tiếp tục nhìn về phía Cố Phỉ với vẻ trêu chọc.

"Nhắc mới nhớ, Tiểu Cố đổng và cô Tần cũng thật có duyên."

Chân mày khẽ động, Cố Phỉ lạnh lùng ngước mắt nhìn mụ ta.

"Đạo diễn Chu có gì cứ nói thẳng."

"Tiểu Cố đổng đã quên rồi sao, hôm qua tôi đã nói với em rồi đấy, nghệ sĩ có quan hệ mờ ám với bạn gái của em, chính là cô Tần đây."

"..."

Chầm chậm đặt ly nước trong tay xuống, bỗng nhiên phải gánh một cái nồi đen - Tống Yến Nhiên lặng lẽ ngước mắt, nhìn thẳng vào nụ cười giễu cợt trên mặt Chu Bằng.

"Đạo diễn Chu cũng là người thích đi thêu dệt tin đồn về người khác sao?"

"Cô thấy tôi đang thêu dệt sao?"

Cười khẩy một tiếng, Chu Bằng khoanh tay trước ngực, nhìn nàng.

"Đây là trợ lý của cô nói cho tôi biết đấy, cô Tần."

Chân mày khẽ nhíu, Tống Yến Nhiên định lên tiếng lần nữa, nhưng lại bị Cố Phỉ nhấn lấy lòng bàn tay ở dưới bàn.

"Đạo diễn Chu trì hoãn buổi quay hai lần liên tiếp, hóa ra là để đi thăm dò đời tư của người khác à?"

Ánh mắt lạnh lùng nhìn mụ ta, Cố Phỉ có một khoảnh khắc giao thoa ánh mắt với Cố Liễm bên cạnh.

Đối diện với thần sắc u ám nhíu mày của chị mình, cảm xúc giữa lông mày Cố Phỉ không hề thay đổi, chỉ nhàn nhạt nhếch môi.

"Em rất xin lỗi. Chị, nếu chị vẫn muốn giúp cô ta thì hãy dùng cách khác đi, em lực bất tòng tâm."

Nói xong, Cố Phỉ trực tiếp nắm tay Tống Yến Nhiên đứng dậy.

"Cô Tần, đi thôi, đưa cô đi gặp đạo diễn mới."

...

Mãi cho đến khi rời khỏi nhà hàng, Cố Phỉ mới chủ động buông bàn tay đang nắm Tống Yến Nhiên ra.

"Xin lỗi, vừa rồi nhất thời tình thế cấp bách..."

"Không sao."

Đầu ngón tay hơi cuộn lại, Tống Yến Nhiên khẽ ngắt lời cô.

Mím môi nhìn nàng, Cố Phỉ lên tiếng lần nữa.

"Vì thay đạo diễn đột xuất có chút vội vàng, buổi quay sớm nhất cũng phải đến sáng mai mới bắt đầu, xin lỗi vì cứ làm mất thời gian của chị."

Rũ mắt mỉm cười, Tống Yến Nhiên đáp lại với vẻ không mấy bận tâm.

"Không cần xin lỗi, chị nghĩ Tần Thanh Vi chắc cũng sẽ không để ý đâu."

Chưa nói đến chuyện công việc lần này có liên quan đến Cố Phỉ, chỉ riêng tính cách của bản thân Tần Thanh Vi, e là cũng sẽ không thực sự để tâm đến chuyện này.

Có thể khiến nàng dao động cảm xúc, đại khái chỉ có Cố Phỉ.

Mà cũng chính vì điểm này nên mỗi khi Tống Yến Nhiên ở bên cạnh Cố Phỉ, đều không ngăn nổi cảm giác giày vò.

"Còn chị thì sao?"

Nhìn gương mặt có chút xuất thần của Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ vô thức tiến lại gần một bước, nhỏ giọng hỏi.

Nhân cách chính của vợ sẽ không để ý, vậy còn nhân cách phụ thì sao? 

Trong khoảng thời gian tồn tại hữu hạn mà lại luôn phải đóng vai một thân phận khác, Tống Yến Nhiên có thấy tủi thân không?

Chắc là có.

Nghĩ đến sự kháng cự ban đầu của Phó Kim Khê đối với công việc lần này, Cố Phỉ có chút xót xa thầm nghĩ.

Thần sắc hơi ngẩn ra, Tống Yến Nhiên nhìn cô một lát, nhất thời không nói nên lời.

Cho đến khi sắp chìm đắm trong sự quan tâm và dịu dàng trong mắt Cố Phỉ, nàng mới có chút rối loạn tinh thần mà chuyển chủ đề.

"Em nên trở về rồi."

"... Vậy, có chuyện gì thì nhớ liên lạc với em nhé."

Mặc dù trong lòng có chút hờn dỗi với vợ, nhưng trước khi đi, Cố Phỉ vẫn không nhịn được nhỏ giọng dặn dò.

Không đáp lại, Tống Yến Nhiên chỉ nhìn cô một cái rồi xoay người định quay về khách sạn.

"..."

Bị phớt lờ hoàn toàn, Cố Phỉ mím môi, cô vươn người ra từ cửa sổ xe, nắm lấy cổ tay Tống Yến Nhiên.

"Đợi đã."

"Chuyệ..." Tưởng cô lại có chuyện gì cần dặn dò, Tống Yến Nhiên bất đắc dĩ quay đầu lại, không ngờ trực tiếp bị Cố Phỉ quàng lấy cổ, ép phải cúi người xuống.

"Cố Phỉ..."

Tống Yến Nhiên thần sắc có chút hoảng loạn giơ tay định đẩy cô ra, nhưng ngược lại lại bị Cố Phỉ nắm chặt lòng bàn tay, không sao thoát được.

Trên khu phố thương mại người qua kẻ lại, qua khung cửa xe mở một nửa, Cố Phỉ nhẹ nhàng kéo chiếc khẩu trang đen trên mặt Tống Yến Nhiên xuống, ánh mắt chứa chan vui vẻ nhìn thẳng vào nàng.

"Cô Tống, tối nay em vẫn sẽ tới, nhớ mở cửa cho em."

"Em..."

Trong lòng Tống Yến Nhiên rối như tơ vò, nhìn cô với vẻ bất đắc dĩ nhưng cũng không ngăn nổi sự rung động.

"Em nhất định phải như vậy sao? Cố Phỉ, chị đã nói rồi..."

"Ừm, em biết chị không muốn làm người thứ ba."

Mỉm cười, Cố Phỉ tiếp lời chưa nói hết của nàng, nhưng vẫn chấp nhất lên tiếng đáp lại từng câu từng chữ.

"Nhưng cô Tống cũng thông cảm cho em đi. Em không thể rời xa vợ em được, chỉ một ngày cũng không được đâu."

Trái tim khẽ run rẩy, Tống Yến Nhiên bị cô nhìn chằm chằm như vậy, đuôi mắt cũng dần dần không kìm được mà ửng hồng.

"Chị không phải vợ em..."

Hồi lâu sau, nàng dời mắt đi, thấp giọng đáp lại.

"Em biết."

Đã đoán trước được vợ sẽ nói gì, Cố Phỉ đã chuẩn bị sẵn kế sách vẹn toàn.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Tống Yến Nhiên, vành tai Cố Phỉ đỏ bừng, hơi có chút mạnh mẽ hôn lấy môi nàng.

"Chúng ta ở bên nhau, không để vợ em biết là được rồi."

Lần đầu tiên thốt ra những lời lẽ thiếu chuẩn mực đạo đức như vậy, gương mặt Cố Phỉ đỏ bừng đến tận mang tai. Nhưng vì để được ở bên vợ, cô vẫn cố giữ bình tĩnh, đắm mình vào nụ hôn với Tống Yến Nhiên.

Nhịp tim đập thình thịch gần như chói tai, đầu ngón tay Tống Yến Nhiên bấu chặt lấy vai Cố Phỉ, cảm thấy cả người vừa xấu hổ vừa căng thẳng đến mức choáng váng.

"Sẽ bị phát hiện mất..."

Đôi mắt Tống Yến Nhiên đã xấu hổ đến mức dần nhòe nước, nàng th* d*c định từ chối, nhưng khi Cố Phỉ một lần nữa ngậm lấy môi nàng, nàng lại chẳng thể sinh ra chút sức lực nào để đẩy cô ra.

"Ai sẽ phát hiện chứ?"

Đầu ngón tay dịu dàng v**t v* gương mặt Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ cũng đỏ bừng mặt, say đắm nhìn nàng.

"Vợ em rất tin tưởng em, em nói gì chị ấy cũng sẽ tin."

Một mặt Cố Phỉ thấy xấu hổ đến mức muốn rơi lệ trong lòng, mặt khác cô vẫn giả vờ điềm tĩnh để tiếp tục dụ dỗ Tống Yến Nhiên dường như sắp bị cô thuyết phục.

"Cô Tống, tối nay mở cửa cho em nhé, được không?"

Cúi đầu hôn nhẹ lên cổ áo hơi trễ của nàng, Cố Phỉ nhìn xương quai xanh tinh tế trắng ngần, khẽ dùng cánh môi m*n tr*n.

"Làm tiếp những chuyện đêm qua chúng ta chưa làm xong."

Vòng eo run rẩy, Tống Yến Nhiên nhắm mắt lại, ngăn cản cánh môi ngày càng lấn tới của Cố Phỉ.

Ngay khi Cố Phỉ tưởng rằng vợ vẫn sẽ từ chối mình, cô lại nghe thấy giọng nói trầm thấp và run rẩy của nàng.

"... Chị đồng ý với em."

Nhìn thẳng vào đôi mắt lập tức sáng lên của Cố Phỉ, nàng nghiêng mặt với đuôi mắt ửng hồng, nhỏ giọng bổ sung.

"Nhưng... em không được phép để lại bất kỳ dấu vết nào trên người chị."